Đất Thánh

 

 

VRNs (02.11.2014) – Sài G̣n – Có một nhà văn nói : “Nếu bạn yêu một Nhà nước, đó là bạn yêu một quyền lợi, nếu bạn yêu một Tổ Quốc tức là bạn yêu một số phận”.

 

Xét cho cùng lịch sử cũng là câu chuyện của số phận những cá nhân : “History”.Số phận của vị lănh đạo nền Đệ nhất Cộng Ḥa muốn hay không cũng ảnh hưởng đến một quốc gia non trẻ từng được thế giới biết đến là Việt Nam Cộng Ḥa.

 

Tôi lan man nghĩ vậy khi một bạn trẻ rủ đi dự Thánh lễ cho anh em Tổng thống Ngô Đ́nh Diệm ở nghĩa trang Lái Thiêu vào ngày giỗ của ông 1/11 (các ông bị bắn vào sáng sớm ngày 2/11/1963).

 

Cha Giuse Hồ Đắc Tâm, CSsR, Phó giám tỉnh DCCT VN kiêm bề trên Nhà Sài G̣n đang chia sẻ Lời chúa – Ảnh Bắp Nướng.

 

Cả hai chú cháu đều là lần đầu nên phải vừa đi vừa hỏi thăm.Đến gần nghĩa trang Lái Thiêu, thấy có một tốp chừng 4,5 chiếc xe máy đang dừng ở vệ đường, chúng tôi ghé lại định hỏi thăm th́ người phụ nữ lớn tuổi tay cầm một bó huệ trắng nói:

- Các cậu đi lên mộ Cụ phải không ? Chờ đây rồi đi theo tui.

Một người đàn ông trung niên hỏi bà :

- Chị Sáu, nghe nói tụi nó sẽ “hốt” hả ?

- Đừng lo, có ǵ ḿnh nói lên thăm mộ người thân, người nhà tôi cũng nằm gần mộ Cụ.

 

Năm "thành phố HCM" (không phải Sài G̣n) di dời mộ hai anh em Cụ ở nghĩa trang Mạc Đĩnh Chi để làm "công viên Lê Văn Tám" (một nhân vật không có thật) tôi đang ở Sài G̣n, định đến viếng th́ đây đă biến thành công trường.Thời gian sau đó những người hàng rong bán những sợi dây bùa cho trẻ em đến chơi trong công viên này làm ăn khá phát đạt.

 

Nghĩ mà ngán ngẩm, một đội quân lúc nào cũng vỗ ngực “bách chiến bách thắng” mà sợ cả những người đă chết, đến cái tên cũng không cho được nhắc, mộ chí đề tên Thánh và hai chữ “Huynh” và “Đệ”.

 

7 linh mục DCCT và Ḍng Đa Minh đồng tế cầu nguyện cho Quư cụ Ngô Đ́nh Diệm, Ngô Đ́nh Nhu, Ngô Đ́nh Cẩn, bà Cố Lucia và các quân nhân đă qua đời tại phần mộ cụ Tổng Thống Đệ nhất Việt Nam Cộng Ḥa.

 

Lịch sử được viết lại bởi những kẻ thắng trận dù sao đi nữa cũng không thể kéo dài tuổi thọ.Một đời người hay thậm chí cả một triều đại cũng chỉ là chớp mắt so với vĩnh cửu.Lịch sử chính là vĩnh cửu và là một giá trị trường tồn v́ nó là Sự Thật.

 

Một thanh niên trẻ có khuôn mặt dễ thương đứng ở cổng nghĩa trang, thấy tôi cậu hỏi :

- Chú đi thăm mộ Cụ đúng không ? Để con dắt chú đi.

 

Len lỏi trên một lối ṃn hai bên là những đám cỏ gianh, cây dại mọc cao hơn cả đầu người, chàng thanh niên kể :

- Bọn con mới dọn cỏ hôm qua đó chú- Rồi cười :

- Chú cho con chút tiền café nha chú ?

 

Ai mà từ chối được chứ trước vẻ mặt và nụ cười ấy.

 

Đă rất đông người đang ở trước hai ngôi mộ, tôi đến chào các Linh mục của Ḍng Chúa Cứu Thế Sài G̣n, cảm động trước những câu thăm hỏi thân t́nh của các Ngài, một vị nói :

- Anh cùng họ với Cụ đấy.

- Dạ thưa Cha, c̣n cùng là chi Trảo Nha nữa đấy ạ.

 

Cụ tổ của chi họ này ngày xưa là một Quận công trấn giữ pḥng tuyến hai miền thời phân tranh Trịnh-Nguyễn.Ông có công rất lớn nên được Chúa Trinh gả con gái cho. Ông cũng nổi tiếng ngang tàng và đào hoa (có 11 bà vợ và 97 người con), khi bà Quận chúa ghen tuông, ông mang bà vào trả lại phủ Chúa, chúa Trịnh Tùng tức giận tước hết chức tước, bắt làm dân thường và tước cả quyền mang họ Ngô. Nhưng sau một thời gian lại được phục hồi và được ban một câu : “Khanh là trảo nha (nanh vuốt) của xă tắc”.Chi họ này lấy tên Ngô Trảo Nha từ dạo đó.

 

Một chi thiên di vào Quảng B́nh và là thủy tổ của gia đ́nh Tổng thống Ngô Đ́nh Diệm. Hiếm có một ḍng họ nào hoạnh phát và cũng bi thảm như vậy, người anh cả của Ngô Tổng thống là Ngô Đ́nh Khôi cùng con trai là Ngô Đ́nh Huân đều bị Việt Minh thủ tiêu ngay từ năm 1945 cùng với Thượng thư Phạm Quỳnh, rồi ba anh em đều bị giết trong cuộc đảo chính để lại nỗi xót thương ngậm ngùi suốt bao năm ṛng. Ngày ông Hồ Chí Minh mời ông Ngô Đ́nh Diệm ra Hà Nội tham gia chính phủ, ông Ngô Đ́nh Diệm có hỏi: Tại sao lại giết anh tôi ? Ông Hồ trả lời ra sao th́ không thấy ghi lại, nhưng đó là chính là thái độ kiên quyết bất hợp tác của Ngô Chí sĩ.

 

Một Thánh Lễ rất đơn giản nhưng trang nghiêm, những người Công giáo không phải dâng Lễ cho một vị Tổng thống mà là một Thánh Lễ cho một đồng đạo, một người anh em Công chính, tôi như bị ch́m ngập trong tiếng Thánh Ca du dương, trong tiếng đọc trầm bổng những lời Kinh Thánh trong sáng lạ thường. Hai người mặc quân phục Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa đứng nghiêm trước mộ giơ tay chào, không hiểu họ đang nói ǵ với người nằm dưới kia ? Tôi thoáng thấy phía sau họ, có một phụ nữ lén lau nước mắt.

 

Nhân dân muôn thuở là công bằng, họ ghi nhớ hết. Nấm cỏ xanh, nắm xương trắng rồi cũng thành cát bụi, rồi ai cũng nông vùi ba tấc đất cũng đến chỗ hết của muôn đời. Có chăng chỉ c̣n lại tiếng thơm đối với ai là một vĩ nhân, hay tiếng nguyền rủa với những kẻ gian hùng.

 

Một đám mây bỗng dừng lại trên bầu trời, làm rợp mát cả vùng nghĩa trang đang nắng gắt. Một vị Linh mục giải thích:

- Với người Công giáo chúng tôi, nghĩa trang là nơi thờ tự, nơi dâng Thánh Lễ nên cũng được coi là Đất Thánh.

 

Vâng, tôi cũng tin sâu sắc vào điều đó.

 

“Phúc thay ai có tâm hồn trong sạch, v́ họ sẽ được nh́n thấy Thiên Chúa”- Kinh Thánh.

 

Ngô Nhật Đăng

 

 

 

 

 

Trang Chính     Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Phỏng Vấn     Văn Học Nghệ Thuật     Tham Khảo