Giai cấp mới tại Việt Nam

 

Trần Trung Đạo

 

 

 

Milovan Djilas là nhà nghiên cứu lư thuyết CS và từng là ủy viên Bộ Chính Trị đảng CS Nam Tư, Phó Chủ Tịch Nhà Nước CS Nam Tư, Chủ Tịch Quốc Hội CS Nam Tư. Sau khi phản tỉnh ông viết trong tác phẩm Giai Cấp Mới: Một Phân Tích Về Hệ Thống Cộng Sản xuất bản năm 1957 như sau:

“Trong một thời gian dài, đảng CS cố t́nh che giấu bản chất của ḿnh. Quá tŕnh h́nh thành của giai cấp mới không chỉ được che đậy bằng những thuật ngữ xă hội chủ nghĩa mà quan trọng hơn bằng h́nh thức sở hữu mới, sở hữu tập thể. …Bản chất giai cấp của h́nh thức sở hữu này được che đậy bằng b́nh phong quyền lợi của toàn dân tộc. “(Theo Tủ sách Talawas, Phạm Minh Ngọc dịch theo bản tiếng Nga, 2005)

 

Cũng trong tác phẩm Giai Cấp Mới, Milovan Djilas viết: “Năm 1936, nhân dịp công bố Hiến pháp mới, Stalin tuyên bố rằng ở Liên Xô đă không c̣n giai cấp bóc lột, nhưng trên thực tế người ta không chỉ thực hiện xong quá tŕnh thủ tiêu các nhà tư sản và các giai cấp khác của chế độ cũ mà c̣n thiết lập một giai cấp hoàn toàn mới, chưa từng có trong lịch sử.”


Nhưng câu này của Milovan Djilas mới là chí lư: “Các lănh đạo Cộng sản xử lư tài sản quốc gia như của riêng họ, nhưng đồng thời họ cũng lăng phí nó như thể nó là của người khác.” (Theo quote.org)

 

Thời gian dài trôi qua từ khi tác phẩm ra đời nhưng bản chất của chế độ CS tại năm nước CS c̣n lại, trong đó có Việt Nam, vẫn đúng như Milovan Djilas nhận xét.

 

Chiến tranh Việt Nam chấm dứt gần nửa thế kỷ nhưng sự tiêu pha và lăng phí của giai cấp thống trị đă làm cho Việt Nam, một đất nước nhiều tiềm năng, thành là một nước nghèo so với tiêu chuẩn phát triển chung của thế giới.

 

Trong suốt 47 năm qua, các thế hệ Việt Nam đă đổ mồ hôi, nước mắt và cả máu để nuôi dưỡng một giai cấp thống trị hoàn toàn không làm một việc ǵ hữu ích cho xă hội ngoài hút máu dân tộc Việt.

 

Như nhiều người biết hôm nay, dưới chế độ CS, khái niệm “nhân dân làm chủ” chỉ là một chiếc b́nh phong để giai cấp của những kẻ thống trị, có toàn quyền xử dụng tài sản của đất nước như của chính ḿnh, cũng như có toàn quyền lăng phí tài sản đất nước như không phải của ḿnh.

 

Những nhận định của Milovan Djilas có thể áp dụng vào hai trường hợp mới vừa xảy ra, Nguyễn Thị Phương Thảo tặng 155 triệu bảng Anh và Tô Lâm ăn ḅ bít-tết ở nhà hàng của đầu bếp Thổ Nhĩ Kỳ Nusret Gökçe.

 

Nguyễn Thị Phương Thảo, nữ tỉ phú đô la đầu tiên của Việt Nam

 

Như các báo loan tin, bà Nguyễn Thị Phương Thảo, tỉ phú Việt Nam, đồng ư tặng 155 triệu bảng Anh cho Linacre College, một trường nhỏ thuộc hệ thống Đại Học Oxford. Theo thông báo của trường, với số tiền lớn được tặng, ngôi trường đang mang tên học giả nổi tiếng Thomas Linacre có thể sớm đổi thành Thao College. Một số học giả Anh như giáo sư Đại Học Oxford Marie Kawthar Daouda phê b́nh ư định đổi tên trường từ Linacre sang Thao với lư do Thomas Linacre là học giả nổi tiếng trong thời đại ông và không nên thay chỉ v́ một thương gia cho nhiều tiền.

 

Việc tặng tiền cho một đại học là một nghĩa cử quen thuộc của những người giàu tại Mỹ, Anh cũng như các nước Tây Phương. Các tỉ phú Mỹ thường tặng tiền cho đại học, nhất là những trường mà họ xuất thân. Năm 2018, Michael Bloomberg tặng 1.8 tỉ dollar cho đại học Johns Hopkins tại Maryland.

 

Điểm khác nhau chính là các tỉ phú Anh, Mỹ sinh ra và làm giàu trên một đất nước vốn đă giàu hàng đầu thế giới trong mọi lănh vực, nhất là giáo dục. Theo The Center for World University Rankings trong số 20 trường đại học tốt nhất thế giới có 17 trường là Mỹ, 2 là Anh và 1 là Nhật. Ḍ mỏi mắt xuống hạng 1,000 trường đại học được tổ chức này quan sát cũng không có một trường đại học Việt Nam nào.

 

Theo cách lư giải và hành xử của một người b́nh thường nếu bạn có ḷng vị tha để tặng th́ bạn nên tặng cho những nơi thiếu thốn nhất, cho những người cần nhất. Giá trị và tác dụng của món quà nhờ đó sẽ cao hơn và ư nghĩa hơn là tặng cho những nơi đang đầy đủ.


Mấy hôm nay, một làn sóng bất măn, phê b́nh, mỉa mai, châm biếm bà Thảo đă “làm chuyện ngược đời”, “gánh củi về rừng”, “mua danh” v.v… Những người phê b́nh c̣n đưa ra những h́nh ảnh đau ḷng của các em học sinh phải đu dây qua sông, bơi qua những khe nước chảy xiết, lội qua những con suối đầy đá nhọn để đến trường như một cách nhắc nhở cho bà Thảo thấy sự khác nhau giữa thực tế bi thảm của đất nước đă sinh ra bà và nền giáo dục hiện đại của Anh.

 

Họ cho rằng lẽ ra bà Thảo nên dùng số tiền đó để xây những chiếc cầu, lẽ ra bà Thảo nên dùng số tiền đó để dựng trường học, lẽ ra bà Thảo nên dùng số tiền đó để cấp học bổng cho sinh viên học sinh nghèo và nhiều “lẽ ra” khác.

 

Những người phê b́nh bà Thảo tưởng là bà không biết. Không, chắc chắn bà đă thấy và đă biết nhưng thấy là một chuyện, biết là một chuyện, cảm thông với sự chịu đựng của nhiều triệu tuổi thơ Việt Nam nghèo khó hay không là chuyện khác.

 

Là một tỉ phú, bà Thảo không muốn tên tuổi của ḿnh gắn liền với một trường đại học dù lớn nhất Việt Nam nhưng vô danh trên thế giới.

 

Chuyện bà Thảo chưa xong. Hôm 3 tháng 11 vừa qua các mạng internet chuyền nhau video tướng Công An CSVN Tô Lâm ăn thịt ḅ bít-tếch dát vàng trị giá hơn một ngàn dollar. Nh́n cảnh Tô Lâm há miệng to cho đầu bếp nhà hàng Salt Bae hay c̣n gọi “Thánh rắc muối” đút miếng thịt ḅ trông vô cùng kệch cỡm, ghê tởm làm sao.

 

 

Ăn thịt là chuyện b́nh thường nhưng nh́n Tô Lâm ăn khó mà không tưởng tượng cảnh thú vật ăn thịt nhau trong phim động vật hoang dă. Đừng nói chi đang đại diện cho một nhà nước tại nước ngoài, một người lịch sự và tự trọng thường không làm vậy trong nhà hàng với nhiều thực khách chung quanh.

 

Những người Việt giận dữ lại lần nữa trưng bày những h́nh ảnh đau thương của hàng triệu người Việt t́m đường về quê tránh dịch với những cảnh chết chóc, đói khát, cực khổ không bút mực nào tả hết như một cách nhắc nhở Tô Lâm về thực trạng Việt Nam.

 

Theo họ, lẽ ra Tô Lâm nên biết ngay trong giờ phút ông đang ăn nhiều triệu người dân không có một chén cơm trắng để ăn, lẽ ra Tô Lâm nên biết trên cả nước nhiều người vẫn c̣n chết hay đang chờ chết v́ nạn dịch, lẽ ra Tô Lâm nên biết hàng triệu trẻ thơ Việt Nam đang thiếu sữa trong tháng Mười lũ lụt này, và lẽ ra Tô Lâm không nên rắc muối lên vết thương của họ như anh chàng đầu bếp rắc lên miếng thịt ḅ mà Tô Lâm đang nuốt.


Chắc chắn là Tô Lâm đă thấy và đă biết nhưng giống như bà Phương Thảo, thấy là một chuyện, biết là một chuyện, cảm thông với sự chịu đựng của đồng bào hay không là chuyện khác.

 

Milovan Djilas viết về bản chất, nguồn gốc lịch sử h́nh thành nên giai cấp mới, nhưng ông có thể đă sót một đặc điểm quan trọng, “giai cấp mới” c̣n gồm những con người ích kỷ, vô lương tâm và vô cảm.

 

Lấy Trung Cộng, nước CS đàn anh của CSVN làm ví dụ cho chính xác với điều kiện kinh tế. Bản chất giai cấp là lư do Trung Cộng mặc dù có nhiều tỉ phú hạng thứ hai trên thế giới sau Mỹ nhưng là nước được tổ chức Charities Aid Foundation xếp vào hạng ích kỷ nhất thế giới trong nhiều năm.

 

Năm 2019, Trung Cộng đứng hàng 126 trong số 126 quốc gia được tổ chức quốc tế này quan sát. Charities Aid Foundation kết luận “Trung Quốc là quốc gia duy nhất đứng hạng tệ hại nhất trong cả ba tiêu chuẩn gồm t́nh nguyện, giúp đỡ người khác và đóng góp hiện kim.” Trung Cộng c̣n đứng sau cả Congo, Palestine, Yemen, những dân tộc triền miên trong chiến tranh và nghèo khó.

 

Nguyễn Thị Phương Thảo là sản phẩm của ư thức hệ CS nên đừng trách tại sao bà không rộng lượng với đồng bào ḿnh mà dùng tiền đi mua danh một cách kệch cỡm đáng khinh.


Hôm qua, 6 tháng 11, 2021, tờ Daily Mail của Anh tố cáo bà Nguyễn Thị Phương Thảo và chồng không chỉ cấu kết với giới lănh đạo của “chế độ CSVN thô bạo” mà c̣n có quan hệ với cả chủ tịch Trung Cộng Tập Cận B́nh.

 

Những đồng bạc, dù một đồng hay một tỉ, có được do cấu kết với những kẻ gây nên tội ác chống lại con người trong trường hợp này là đảng CSVN, sẽ không được xem là đồng tiền chính đáng.

 

Đặc tính không chính đáng của đồng tiền thể hiện rất rơ nét và rất dễ nhận ra tại Việt Nam. Hăy nh́n vào những biệt thự nguy nga mà “giai cấp mới” này sống so với những túp lều không vách của đại đa số trong 97 triệu người dân để thấy khoảng cách trời vực giữa hai tầng lớp người trong cùng một đất nước. Một chính phủ có 110 thứ trưởng, 201 phó chủ tịch tỉnh và hàng ngàn vụ trưởng. Mục đích của bộ máy hành chánh cồng kềnh này chẳng qua là để hợp thức hóa vai tṛ của các cán bộ đảng, để qua đó chúng được chính thức lănh lương, chính thức ăn hối lộ, chính thức tham ô và tham nhũng.

 

Tham nhũng dưới chế độ CS không phải phát xuất từ bản chất tham lam của một số người ở đâu cũng có thể có. Tham nhũng tại Việt Nam có tính đảng v́ chính đảng CS tạo môi trường cho tham nhũng sinh sôi, nuôi dưỡng tham nhũng lớn và tạo điều kiện để tham nhũng hoành hành.

 

Đối diện với tầng lớp cai trị, bộ máy tuyên truyền và bạo lực trấn áp khủng khiếp và thường trực của chế độ CS đă biến phần lớn trong số 97 triệu người Việt c̣n lại thành một tầng lớp chỉ biết phục tùng.

 

Sự chịu đựng của nhiều triệu đồng bào trong mùa dịch vượt qua ngoài định nghĩa của khổ đau, bất hạnh và sợ hăi. Dù “mắt kẹt” ở Sài G̣n hay t́m cách về quê họ đều phải đối phó với những khó khăn chưa từng có trong đời.

 

Nhưng khác với Đông Âu trước đây hay Cu Ba mới đây, không có cuộc biểu t́nh nào ở Sài G̣n, không có chống đối nào trên đường đi dù có người phải đi bộ 500 cây số hay như anh thợ hồ Hồ Tám đi bộ 1000 cây số từ Trà Vinh để về Huế trên vai vỏn vẹn một thùng ḿ gói.


Họ không bao dung nhưng đă mất hết khả năng chống đối. Trời hành họ c̣n biết kêu trời nhưng đảng hành th́ không ai dám kêu đảng. Nhà tù đang chờ họ. Trấn áp đang chờ họ. Chết đói, chết khát đang chờ họ. Bộ máy ḱm kẹp của đảng CS siết chặt đến mức làm tê liệt ư thức phản kháng của con người. Họ lầm lũi đi như đoàn nô lệ da đen sau nội chiến Mỹ đi t́m một nơi để gọi quê hương.

 

Hàng triệu người dân hôm nay có thể đă trở về trong căn nhà trơ trọi và bên ngoài mùa mưa đang đến, nước lụt đang dâng. Họ sẽ sống ra sao trong những ngày tháng tới. Có tiếng than, tiếng khóc nửa đêm nhưng tuyệt nhiên không có tiếng trả lời hay an ủi.

 

Nhưng một mai, khi đại dịch qua đi, những người dân bất hạnh kia lại sẽ vào thành phố t́m đường sống v́ không c̣n ǵ để sống trên nơi chôn nhau cắt rốn. Và cứ thế, cuộc đời của tầng lớp người bị trị tại Việt Nam sẽ bị vùi dập trong trầm luân thống khổ cho đến chết.


Trước nỗi bất hạnh của dân tộc Việt, ai là người biết đau và ai sẽ là người biết nhục? Nguyễn Thị Phương Thảo ư? Tô Lâm ư? Không. Nếu biết đau và biết nhục bà Thảo đă không đem tiền để mua cái tên trường ở một đất nước xa xôi bỏ mặc cho nhiều triệu trẻ em Việt sống trong những điều kiện học hành tệ hại nhất thế giới. Nếu biết đau và biết nhục, ông Lâm đă không há miệng to để được đút ăn trong lúc một phần không nhỏ của đất nước không có ngay cả gói ḿ để ăn.

 

Những người biết nhục không phải Nguyễn Thị Phương Thảo, Tô Lâm, Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Xuân Phúc mà là những con người Việt c̣n có một lương tâm Việt Nam dù ở ngoài guồng máy hay v́ lư do riêng phải tạm thời ở trong guồng máy.

 

Cách mạng dân chủ tại các nước cựu CS cho thấy, chính những người biết đau và biết nhục đă làm thay đổi vận mệnh đất nước họ. Khác nhau về thời gian và thời điểm nhưng Việt Nam cũng vậy. Lịch sử Việt Nam đă chứng minh nhiều lần trong hoàn cảnh dù đen tối bao nhiêu vẫn c̣n có những người biết đau và biết nhục. Lần nữa trong tương lai, chính những người biết đau và biết nhục sẽ thay đổi vận mệnh Việt Nam.

 

 

Trần Trung Đạo

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính