Tháng Tư - Quốc hận!


Việt Chinh Nhân

 


Đă 39 năm rồi, nhưng khi mỗi khi đến tháng tư là nỗi buồn lắng đọng trong hồn lại trỗi dậy. Những kư ức nhạt nḥa theo năm tháng phút chốc bỗng hiện về trước mắt. Tiếng hô xung phong của những đồng đội khi tiến vào chiếm lại Tân Điền. Ngững quả đạn cối delay đào sâu xuống ḷng đất rồi nổ tung hốt mọi vật văng lên không trung. Từng loạt đạn như xé màng tai với khói bụi mịt mù...


Tối hôm ấy, ngày 18-4-1975, bầu trời tối đen như mực, đoàn quân nhận được lệnh lui binh khi cầu Phú Long được giật sập như lệnh lui quân. Chờ măi bên những con mương trong đêm tối mịt mùng, tiếng súng bỗng im bặt và thay vào đó là tiếng xích xe tăng rít ghê rợn trên đường nhựa. Đơn vị bạn đă rút đi nhưng cầu không được phá hủy.Những lằn đạn lửa thành những vệt đỏ trên Tank địch bắn vào nhà thờ Kim Ngọc. Hai trái hỏa châu soi sáng cho tôi nhận ra hàng chục tank T54 của CSBV đang sắp hàng một tiến về Cầu Sở Muối Phan Thiết. Những quả đạn trên pháo tháp của đại bác 100ly nă dồn dập vào một đồn NQ bỏ trống gần đó.


Tôi ra lệnh lui quân về con mương phía sau cho thêm an toàn th́ hứng phải những phát đạn làm sáng rực trong ánh đêm, may mắn không ai bị thương.


Cuộc di tản bắt đầu trong niềm đau xót, v́ biết rằng ra đi lần này khó mà quay trở về quê hương B́nh Thuận thân yêu. Một đêm dài hành quân, vượt qua bao nhiêu sông suối, gian truân. Trời mờ sáng đến được phi trường Phan Thiết. Qua ṿng rào kẽm gai xe tank địch đă chiếm phi trường chĩa những họng súng đen ng̣m qua từng khoảng trống.


Đoàn quân đi măi chuẩn bị cho trận chiến quyết tử sau cùng, nhưng tank địch im hơi lặng tiếng khó hiểu. Thế rồi cũng dến bờ biển Kim Hải và xuống tàu rời khỏi vùng đất nhớ thương lúc 1 giờ trưa ngày 19-4-1975.


Đường phố Vũng Tàu đầy người di tản, những gương mặt ngơ ngác thất thần của dân chúng chạy loạn tư miền Trung vào. Hơn mười ngàn người tam dung thân trong sân vận động Vũng Tàu. Trưa ngày 21-4-75, từng quả đạn pháo của Cộng sản Bác Việt bắn vào thành phố, phi trường, sân vận động. Người dân chạy nạn đă khốn khổ tột cùng nay không c̣n đất dung thân.


Những tiếng thét, kêu khóc t́m nhau, và đoàn người túa ra đường chạy t́m cái sống, cảnh đổ nát thật tang thương. Cộng sản Bắc Việt đâu có kể ǵ đến dân lành miễn là đạt được mục đích, biến chiến tuyến này thành một ḷ lửa, để chúng dễ dàng đánh chiếm.


Tiếng súng nổ râm rang từ mọi nơi vọng về thành phố, CSBV đă bị chận đứng ngoài ŕa cho đến khi có lệnh buông súng đầu hàng trưa ngày 30-4-1975 của Tổng thống không ai bầu Dương Văn Minh.

 

 “Số kiếp” của đất nước phải chịu tai ương khi những kẻ từ rừng rú lên ngôi, đưa đất nước đến hồi nghiêng ngă. Ôi đau xót thay, cho vận mệnh dân tộc này!


Viết ngày 10-4-2014

Việt Chinh Nhân

 

 

 

 

Trang Chính     Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Phỏng Vấn     Văn Học Nghệ Thuật     Tham Khảo