12.000 Người được rửa tội vào Lễ Phục Sinh, niềm hy vọng mới cho Giáo Hội Pháp

 

 

Written by xbvn on Tháng Ba 31st, 2024. Posted in Tâm linh, Thế Giới, Tư Linh

 

Đây là phép lạ nhỏ của Chúa Nhật Phục Sinh này. Có 12.000 người lớn được rửa tội trong đêm Vọng Phục sinh ở Pháp. Hội đồng Giám mục Pháp đă công bố hôm thứ Tư kết quả kỷ lục về số lượng tân ṭng vào năm 2024. Không ngừng tăng lên, +30%, con số này chưa bao giờ cao đến thế từ hai mươi năm qua.

 

 

Hồ sơ của những người mới được rửa tội là những người trẻ, từ 20 đến 35 tuổi, thường đến từ các vùng nông thôn, thuộc tầng lớp b́nh dân và không có văn hóa Kitô giáo. Hiện tượng mới và bất ngờ này khiến các giáo phận ngạc nhiên và đánh dấu nhiệt huyết mới của đạo Công giáo Pháp: một nhóm thiểu số nhưng được tiếp thêm sinh lực và ít bị nhốt kín vào các thói quen.

 

Đức cha Olivier Leborgne, Giám mục giáo phận Arras và chủ tịch Hội đồng huấn giáo và dự ṭng của Hội đồng Giám mục Pháp, bàn về nguyên nhân của sự gia tăng như vậy. Chẳng hạn, giáo phận phía bắc của Đức cha Leborgne chào đón 17 tân ṭng trong năm nay so với chỉ một hoặc hai tân ṭng trong những năm trước. Theo ngài, kết quả của việc t́m kiếm “cánh chung luận hiện sinh”, cho đến nay vẫn bị cản trở bởi những xác tín không thể lay chuyển về kỹ thuật và tiến bộ.

 

Delphine Allaire: Những lư do cấu trúc và hoàn cảnh nào giải thích cho sự hồi sinh đức tin này?

 

Đức cha Olivier Leborgne: Sự bấp bênh của thế giới đóng một vai tṛ lớn. Ḥa b́nh không ở trước mắt chúng ta, kỹ thuật không chiếm ưu thế nhiều và người ta cảm thấy một sự bấp bênh và bất an ngày càng tăng. Tôi nghĩ đến phát biểu của Đức Bênêđíctô XVI tại Trường des Bernardins ở Paris, về những người trẻ này, vào thời Trung cổ, đă đến tu viện này. Đức Bênêđíctô XVI đă nói: “Họ thực hiện cánh chung luận hiện sinh”, nghĩa là họ t́m kiếm cái bền vững trong cái không ổn định. Có sự t́m kiếm về cánh chung luận hiện sinh này giữa những người đương thời với chúng ta. Kỹ thuật sẽ không giải quyết được mọi thứ. Ḥa b́nh không được thủ đắc. Điều ǵ đứng vững trong một thế giới bị tan vỡ như vậy? Thế hệ không biết đến Giáo hội này đang đặt lại những vấn đề cơ bản mà người ta đă c̣n đặt ra nữa. Giống như thế hệ của tôi, nó không có vấn đề nào phải giải quyết với Giáo hội, đơn giản là v́ nó không biết Giáo hội.

 

Điểm thứ hai, đó là càng được trút bỏ, các cộng đồng của chúng ta sẵn sàng ứng trực hơn nhiều. Họ đă từng chắc chắn về bản thân ḿnh, giờ đây họ không c̣n như vậy nữa. Có nhiều không gian hơn cho người đến, người khác biệt. Chúng ta có nên đồng hóa họ bằng cách làm cho họ trở nên giống như chúng ta ngày hôm qua hay chúng ta nghe lời Chúa truyền cho chúng ta qua họ?

 

Tôi tin rằng ngày nay, trong sự mong manh của Giáo hội Pháp với cuộc khủng hoảng lạm dụng và tục hóa phi mă, có nhiều sự sẵn sàng ứng trực hơn cho những người đến và những người khác biệt.

 

 

Delphine Allaire: Người ta cũng nhận thấy một sự chuyển biến cụ thể kể từ thời điểm then chốt của đại dịch, một cuộc t́m kiếm hay trở lại của ư nghĩa và sự siêu việt?

 

Đức cha Olivier Leborgne: Đại dịch là một sự thay đổi trong mô h́nh trí tuệ đă thống trị nước Pháp kể từ thời Khai Sáng. Kể từ thời Khai Sáng, người ta tin rằng lư trí, kỹ thuật, tiến bộ có thể giải quyết được mọi thứ. Người tôi thậm chí c̣n nói về khoa học triết học, chủ nghĩa Marx được tŕnh bày như một khoa học của tương lai. Hegel, Marx có những tham vọng khoa học và tất cả những điều đó đă sụp đổ. Một con virus nhỏ được thêm vào cuộc khủng hoảng sinh thái đă đến để nói với chúng ta: “Bạn có chắc chắn rằng bạn thống trị mọi thứ không?” Chúng ta tưởng ḿnh có thể thống trị mọi thứ, nhưng chúng ta không thống trị được mọi thứ. Đây là sự mở đầu cho những vấn đề mới.

 

Delphine Allaire: Mỗi hành tŕnh đức tin là duy nhất, nhưng những yếu tố tâm linh nào đặc biệt thu hút những tín hữu mới này?

 

Đức cha Olivier Leborgne: Đọc các thư của các tân ṭng, tôi nhận ra rằng cuộc sống của phần lớn họ bị tổn thương, sứt mẻ, bị ngược đăi. Trên lộ tŕnh này, họ đă cảm nghiệm được rằng có ai đó đang giúp họ đứng dậy. Một số người đă có kinh nghiệm rơ ràng về Chúa Kitô, những người khác không thể gọi tên Chúa Giêsu chút nào, nhưng đă thoáng thấy tia hy vọng. Đó thực sự là một kinh nghiệm về ơn cứu độ, về ân sủng của Thiên Chúa ngay giữa mầu nhiệm bóng tối và tai tiếng của sự dữ.

 

Cũng đối với một số người, ḷng đạo đức b́nh dân đă đóng một vai tṛ lớn. Phần lớn các tân ṭng đều xuất thân từ tầng lớp b́nh dân, chưa từng cảm nghiệm về ơn cứu rỗi. Trong những môi trường hoàn toàn không được nuôi dưỡng theo Kitô giáo, đôi khi chính ông bà là người làm chứng; hoặc những người chưa được rửa tội thường xuyên dừng lại ở các thánh đường để thắp nến. Ḷng đạo đức b́nh dân, mà Đức Thánh Cha cũng thường xuyên nói đến, là điều mở ra cho sự linh thánh. Một số người đến gặp chúng tôi mà không gọi tên Chúa Giêsu, không biết Người, nhưng cảm thấy rằng ở đó người ta có thể nói chuyện với ai đó vốn sẽ giúp đỡ họ trên hành tŕnh của họ. Dần dần, họ khám phá ra Chúa Kitô và đón nhận Người là Đấng Cứu Độ của họ.

 

Delphine Allaire: Người ta ghi nhận sự gia tăng số người dự ṭng ở khu vực nông thôn. Tuy nhiên, họ phải chịu đựng nhiều nhất v́ thiếu linh mục. Làm thế nào để giải phương tŕnh này?

 

Đức cha Olivier Leborgne: Bằng cách ngày càng trở thành Giáo hội của Chúa Kitô hơn, được hỗ trợ bởi các thừa tác vụ chức thánh. Nhưng nhân danh cái ǵ mà linh mục phải mang mọi thứ? Trong giáo phận của tôi, không phải các linh mục sẽ mang lại sự gần gũi với các lănh thổ, mà là các huynh đoàn Kitô hữu. Tôi vừa công khai yêu cầu, trong Thánh lễ Dầu, tất cả các Kitô hữu không có ngoại lệ, hăy gia nhập các huynh đoàn nhỏ ở địa phương. Chính họ sẽ nói về t́nh huynh đệ của Chúa Kitô. Sau đó, họ sẽ được các linh mục hỗ trợ, khuyến khích, huấn luyện và tập hợp lại với nhau. Bởi v́ trên thực tế, giáo phận của tôi có 1.470.000 dân với 70 linh mục đang hoạt động.

 

Chúng ta được mời gọi thay đổi mô h́nh vốn không làm mất hiệu lực, trái lại, lầm nổi bật thừa tác vụ của linh mục, nhưng không c̣n là người làm mọi việc, người mà mọi thứ được thực hiện, nhưng là người kích thích một cộng đồng biết giúp các Kitô hữu có mặt ở nơi họ cần hiện diện.

 

Tôi muốn nói thêm rằng các chủng sinh trong giáo phận của tôi đều có xuất thân giống như các tân ṭng. Tôi có hai người sắp vào chủng viện vào đầu năm học. Họ hoàn toàn không xuất thân từ môi trường Công giáo, nhưng họ đă cảm nghiệm được Chúa Kitô. Họ đă được rửa tội khi trưởng thành và họ muốn phục vụ. Họ không biết truyền thống vĩ đại của Giáo hội, họ sẽ khám phá nó dần dần, nhưng điều đó hoàn toàn gây bối rối. Việc đào tạo linh mục phải tính đến điều này v́ đây là một tiến triển lớn.

 

Nhưng trong một giáo phận như của tôi, Pas-de-Calais, được đánh dấu bởi tính nông thôn và sự sụp đổ của ngành khai thác mỏ, chúng tôi rất ngạc nhiên trước những nhân vật tuyệt vời đă đến, những người hoàn toàn không phải là những người mà chúng tôi đă biết cho đến đây. Như thể Giáo hội ở Pháp, nơi từng có rất nhiều tầng lớp trung lưu – giai cấp tư sản nhỏ, vừa và lớn – đă được giới b́nh dân tái đầu tư.

 

Delphine Allaire: Những thay đổi xă hội này trong thực hành của Giáo hội báo trước điều ǵ cho tương lai của đạo Công giáo ở Pháp?

 

Đức cha Olivier Leborgne: Tôi thấy một Giáo hội ít đông đảo hơn, điều đó là hiển nhiên, thậm chí c̣n ít hơn nhiều so với ngày nay, và đồng thời tiềm tàng là một Giáo hội ít khách quen lui tới hơn, một Giáo hội “cộng đồng nhỏ của hy vọng”. Giai đoạn đang đổi mới nhưng hết sức khích lệ. Thế giới khó khăn nhưng Chúa không bỏ rơi Giáo hội. Tôi nhận thấy một cuộc đổi mới của Giáo hội vốn không phải là sự trở lại với ánh huy hoàng của quá khứ – đó là một ngơ cụt, tuyệt đối không được mơ đến điều đó bởi v́ Chúa không hoạt động từ quá khứ – mà là một lời kêu gọi hướng tới tương lai. Và trong tương lai này, Người ban cho chúng ta những món quà là những hứa hẹn thực sự dành cho Giáo hội.

 

Chúng ta sẽ ít hơn về số lượng, chúng ta sẽ không c̣n vị trí thể chế mà chúng ta nghĩ là ḿnh đă có và có lẽ chúng ta đă không có nhiều đến thế – khi tôi thấy sự thiếu ảnh hưởng mà chúng ta có ngày nay trong các cuộc tranh luận công khai, đó là rất đáng chú ư -, nhưng cuối cùng , chúng ta sẽ đương đầu được với những ǵ chúng ta yêu thích, nghĩa là cũng hiện diện với hồng ân của Thiên Chúa và không bị nhốt kín trong những thói quen.

 

Delphine Allaire: Di sản tôn giáo được đề cập năm nay như một yếu tố loan báo Tin Mừng trong cuộc khảo sát. Đâu là tầm quan trọng của vẻ đẹp trong đức tin?

 

Đức cha Olivier Leborgne: Con người rất nhạy cảm với cái đẹp. Khi c̣n là cha sở trong thành phố, tôi đă thấy tín hữu ở những khu phố này khao khát biết bao những nhà thờ đẹp đẽ và những nghi thức phụng vụ đẹp đẽ. Họ có thiên hướng về sự im lặng mà những trí thức giả đánh mất chính ḿnh trong những lời dài ḍng vô tận không thể hiểu được. Có một h́nh thức giản dị và sâu sắc của vẻ đẹp. Có bao nhiêu người đă nói với tôi rằng họ dừng lại ở một nhà thờ v́ phẩm chất của sự im lặng, điều mà họ không thể t́m thấy ở bất cứ nơi nào khác.

 

Và nếu như nhà thờ không bị bỏ bê, nhưng vẫn có một bà cụ Kitô hữu thường xuyên quét dọn, th́ họ cảm nhận được một linh hồn sống động. Tôi đă nh́n thấy người ta đứng trước một bức tượng, trước một bức tranh, đột nhiên như bị xuyên thấu. Vẻ đẹp không phải là yếu tố duy nhất, nó cần một lời đằng sau nó. Nhưng vẻ đẹp là cánh cửa mở ra cho món quà của Thiên Chúa.

 

https://xuanbichvietnam.net/trangchu/12-000-nguoi-duoc-rua-toi-vao-le-phuc-sinh-niem-hy-vong-moi-cho-giao-hoi-phap/

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính