Lại phải nói về Lê Hiếu Đằng

 

Vũ Đức Toàn

 

 

Chuyện của một “quan chức” với 45 tuổi đảng CSVN: “Luật gia” Lê Hiếu Đằng, tưởng chừng như đă quăng vào sọt rác; nhưng “ông” Lê Hiếu Đằng không muốn như vậy. Có lẽ Lê Hiếu Đằng muốn đảng Cộng sản VN phải quay trở về với “đường lối” từ những năm, mà ông gọi là “đảng Cộng sản đấu tranh giải phóng dân tộc”. Nghĩa là vào thời điểm Lê Hiếu Đằng nằm trong cái gọi là “Mặt trận giải phóng miền Nam”, như đă được ghi trong phần “tiểu sử của Luật gia Lê Hiếu Đằng.”

 

Chúng tôi đă đọc qua nhiều bài của các tác giả đă viết về “Luật gia” Lê Hiếu Đằng. Và nhận thấy rằng: Cũng có kẻ “đă khóc theo v́ những giọt nước mắt trên giường bệnh của Lê Hiếu Đằng”. Nhưng vốn đă biết hơi nhiều về những màn bịp bợm, giả trá của đảng cộng sản, nên chúng tôi không thể tin vào những giọt nước mắt của Lê Hiếu Đằng.

 

Chúng tôi vẫn không quên những chuyện của ngày xưa. Ngày ấy, sống dưới chính thể Cộng Ḥa tại miền Nam. Chúng tôi đă được biết đến những lời khai của những “đảng viên, cán bộ Cộng sản” tại các Trung tâm Chiêu Hồi. Tưởng cũng nên nhắc lại về những thành phần đă chiêu hồi; nhưng trong số đó, có người thật ḷng muốn quay về với Chính Nghĩa Quốc Gia, một số chiêu hồi giả và một số bị bắt, nhưng sau một thời gian sống và chứng kiến và nếm mùi tự do, dân chủ tại miền Nam, th́ có một số cán binh hoặc “cán bộ đảng viên” Cộng sản đă t́nh nguyện xin chính quyền VNCH cho họ được hưởng chính sách chiêu hồi, và họ đều được hưởng những quyền lợi theo như mọi ấn định của chương tŕnh Chiêu Hồi.

 

Về những người thật tâm trở về với Dân Tộc, nên họ đă không quanh co, không dối trá. Do đó, chính họ đă “khai” rằng: Họ được đảng cộng sản Bắc Việt chỉ thị cho họ phải “chiêu hồi”, mà một trong những cách để lấy ḷng tin của chính phủ quốc gia, là được tự do chửi Hồ Chí Minh, chửi càng nhiều càng tốt. Chúng tôi nghĩ, nhiều vị trước kia, đă từng làm việc tại các Trung tâm Chiêu Hồi chắc chắn c̣n nhớ những điều này.

 

Trở lại với “Luật gia” Lê Hiếu Đằng; chúng tôi thấy có ba bài viết như sau:

 

Bài thứ nhất: “Mở mắt rồi vẫn tối” của tác giả Việt Nhân có một đoạn chúng tôi rất đắc ư, xin được trích đoạn dưới đây:

Đây không phải là khắt khe, mà lời nói của LHĐ trong bản tuyên bố đă cho ta thấy rơ điều đó, v́ thế những ǵ LHĐ viết, khiến mỗ tôi nổi nóng và thất vọng, đọc mà nghe đâu đó như LHĐ chạy tội cho việc bỏ đảng, lẫn cái tổ chức mà LHĐ đă theo. Khi nêu cái lư do: “ĐCSVN bây giờ không c̣n như trước (đấu tranh giải phóng dân tộc)”, lại càng thấy giận cho việc làm của những người như LHĐ, có cảm tưởng như họ đùa trên nỗi khổ đau của dân tộc đất nước, cái hiểu cộng sản nửa mùa, đi làm cắt mạng theo lối a dua. Mỗ tôi không chẻ sợi tóc ra làm tư, nhưng LHĐ đă không biết cộng sản là ǵ, dựa trên điều chưa biết mà lại mơ tưởng sẽ thành công, để xây dựng xă hội dân chủ, th́ rơ ràng ông ta không có cái đầu, nếu có chắc chắn trong đó chỉ toàn bă đậu.  

 

Lần trước ông viết chuyện ông làm vi xi cũng giống như trước đây người ta nghe lời của HCM mà đi vào chiến khu, chứ họ ít hoặc chưa biết chủ nghĩa Marx là ǵ, CNXH ra sao? Và ông đă thú thật ‘Bạn bè tôi và bản thân tôi cũng thôi thúc bởi những t́nh cảm đó... chúng tôi lên đường’ – Đấy quí vị thấy chưa, th́ ra LHĐ và những tay nhảy núi, vô bưng cũng chỉ một thể ấy, gặp phải thằng điếm thúi nó khen như thế là “yêu nước, là chống xâm lăng, là giành độc lập tự do dân chủ cho Tổ quốc, làm cách mạng để xây dựng một xă hội tốt đẹp cho dân được nhờ”. Thế là kéo nhau đi đào đường, đắp mô, đặt ḿn... chuyện đi làm cắt mạng của những người như LHĐ thật quá dễ, chả trách ngày nay đất nước trong tay một lũ bợm!

 

LHĐ có mở mắt nhưng vẫn c̣n tối! Bây giờ mà LHĐ vẫn c̣n ảo tưởng là trước đây cái “đảng cộng sản đấu tranh giải phóng dân tộc”, vậy hỏi sau ngày 30 tháng Tư, ai cũng thấy những đoàn xe molotova ḱn ḱn chở tủ lạnh, ti vi, xe đạp, honda đem về hang ổ miền bắc, xin hỏi LHĐ có thấy điều đó không, vậy đây là ăn cướp hay giải phóng dân tộc? Mười sáu tấn vàng của miền Nam vào tay ai, người dân miền Nam bị đánh tư sản như thế nào, của cải tài sản đó nay ở đâu? Người dân miền Nam bị trục đi kinh tế mới, để nhà cửa bị các vẹm miền Bắc, vi xi miền Nam vào chiếm, vậy là “giải phón”g đó sao?

 

 Chuyện ăn cướp đă xảy ra rồi giữa thanh thiên bạch nhật, người dân có mù cũng đă thấy ngay từ ngày đầu Cộng phỉ đạp đất miền Nam, chứ không phải măi tới hôm nay mới xảy ra mà làm LHĐ thất vọng để rồi bỏ đảng. Nói cái đảng cướp này nay nó không c̣n được như xưa, đó là LHĐ không dám nh́n sự thật ḿnh đă sai…”

 

Bài thứ hai: “Giọt nước mắt của Hoàng Cái Lê Hiếu Đằng”, của tác giả Hàn Giang Trần Lệ Tuyền. Chúng tôi nghĩ rằng, đây là bài học quư giá: bài học từ Nguyễn Hộ, mà chúng ta, những người Việt Quốc Gia yêu nước chân chính, nên ghi nhớ. Chúng tôi cũng xin trích đoạn như sau:

 

“Xin mọi người đừng tự bịt mắt, và tự làm “ung thư” bộ óc của ḿnh…Nên nhớ và nên biết, đă một thời, người ta đă “Liên kết trong ngoài” để tung hô Nguyễn Hộ, một “cán bộ cao cấp” của đảng Cộng sản Hà Nội; v́ đó cũng là một bài học “vô giá”, tương tự như trường hợp của Lê Hiếu Đằng hiện nay; bởi những lời vọng ngữ của Nguyễn Hộ, khi  đă tuyên bố rằng: 

 

“Tôi đă thủ sẵn lựu đạn trong nhà của tôi. Nhà của Nguyễn Hộ, cũng là mồ chôn Nguyễn Hộ và cũng là mồ chôn đảng Cộng sản Việt Nam.”

 

Thế nhưng, sau đó, “đồng chí- chí hữu” Nguyễn Hộ đă tát những cái tát nháng lửa vào mặt các “nhà đấu tranh” như thế nào rồi. Kể từ đó, cho đến chết, Nguyễn Hộ chỉ c̣n lưu lại duy nhất có một câu nói để đời:

“Sau chiến thắng, nhà ngụy ta ở, vợ ngụy ta lấy, con ngụy ta bắt làm nô lệ”!

 

Và bài thứ ba: “Khi Lê Hiếu Đằng “Tuyên bố bỏ đảng” của tác giả Cao Lân, có đoạn như sau:

 

Và biết đâu…V́ đây là lúc phải có “Phong trào trăm hoa đua nở”, để tô diểm cho chiếc ghế “Nhân Quyền” của đảng Cộng sản Việt Nam tại Liên Hiệp Quốc!

 

Điều này, dễ hiểu, v́ những “nhà dân chủ, nhà tranh đấu”, nhà… nhiều nhà lắm cứ XIN đảng Cộng sản VN cho chút “nhân quyền, dân chủ đa đảng, đa nguyên” th́ nay đă đến lúc đảng Cộng sản sẽ cho “Khai Trương” ra nhiều thứ  “Môn Bài” như những bảng hiệu “đảng”; những thứ “tổ chức Thanh niên, Phụ nữ” ma trơi, hữu danh vô thực, v́ thực chất, nó chỉ là những tổ chức ngoại vi của đảng Cộng sản Hà Nội. Bởi nếu không có được cái “môn bài” của đảng Cộng sản, th́ không có một cá nhân hay tổ chức chống Cộng sản thực sự nào mà lại được đánh trống, thổi kèn, và “Khai Trương” một cách rầm rộ như vậy được!

 

 

 

H́nh ảnh tiêu biểu cho việc: trước đây đảng CSVN đấu tranh giải phóng dân tộc”,

sau khi xâm lăng và cưỡng chiếm nước Việt Nam Cộng Ḥa!

 

  

Nhưng điều quan trọng hơn hết, Lê Hiếu Đằng đă viết “trước đây, đảng CSVN đấu tranh giải phóng dân tộc”.

 

Vậy thử hỏi, suốt trong thời gian Lê Hiếu Đằng đă tham gia vào những tổ chức trên đây, rồi gia nhập vào đảng Cộng sản VN, Lê Hiếu Đằng có ngu xuẩn đến mức độ, mà đứa trẻ con khoảng trên dưới 10 tuổi lúc ấy, cũng biết người dân của nước Việt Nam Cộng Ḥa có cần đến sự “giải phóng” của Cộng sản Bắc Việt hay không?

 

Về câu này, ai cũng trả lời được rằng: KHÔNG. Bởi v́ thực chất, là Cộng sản bắc Việt đă xua quân XÂM LĂNG, rồi cưỡng chiếm nước Việt Nam Cộng Ḥa, tiếp đến là ăn cướp tài sản, nhà cửa của người dân miền Nam, và bỏ tù “cải tạo”, hành hạ, đày đi “vùng kinh tế mới”. khiến cho vô số người đă phải gạt lệ bỏ nước ra đi bằng nhiều con đường khác nhau, và đă có không biết bao nhiêu sinh mạng đă chết dưới những bàn tay tàn ác của hải tặc Thái Lan, cũng như bỏ ḿnh trên rừng, dưới bể!

 

Những thảm cảnh đau thương, tang tóc của một thời thê lương ấy, Lê Hiếu Đằng có một phút giây nào nghĩ đến hay không? Tôi đoan chắc là KHÔNG. V́ nếu có, th́ Lê Hiếu Đằng đă “bỏ đảng” ngay sau khi đă chứng kiến những cảnh ngộ đầy máu và nước mắt của tất cả Dân, Quân, Cán, Chính Việt Nam Cộng Ḥa vào thời điểm sau ngày 30/4/1975, chứ không phải đợi cho đến ngày nay, trước và sau khi đảng Cộng sản Việt Nam đă “giành” được chiếc ghế “Nhân  Quyền” tại Liên Hiệp Quốc, th́ Lê Hiếu Đằng mới “Kêu gọi thành lập đảng mới” trong cái đảng Cộng sản “cũ”, rồi tiếp tục diễn tuồng “bỏ đảng”, để lừa bịp mọi người, để tô biếc, điểm hồng cho chế độ của đảng Cộng sản Việt Nam!

 

Qua những lời của ba tác giả kể trên. Chúng tôi thấy đă đủ, để chúng ta có một cái nh́n thật đúng về “Luật gia” Lê Hiếu Đằng. Bởi v́, thử hỏi, không cần phải luii lại những năm Lê Hiếu Đằng đă “nhảy núi” theo Cộng sản, mà chỉ cần nói đến cái mốc thời gian, gần 39 năm dài, kể từ khi đảng CS Bắc Việt xâm lăng và cưỡng chiếm đất nước Việt Nam Cộng Ḥa; để rồi sau đó, là những màn cướp đoạt như ba tác giả trên đă nêu lên, như thế, mà Lê Hiếu Đằng không hề thấy ǵ hết hay sao, và không hề nói được lấy một lời rằng: việc chạy theo đảng CSVN là “sai lầm, là có tội với Dân Tộc”, th́ làm sao có thể tin Lê Hiếu Đằng đă “cải tà quy chánh”.

 

Ngoài ra, chưa nói đến hai bản văn “Tuyên bố bỏ đảng” và “Luật gia Lê Hiếu Đằng lên tiếng phản đối về việc sinh viên Nguyễn Phương Uyên bị đuổi học”. Chúng tôi cũng đă nh́n và so sánh từng nét chữ thật kỹ. Nhưng cuối cùng, chúng tôi phải công nhận rằng: hai bản văn ấy, khó có thể thuyết phục tất cả mọi người rằng, cả hai bản văn nầy, đều do chính tay “ông” Lê Hiếu Đằng đă viết ra.

 

Cuối cùng, chúng tôi muốn nói đến mấy chữ của Lê Hiếu Đằng: “đảng cộng sản đấu tranh giải phóng dân tộc”. Chúng tôi thấy, không cần phải viết hay nói nhiều, mà chỉ cần nh́n ngay vào một tấm h́nh rất chân thực của một “anh cán bộ hay bộ đội giải phóng” của Cộng sản Bắc Việt, với đôi chân tuy ngắn, nhưng đang sải bước thật nhanh, thật vội vă, tay xách con búp bê, tay kia kè thêm một bọc hay gói ǵ đó, vừa “giải phóng” được của người dân miền Nam tự do!

 

Chúng tôi nghĩ rằng: tấm h́nh này, đă thay cho cả muôn lời nói về cái gọi là “đảng Cộng sản đấu tranh giải phóng dân tộc”, do Lê Hiếu Đằng đă viết ra.

 

Chính v́ vậy, một lần nữa, chúng tôi xin “mượn” những lời của tác giả Cao Lân, để thay cho Lời kết của bài này:

 

“Những thảm cảnh đau thương, tang tóc của một thời thê lương ấy, Lê Hiếu Đằng có một phút giây nào nghĩ đến hay không? Tôi đoan chắc là KHÔNG. V́ nếu có, th́ Lê Hiếu Đằng đă “bỏ đảng” ngay sau khi đă chứng kiến những cảnh ngộ đầy máu và nước mắt của tất cả Dân, Quân, Cán, Chính Việt Nam Cộng Ḥa vào thời điểm sau ngày 30/4/1975, chứ không phải đợi cho đến ngày nay, trước và sau khi đảng Cộng sản Việt Nam đă “giành” được chiếc ghế “Nhân  Quyền” tại Liên Hiệp Quốc, th́ Lê Hiếu Đằng mới “Kêu gọi thành lập đảng mới” trong cái đảng Cộng sản “cũ”, rồi tiếp tục diễn tuồng “bỏ đảng”, để lừa bịp mọi người, để tô biếc, điểm hồng cho chế độ của đảng Cộng sản Việt Nam!

 

10/12/2013

Vũ Đức Toàn

 

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính