Từ Trịnh Công Sơn, Tố Hữu đến G/S Nguyễn Ngọc Bích

 

Tôn Nữ Hoàng Hoa

 

 

Cho đến nay vẫn có nhiều bài viết về Trịnh Công Sơn như một nỗi niềm. Ngay cả những đài phát thanh cũng vẫn cho truyền bá nhạc TCS. Hồi c̣n ở Houston. Mỗi buổi sáng trên đường đi làm tôi thường vặn đài Saigon-Houston 900AM để nghe nhạc. Đài này cho đến nay vẫn tiếp tục cho phát thanh nhạc TCS như một thách thức trong ḷng ngừơi chống Cộng. Cứ mỗi lần nghe cô xướng viên rêu rao nhạc phẩm TCS th́ tôi vội vả tắt máy. Có lần đang đi trên một đường cong ra xa lộ nghe cái tên TCS là thấy ứa gan vội vả tắt đài suưt một chút tông vào xe bên cạnh.

 

Đối với tôi khi viết về TCS không phải là một nỗi niềm mà là một nỗi chết.

 

Trở lại thời gian chiến tranh ở VN khi cuộc chiến ở vào cao điễm. Ngừơi dân miền Nam vẫn ca hát nhạc TCS nhưng không ngờ những gắn bó, quen thuộc, ḥa nhập đó cho đến nay họ mới nhận ra những tương giao ấy đă một lần như không khí tiếp sức cho vạn vật xanh tươi. Bây giờ mỗi lần nghe đến tên TCS th́ mọi tương giao đă cắt đứt như không khí đă bỏ thiên nhiên và cỏ cây đă tàn rụi. V́ lẽ đó khi nói đến TCS th́ không c̣n là nỗi niềm mà là NỖI CHẾT.

 

Tôi gọi TCS là nỗi chết bởi từ ḍng âm nhạc của ông ta như trong bài “Cho Quê Hương Mĩm Cười có câu (trích):

 

Trên thân em đă có vết bầm

Trên da anh thịt xương tra tấn

Trên thân chị nhục nhằn đau thương

Xin nuôi thêm ḍng máu quật cường

 

........

Ta nung sôi ư chí mặt trời

Chặt gùm xích cho quê hương mĩm cười

Cho Quê Hương Mĩm Cười

(Kinh Việt nam và Ta phải Thấy mặt Trời)

(Hết trích)

 

Chúng ta thấy ǵ qua 6 câu thơ trên. TCS đă diễn tả nỗi đau đớn thân xác của các du kích VC từ em bé đến chị đến anh cho dù da có nát xương có bâm nhưng phải quật cường sôi ư chí mặt trời.

 

Thật không c̣n một h́nh ảnh tán tận lương tâm, bất nhẫn nào hơn khi những tên du kích VC bị thịt nát xương tan mà vẫn bảo hăy đứng dậy trường kỳ kháng chiến trong sôi sục của màu máu mặt trời.

 

Nỗi chết thứ hai là khi TCS tiếp tục “cổ xúy” cho mọi người trường kỳ kháng chiến đánh cho Mỹ cút-Ngụy nhào trong câu thề máu xương ở bài nhạc “Chưa Ṃn Giấc Mơ”:( Trích)

 

Ta bước đi bước đi hoài

Trên quê hương dấu yêu này

Dù trăm năm dài, ngày đêm dân ta cứ chiến đấu măi

Đánh trăm quân thù

Mặt đất âm u đang dọn ngày về

trong câu thề máu xương

( bài hát này cũng trong tập nhạc “Ta phải thấy Mặt Trời” )

 

Rơ nét hơn để quí vị thầy rơ bản chất của TCS là một tên phản chiến hay là một con ngừơi sôi sục ư thức cộng sản đă nằm vùng tại nam Việt Nam.

 

Chúng ta hăy đọc lời của bản nhạc mang tên “C̣n Thấy Mặt Người” trong đó TCS đă diễn tả: (Trích):

 

Từng ngày thấy mặt trời

Thấy mặt ngừơi ḷng đă thấy vui

Từng đêm tôi ngồi chờ đợi

Từng đêm tôi ngồi chờ đợi

Chờ từng sớm mai thấy lại mặt người

Mặt người trong bài ca này chính là Mặt Trời.

 

Nhưng Mặt Trời là cái ǵ? Chúng ta hăy nghe tên VC thi sĩ Tố Hữu ngừơi miền Trung đă khẳng định Mặt Trời Trong bài thơ “Việt Nam Máu và Hoa” là một chân lư, một chủ nghĩa cộng sản đă chói trong tim (trích):

 

Từ ấy trong tôi bừng nắng hạ

Mặt trời chân lư chói qua tim

(hết trích)

 

Trong bài thơ “Bài Ca Mùa Xuân” năm 1961, Tố Hữu viết: (trích)

 

Nào đi tới! Bác Hồ ta nói

Phút giao thừa, tiếng hát đêm xuân

Kế hoạch năm năm. Mời những đoàn quân

Mời những bàn chân, tiến lên phía trước.

Tất cả dưới cờ, hát lên và bước!

(Hết trích)

 

Xin quí vị đọc lại lời nhạc của Trịnh Công Sơn trong bài “Chưa Ṃn Giấc Mơ” trên công tác xách động du kích chống ngừơi Quốc Gia và chính phủ VNCH có giống bài thơ Bài Ca Mùa Xuân mà Tố Hữu đă viết như trên:

 

Nào đi tới! Bác Hồ ta nói....

Kế hoạch năm năm. Mời những đoàn quân

 

Trịnh Công Sơn nằm vùng không dám lộ liểu nên chỉ lấp lửng qua lời nhạc:

 

Trên quê hương dấu yêu này

Dù trăm năm dài, ngày đêm dân ta cứ chiến đấu măi

 

Tuy không nằm cùng địa lư nhưng cả hai tên thi nô và nhạc nô này đều ca tụng kế hoạch 100 năm của Hồ Chí Minh

 

Tố Hữu là một tên hung tàn sát nhân không gớm tay đă nói lên bản chất sắt máu của ḿnh khi lấy máu ngừơi dân để thay nước tưới ruộng đồng cho lúa mau lên cho dân đóng thuế để đảng trường kỳ qua những câu thơ sau đây:

 

“Giết! Giết! nữa bàn tay không ngừng nghỉ

Cho ruộng đồng lúa tốt thuế mau xong

Cho Đảng bền lâu cùng rắp bước chung ḷng

Thờ Mao Chủ Tịch, thờ Xít Ta Lin bất diệt

 

Ngoài một thi nô của Hồ Tặc, Tố Hữu nguyên là Ủy Viên Bộ Trưởng kiêm Bí Thư ban Chấp hành Trung Ương đảng csVN. Tố Hữu lại nỗi tiếng gian ác trong việc đàn áp phong trào Nhân văn Giai Phẫm. Ấy thế mà Thi nô của Hồ tặc lại được giáo sư Nguyễn Ngọc Bích trân trọng dịch thơ Tố Hữu để truyền bá trong các thư viện Hoa Kỳ.

 

Ông Nguyễn Ngọc Bích vừa muốn làm đại diện VNCH trong bối cảnh chính trị hải ngoại hiện nay, vừa lại là một dịch giả thơ của một tên VC Tố Hữu đă từng là Bí Thư của Ban Chấp hành đảng csVN? Không biết những cái lấp lửng này có lợi cho ai? Cho VNCH hay cho VC??

 

Đại diện cho VNCH là hành động của ngừơi Quân tử nhưng dịch thơ của tên Tố Hữu Bí Thư Trung Ương Dảng csVN th́ lại là kẽ tiểu nhân. Ông Nguyễn Ngọc Bích đang đứng Ở giữa con đường quân tử và tiểu nhân th́ đây chính là con đường NGỤY QUÂN TỬ.

Không biết quí vị trong Tập Thể Ngừơi Việt Tỵ Nạn cộng sản tại hải ngoại có ai đồng ư với sự việc này không? Nhưng chúng tôi xin mượn bài thơ KHÓC TỐ HỮU của tác giả Nguyễn Thạch để kết thúc bài viết hôm nay và để kính tặng giáo sư Nguyễn Ngọc Bích:

 

KHÓC TỐ HỮU, KHÓC ĐẢNG

Tác giả: Nguyên Thạch

 

“Yêu biết mấy khi nghe con tập nói

Tiếng đầu ḷng con gọi Xít-Ta-Lin” *

Nghe Tố Hữu nâng bi mà hăi quá

Miệng của ông, x́ hơi thối... như ḿn!

Ông ngồi khóc Xít Ta Lin hơn cha chết

Kêu gào đất trời cũng phải lết theo ông!

Ông nâng bi và hôn cả chùm lông

Cái tên đồ tể mà ông nịnh bợ.

Đó có phải là chủ trương tôi tớ

Mà đảng ông làm sách vở noi theo

Nếu ví ông như một gă phường chèo

Th́ mấy thằng lănh đạo tiếp theo là những cu tèo diễn kịch.

Lời truyền của ông, nay đà đến đích

Thơ của ông đă thành hịch tiến quân

Họ ca ngợi 16 chữ vàng và 4 tốt rất ân cần

Và cũng học theo ông để nâng bi thằng Chệt.

Tôi sẽ khóc v́ ông, khóc cho đến chết

Khóc hết ga, khóc la lết, khóc thảm thương

Khóc v́ mấy câu thơ ông diễn tả Quê Hương

Xin dẫn trích, cho rộng đường dư luận.

“Bên kia biên giới là nhà
Bên nay biên giới cũng là quê hương”

Hoặc ”Bên ni biên giới là ḿnh
Bên kia biên giới cũng t́nh quê hương…”
**

Đảng đă chọn con đường nô lệ

Quyết học theo đồ tể hung hăng

Đạo lư... nhân cách... biến đi để thay vào đó là sự thiển cận...tục tằng...

Hèn hạ, qú mọp... lai căng Thái thú.

Một cái đảng mà đă quen rừng rú

Nên hở ra là xài luật loài thú trong rừng

Dùng bắp thịt húc đầu chọi dân v́ đă quen lối sống ở bưng

Té hầm sụp giếng nên khừng khừng dại dại!

Đă hơn 70 năm rùi mà miệng vẫn c̣n lăi nhăi

Không biết mấy ngàn năm mới tiến lên thế giái đại đồng

Bất luận là mấy trăm năm thực hiện XHCN, cứ thư thả chỏng mông

Cứ tà tà măi, miễn c̣n có cơ hội để ăn cắp của công là được!.

Thật đau đớn cho dân tôi!

Một thứ dân vô phần bạc phước...

Đội trên đầu một nhà nước vô lương

Đêm nay, tôi nằm khóc ông, khóc thê thảm, khóc chán chường

Tiên sư cha các ông đă làm cho dân tộc tôi phải đau thương trong đày đọa...

Tôi không muốn xúc phạm đến loài khuyển để gọi các ông là... (tự hiểu).

 

Nguyên Thạch.

Tháng 6/24/2014

 

Tôn Nữ Hoàng Hoa

 

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính