Trời mưa thượng đức trời mưa

quân đi đại lộc trời mưa cũng đành


Trung Hậu



“trời mưa thượng đức trời mưa

quân đi đại lộc trời mưa cũng đành”


“áo đường xa thương lính…lính thương quê…v́ đời mà đi”

nhạc Trúc Phương.



Từ phi trường Đà Nẵng đoàn GMC xuôi hướng Tây nam nhắm về Ḥa Vang, Đại Nghĩa.

Hắn chen ra phía sau xe chong mắt nh́n về Thành phố. Năm cây số sau lưng là nơi hắn lớn lên, xóm cũ, con đường Yên Bái, ngôi trường Phan Chu Trinh. Phía bên phải là ngă ba Cây Lang, nhà bác Liếu ở hẻm tê tề. Ra chút nữa là đường đi Huế, hôm nay Hải Vân mây nhiều như muôn thuở. Nhà ba mạ hắn ở bên kia đèo. Thời gian này là tháng Bảy, 74, có ai biết hôm nay đơn vị hắn đi vô Thượng Đức.


Qua ngă ba Huế, đoàn xe rẽ trái bắt qua QL14 đi về Đại Nghĩa. Những thôn làng quen thuộc. Có một mùa Hè nọ, hắn theo đứa bạn về quê ở đây chơi. Những buổi trưa trong vườn leo cây hái mận non chấm muối ớt. Nằm vơng đọc thơ Mường Mán. Lớn lên đứa bạn đi theo phản chiến rồi bỏ vô bưng. Năm 1972, đôn quân, hắn con nhà nghèo đâm đơn đi lính.


Khi qua sông Cầu Đỏ, không khí b́nh an của Thành phố mất hẳn. Tiếng pháo xa vọng lại, chiến tranh gần kề. Trên những chuyến xe đi ngược, khuôn mặt người dân hốt hoảng lo âu. Trên tầng số PRC của tiểu đoàn, 09 (1) ra lệnh cho con cái sẵn sàng gọn ghẽ, đến nơi bung ra cho lẹ. Hắn và Nguyễn Lệ (2) chia nhau điếu thuốc.


Đơn vị tạt ra hai bên Quốc lộ đi vào Đại Lộc, tư thế sẵn sàng tác chiến. Từ phía Quận lỵ, dân làng gồng gánh tản cư. Có mấy đứa trẻ ngoái mắt nh́n theo đoàn lính đi ngược hướng. Hắn nghĩ đến cu Trung và bé Dung, hai đưa em chắc chừ cũng lớn bằng chừng nớ. Đôi ba chiếc xe Dodge tản thương mang dấu Hồng thập tự từ phía trong quận chạy ra. Đám lính nói với nhau Sư Đoàn 3 Bộ Binh đụng nặng.


Làng Hà Nha Một vắng vẻ quá chừng. Chẳng c̣n ai ngoài mấy đàn gà dân làng bỏ lại. Mấy lu nước c̣n đầy, áo ai c̣n phơi sau hè lặng lẻ. Đại đội 92 cho con cái thả ba lô xuống bóp gạo xấy ăn cơm. Các Trung đội trưởng tụ về họp với Chinh Nhân (3). Cú này tụi nó chơi xả láng. Cấp Sư đoàn cộng ! Quận Thượng Đức mất rồi. Nhiệm vụ của Nhảy Dù là chặn đứng tụi nó, và giữ các cao điểm bao quanh thành phố.


Hai giờ chiều lính Đại Đội 92 bỏ ba lô tại chỗ, móc ba chạc băng qua cánh đồng để bám vào chân núi. Chinh Nhân nói với hắn mày đừng chạy gần tao, kéo Antenna xuống, tụi nó thấy là ḿnh lănh đủ. Cối 82 ly của Bắc quân từ trong núi rải xuống cánh đồng, thêm vào là tiếng cắc cù CKC bắn sẻ. Sau màn đạn khói, đơn vị lội xuống nhào qua ruộng lúa. Hắn b́ bỏm măi mới tới bên kia cánh đồng. Chinh Nhân cằn nhằn đ.m. mày chạy chậm như cặc, đưa máy đây tao. Cánh quân Đại Đội 92 chọc thẳng vô sâu triền núi hướng tây bắc Đại Lộc - Hiếu Đức giải tỏa áp lực cho hai Đại Đội 91 và 93 vào nhập trận. Nửa đêm mưa xuống, không có Poncho cả đơn vị nằm trong hố cá nhân ướt sũng. Đói và lạnh. Những ngày ngưng bắn đă xa vời. Bắc quân ngang nhiên trút đại pháo 122 ly lên đầu cánh quân Dù đang đi vào chân núi. Đêm đầu tiên trên đường vô Thượng Đức hắn ngồi đếm tiếng pháo rơi cho đến sáng.


Nhiệm vụ của Đại Đội 92 là thanh toán cho bằng được ngọn đồi 383 để giữ hông trái cho cánh quân đánh vào cao điểm 1062. Chinh Nhân bung ba Trung đội tác chiến ra như h́nh cánh quạt. Đường lên núi cheo leo, lính Đại Đội 92 vừa đi vừa tránh pháo và bắn sẻ. Qua ngày thứ hai thứ ba đă có hơn mười thằng con rách áo (bị thương). Trung đội bốn và bộ Chỉ huy Đại đội lúc này cực khổ nhất. Vừa lo tiếp tế và tản thương lại vừa lo nấu ăn cho các Trung đội tác chiến. Bố già Nguyễn Văn Cảnh (4) bơ phờ, ngày nào cũng mang Poncho lội mưa đi mút mùa lệ thủy.


Đồi 383 là cái xương gà không dễ nuốt. Các Trung đội tác chiến một, hai, và ba của Đại Đội 92 thay nhau lên tapi (5) hơn cả tuần rồi mà lần nào cũng bị dội lại. Bắc quân nằm dưới hầm chữ A thủ kỹ, đợi lính Nhảy Dù lên gần tới là nhào lên tung lựu đạn. Thêm vào đó 12 ly 7 pḥng không từ các cao điểm bên cạnh hạ ṇng bắn trực xạ vào cánh quân Dù. Nơi đây, Tăng Văn Năm nằm xuống. Người lính trẻ t́nh nguyện của miền Nam dính nguyên môt viên 12 ly 7 nơi cổ họng.


Cuối cùng Trung đội hai yêu cầu Chinh Nhân cho đặt hai ổ đại liên trên tảng đá trên đồi kế đó để yểm trợ tác xạ cho Tiểu đội xung phong của Phạm Hữu Thi. Hắn nhớ hoài h́nh ảnh thằng Thi nhỏ con xách nguyên một nón sắt đầy lựu đạn lom khom chạy bên cánh phải sườn đồi. Cũng phải qua mất đợt xung phong Đại Đội 92 mới hoàn toàn kiểm soát ngọn đồi 383 trước khi trời tối. Đêm đó Bắc quân trút lên đồi 383 hằng trăm trái pháo.


Chiếm xong là phải thủ, những ngày sau đó Đại Đôi 92 bị đặc công Việt Cộng đánh phá tơi bời. Mấy lần hắn phải bỏ máy cho Chinh Nhân lo, mang M16 và lựu đạn nhào ra trám tuyến. Bắc quân từ các ngọn đồi cao dùng loa phát thanh đe dọa lính Dù. Đêm nào cũng vậy bóng người di chuyển trong đêm tối như bóng ma trơi. Thời gian này Đại Đội 92 tiêu hao quá nên từ trên xuống dưới ai cũng thức trắng ngày đêm chiến đấu, đào hầm hố, và tản thương tiếp tế.


Hắn không nhớ rơ hôm đó là ngày nào trong tháng Tám. Từ bốn giờ sáng pháo Bắc quân chĩa vào ngọn đồi chỉ huy của Đại Đội 92. Pháo đủ cở và liên tục cho tới chạng vạng sáng. Sau đó là tiếng hô vang tiến lên của ma quỷ. Hắn và Trần Thuận (6) ngồi trong giao thông hào. Mười mấy trái lựu đạn đă mở khóa an toàn gần với tầm tay. Trần Thuận nhỏ giọng đ.m. tụi nó nhiều như kiến. Tim hắn đập th́nh thịch, không lẻ hôm nay là ngày cuối cùng của đời ḿnh. Bên ngoài pḥng tuyến chợt ầm ầm rực lửa, pháo binh Dù từ Ái Nghĩa bắn TOT trên vị trí Đại Đội 92. Hắn co người trong giao thông hào chịu trận. Tám giờ sáng ma quỷ rút đi, lính 92 ngóc đầu lên đi kiểm soát pḥng tuyến.


Bố già Nguyễn Văn Cảnh bị một mảnh pháo nhỏ xíu như ngón tay út xuyên lưng trúng vô tim. Phan Đoài, bạn cùng khóa Dù của hắn và là xạ thủ súng 57 ly, bị mảnh pháo lớn chém ngang ngực. Cả hai ngă xuống trên miệng hầm. Đúng là tử sinh gang tấc. Lần đầu tiên hắn hoang mang nghĩ đến phiên ḿnh.


Mấy ngày hôm sau Đại Đội 92 lại mất thêm một người lính kỳ cựu. Cao Văn Ớt bị đặc công Việt Cộng phục kích trên đường đi đem cơm tiếp tế cho các tiền đồn. Ớt về đơn vị từ mùa Hè đỏ lửa. Chưa lần nào sứt mẻ, thằng lính cù lần hùng hục làm việc cho đến khi nằm xuống.


Mùa mưa trở về trên rừng núi Trường Sơn. Những ngày sau đó mưa triền miên không dứt. Lính Dù chiến đấu trong đói lạnh và rét mướt. Buổi sáng nào đó trên đường di quân, hắn run rẫy quỵ xuống bên con rạch nhỏ. Minh, y tá Đại đội, chuẩn bịnh cho hắn rồi nói hắn bị sốt rét cần đưa về Tiểu đoàn cho Y sĩ điều trị. Nằm quấn trong ba bốn lớp Poncho mà lúc nào hắn cũng run lẩy bẩy. Vi trùng sốt rét sống dai, mấy mươi năm sau, nhiều lúc đang ngồi giữa nắng mà hắn tự nhiên cảm thấy lạnh và run cầm cập.


Một buổi sáng đang nằm mê man, có thằng trợ y trong trạm cứu thương chun vào lều kêu nó dậy. Ê anh mày đang kiếm mày ḱa, Chuẩn úy Tiểu Đoàn 8 Dù. Hắn trợn mắt ngạc nhiên. Anh Lũy hắn thật sự đang đứng đó. Tiểu đoàn 8 Dù đang đi vào mặt trận đồi 1062 thế chân Tiểu Đoàn 3 Dù. Đi ngang pḥng tuyến Tiểu Đoàn 9, anh Lũy hỏi thăm và t́nh cờ biết hắn đang nằm dưỡng bệnh. Anh Lũy ra trường Thủ Đức chưa đầy ba tháng, về nắm Trung đội trưởng trong Đại Đội 83. Ngồi giữa triền đồi hai anh em hắn chia nhau gói thuốc lá, hỏi thăm nhau mấy câu rồi phải chia tay. Hắn ái ngại bâng khuâng nh́n anh Lũy dẫn đoàn quân đi khuất ngang triền núi, và nhủ thầm chắc mạ biết th́ lo chết được.


Chiến trường Đại Lộc - Thượng Đức càng ngày càng đẫm máu và khốc liệt. Hằng ngày biết bao nhiêu đạn bom đổ xuống trên những cao điểm chiến lược. Tổn thất quân số của hai bên chồng chất mà chẳng bên nào chịu nhượng một thước đất. Đồi 1062 thay đổi chủ mấy lần. Tiểu Đoàn 9 Dù có nhiệm vụ bảo vệ cánh trái của 1062 cũng tiêu hao nặng. Hoàng Ngọc Tửu, Đại Đội trưởng 93 bị thương nặng, Đinh Văn Tường, đích thân cũ Đại Đội 92 về thay thế. Tầng lớp Sĩ quan Trung đội trưởng dường như bị thương và mất hết. Phạm Tăng Thọ, Nguyễn Văn Thân, Phan Đằng, Phạm Thụ, những khinh binh kinh nghiệm lâu đời của Đại Đội 92 trở thành các Hạ sĩ quan quyền Trung đội trưởng.


Sau hơn hai tuần lễ nằm trị sốt rét ở căn cứ Tiểu đoàn hắn về lại đơn vị. Hằng đêm hắn mở PRC25 qua băng tầng của Tiểu Đoàn 8 Dù để mong nghe tin tức của anh Lũy. Tiểu đoàn 8 Dù lúc đó đang đụng nặng với Trung Đoàn Sông Hồng (hay Sông Thao) miền Bắc. Khi nhận ra tiếng anh Lũy trong danh xưng Nguyễn Trăi hắn lo ngại vô cùng. Mấy ngày đầu c̣n nghe tiếng kêu Nguyễn Trăi nhưng sau đó yên lặng biệt tăm. Hắn lo lắng hỏi thăm đám lính tản thương và tiếp tế. Ai cũng nói Tiểu Đoàn 8 Dù đang đánh đấm te tua nhưng vẫn c̣n ở trên ngọn đồi 1062 tàn bạo.

Khoảng cuối tháng Chín đầu tháng Mười, Tiểu Đoàn 5 Dù vào vùng thay chân Tiểu Đoàn 9. Tiểu Đoàn 9 lảnh nhiệm vụ mới lên trấn giữ 1062 thay Tiểu Đoàn 8 Dù. Lúc đó hắn mới biết tin anh Lũy hắn bị thương đă di tản ra ngoài, nhưng vết thương ở đâu, nặng hay nhẹ th́ không ai biết rơ.


Đường lên cao điểm 1062 thẳng đứng. Dốc lên cao hơn bốn mươi độ, nẻo đi trơn trợt và đầy dẫy xác quân miền Bắc. Để tránh tầm đạn bắn sẻ, lính Đại Đội 92 phải ḅ trên xác người chết để đi lên. Hắn cố gắng không nh́n xuống nhưng cố lạy trời cho đừng đạp lên thân thể của kẻ đă ra đi. Vừa ḅ vừa cầu nguyện, bốn giờ chiều hắn mới lên tới ven đỉnh đồi. Từ đó đến hàng giao thông hào khoảng cách chừng hai mươi lăm thước. Vừa chạy lên chưa được mười bước th́ quanh chân hắn mịt mù dấu đạn. Đạn 12ly7 và CKC bắn sẻ xối đất cách hắn trong ṿng gang tấc. Hắn hoảng hồn lăn xuống hố đất cạnh đó nằm tránh đạn cho đến chiều hôm chạng vạng mới ṃ ra t́m hầm Chỉ huy Đại đội trong giao thông hào phía trước.


Đỉnh đồi 1062 có một diện tích chừng năm mươi thước nhân năm mươi thước lúc bấy giờ đă trọc. Cây rừng cao lớn đă bị đạn pháo hai bên chặt rụi không c̣n chút ǵ màu xanh của lá. Xác lính của hai miền nằm la liệt có chừng đến mấy trăm. Mùi tử khí tỏa ra bám chặt vào quần áo, tóc tai và hơi thở của người c̣n sống. Những con ḍi lớn bằng đầu đũa dài tới hai ba phân từ xác chết đă śnh thúi chun ra rơi xuống thân thể người c̣n sống, ḅ lên ḅ xuống. Nhiều lúc buồn ngủ quá người c̣n sống cũng chẳng thèm đưa tay ra phủi.


Chinh Nhân, hắn và Hoàng Mộng (7) sống trong một cái hầm rộng chỉ đủ cho ba người ngồi. Dựa lưng nhau mà ngủ. Thỉnh thoảng gọi máy báo động cho các Trung đội coi chừng đặc công tụi nó ḅ vô. Ngày nào đồi 1062 cũng lảnh đại pháo Bắc quân bắn từ các dăy đồi phía Trường Sơn. Từ cao điểm 1062 đêm nào hắn cũng thấy trong quận Thượng Đức những đoàn xe Molotova tiếp vận của Bắc quân để đèn pha chạy sáng trưng. Đôi khi hắn cũng nh́n về hướng Thành phố Đà Nẵng, đoán chừng nơi chốn của những con đường, một mái trường và một ḍng sông cắt ngang Thành phố. Mơ ước một chút rồi thôi, hắn nghĩ đâu c̣n ai nhớ tới ḿnh.


Trong hơn ba tuần lễ trấn giữ ngọn đồi 1062, hắn không bao giờ được tắm, chưa lần được cởi đôi giày. Hắn không biết thân thể ḿnh hôi thúi chừng nào nhưng ngồi gần thằng Mộng th́ ngữi một mùi hơi người tàn bạo. Khuôn mặt Chinh Nhân ốm đi, mắt trũng xuống sâu, hai hàng lông mày dính đầy bùn đất đỏ.


Khi sức chịu đựng của người lính đă đến mức tận cùng th́ hai bên Nhảy Dù và Bắc quân cũng thầm lặng rời chiến trận. Khoảng cuối tháng Mười, Trinh Sát Nhảy Dù thiết lập hàng rào điện tử McNamara từ ngọn đồi cao nhất trong vùng núi Hiếu Đức kéo xuống tả ngạn sông Vu Gia cho Lữ Đoàn 1 Nhảy Dù rút quân đi.


Đêm rời cao điểm 1062 trời tối đen và mưa lất phất. Đường đi lên núi đă khó th́ đi xuống núi lại càng khó hơn. Cứ đi vài ba bước là hắn lại trật chân té xuống. Có nhiều khi hắn rớt lăn cù xuống hố sâu. Hết ngọn đồi này đến ngọn đồi khác, gần 3 giờ sáng Đại Đội 92 mới ra gần vị trí của Tiểu đoàn. Khi đi ngang đồi lưng ngựa th́ hắn kiệt sức. Đói lạnh và cơn sốt rét lại trở về, hắn ngồi bệt xuống dựa lưng vào ba lô và nhắm mắt lại. Thôi vậy cũng đành. Hắn nghe tiếng chân đi của lính 92 xa dần xa dần đồi lưng ngựa.


Không biết hắn thiếp đi bao lâu th́ mang máng tiếng ai kêu tên hắn. Hai y tá Đại Đội 92 Minh và Chúc cầm đèn pin đi ngược lại t́m kiếm hắn. Thấy hắn mê man, Minh chích cho hắn mũi thuốc hồi sinh, rồi d́u hắn chạy theo dấu chân đơn vị.


Gần bốn mươi năm sau, hắn c̣n nhớ buổi sáng hôm sau khi ngồi trên chiếc GMC rời vùng hắn mới biết ḿnh c̣n sống sót. Cũng đoàn xe đó nhưng chuyến ra th́ thưa thớt quá. Ngồi dựa thành xe nh́n ánh nắng mặt trời nhảy múa trên đầu ngọn cây, hắn c̣n nghe văng vẵng những âm thanh quen thuộc : giọng Bắc của Bố Già, tiếng Huế chay của Phan Đoài, và tiếng cười đùa lao xao của những thằng bạn lính quen thân, một lần đi không về lại!!!

 


Trung Hậu

Tháng tư, 2014.

 

 

 

 

Trang Chính     Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Phỏng Vấn     Văn Học Nghệ Thuật     Tham Khảo