Giọt mưa trn tc

 

Tiểu Tử

 


Giọt mưa trn tc

 

Đường Hai B Trưng. Chiều. Một trai một gi tuổi độ 17,18, đạp xe về hướng Tn Định, đi song song.

 

Bỗng, trời nổi gi o o rồi my đen ko về vần vũ. Mọi người đều hối hả, đi như chạy, để trnh mưa. Đứa con trai giục:

Đạp lẹ ln Kim! Qua khỏi đoạn ny mới c chỗ đụt.

 

Đứa con gi gật đầu, chồm ln nhấn mạnh bn đạp, nhưng chỉ vi pht sau mưa đ rơi lắc rắc xuống hai đứa lm chng n cười ln hăng hắc, ci cười hồn nhin thanh thot khi thấy mnh bị mưa đuổi kịp, ci cười cn nguyn nt trẻ con trong tr chơi ct bắt! Chng n vội tấp vo mi hin một tiệm giy. Sau khi dựng xe đạp lại ngay ngắn, Kim nhn bạn, hơi n hận:

Tại Nghĩa đợi Kim mới bị mưa ướt đ. Phải hồi ny Nghĩa đạp đi trước th đu c sao?

 

Đứa con trai tn Nghĩa vừa nhn quanh vừa trả lời, người hơi lắc qua lắc lại giống như cnh cy đong đưa trong cơn gi thoảng

Mnh đi chung m Kim.

 

Nghe bạn ni, Kim yn lặng nhn ra mưa m nghe lng thật ấm cng. Sự nhạy cảm của người con gi ở tuổi đ đ gip Kim nhận thấy một tnh yu nho nhỏ đang nhen nhm giữa hai đứa, một ci g vừa nhẹ nhng vừa tinh khiết, m lại vừa thật l rung động. Một ci g cứ bắt phải cần c nhau; một ci g cứ bắt phải nghĩ đến nhau. Một ci g씅 Một ci g씅 Khng biết nữa! Kim cảm thấy nng hai vnh tai. Kim nhn xuống chiếc o b ba trắng đang dn vo người từng mảng nhỏ. Tự nhin, Kim khoanh tay lại che ngực, rồi tự trch thầm: Phải nghe lời m đội nn th by giờ đ c ci g để m cho đỡ ngượng. Con gi g m đi đu cũng đầu trần! Cho đng. Thật ra, Kim thấy đội nn bực bội qu, cứ nghe ngứa ngy trn đầu như mấy ngy chưa gội v sau đ khi lấy nn ra tc cứ như bị dn keo nằm nhẹp xuống coi thật chướng mắt. Cho nn, thảng hoặc c đi đu với m th Kim cầm theo ci nn l cho khỏi bị rầy, kỳ dư l đi đầu trần d đi học hay đi lao động cũng vậy. Thnh ra, tc Kim bồng ln thật đẹp, đen huyền xa xuống ngang vai, chao qua chao lại khi Kim nghing đầu v lc no cũng tự do phất phơ theo chiều gi. Mấy thằng bạn cng lứa nhứt l Nghĩa thường ht ghẹo: Nắng ln, gi ln cho tc em bồng V Kim thấy hnh diện với mi tc em bồng đ.

 

Cơn mưa thật lớn. Vỉa h, mặt đường đều lai lng nước. Lm như l nước từ dưới đất dng ln!

 

Bn kia đường l nh thờ Tn Định với bức tường cao ko di. Bn ny, chỗ no c mi hin l c người đứng đụt. Cch chỗ hai đứa đứng vi căn phố l tiệm nước m pha trước l chiếc xe m với hng ghế đẩu đứng trong mưa chờ khch.

 

Mi hin chỗ hai đứa đụt bỗng nghing triền qua một bn, đổ o nước xuống như một dng thc. Khng bảo nhau m cả hai đứa cng nhảy li vo trong v cng đứng về pha mi hin khng đổ nước. Khoảng trống khng bị ướt dưới mi hin by giờ thu hẹp lại chỉ cn một gc nhỏ vừa đủ cho hai đứa đứng. Khng đứng st vo nhau, nhưng đứng thật gần nhau

 

Nghĩa quay nhn pha sau: cửa lưới sắt tiệm giy đng im lạnh ngắt. Bn trong tủ kiếng, kệ hng trống bốc, bụi đầy. Nhn sang Kim, Nghĩa ni:

Kim biết khng? ng chủ tiệm giy ny đ đưa gia đnh vượt bin cch đy ba bốn thng

Sao Nghĩa biết?

 

Kim ngạc nhin, bởi v nh Nghĩa ở xm Chi Lăng, cn đy l chợ Tn Định.

Nghĩa chỉ tay sang nh thờ:

Con nhỏ em của Nghĩa học ở trường nh thờ bn kia. Chiều no Nghĩa cũng tới đn n. Trong khi chờ đợi, nghe mấy anh xch l ni chuyện với nhau mới biết.

Họ đi thot khng?

Khng biết nữa. M khng phải c tiệm giy đi thi đu. Cả dy phố ny đều lần lượt chui hết. Cho nn nh no nh nấy đng cửa im ỉm, Kim thấy khng? Nh Nước tịch thu lu rồi sao khng thấy cấp cho ai hết.

 

Kim nhn ra mưa, bng khung:

Khng biết họ đi c thot khng?

 

Im một lc, bỗng Nghĩa ngập ngừng hỏi nhỏ:

Gia đnh Kim c định c định đi khng Kim?

 

Kim nhn bạn, nửa ngạc nhin, nửa d xt. Rồi khi thấy khng c g khc lạ trn gương mặt của người bạn trai,

 

Kim thở di nhn ra mưa:

Gia đnh Kim m đi đu, Nghĩa! Chạy gạo hằng ngy th lấy vng đu m đi chui?

 

Nghĩa bối rối, người hơi lắc lư:

Th hỏi l hỏi vậy thi, chớ Nghĩa cũng biết

 

Ba của Kim lm thầy gio. Hồi thời ngụy, bị động vin, rồi chạy chọt được biệt phi trở về đi dạy học để khỏi đi đnh giặc. Qua tro Việt Cộng, hai chữ biệt phi đ lm cho chng nghi l CIA nn bắt đi học tập từ đ đến giờ. Ở nh, m v chị Hai của Kim chạy ngược chạy xui lảnh đồ về may để nui năm miệng ăn v gp nhm cht đỉnh để lu lu đi thăm ba của Kim một chuyến. Cho nn, ni chuyện lo đi vượt bin cũng như chuyện xuống biển m trăng

Bn gia đnh Nghĩa cũng khng hơn. Ngy xưa, ba Nghĩa lm kế ton ngn hng, by giờ đan giỏ chầm nn ở tổ My Tre Ph Nhuận với m Nghĩa. Hai ng b sng đi tối về, đo nhau trn xe đạp. Nghĩa v con nhỏ em đi học, tối về dn bao giấy bỏ mối cho mấy b ngoi chợ gi hng. Bữa cơm gia đnh thường l tương chao hoặc ba ci trứng luộc dầm nước mắm. Chuyện vượt bin đng l chuyện m trăng đy biển!

 

Bỗng Kim nhn Nghĩa, một thong tinh ranh nằm trong nh mắt:

Cn Nghĩa? C tnh đi khng?

 

Nghĩa ph cười, miệng rộng huệch:

Kim trả th hả?

 

Kim cười bằng mắt, nhi lại cu của Nghĩa khi ny, người cũng nhẹ lắc lư:

Th hỏi l hỏi vậy thi.

 

Khng bảo nhau m cả hai cng ph ln cười, ci cười che giấu sự sung sướng bn trong của mỗi đứa, ci cười của những người cng cảnh ngộ gặp nhau, ci cười khng phải của niềm vui m l của sự an ủi. Rồi chng n nhn nhau một thong, trước khi quay nhn đi nơi khc để cảm thấy thật gần gũi nhau v cng.

Mưa thi ồ ạt nhưng vẫn chưa dứt hột th nửa vng trời đ h nắng ở đằng kia. nh nắng xing xing thật sng, thật trong lm như vừa được mưa lau sạch bụi! Nắng chiều m giống như nắng sng.

 

Nắng xuyn mưa đổ xuống chỗ Kim v Nghĩa, giống như vệt đn pha sn khấu. Nghĩa nhn Kim đứng trong vng nh sng đ bỗng nhớ tới vở kịch thần thoại Lin X m hai đứa đng trong trường cch đy mấy thng, trong đ Nghĩa lm người cng khổ cn Kim l b tin o trắng, mi tc đầy kim tuyến lấp lnh như kim cương. By giờ, những giọt mưa đọng lại trn tc Kim cũng lấp lnh như kim cương trong tia nắng chiều nghing chụp xuống. Đẹp qu!

 

Kim chợt bắt gặp ci nhn ngy dại của bạn, nng bừng hai tai.

Nhn g kỳ vậy Nghĩa?

 

Nghĩa giật mnh, người hơi lắc lư:

Nghĩa đang nhn mấy giọt nước trn tc Kim. N N

 

Kim mỉm cười, lắc mạnh đầu mấy ci rồi đưa hai tay vuốt tc tm vo t. Tc được gom lại, dnh vo nhau thnh một ci đui cong cong.

Nghĩa tiếp:

N giống như kim cương. Thật giống kim cương. Uổng qu!

Ci g uổng?

 

Kim ngạc nhin hỏi. Nghĩa đang tiếc rẻ hnh ảnh đẹp của Kim khi ny với những giọt mưa trn tc, bất ngờ bị hỏi vặn, khng biết phải trả lời lm sao. Nghĩa đưa tay gi t, chặc lưỡi:

Th

 

Mắt Nghĩa bỗng sng ln, mặt h hửng. Một nghĩ vừa thong qua trong đầu, Nghĩa chụp lấy như người sắp chết đuối chụp lấy ci phao:

Uổng qu chớ! Nếu l kim cương thiệt th Kim dư sức đưa gia đnh đi vượt bin rồi.

 

Rồi Nghĩa cười ln ha hả, ci cười của người vừa thot nạn. Kim cũng cười theo bạn, nhưng cười v ci nghĩ ngộ nghĩnh bắt nguồn từ những giọt mưa trn tc.

Trời cũng vừa hết mưa. Đường phố khi ny vắng tanh, by giờ đầy người trở lại. Lm như mưa ngừng cho nước rt xuống để rừng người mọc ln! Nghĩa v Kim nhập vo đon người đạp xe về ng Ph Nhuận. Khng kh sau mưa mt rượi. Hai đứa đều c cảm gic như mặt mũi mnh vừa được rửa sạch trong cơn mưa.

 

Đến ng tư Ph Nhuận, Nghĩa vẫy tay cho bạn:

Thi, bye nghe Kim.

 

***

 

Sau bữa cơm tối, ba gọi Nghĩa v con nhỏ em vo buồng, ko ngồi xuống chiếc chiếu trải dưới đất, vẻ nghim trọng, thấp giọng ni:

Hổm ry ba m giấu tụi con. By giờ, tới lc phải cho tụi con biết. Khuya nay mnh vượt bin.

 

Nghĩa cảm thấy chong vng my mặt, mồ hi đổ ra như tắm. Trước mắt Nghĩa bỗng l một khoảng trống khng mơ hồ. Nghĩa khng cn thấy ba. Nghĩa khng cn thấy em. Nhưng Nghĩa cn long thong nghe tiếng ba nửa xa nửa gần:

Ba sẽ chở m. Nghĩa chở em. Mnh đạp xuống cầu Kinh, bỏ xe ở nh bc Tm rồi băng ruộng ra bờ sng cch đ chừng năm trăm thước. Ghe chờ ở đ. Tụi con đừng đem g theo hết. Cứ đi tay khng như mnh đi thăm bc Tm vậy. Hiểu chưa?

 

Nghĩa gật đầu như người my, nhưng Nghĩa khng hiểu. Thật tnh khng hiểu! Ba m vẫn hay than vắn thở di: Phải chi nh mnh c cht đỉnh g để liều một chuyến vượt bin như thin hạ coi ra sao. Khi gặp bạn b, ba thường chp miệng: Ti m biết bị kẹt lại như vầy, ti đ đưa gia đnh di tản cha n hồi bảy mươi lăm rồi! By giờ th thi. Đnh mun năm ở lại với Bc!. Vậy m by giờ by giờ Nghĩa khng hiểu! Thật tnh khng hiểu! Mới hồi ny đy, cn đứng đụt mưa chung với Kim, cn đa nhau về chuyện vượt bin l do để hai đứa thấy gần nhau hơn nữa cn đạp xe song song trn đường di d đường di c di thăm thẳm chắc hai đứa lc no cũng đạp xe song song Vậy m by giờ by giờ Sao n giống như ng tư Ph Nhuận, mỗi đứa đi về một hướng, hai hướng ngược nhau trn một đường thẳng, nghĩa l chẳng bao giờ gặp lại nhau d c ko mi về v tận. V những giọt mưa trn tc. Ờ những giọt mưa trn tc! Những g hồi ny mới thấy đy, mới hiện diện đy, những rung động, những cảm nhận thật r rng mới đy, hồi ny, khi đứng đụt mưa với Kim dưới mi hin tiệm giy by giờ sao giống như giọt mưa trn tc, chỉ một ci lắc đầu đ rơi mất trong khng gian! Cn Kim? Kim? Kim sẽ lm sao? Một cu hỏi thật ngớ ngẩn nhưng ni ln chiều su của tnh yu vừa chớm, thứ tnh yu chưa r nt như bước chn chập chững của trẻ thơ, thứ tnh yu cn thơm mi giấy mực học tr, cn thật th như đọc cửu chương hai! Nghĩa bỗng thấy cần phải gặp Kim. Gặp ngay by giờ. Khng biết để lm g, nhưng phải gặp. Khng biết sẽ ni ci g, nhưng cứ gặp trước ci đ. C một ci g thc đẩy từ bn trong. C một ci g ku gọi từ bn ngoi. Nghĩa khng hiểu nữa. Cảm thấy thật cần thiết, thật cấp bch!

 

Nghĩa bước ra phng khch, với tay ln kệ lấy đại hai quyển sch g đ rồi ni với ba đang soạn giấy tờ trn bn:

Con đem trả sch cho thằng Tun.

 

Khi thấy ba nhn mnh soi mi, Nghĩa tiếp:

Trả cho n học.

 

Ba gật đầu:

Ờ Nhưng ba cấm con ni chuyện đ với bất cứ ai, d l bạn thn cũng vậy. Nghe chưa?

 

Nghĩa gật đầu, đẩy xe đạp ra sn. Ba ni với theo:

Trả rồi về ngay nghe con, Nghĩa.

 

Nghĩa dạ rồi phng ln xe, đạp thật nhanh. Trn đường Phan Đăng Lưu (Chi Lăng cũ), Nghĩa nm hai quyển sch vo một đống rc rồi đi thẳng.

 

Nh Kim ở xm cổng Phi Long. Nghĩa vẫn quen lui tới. Vậy m by giờ sao thấy n xa thăm thẳm. Mặc d xe đ lao nhanh nhưng Nghĩa vẫn c cảm tưởng như hy cn qu chậm. Nghĩa vừa nhấn mạnh bn đạp vừa nghĩ min man: Khng biết phải ni lm sao đy? Ba đ cấm th mnh lm sao ni? M khng ni lm sao Kim hiểu? Khng biết mnh đi c thot khng? Rồi cuộc đời sẽ ra sao? Khng c Kim mnh sẽ ra sao? Cn Kim? Kim sẽ ra sao? Ra sao? Ra sao?. Thật nhiều cu hỏi để khng c được một cu trả lời. Người con trai đ cảm thấy thật chơi vơi, tất cả đều vuột khỏi tầm tay, tất cả đều vượt khỏi tầm suy luận của n, n khng hiểu được g hết, khng chủ động được chuyện g hết! Lần đầu tin, người con trai đ nhận thấy cuộc đời ny qu nhiều rắc rối chớ khng đơn giản như những bi ton ở trong trường, m mnh th giống thằng học tr dốt nhn tấm bảng đen thấy n rộng bằng ci sn banh

 

Khi Nghĩa vừa thắng xe trước cổng nh Kim th con ch chạy ra sủa mấy tiếng rồi chồm ln cửa sắt vẫy đui mừng. C tiếng m của Kim hỏi vọng ra:

Ai đ?

Dạ thưa chu.

 

Nghĩa trả lời.

Nghĩa hả? Đi đu tối vậy?

 

Rồi đn dưới hin được bật ln, một bng đn nhỏ xu tỏa nh sng vng vọt như nh sng cy đn dầu. M của Kim bước ra mở cổng:

Chu ngồi chơi. Em n tắm rồi ra by giờ. Bc cn phải v mai tiếp mớ đồ để mai giao

 

Nghĩa dạ, rồi dựng xe vo tường ro. Con ch chạy lại quắn qut mừng rồi chạy vo trong sủa mấy tiếng như để bo l nh c khch! Nghĩa nhn quanh: nh vắng teo, chỉ nghe c tiếng my may xnh xạch đều đều. Nghĩa nghĩ: Chắc mấy đứa nhỏ về dưới qu hết rồi. Chớ khng th đ chạy o ra mừng như mọi khi. Sn nh Kim tuy nhỏ nhưng trng xi măng sạch sẽ. Ở gc sn c cy mận kh lớn, tng gie ra phủ lấy sn như cy lộng. Dưới gốc mận, c mấy gộc củi to đặt đứng để lm ghế ngồi. Trn thn cy mận, hy cn treo mấy giỏ phong lan m ba của Kim trồng hồi đ.

 

Khi Nghĩa vừa ngồi xuống cạnh gốc mận th Kim cũng vừa bước ra hin nh. Tc Kim chải ngược về pha sau, để lộ khun mặt đều đặn với đi mắt ngời tinh anh. Kim dừng ở hin một cht như để định hướng, rồi mới bước tiếp ra sn. Chỉ trong một thong đ thi một thong dừng lại của Kim Nghĩa bỗng thấy khng gian chm mất chỉ cn lại gương mặt của người bạn gi l hiện hữu, l sinh động, l rạng rỡ Nghĩa thấy gương mặt đ thật r, thật sng. Thấy mi tc hy cn lng nước, tc mai cn dn vo m vo tai. Thấy vầng trn rộng, thấy đi my di. Thấy nh sao trong mắt, thấy nt cười phớt nhẹ ln mi Chỉ trong c một giy thật ngắn ngủi như một chớp mắt m sao ngần đ nt, ngần đ chi tiết được Nghĩa nhn thấy hết, thu nhận r hết. Phải chăng đ l hnh ảnh của Kim m Nghĩa muốn ghi lần cuối cng vo tim vo c? Ghi lấy để giữ lấy mi mi, bởi v, sẽ khng cn c lần no khc nữa để Nghĩa được nhn Kim như by giờ

 

Kim vừa bước về hướng Nghĩa, vừa hỏi:

Ủa? Đi đu m tối vậy Nghĩa?

 

Yn lặng. Từ ci thong dừng lại khi ny của Kim, từ ci thong đặt hết tm tư vo gương mặt của người bạn gi, Nghĩa khng cn cảm nhận được sự hiện diện của mnh. Tiếng của Kim, Nghĩa nghe long thong như trong chim bao.

Nghĩa chỉ sực tỉnh khi Kim đ ngồi đối diện. Người con gi đ c dng ngồi thật thẳng, thật ngoan, thật dễ thương với hai bn tay đặt nằm thoai thoải trn đầu gối. Ở Kim, tot ra một ci g vừa tươi mt vừa tinh khiết, lại vừa trầm lặng với sức sống căng đầy. Nghĩa cảm thấy bối rối, khng biết phải ni ci g, ni lm sao, rồi min man nghĩ: Chắc Kim sẽ buồn lắm khi nghe mnh ni. Chắc Kim cũng sẽ cũng sẽ đau khổ lắm khi biết mnh đi. By giờ cn ngồi đy với nhau chớ lt nữa đy, rồi ngy mai, rồi mi mi sẽ khng cn gặp nhau nữa. Vĩnh viễn khng gặp nhau nữa. Vĩnh viễn Vĩnh viễn. Nghĩa thấy thương Kim. Nghĩa thấy thương Nghĩa. Nghĩa thấy thương hai đứa. Nghĩa muốn khc! Nghĩa khng dm nhn thẳng mặt Kim. Nghĩa nhn đi bn tay thon nhỏ của Kim, đi bn tay ngoan hiền nằm trn đầu gối. Đi bn tay đ đ từng vẫy gọi Nghĩa trong đm đng, đ từng vỗ vo nhau thnh nhịp khi Nghĩa đn, v một hm, đ từng kết lại gim Nghĩa ci nt o, sau một lần vật lộn với bầy em của Kim. Đi bn tay đ, rồi đy, suốt cuộc đời về sau, Nghĩa sẽ khng cn được cầm lấy, nắm lấy, hay nhn thấy, d l trong giấc mộng. Khng tự chủ được, Nghĩa nghing người tới cầm lấy hai bn tay của Kim. Một cử chỉ thật đột ngột lm Kim sửng sốt định rt tay về, nhưng khi thấy Nghĩa chẳng c nt g sỗ sng nn để yn. Nghĩa giữ tay Kim trong tay mnh như giữ một vật g đẹp nhứt, qu nhứt của cuộc đời ny. Như hơi thở. Như nhịp tim. Như tnh yu tnh yu tnh yu

 

Yn lặng. Nghĩa ngồi như pho tượng. Lưng khom khom, đầu cht xuống, ci chỏ chống ln đi lm hai vai nh ln. Kim khng nhn thấy mặt Nghĩa, nhưng Kim nhn thấy tm tư của Nghĩa trong đi bn tay v trong dng ngồi của bạn. Đi bn tay muốn nắm thời gian ngừng lại v dng ngồi ni ln niềm thống khổ v bin

 

Yn lặng. Rồi c tiếng Kim hỏi, thật trầm tĩnh:

Nghĩa đi hả?

 

Khng c tiếng trả lời. Nhưng Nghĩa gật gật đầu, ci đầu đ ở sẵn tư thế ci thấp xuống của một người nhận chịu số phận! Rồi vai Nghĩa bỗng run run, Nghĩa gục xuống tay nấc ln khc. Bấy giờ v chỉ bấy giờ những ngn tay của hai đứa mới đan vo nhau, tự nhin đan vo nhau, giữ lấy nhau, giữ chặt lấy nhau. Khng biết tại sao? Khng biết để lm g? M cần g phải biết, khi tất cả đều v nghĩa? V nghĩa!

 

Yn lặng. Khng gian khng cn nữa. Thời gian khng cn nữa. Vũ trụ by giờ nằm trọn trong lng tay hai đứa, một vũ trụ rch nt, đau thương. Ở đ, giữa những ngn tay đan chặt vo nhau, tnh yu vừa mới sinh ra, cn măng non nhưng sao đ thấy gi nước mắt.

 

Yn lặng. Kim khng khc. Kim vẫn ngồi thẳng, nhn thẳng, tuy tm hồn đ t dại. Phải một lc lu sau, thật lu sau, Kim mới trở về với chnh mnh để nhận thấy rằng bỗng nhin mnh gi đi mười mấy tuổi! Kim nhn xuống Nghĩa, chỉ thấy ci đầu tc ngắn, ci t gầy gầy, đi vai nh cao. Hnh ảnh cuối cng của Nghĩa l đy chăng? Người con trai c đi mắt xếch xếch, c ci cười rộng huỵch lm cho một bn m lm đồng tiền, người con trai đ lm Kim rung động, người con trai đ lm Kim xao xuyến, người con trai đ, by giờ, Kim chỉ nhn thấy được c ci t v đi vai thi! Rồi mai mốt mai mốt Một chua xt đang trạo trực dng ln. Kim cắn mi kềm lại. Yn lặng

 

Một lc sau, Kim hỏi, giọng lạc đi:

Chừng no?

 

Nghĩa ngồi thẳng ln, tay vẫn khng rời tay Kim, mặt cn đầy nước mắt, giọng cũng lạc đi:

Khuya!

 

Kim nhn gương mặt mo m v đau khổ của Nghĩa bỗng nghe xc động dạt do. Kim muốn chồm tới m lấy Nghĩa, m lấy gương mặt đầy nước mắt đ p vo m mnh, m thật chặt, xiết thật chặt, để mọi niềm đau được cng chia sớt, để mọi nỗi hận được cng xẻ đi. Nhưng Kim gượng lai, gượng lại v lễ gio, v gượng lại v sợ khng rời nhau ra được nữa Tro lng dng dậy min man, Kim nhắm nghiền mắt lại, siết những ngn tay của Nghĩa, siết với hết sức mnh, siết thật mạnh, siết thật đau, siết như để nn một trời thống khổ, siết như để bp vỡ một ci g uất nghẹn trong tim, siết như đang cố gắng nuốt một liều thuốc đắng, siết như siết như để chia tay lần cuối trước khi la đời Kim cắn răng để đừng bật khc!

 

Yn lặng. Lu sau, Nghĩa bung tay Kim đứng ln, lủi thủi lại lấy xe đạp. Kim bước theo, nhẹ như một ci bng. Kim mở cổng, tiếng cổng rỉ st rn ln. Nghĩa dẫn xe ra, khng dm nhn lại cũng khng dm ni một lời, chỉ phng ln xe đi thẳng. Kim đng cổng, cổng sắt lại rn ln trước khi ku ci rầm kh khan. Kim c cảm tưởng như mnh vừa bị nhốt trong t. Ngoi kia, đ l một thế giới khc.

Khi Kim bước ln cầu thang để ln gc ci gc lửng ba lm cho Kim ngủ v học ring một mnh trn đ Kim bỗng nghe hai chn mnh yếu đi, chẳng cn cht sức lực no hết. Kim cố bm từng nấc thang, mồ hi đổ ra như tắm. Ln đến bn trn, Kim chỉ cn đủ sức gieo mnh xuống giường, p mặt xuống gối, khc ngất Bao nhiu nước mắt trần gian xin gởi hết cho Kim, người con gi mang tm trạng người ga phụ.

 

***

 

Trời mưa Paris. Ở đy khng c mưa rồi chợt nắng như ở Sign. Ở đy, mưa khng ngập trn cống rnh, mưa khng đưa rc tri quanh phường phố. Cũng khng c trẻ con cởi truồng chạy giỡn trong mưa. Cho nn, chẳng c g để gợi nhớ như mưa Sign

 

Nghĩa ngồi một mnh uống c ph trong một bar ở khu Maubert. Hai c đầm trnh mưa ko vo ngồi bn trước mặt. Những giọt mưa trn mi tc vng gợi nhớ những giọt mưa trn mi tc đen của Kim hồi đ. Hồi đ, nghĩa l đ hơn bảy năm. Bảy năm khng một tin tức g hết của Kim, mặc d đ gởi khng biết bao nhiu thơ, đ nhắn khng biết bao nhiu lời qua bạn b của hai đứa! Cứ im lm trống rỗng, lm như những chuyện g đ xảy ra hồi đ chỉ l một ảo ảnh, một giấc mơ.

 

Những giọt mưa trn tc hai c đầm trước mặt vẫn lấp lnh dưới nh đn trong bar cng gợi lại hnh ảnh Kim trong lần đụt mưa hồi đ với những giọt mưa trn tc, r rng như Nghĩa đang nhn by giờ. Vậy m by giờ.

 

Nghĩa đốt điếu thuốc. Ht một hơi di bỗng nghe khi thuốc thật đắng v lm cay chảy nước mắt.

 

 

Tiểu Tử

 

 

Tin Tức - Bnh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chnh