Di Tản Trẻ Mồ Côi - Operation Babylift.

 

 

Đứa con gái tứ tuần. Tứ tuần mà vẫn gọi Nó là Con Gái, v́ nó là Con gái của Tôi và chưa Chồng, th́ c̣n nghĩa là Con Gái; nhưng không biết ngày nào Nó 50 hay 60 mà vẫn chưa chồng th́ gọi Con gái th́ chắc chỉ đúng một nữa là Con Gái của Tôi chứ dù chưa bao giờ có chồng đối với đời th́ phải thêm chữ già tức “Gái Già”; nhưng Nó nhứt quyết không chịu có Chồng.

 

Bao lần tôi lo âu hỏi Con có bệnh ǵ không? Nó nói Con vẫn là người b́nh thường như mọi người, Ba đừng lo Con bị Đồng Tính hay đau bệnh ǵ, mà chỉ v́ con không thích có chồng; v́ không thích có Con, mà có chồng không con th́ nhiều phiền toái với Chồng cũng như nhà Chồng. Hôm nay đi làm về Nó lái xe vào garage vai mang bóp, hai tay xách hai bịch nylon và tay bấm remote control để đóng cửa garage. Cửa Garage chưa kịp đóng kín th́ Nó đă vào tới cửa sau.

 

- Con mua ǵ nhiều vậy?

- Con mua đồ cúng.

 

Tôi chợt nhớ ra:

- À! Mau quá mới đây mà 39 năm rồi!           

- Con c̣n mang ID Card?

- À! Con gấp quá nên quên chứ không phải show off đâu Daddy.

 

Con bé lấy cái bàn nhỏ đem kê ra sân. Lấy cái lư hương trên đầu tủ và múc ly nước lạnh; mở tủ lấy 3 cây nhang rồi lấy trái cây và bánh bía từ trong túi nylon ra xếp vào dĩa giấy đem bày ra trên bàn; đi vào bếp mở học tủ lấy quẹt gaz ra đốt nhang, đèn cầy; cầm 3 cây nhang kê vào ngọn đèn cầy đang cháy xong dùng tay quạt cho ngọn lửa trên nhang tắt; xong hai tay chấp lại với 3 cây nhang kẹp trong tay đưa lên trán trấn vái th́ thầm xong xá 3 cái rồi cắm nhang vào cái lư hương xong mới đi vào nhà thay quần áo.

 

Tôi đi nấu nước pha b́nh trà.

 

Phải; Hôm nay là ngày chiếc C-5A của Mỹ cất cánh từ Phi Trường Tân Sơn Nhất lúc 4 giờ chiều, ngày 4 tháng 4 năm 1975 và chỉ 12 phút sau th́ bị tai nạn rơi xuống cánh đồng lúa và vỡ ra làm 4 mảnh bốc cháy, trên cánh đồng lúa thuộc khu vực Cát Lái, cảnh tang tóc với những xác người nằm vương văi trên bùn đất.

 

Theo tài liệu DIA có 98 trẻ em mồ côi. 34 nhân viên bộ QP/HK. 5 dân sự. 11 nhân viên KQ/HK. Và những y tá của nhiều quốc gia.


175 người sống sót.

 

Máy bay C-5A Galaxy của Không quân Mỹ. 

 Ngày 4/4/ 1975, một chiếc máy bay vận tải C-5A Galaxy của Không quân Mỹ mang theo hàng trăm trẻ mồ côi Việt Nam trong chiến dịch Babylift đâm xuống đất. 

 

Con Gái của Tôi và chiến dịch Di tản trẻ mồ côi ra khỏi VN năm 1975 và chiếc máy bay rớt th́ có liên quan ǵ nhau đâu?

 

Mùa hè đỏ lửa năm 72; Tôi nhận được trát Ṭa Án B́nh Dương phải về hầu Ṭa  làm nhân chứng; do Quân Cảnh Tư Pháp chuyển trao tận tay có mặt Trưởng Pḥng Quản Trị nhân viên của Đơn vị. V́ sự quan trọng của Trát Ṭa ai nhận là phải thi hành mà Đơn vị Trưởng phải cấp phép cho đi. Ai cũng hỏi sự việc ǵ? Tôi trả lời không biết ǵ hết; nhưng  Tôi th́ quá rơ cái Trát hầu Ṭa nầy không ai khác hơn là Bà Xă của Tôi  làm Thư Kư Toà Án; nhớ Chồng nên làm Trát gọi Hầu Ṭa để Tôi có lư do đi phép; v́ thế phải thay là  “Trát gọi về hầu Bà Xă” th́ mới đúng.

 

Tôi được 2 ngày đường đi hầu Ṭa và 7 ngày phép thường niên. Khi cầm được giấy phép, Tôi mua ngay vé máy bay dân sự “Air VN” về Sài G̣n, không đợi xin phương tiện máy bay quân sự. Tôi về thẳng B́nh Dương ghé Toàn Án tŕnh diện người phát ra cái trát Ṭa  án và bắt cóc Cô Thư Kư Ṭa Án nầy trước mặt Thẩm Phán mà Ông ta c̣n chúc hai vị vui nhiều; mai và mốt khỏi đi làm. Tôi là thế, 6 tháng trước được điện tín từ Ṭa Án của bạn của Vợ cho hay Vợ bị Hư thai. Tôi về Sài g̣n mượn xe người Anh Vợ chạy thẳng vào Bệnh Viện vào Khu Sản Khoa hỏi Cô Y Tá ở Văn pḥng:

 

- Cô cho xem Danh sách bệnh nhân.

Cô Ta đưa sổ. Tôi xem không thấy tên của Vợ bèn hỏi:

- Bà Phùng Lâm sao không có tên trong đây?

Cô Y Tá nói:

- Bà Lâm được chuyển sang khu dành riêng cho Công Chức.

- Cô chỉ đường cho Tôi đến đó

- Xin Ông đi theo Tôi.

Cô Ta đi trước Tôi đi theo sau. Cô Ta vào pḥng gọi Vợ của Tôi:

- Lâm; Có người t́m Mầy.

 

Vợ của Tôi khỏe trở lại rồi và đang nói chuyện với Em Vợ; trong khi Tôi hỏi về sức khỏe của Vợ và khi biết Tôi là Chồng của cái bà nầy. Cô Y Tá nói:

- Chồng của mầy mà năy giờ làm tao sợ Thanh tra bất thường đến; Ai đời đi t́m Vợ mà không hỏi tên người bệnh mà đ̣i xem sổ Bệnh nhân; chỉ có thanh Tra mới hỏi như vậy mà thôi; thế nên tao ngoan ngoăn đưa sổ cho Chồng Mầy xem; Đúng là Ông nhà Binh có khác!

 

Chúng Tôi cười Huề và quay sang hỏi Vợ có khỏe  thật chưa và quay sang Cô Y Tá hỏi:

Bà nầy có thể xuất viện được chưa vậy?

 

Thế là Cô Y Tá lo thủ tục xuất viện cho Vợ của Tôi để Tôi chở về nhà luôn.

 

Khi Tôi đi lấy xe để chở Vợ Tôi về Cô Y tá cũng là bạn học của Vợ Tôi đi theo Tôi và nói:

- Nầy  Anh! Tôi chỉ nói với Anh và sau nầy thuận tiện th́ Anh hăy nói cho Chị biết là: “Chị không có thể sinh Con được nữa”! Bác sĩ có giải thích cho Hai Bác biết và chính 2 Bác kư giấy chấp thuận cắt buồng trứng cho Chị. Xin chia buồn cùng Anh!

- Không sau đâu; Không con th́ Tôi khỏi sợ phải nuôi Con của người Ta chứ sao v́ Tôi là Hải Quân ít khi ở nhà với Vợ.

- Đúng là nhà Binh có khác! Tôi cứ tưởng nói Chị không sinh nữa Anh phải phát khóc chứ không dè Anh xem như chuyện chẵng có ǵ!

Tôi nh́n Cô và cười.

-Lính mà Em.

 

Tôi được tổng cộng 11 ngày phép kể cả cái Trát hầu Ṭa do Vợ đưa cho Dự Thẩm thông cảm cho Cô Thư Kư có Chồng nhà Binh của ḿnh nên phạm luật v́ T́nh nhân đạo “ Luật cũng không qua Căm thông cho T́nh Người khi Vợ xa Chồng v́ thân Trai thời Chinh Chiến”.

 

Tôi ở Quê Vợ có 1 đêm và sáng hôm sau Hai Vô Chồng tôi về Mỹ Tho thăm Mẹ của Tôi.

 

Sáng sớm ngày 8 tháng 9 năm 1972. Tôi chở Vợ của Tôi về thăm Ông Ngoại của Tôi ở gần Chợ Gạo và khi đến Chợ Cũ Tôi lái xe rẽ trái để vào thăm Chùa Vĩnh Tràng cho Vợ Tôi biết ngôi Chùa lớn nổi tiếng Tỉnh Mỹ Tho. Tôi lái xe thẳng vào chùa qua Cổng Tam Quan chạy đến cạnh Hồ Sen mà ngày xưa; Rầm lớn là có nhiều Rùa tụ tập về, mà ngày b́nh thường th́ đi đâu không biết. Có tiếng ồn ào của cả chục người tụ tập ở ph́a trước chỗ vào chính điện mà lại nghe tiếng trẻ khóc. Tôi đi vội trước Vợ Tôi bước lên mấy chục bực thềm. Tôi thấy một Bà ẵm một đứa bé c̣n nhỏ lắm. Sau khi hỏi th́ được biết không biết ai đem bỏ đứa bé nầy trước Cổng Chùa và người Đàn Bà nầy vào gọi Sư Ông ra xem để Bà ta mới dám ẵm lên. Trên ngực áo có một lá thư của Mẹ đứa Bé viết giấy Cam Đoan cho con không đ̣i lại và cám ơn người hảo tâm giúp bà v́ cảnh ngộ không nuôi Con được.

 

Đứa bé khóc không ai vỗ nín. Một ư nghĩ thoáng qua trong trí Tôi. Tôi quay sang nói với Vợ của Tôi:

Em ẵm nó thử xem.

 

Vợ Tôi nghe theo đưa tay ra ẵm; Bà đang ẵm thấy có người ẵm th́ sang tay liền.

Đứa bé nín ngay. Tôi cười hơi lớn.

 

Đúng là Má của Nó rồi.

 

Vợ Tôi th́ lườm Tôi; Tôi th́ cười nói:

Hay ḿnh nhận nuôi Nó làm Con nhen Em?

- Ai sinh nấy nuôi chứ!

- Ḿnh khỏi mang nặng đẻ đau mà có con phải sướng hơn không?

Trong số người vây quanh có một Ông vọt miệng nói:

- Anh Chị muốn nuôi Cháu, Tôi có thể giúp Anh Chị làm khai sinh chính thức cho Cháu.

 

Tôi nh́n Ông Ta. Như đoán biết Tôi muốn hỏi Ông ta là ai mà thốt ra như thế, nên Ông Ta giải thích ngay:

 

Tôi là Xă Trưởng một Xă ở Tỉnh Tân An. Anh Chị cứ cho Tên Họ địa chỉ Tôi sẽ làm giấy khai sinh gởi ngay cho Anh Chị. Cứu lấy một người bằng cả đời niệm Phật và đi Chùa!. Để an toàn không sợ bị kết tội là bắt cóc con nít. Tôi viết một giấy kể ra những ǵ xảy ra hôm nay và nhờ Sư Tụ Tŕ và Ông Xă Trưởng xă Thanh Phú Long Tỉnh Tân An kư vào đồng thời đưa tên Họ của Tôi và Vợ Tôi cho ông ta và cũng đặt tên cho Con của Tôi là Trần Thị Thùy An và ngày sinh là ngày Tôi và Vợ Tôi đi thăm  Chùa Vĩnh Tràng Mỹ Tho.

 

Tôi chở Vợ Tôi ẵm theo đứa bé về thăm Ông Bà Ngoại của Tôi và không quên ghé Chợ Cũ mua 1 hộp sữa Guigoz với b́nh sữa.

Hơn 1 năm rồi Tôi mới về thăm Ngoại nên Tôi nói Con Bé là Con của Tôi mới sinh được 2 tuần; nhưng thực ra Con Bé chỉ mới mở hí mắt có lẽ chỉ sinh mới 3 ngày là cùng. Ông Bà Ngoại của Tôi tin là Con Gái của Tôi và c̣n trách sao đem cháu đi ra ngoài quá sớm như vậy!.

 

Về thăm Mẹ Tôi 1 tuần, Tôi về quê Vợ và kéo dài ngày phép đến 20 ngày bằng cách chờ phương tiện và rồi cũng phải ra đi về đơn vị. Con Bé thật dễ thương; Bú rồi ngủ chỉ khóc khi ướt tă, thay rồi là Bú chơi một chút là ngũ và ngủ. T́nh thương Con bắt đầu từ đó và đến bây giờ đă trên 40 năm qua.

 

Đại nạn cho Miền Nam; tháng Tư Đen năm 1975, Tôi vào Tù Cải tạo mấy năm rồi cũng được thả ra để tiếp tục bị quản chế 1 năm rồi ra dân. Mỗi năm phải đi lao động xă hội chủ nghĩa trên 3 tháng nào đào Kinh, lấp Kinh, Rạch; cứ nghĩ cần có nước là lấp Kinh lấp Rạch không tính lượng nước vào và lượng nước thoát cho Mùa Khô và Mùa Mưa nên nước Ứ đọng, cây trái chết, Ruộng lúa úng nước, nước tù thành thúi nước; lại phải đi phá đập cho thoát nước. Lại c̣n phải đi vác lúa Thuế. Thay v́ đóng thuế bằng Tiền; Xă lại Thu thuế bằng Lúa. Nghe nói thu Lúa để chở ra Miền Bắc để cứu đói. Nh́n cả chục người lao động vào Bồ xúc lúa đong rồi vác đi từng đàn trong khi Bồ lúa của Dân đen th́ chỉ c̣n có một phần ba và nh́n cảnh người dân trào nước mắt hay khóc thành tiếng mà ḿnh th́ vác lúa ra tuy không phải ḿnh chủ trương, ḿnh ra lệnh, nhưng ḷng thấy chua xót cho thảm cảnh mồ hôi nước mắt, sức lực đổ ra trên ruộng đồng để rồi lúa về đầy bồ mà không đủ để ăn cho được no ngày hai bữa!.

 

Con Gái của Tôi trở thành “Cháu ngoan của bác Hồ”; đi học choàng khăn màu đỏ; ca “Như có “Bác” Hồ trong mùa Xuân Đại Trắng” “Đánh cho Mỹ cút Ngụy nhào”. Con của Ngụy mà ca bài ca “cách mạng” th́ kẻ làm Cha Mẹ cảm thấy sôi gan!. Con Gái của Tôi học giỏi nhứt vùng, thi Anh văn cao điểm nhứt nên được thưởng đi thăm Dinh Độc Lập; Có người phát cho Nó cái nón tay bèo nó về khoe với Tôi. Tôi nuốn nói, mà không dám nói ra lời, mà chỉ biết nghĩ trong đầu thôi:  (Con có biết: Đôi Dép râu lún sâu đời tuổi Trẻ, Nón Tay Bèo che khuất nẻo tương lai” ).

Cũng may, cái Chân của Con Bé con của Ngụy, da mỏng quá nên không thể nào mang dép râu v́ sẽ bị phồng chân. Con Gái tôi học giỏi nhứt trong tất cả học sinh cùng các lớp; nhưng năm nào cũng phải đứng hạng nh́ sau Con của cán Bộ và Nó đâu có biết trời cao Đất rộng là ǵ?; nên khiếu nại với Thầy Cô Giáo và được trả lời là Nó thua về lao Động. Không biết có phải v́ Con Cán Bộ học không lại Con của Lính hay sao mà có lệnh “Con của Lính nhứt là Cải tạo không được lên lớp 10”. Tương lai cho Con chỉ c̣n có Con đường đem Con ra nước ngoài.

 

Tôi quyết định Vượt Biên. Đi keo nầy không thoát th́ t́m con đường khác nhưng may mắn chưa bao giờ bị bắt và cuối cùng cũng vượt thoát Thiên đường Xă hội Chủ nghĩa. Năm 1983 Tôi được Cấp Visa Tỵ nạn và sau đó làm đơn bảo lănh Vợ và Con gởi về VN; nhưng phải làm sau cho đơn xin đoàn tụ rời được Tỉnh th́ mới hy vọng được ra đi. Nghe tin ai từ VN đi máy bay sang Tôi đều tới hỏi coi lo ở đâu và sau cùng cũng t́m ra mối; 2 cây cho mỗi đầu người. Đơn xin đoàn tụ của Vợ Tôi được chuyển ra khỏi Tỉnh chỉ mất 4 tháng th́ nhận được Visa rời VN năm 1985.

 

Con Gái của Tôi  mới 12 tuổi, chưa trễ lắm cho con đường học vấn. Tôi ngày ngày đi cày Factory đem tiền về nuôi Vợ và Con; v́ Vợ Tôi say xe, say phương tiện công cọng, say cả máy bay, tàu thủy. 15 năm sau, Vợ Chồng Tôi đi tham dự Lễ Tốt nghiệp nhận lănh bằng Bác sĩ Nhăn Khoa của Con Gái. Vợ Tôi và Tôi tranh căi nhau nhiều ngày về việc cho Con Gái biết Nó không phải là Con ruột của Chúng Tôi. Vợ Tôi th́ không chịu và nói Nó có khai sinh do ḿnh sinh th́ không ai có thể biết Nó là Con nuôi. Tôi th́ nghĩ khác; Sự thật vẫn là sự thật. Cho Nó biết, nếu Nó muốn t́m Cha Mẹ ruột th́ tùy Nó; nhưng Nó sẽ thông cảm cho những người bất hạnh. Nó là một Bác sĩ, Nó sẽ cảm thông được những cảnh đời bất hạnh và sẽ lưu tâm nhiều hơn trong việc giúp người. Vợ Chồng Tôi kể lại cái ngày mà Nó có trong khai sinh mọi sự việc xảy ra. Nó không tin, mà c̣n cho là chúng tôi phịa để mưu tính dự định đi xa hay về Vn ở và bỏ Nó lại xứ nầy!! Sau cùng Nó tuyên bố:

Mặc Ba Má nói ǵ và cũng mặc Con từ ai sinh ra; nhưng Con chỉ biết có Ba Má như từ xưa tới nay và măi măi. Mấy ngày sau thấy Con nhiều ưu tư phiền muộn Tôi mới nói với Nó:

 

Ba không cần nói cho Con biết việc xưa và sẽ không c̣n ai biết để nói việc nầy, nhưng nay Con là Bác sĩ, Ba muốn Con biết đời Con coi như bất hạnh nhưng may mắn hơn rất nhiều trẻ khác, là được nuôi ăn học thành tài, nên cần biết để cảm thông cho những kẻ kém may mắn mà lấy lương tâm của một Bác sĩ mà cứu người càng nhiều càng tốt. Đừng v́ tiền, đừng v́ danh lợi mà đánh mất lương tri, đánh mất lương tâm của một Bác sĩ.

 

Một hôm đi làm về, Con Gái t́m Tôi và đưa cho Tôi cả chục tờ giấy toàn là tiếng Anh. Tôi xem sơ qua cũng hiểu được phần nào và biết là tài liệu nói về Tai nạn máy bay trong cuộc di tản trẻ mồ côi năm xưa. Nó hỏi Tôi biết ǵ về việc nầy không?

 

Ba nghe việc rớt máy bay nầy và nghe nói cuộc di tản nầy hồi c̣n ở VN  và sang đây có vào internet t́m đọc nhiều tài liệu về việc đau ḷng nầy.

- Ba phục ai nhứt? President Gerald R. Ford, Lew Walt, Dennis "Bud" Traynor…. Hay các Y tá và nhân viên trong coi và chăm sóc trẻ mồ côi, hay các Cơ quan thiện nguyện?

- Ba không nhớ hết, phải nói là ba phục hết tất cả những người có đầy t́nh người năm xưa nầy, nhưng phục nhứt là cái Ông ǵ thế chấp nhà để mướn 1 chiết Máy bay chỉ chở 300 trẻ mồ côi.

- Robert Macauley. American Businessman.

- Con Gái Tôi lật sang 2 trang kế và chỉ vào mấy câu có gạch viết màu đỏ như sau:

 

“When American businessman Robert Macauley learned that it would take more than a week to evacuate the surviving orphans due to the lack of military transport planes, he chartered a Boeing 747 from Pan Am and arranged for 300 orphaned children to leave the country, paying for the trip by mortgaging his house”.

 

 

 

Rồi từ đó, Con Gái Tôi cứ đến ngày 4 tháng 4 hàng năm; đi làm chiều về th́ mua bánh trái và đem ra sân Cúng, coi như là sự tưởng nhớ những trẻ Em bất hạnh và những người v́ giúp người mà bỏ mạng năm xưa.

 

Năm năm trước, chính Con Gái của Tôi mổ mắt gắn Contact lens cả 2 mắt cho Tôi, qua 2 lần mổ. Vợ Tôi cũng đốt mây bằng tia Laser, cũng do chính Con Gái làm.

Hôm nay, và có lẽ ngày mai, ngày mốt Con Gái vẫn ở bên chúng tôi và khi cuối đời th́ ai biết số phận ḿnh sẽ ra sao!!. Nếu cần một câu nói cuối đời, hay cho cả cuộc đời Tôi, Tôi xin nói rằng:

 

“Tất cả những trẻ không Cha, không Mẹ trên đời nầy đều có thể thành Con của Tôi hay Con của Bạn; Chỉ cần Bạn mở rộng ṿng tay, th́ Bạn hy vọng rất nhiều sẽ có những đứa Con như ư”.

 

 

Trần Thiện Phi hùng

 

 

 

 

Trang Chính     Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Phỏng Vấn     Văn Học Nghệ Thuật     Tham Khảo