39 năm Việt cộng “xây dựng xă Hội Chủ Nghĩa” như thế nào; Hiệu quả ra sao ?


Thiện Ư

 

 

Bài viết này được gửi đến độc giả trong và ng̣ai Việt Nam, nhân đọc Thư ngỏ của 61 đảng viên cộng sản từng giữ các chức vị cao cấp trong bộ máy Đảng Cộng Sản và Nhà nước Việt Nam, tiêu biểu là những đảng viên kỳ cựu và nổi tiếng như tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, giáo sư Hoàng Tụy, giáo sư Tương Lai, Nguyễn Trung, Huỳnh Kim Báu, Nguyên Ngọc, Hạ Đ́nh Nguyên, Kha Lương Ngăi, Tô Nhuận Vỹ, Lữ Phương, Nguyễn Thị Kim Chi, Huỳnh Tấn Mẫm, Lê Đăng Doanh, Chu Hảo, Phạm Chi Lan...

 

Đây có thể coi như một sự phản tỉnh tập thể muộn màng, song vẫn chỉ là sự “Phản tỉnh nửa vời” v́ mới chỉ phản tỉnh về mặt nhận thức (thấy được những cái sai mà ai cũng đă biết của đảng CSVN trong quá khứ về đối nội cũng như đối ngoại dẫnđến hậu quả nghiêm trọng toàn diện, di hại lâu dài cho Đất nước và dân tộc.Điều mà mọi người Việt Nam trông chờ không chỉ là những lời kêu gọi “đảng CSVN tự nguyện, tự giác thay đổi(điều mà nhiều cá nhân cũng như tập thể các đảng viên CS đă làm từ lâu song vẫn vô hiệu) mà là hành động tiếp theo cụ thể, quyết liệt và dứt khoát có tác dụng làm chuyển biến t́nh hính đất nước theo chiều hướng có lợi cho công cuộc dân chủ hóa Việt Nam. Tỷ như khởi sự bằng sự từ bỏ tập thể của 61 đảng viên cộng sản kư tên trong Thư Ngỏ, sau đó lôi kéo toàn thể đảng viên cộng sản phản tỉnh hiện c̣n dấu mặt công khai từ bỏ đảng CSVN để tạo áp lực thừa đủ buộc nhóm lănhđạo chóp bu của đảng dù ngoan cố đến đâu cũng phải chuyển đổi hay là chết.

 

o0o

 

Khoảng một năm sau ngày xâm chiếm được Miền Nam, một cuộc mít-tinh ăn “mừng chiến thắng” vào dịp Lễ Lao Động Quốc Tế 1-5-1976 (nếu chúng tôi nhớ không lầm).Một lễ đài lộ thiên được dựng lên trước cổng Dinh Độc Lập Sài G̣n(sau 30-4-1975 đổi là “Dinh Thống Nhất”), với đầy đủ các lănh tụ hàng đầu của Cộng Đảng và nhà nước Việt cộng (Lê Duẩn, Trường Chinh, Phạm Văn Đồng, Vơ Nguyên Giáp, Tôn Đức Thắng, Phạm Hùng…) và của cái gọi là Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam (MTDTGPMN) với “Chính Phủ Cách Mạng Lâm Thời Cộng Ḥa Miền Nam Việt Nam” (CPCMLTCHMNVN) vốn là công cụ quân sự và chính trị của Cộng đảng Việt Nam (Nguyễn Hữu Thọ, Nguyễn Thị Định, Huỳnh Tấn Phát…). Trong bài phát biểu tại cuộc mít-tinh này, Tổng Bí Thư Cộng Đảng Việt Nam lúc đó là Lê Duẩn đă mạnh miệng nói đại ư rằng: “đảng Cộng sản Việt Nam, người tổ chức mọi thắng lợi của cách mạng Việt Nam, nhất định sẽ xây dựng thành công xă hội chủ nghĩa tại Việt Nam sau 15 đến 20 năm nữa”.

 

Thế nhưng bây giờ đă hơn 39 năm qua kể từ ngày cưỡng chiếm được Miền Nam thống nhất đất nước, Lê Duẩn và hầu hết các lănh tụ hàng đầu Cộng Đảng Việt Nam đă đi vào ḷng đất, c̣n Việt cộng đă “xây dựng xă hội chủ nghĩa” như thế nào, hiệu quả ra sao?

1.- Từ lư luận Marxism về xă hội xă hội chủ nghĩa (socialism society).

Karl Marx và F. Angel những triết gia người Đức đă h́nh thành nền triết học duy vật, trên đó Marx đă xây dựng chủ nghĩa cộng sản, nên c̣n gọi là chủ nghĩa Mác-xít (Marxism).

 

Theo lư luận Marxism (duy vật lịch sử): Từ khi con người xuất hiện trên hành tinh này đă trải qua 4 h́nh thái xă hội có tính tổ chức từ thấp đến cao: Xă hội cộng sản nguyên thủy(Primitive communism society: không giai cấp, chưa có tư hữu, chưa có nhà nước), xă hội chiếm hữu nô lệ (The slave-owning Society) bắt đầu có giai cấp, có tư hữu,h́nh thành giai cấp thống trị), xă hội phong kiến (Feudalism Society)xă hội tư bản (Capitalism Society:có nhà nước tư sản ngày một hoàn chỉnh).

 

Tính giai cấp, tính tư hữu và tính nhà nước đă phát triển ngày một cao độ trong hai h́nh thái xă hội sau cùng này, tạo ra mâu thuẫn đối kháng đă là tiền đề cho một cuộc cách mạng vô sản, thông qua đấu tranh giai cấp để tiêu diệt giai cấp, để h́nh thành h́nh thái xă hội sau cùng của loài người không c̣n giai cấp: “xă hội cộng sản hiện đại hay tiên tiến”(Modern or dvanced communism Society), phát triển qua hai giai đoạn: “Xă hội xă hội chủ nghĩa”(Socialism Society:c̣n giai cấp, c̣n nhà nước, nhưngđược cải tạo từng bước, dưới sự lănh đạo duy nhất của một Cộng đảng, mệnh danh là đội tiên phong của giai cấp cống nhân hay vô sản, thông qua một nhà nước “chuyên chính vô sản”, quyền tư hữu hạn chế và tiêu vong dần, mọi người lao động theo năng lực, hưởng theo sức lao động bỏ ra…) tiến tới “Xă hội cộng sản chủ nghĩa”(Communism Society) viên măn là “Thiênđường Cộng sản” trong một “thế giới đại đồng (không c̣n biên giới quốc gia,không c̣n giai cấp, không c̣n bộ máy nhà nước, mọi quan hệ xă hội vận hành tự động, mọi người lao động tự giác, làm theo hết năng lực và được thỏa măn mọi nhu cầu. V́ lúc đó tài hóa xă hội dư thừa có thể thỏa măn được mọi nhu cầu vật chất cũng như tinh thần của mọi người, của toàn xă hội, mọi người đều sống ấm no, hạnh phúc trong t́nh hữu ái như thiên đường nơi trần thế: Thiên đường cộng sản!?!)

 

Thế nhưng thực tế ra sao, đến nay th́ mọi người đă biết: Liên Xô, nước đầu tiên, sau hơn 70 năm xây dựng xă hội chủ nghĩa đă sụp đổ (1917-1991), kéo theo sự sụp đổ toàn hệ thống các nước xă hội chủ nghĩa Đông Âu để cùng chuyển thể qua xây dựng “xă hội tư bản chủ nghĩa”.(Capitalism society). Việt Nam là một trong bốn nước gọi là xă hội chủ nghĩa c̣n sót lại th́ thực tế ra sao? Họ đă đang xây dựng “xă hội xă hội chủ nghĩa” như thế nào, hiệu quả ra sao?

 

2.- Đến thực tế Việt cộng xây dựng xă hội chủ nghĩa tại Việt Nam 39 năm qua như thế nào?

Như mọi người đă biết, chỉ một năm sau ngày chiếm đoạt được Miền Nam (30-4-1975) bằng vũ lực, vi phạm trắng trợn Hiệp Định Paris về chấm dứt chiến tranh lập lại ḥa b́nh cho Việt Nam, Việt cộng đă giải tán các công cụ quân sự và chính trị một thời là “MTDTGPMN và CPCMLTCHMNVN, thống nhất đất nước” và đưa cả nước “Đi lên xă hội xă hội chủ nghĩa”.(The socialism society)

 

Trên thực tế, theo nhận định của chúng tôi, Việt cộng đă tiến hành công cuộc xây dựng xă hội xă hội chủ nghĩa theo một tiến tŕnh với các bước thưc hiện giống y như Liên Xô đă làm, kể từ sau khi Cộng đảng Liên Xô lật đổ được chế đô Nga Hoàng quân chủ chuyên chế, giành được chính quyền vào năm 1917.

 

Theo đó, một cách tổng quát, Cộng đảng Việt Nam đă họp Đại Hội IV (1976) cũng đưa ra một “Thời kỳ quá độ đi lên xă hội chủ nghĩa”với chủ trương “Đi lên xă hội chủ nghĩa không qua giai đoạn phát triển tư bản chủ nghĩa”, thực hiện bằng chính sách “Cải tạo và xây dựng cơ sở vật chất - kỹ thuật ban đầu của xă hội chủ nghĩa”. Chính sách này thực hiện qua hai kế hoạch ngũ niên (1975-1985) bị thất bại, Cộng Đảng Việt Nam đă họp Đại Hội VI (1986) đưa ra chủ trương “Đổi Mới” tương tự như Liên Xô đưa ra chủ trương và thực hiện “chính sách Kinh tế mới”sau khi kế hoạch ngũ niên lần thứ nhất bị thất bại(1918-1922). Qua hai kế hoạch ngũ niên (1985-1995) thực hiện chủtrương “đổi mới”bằng chính sách sửa đổi vá víu không hiệu quả, Cộng đảng Việt Nam đă họp Đại Hội VIII (1996) đưa ra chủtrương “đi lên xă hội chủ nghĩa thông qua kinh tế thị trường theo định hướng xă hội chủ nghĩa”, thực hiện bằng chính sách “Mởcửa” với bên ngoài.Chủtrương chính sách này được thực hiện qua ba kế hoạch ngũ niên (1996-2010) và sau Đại Hội XI (2011) Cộng đảng Việt Nam vẫn đưa ra nghị quyết tiếp tục thực hiện chủ trương, chính sách này.

 

Sau đây chúng tôi sẽ tŕnh bầy chi tiết về nhận định tổng quát trên đây qua tiến tŕnh và cách thức Việt cộng thực hiện những chủtrương, chính sách trong “thời kỳ quá độ đi lên xă hội chủ nghĩa”.

 

Thời kỳ quá độ “ Đi lên xă hội chủ nghĩa không qua giai đoạn phát triển tư bản chủ nghĩa” (1975-1995)

Liên Xô sau khiđảng Cộng sản Bolsevick Nga, dưới sự lănh đạo của Vladimir Lenine làm Cách Mạng Tháng 10 năm 1917 thành công, lật đổ được chế độ Nga Hoàng, đă thiết lập “Nền chuyên chính vô sản” cưỡng ép những tiểu quốc lân bang trong vùng thành Liên Bang Cộng Ḥa Xă Hội Chủ Nghĩa Xô viết, gọi tắt là Liên Xô. Ngay sau đó, Lenine và Cộng đảng Bolsevick Nga đă dùng “Chuyên chính vô sản” quyết tâmđưa Liên Xô “Đi lên chủ nghĩa xă hội không thông qua giai đoạn phát triển tư bản chủ nghĩa”.

 

(Đây là chủ trương của V. Lenine và Cộng đảng Liên Xô, khác với lư luận kinh điển của chủ nghĩa Marxism:rằng vào thời điểm chủ nghĩa tư bản phát triển đến tột cùng trên phạm vi toàn cầu, mâu thuẫn giữa giai cấp tư bản và giai cấp vô sản (tức công nhân) không c̣n điều ḥa được nữa, trở thành “mâu thuẫn đối kháng” (một mất một c̣n) với mọi giai cấp, với toàn xă hội. Đây là”T́nh thế cách mạng chín mùi”,cách mạng vô sản nổ ra nhất định thành công (v́ giai cấp tư bản độc quyền thống trị Nhà nước bị cô lập hoàn toàn), để sau đó “Đội tiên phong của giai cấp vô sản” tức các đảng Cộng sảnở mỗi nước sẽ lănh đạo toàn dân tiến hành cách mạng xă hội chủ nghĩa để xây dựng thành công “Xă hội xă hội chủ nghĩa”, tiến tới “Xă hội cộng sản trên phạm vi toàn thế giới. Nghĩa là tiền đề cho sự xây dựng thành công”xă hội xă hội chủ nghĩa” phải thông qua giai đoạnphát triển tư bản chủ nghĩa theo K. Mar, khác với luận điểm sau này của Lenine nên mới có thuật ngữ chính trị Chủ nghĩa Marx-Lenine với ư nghĩa như là sự kết hợp luận lư về phương cách đi lên chủ nghĩa cộng sản tuy có khác, nhưng vẫn “thống nhất về mục tiêu hiện thực lư tưởng cộng sản chủ nghĩa”).

 

Sau khi cưỡng chiếm được Miền Nam, triệt tiêu chế độ Việt Nam Cộng Ḥa (30-4-1975), Cộng đảng Việt Nam đă cho bầu quốc hội chung cho cả nước (25-4-1976), đổi danh xưng chế độ “Việt Nam Dân Chủ Cộng Ḥa” thành “Cộng ḥa xă hội chủ nghĩa Việt Nam”.

 

Đại Hội IV Cộng đảng Việt Nam (Tháng 12-1976) cho đổi tên “Đảng Lao Động Việt Nam” thành “Đảng Cộng sản Việt Nam” và ra nghị quyết đưa cả nước “tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc Đi lên chủ nghĩa xă hội không thông qua giai đoạn phát triển tư bản chủ nghĩa”, bắt chước giống như Liên Xô.( Dù tiền đề hai nước có khác: Liên Xô chủ nghĩa tư bản bước đầu phát triển đă h́nh thành được đội ngũ giai cấp công nhân – Việt Nam chủ nghĩa tư bản mới manh nha ở Miền Nam, cả nước công nghiệp c̣n ở thời kỳ lạc hậu,giai cấp công nhân chưa h́nh thành được đội ngũ và năng lực để đóng vai tṛ “Giai cấp vô sản lănh đạo cách mạng”,nên cái gọi là”Đội tiên phong của giai cấp vô sản Việt Nam” Cộng đảng Việt Nammới bao gồm phần đông ṇng cốt là những trí thức tiểu tư sản như Trường ChinhĐặng Xuân Khu(gốc con địa chủ), Phạm Văn Đồng, Vơ Nguyên Giáp…Và cơ quan lư luận của Đảng mới đẻ ra luận điểm về “Liên minh công nông”, là giai cấp công nhân (chủ lực) liên minh với giai cấp nông dân và nhân dân lao động nghèo là ṇng cốt của cách mạng Việt Nam…)

 

Vậy trên thực tế Việt cộng đă thực hiện thế nào?

* Thực hiện chính sách “Cải tạo và xây dựng cơ sở vật chất – kỹ thuật ban đầu của chủ nghĩa xă hội “ (1975-1985)

Vận dụng lư luận của chủ nghĩa Marx-Lenine, để tiến hành công cuộc “Đi lên chủ nghĩa xă hội “tại Việt Nam, nghị quyết Đại Hội IV của Cộng đảng Việt Nam đă đưa “Đường lối chung của Cách mạng xă hội chủnghĩa và xây dựng chủ nghĩa xă hội trong cả nước”(1) như một định thức chỉ đạo: “Nắm vững chuyên chính vô sản,phát huy quyền làm chủ tập thể của nhân dân lao động, tiến hành đồng thời ba cuộc cách mạng: Cách mạng quan hệ sản xuất, cách mạng khoa học kỹ thuật, cách mạng tư tương và văn hóa, trong đó cách mạng khoa học kỹ thuật là then chốt…”(2).

 

Việt cộng đă thực hiện định thức này ra sao? hiệu quả thế sao?

* Thực hiện “Nắm vững chuyên chính vô sản, phát huy quyền làm chủ tập thể của nhân dân lao động”.

 

-Lư luận.

*Theo gương Liên Xô, Việt cộng lư luận rằng, muốn xây dựng thành công xă hội chủ nghĩa tại Việt Nam, điều tiên quyết là phải “nắm vững chuyên chính vô sản”(hay độc tài vô sản), để củng cố vai tṛ thống trị độc tôn,độc quyền của đảng Cộng sản Việt Nam, thông qua một chính quyền mệnh danh “Chính quyền chuyên chính hay độc tài vô sản”(Proletarian dictatorship). Nghĩa là một “Chính quyền độc tài của giai cấp vô sản hay giai cấp công nhân”(the dictatorship goverment of the proletariat) mà theo lư luận của chủ nghĩa Marx-Lênin là giai cấp ṇng cốt thực hiện cuộc “Cách mạng xă hội chủ nghĩa” để xây dựng “Xă hội xă hội chủ nghĩa”, v́ lợi ích của giai cấp công nhân (vô sản), dưới sự lănh đạo của “đảng Cộng sản”, được coi là “Đội tiên phong của giai cấp công nhân”, qui tụ một thành phần ưu tú của giai cấp công nhân (vô sản) có đạo đức xă hội chủ nghĩa (?),tính hy sinh và ḷng vị tha, phục vụ nhân dân và xă hội quên ḿnh, có năng lực lănhđạo, ư thức giác ngộ giai cấp cao và tinh thần đấu tranh cách mạng vô sản triệtđể…..(thực tế phần đông là ngụy giai cấp vô sản, hầu hết lănh tụ hàng đầu Cộng đảng không xuất thân từ giai cấp công nhân, nhưng đă ngụy biện là đă “giác ngộtính vô sản và đă đầu hàng về mặt giai cấp”để có tư cách lănh đạo đảng của giai cấp công nhân, tức Cộng đảng!!!).

 

Nhân danh và v́ quyền lợi giai cấp vô sản,Việt cộng xử dụng “Chính quyền chuyên chính vô sảnlàm công cụ trấn áp mọi sức phản kháng, chống đối của mọi tầng lợp nhân dân, bảo vệ vị thế độc tôn, độc quyền, đặc lợi của một tập đoàn thống trị là các cán bộ, đảng viên Cộng đảng Việt Nam.Ngụy biện rằng, trong “Thời kỳ quá độ đi lên xă hội chủ nghĩa” chỉ dân chủ với nhân dân (giai cấp công nhân liên minh với giai cấp nông dân và nhân dân lao động nghèo), cần “chuyên chính” với mọi kẻ thù của giai cấp vô sản (tư sản, trí, phú, địa, hào…và những người dân nào không tuân phục,chống lại đảng và nhà nước Xă Hội Chủ Nghĩa). V́ vậy, trong định thức mới ghi sau “Nắm vững chuyên chính vô sản” là phải “Phát huy quyền làm chủtập thể của nhân dân lao động”. (Lưu ư về ư nghĩa từ ngữ:”Quyền làm chủ tập thể”của Việt cộng khác với “quyền sở hữu cá nhân” cũng như”dân chủ tập trung” của Việt cộng khác với “dân chủ tự do”của Việt quốc)

 

Do đó, Cộng đảng Việt Nam cần Nắm vững chuyên chính vô sản như thế mới trấn áp được mọi phản kháng từ phía nhân dân. Đồng thời “Đảng và nhà nước ta” mới lănh đạo, thúc ép, khuyến dụ, tuyên truyền,lừa mị được nhân dân thực hiện cùng lúc ba cuộc cách mạng để hoàn thành công cuộc xây dựng “xă hội xă hội chủ nghĩa” tại Việt Nam.

 

- Tiến hành ra sao?

Đ “Nắm vững chuyên chính vô sản, phát huy quyền làm chủ tập thể của nhân dân lao động”, sau khi chiếm được Miền Nam, thống nhấtđất nước, Việt cộng đă thực hiện chính sách hai mặt: củng cố và phát triển bộ máy Đảng và bộ máy nhà nước ngày một vững mạnh,song song với tiến hành truy quét,trấn áp, tiêu diệt mọi sức đề kháng chống “Đảng và nhà nước” của mọi tầng lớp nhân dân.(Việt cộng gọi là truy quét phản động)

 

Để củng cố và phát triển bộ máy đảng và nhà nước, như những công cụ và phương tiện thống trị, kềm kẹp, đàn áp nhân dân,Việt cộng đă học tập kinh nghiệm thống trị bằng bạo lực kềm kẹp, trấn áp nhân dân của Tầu cộng, lấy mô h́nh tổ chức đảng, chính quyền và kinh nghiệm cai trị 21 năm ở Miền Bắc (1954-1975) vận dụng vào Miền Nam mới”Giải phóng”(!) . Bộ máy đảng luôn tồn tại song hành với bộ máy chính quyền (đă là gánh nặng ngân sách quốc gia) từtrung ương đến địa phương, trong mọi cơ quan, ban ngành, đoàn thể; thực hiện triệt để định thức cai trị kềm kẹp “Đảng lănh đạo, nhà nước quản lư, nhân dân làm chủ”.

 

 

Để truy quét, trấn áp, tiêu diệt mọi sức đề kháng chống “Đảng và nhà nước”, Việt cộng đă dùng nhà tù, súng đạn, hệthống ṭa án công lư một chiều, pháp trường, khủng bố , kết hợp với các thủ đoạn tuyên truyền lừa mị đối với mọi tầng lớp nhân dân, thực hiện khẩu hiệu “nghe th́ sống, chống th́ chết”.

 

Thực tế là sau ngày 30-4-1975:

 

- Việt cộng đă bắt giữ tù đầy trong các trại tù khổ sai trá h́nh gọi là “Trại cải tạo”, hầu hết các sĩ quan quân lực và các viên chức lănh đạo, chỉhuy các cấp, các ngành chính quyền, hành chánh Việt Nam Cộng Ḥa và các chính đảng quốc gia. Việt cộng làm việc này để cô lập, tiêu diệt một thành phần đông đảo những người ưu tú của Việt quốc mà họ cho là mầm mống có khả năng gây nguy hiểm cho chế độ.

 

- Việt cộng đă dùng hệ thống nhà tù được thiết lập thêm rất nhiều trên khắp nước để giam giữ những người đă có thái độ, lời nói hay hành động chống chế độ tự phát cá nhân hay tham gia những tổ chức chống cộng thật cũng như giả do công an Việt cộng dựng lên để gài bẫy. Và cả những tù nhân bị Việt cộng ghép vào “diện cải tạo công, thương nghiệp tư bản tưdoanh” hay thuộc diện “Cải tạo nông nghiệp” phải vào tù chỉ v́ có của cải giầu có (Tư sản mại bản, tư sản dân tộc, địa chủ, phú nông…..). Một số chức sắc hàng giáo phẩm thuộc các giáo hội do hoạt động tôn giáo hay do vị thế cai quản các cơ sở tài sản lớn của giáo hội cũng đă phải vào tù, v́ ưđồ Việt cộng muốn chiếm dụng, đă gài thế, gán ghép “tội phản động” để tịch thu như những tang vật. 

 

- Nhiều người chống chế độ bị coi là mất tích, không ai biết v́ sao, kể cả thân nhân(tương tự như chế độmật chỉ thời tiền cách mạng nhân quyền 1789 ở Pháp) v́ đă bị Việt cộng âm thầm bắt, giam giữ, rồi thủ tiêu bằng mọi cách không cần xét xử. Nhiều người khác bị xử bắn công khai nơi pháp trường, trong những vụ án “phản động” mà Việt cộng muốn răn đe, khủng bố, nên đưa ra trước “Ṭa án nhân dân” vốn là công cụ “pháp lư” trấn áp nhân dân, để có một bản án nặng nề điển h́nh làm gương.

 

- Để đề pḥng bạo loạn từ phía quần chúng nhân dân, Việt cộng đă triệt để thực hiện chế độ “hộ khẩu” và công an trị để nắm từng người dân, dập tắt nội loạn từ trong trứng nước. Với chế độ hộ khẩu, Việt cộng kiểm soát được nơiăn chốn ở, với thủ tục “Đăng kư tạm trú, tạm vắng” Việt cộng kiểm soát được mọi sự di chuyển, đi lại và hoạt động của người dân. Với hệ thống “Công an khu vực”, Việt cộng giữ vững được an ninh chính trị đến từng người dân ở từngđịa phương, khu vực.

 

- Hiệu quả thế nào?

Nh́n chung, với việc thực hiện triệt đểchính sách hai mặt trên, Việt cộng đă “Nắm vững chuyên chính vô sản” theo nghĩa là đă dùng bạo lực qua các công cụ của nền chuyên chính vô sản là công an, quân đội và các lực lượng vũ trang đă trấn áp (chứ không tiêu diệt) được sức phản kháng của mọi tầng lớp nhân dân khá thành công.

 

Thật vậy, trong 5 năm đầu sau khi chiếm được Miền Nam (1975-1980), Việt cộng đă thực hiện triệt để những chủ trương, chính sách và các biện pháp căn bản trên đây và đă có hiệu quả là ổn định được t́nh h́nh an ninh chính trị.Sau 5 năm kế tiếp (1980-1985), đă củng cố và phát triển bộ máy đảng và bộmáy nhà nước ngày một vững mạnh. V́ thực tế các hoạt động chống cộng của các cá nhân hay tổ chức ngày một lắng xuống.

 

Trong thời khoảng này, các tổ chức và cá nhân chống cộng trong nước, nếu tồn tại được đều rút vào bí mật, không c̣n có những hoạt động chống cộng ồn ào, đầy khí thế như thời khoảng 5 năm đầu. Ngay cả những chính đảng quốc gia có truyền thống cách mạng đấu tranh chống ngoại xâm và chống cộng quyết liệt như Việt Nam Quốc Dân Đảng, Đại Việt Cách Mạng Đảng, Nhân Xă Đảng… cũng phải thúc thủ, mai phục chờ thời cơ.

 

Tựu chung trong khoảng 20 năm của thời kỳ quá độ “ Đi lên xă hội chủ nghĩa không qua giai đoạn phát triển tư bản chủ nghĩa” (1975-1995): Việt cộng đă thành công trong việc “truy quét phản động”, ổn định và giữ vững được t́nh h́nh an ninh chính trị, từng bước củng cố cơ cấu đảng và chính quyền các cấp, các ngành, làm công cụ tiến hành mạnh bạo các chủ trương, chính sách và biện pháp “Đi lên Xă hội xă hội chủ nghĩa”trên cả nước, dưới bảng hiệu chế độ “Cộng ḥa xă hội chủ nghĩaViệt Nam”.

 

*Tiến hành đồng thời ba cuộc cách mạng như thế nào, hiệu quả ra sao?

- Một là cách mạng quan hệ sản xuất.

 

- Mục tiêu phải thành đạt là ǵ?

Là thực hiện các chủ trương, chính sách và biện pháp nhằm phá nát, tiêu diệt triệt để quan hệ sản xuất cũ mang tính áp bức, bóc lột (quan hệ sản xuất tư bản chủ nghĩa mang tính tư hữu), để thiết lập từng bước, tiến tới thay thế hoàn toàn bằng quan hệ sản xuất mới không mang tính áp bức bóc lột (quan hệ sản xuất xă hội chủnghĩa mang tính công hữu).

 

- Tiến hành thế nào?

Để phá đổ quan hệ sản xuất tư bản chủ nghĩa, thiết lập quan hệ sản xuất xă hội chủ nghĩa trên cả nước, Việt cộng đă thực hiện chủ trương, chính sách cải tạo tài chánh tiền tệ, công thương nghiệp, lưu thông phân phối và dịch vụ tư bản tư doanh nơi các thành thị và cải tạo nông nghiệp ở nông thôn với hai kế hoạch 5 năm lần thứ hai 1976-1980 (là tiếp mối kế hoạch 5 năm lần thứ nhất ở Miền Bắc XHCH trước 30-4-1975) và lần thứ ba 1981-1985.

 

Thực vậy, sau khi chiếm được Miền Nam, Việt cộng đă nghĩ ngay đến việc làm sao cào bằng cho hai miền Bắc-Nam mau chóng đồng nhất trong quan hệ sản xuất xă hội chủnghĩa và mức sống, lối sống nhân dân hai miền lệ thuộc nhà nước và khó khăn,nghèo đói như nhau. Điều đó có nghĩa là đẩy nhanh “Công cuộc cải tạo và xây dựng cơ sở vật chất-kỹ thuật ban đầu của xă hội chủnghĩa” ở Miền Nam, xóa sạch các thành phần kinh tế cá thể, tư bản tư doanh để h́nh thành hệ thống kinh tế quốc doanh xă hội chủnghĩa giống như Miền Bắc. V́ theo Việt cộng lư giải lúc đó th́ Miền Bắc XHCN đă hoàn tất “Giai đoạn cải tạo”, tiếp tục tiến hành công cuộc “xây dựng cơ sởvật chất kỹ thuật ban đầu của xă hội chủ nghĩa” (XHCN),với chủ trương đưa sản xuất nhỏ lên sản xuất lớn XHCN về công, thương nghiệp cũng như nông nghiệp.

 

-Trước hết là “Cải tạo tài chánh, tiền tệ”.

-Tiến hành thế nào?

Để thực hiện cuộc “Cách mạng quan hệ sản xuất”, điều trước tiên là chế độ phải làm sao “Nắmđược hầu bao” của tất cả nhân dân Miền Nam và “Cào bằng” về mức sống quá chênh lệch giữa nhân dân Miền Bắc XHCH nghèo nàn lạc hậu so với nhân dân Miền Nam tư bản chủ nghĩa (TBCN) sung túc tân tiến dù mới manh nha. Có như thế Việt cộng mới dễ dàng thúc ép “dân ngụy”thực hiện các chủ trương, chính sách “Đi lên xă hội chủnghĩa” của Đảng và nhà nước.

 

Để thành đạt những mục tiêu trên Việt cộng đă thực hiệc chính sách “Cải tạo tài chánh, tiền tệ” qua ba đợt “Đổi tiền”:

-Đợt I (khoảng cuối 1975đầu 1976) đổi tiền Ngân Hàng Quốc gia Việt Nam Cộng Ḥa lấy tiền của chính phủ Cách Mạng Lâm Thời Cộng Ḥa Miền Nam Việt Nam(CHMNVN), công cụ chính trịcủa Cộng sản Bắc việt, theo tỷ giá 500 đồng VNCH lấy 1 đồng CHMNVN, với định mức b́nh quân mỗi gia đ́nh chỉ đổi được 200 đồng tiền mới. Số tiền c̣n lại kư gởi cho “Ngân hàng Nhà Nước” để trên nguyên tắc nói là sẽ được cứu xét từng trường hợp cụ thể, giải quyết cho đổi thêm sau này, mà thực tế không ai biết rơ nguyên tắc này đă được thực hiện ra sao.

 

- Qua Đợt II(Đầu tháng 5-1978)đổi tiền CHMNVN ra tiền “Ngân Hàng Nhà Nước CHXHCNVN” để thống nhất đơn vị tiền tệ trên cả nước (không nhớ tỷ giá và định mức).

 

- Đợt III (Từ 14-9-1985 kéo dài từ 3 đến 5 ngày) phát hành tiền “Ngân hàng Nhà nước” mới, nói là đồng tiền mất giá, để chống lạm phát, đổi theo tỷ giá một đồng tiền ngân hàng mới bằng 10 đồng tiền ngân hàng cũ và dường nhưkhông có định mức. Tuy không c̣n định mức, nhưng phần đông người dân Miền Nam, sau hai đợt đổi tiền trước theo kiểu cướp ngàycủa Việt cộng, hầu hết đă không có nhiều tiền mà đổi v́ giầu nghèo đă bị gần như trắng tay.

 

- Hiệu quả ra sao?

Việt cộng đă đạ tđược hiệu quả theo đúng ư đồ. V́ sau hai đợt đổi tiền những người dân Miền Nam nh́n chung gần như trắng tay, trên nguyên tắc giầu nghèo gần như nhau về mặt tài chánh. Thực tế phần đông dân Miền Nam sau đổi tiền, đời sống đi xuống gần giống như nhân dân Miền Bắc về lối sống, tuy mức sống vẫn c̣n khá hơn nhờ tích lũy được đôi chút tài sản đem bán dần để sống qua ngày. Người ta gọi đùa là những nhà “Tư sản mại sản”.

 

Một số những người giầu có nhiều tiền mặt, nếu có đường giây “Móc ngoặc” đổi được nhiều tiền trên định mức trong đợt I và II hay c̣n vàng bạc, quư kim, của ch́m bán dần để duy tŕ cuộc sống, th́ cuộc sống tương đối cũng c̣n sung túc, ít nữa là cho đến trước ngày “Đánh tư sản” (nếu thuộc diện”Cải tạo”).Người ta gọi đùa là những “Tư bản mại sản”.Sau hai đợt đánh tư sản hầu hết các nhà tư bản dân Miền Nam đều trở thành những nhà “Tư bản bại sản” hay “Tư bản phá sản” và trở thành tội nhân nếu thuộc “diện cải tạo” bị kết án tù tội.

 

Mặt khác, sau “Đổi tiền” một số khá đông những người thuộc “giai cấp mới” (Giai cấp cán bộ đảng viên cộng sản) và những kẻ ăn theo nhờ làm trung gian “móc ngoặc” trong các “Phi vụ Đổi tiền” gian dối, vượt định mức để ăn chia, th́ phất lên trông thấy. Dân chúng gọi họ là những “tư sản đỏ”, “Tư sản xám” hay “tư sản đen” (của cải có được bằng con đường làm ăn bất chính, mờ ám, đen tối

 

-Thứ đến là “Cải tạo công, thương nghiệp tư bản tư doanh” ở Miền Nam.

- Tiến hành thế nào?

Trong thời gian đầu, khi chế độ mới chưa đụng chạm ǵ đến thành phần kinh tế công thương nghiệp tư bản tư doanh, th́ các nhà tư bản, tưsản Miền Nam đă phải sống trong tâm trạng phập phồng lo sợ không biết số phậm ḿnh sẽ được nhà cầm quyền Việt cộng định đoạt ra sao.

 

Người ta có nghe kể về công cuộc cải tạo công, thương, nông nghiệp tư bản tư doanh ở Miền Bắc sau Hiệp Định Genève năm 1954 chia đôi đất nước, dưới chế độ Việt cộng.Thế nhưng không ai có thể h́nh dung được mức độ tàn hại của chính sách cải tạo đối với mỗi con người, từng gia đ́nh và toàn xă hội ở Miền Nam như thế nào.

 

Vào giữa năm 1976, một loạt chủ trương, chính sách nhằm xóa bỏ nhanh chóng các thành phần kinh tếtư bản tư doanh và cá thể đă được chế độ Việt cộng ban hành và đi vào thực hiện có tính thăm ḍ thử nghiệm.Mặc dầu chỉ thực hiện trên qui mô nhỏ, song cũng đă gây chấn động lớn về kinh tế, xă hội và là nỗi kinh hoàng cho các đối tượng bị kiểm kê tài sản, nhất là những gia đ́nh bị qui kết thành phần tư sản mại bản (v́ trong quá khứ có liên hệ làm ăn với tư bản nước ngoài) hay tư sản dân tộc. Họ không những bị kiểm kê tịch thu hết tài sản, có khi c̣n bị tù đầy hay cưỡng bức rời thành phố đi lập nghiệp vùng kinh tế mới.Người ta gọi đây là thời kỳ đánh tư sản Đợi I.

 

Phải đợi cho đến sau Đại Hội IV (1976) của Cộng Đảng Việt Nam, chủ trương “Cải tạo” trên mới được chế độ thực hiện triệt để trên quy mô rộng lớn với cường độ mạnh mẽ thể hiện quyết tâm thực hiện khẩu hiệu tuyên truyền “đưa cả nước tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc lên Xă Hội ChủNghĩa”. Người ta gọiđây là thời kỳ đánh tư sản Đợi II. Lúc này, đích thân Đỗ Mười, lúc đó là Phó Chủ tịch Hội Đồng Bộ Trưởng đă lănh đạo “đánh tư sản” ở Miền Nam trong chức vụ “Trưởng Ban Cải Tạo Trung Ương”.

 

Nhiều người dân Miền Nam hẳn c̣n nhớ cái đêm kinh hoàng vào đầu tháng 5-1978, một cuộc tấn công rộng lớn, bất ngờ vào các gia đ́nh bị liệt vào thành phần tư sản mại bản và tư sản thương nghiệp ở các thành thị Miền Nam, nhất là Sài g̣n. Cuộc tấn công này đă được bí mật triển khai rất nhanh, sau một thời gian “chuẩn bị khẩn trương” của các cấp “chính quyền” và một lực lượng đánh tư sản hùng hậu đă được huấn luyện cấp tốc ngắn ngày. Cũng trong thời gian này, các thành phần công, thương nghiệp không bị qui kết vào thành phần, tiểu thủ công nghiệp đều được cải tạo đưa vào con đường làm ăn tập thể.Các tiểu thương, tiểu chủ cũng được chế độ “chiếu cố” cho chuyển sang các ngành hoạt động sản xuất…

 

Chung quy, đánh tư sản hay cải tạo tư sản là chế độ Việt cộng muốn nắm độc quyền kinh tế (khống chế lực lượng lao động,định đoạt phương thức sản xuất và chiếm dụng độc quyền nguyên vật liệu phương tiện sản xuất). Nghĩa là một kiểu nhà nước tư bảnđộc quyền,biến lực lượng sản xuất (mọi tầng lớp nhân dân) thành công cụ lạo động thực hiện các hoạt động kinh tế (sản xuất công,nông, thương nghiệp, kinh doanh, phân phối, tiêu thụ, dịch vụ…) dưới sự chỉ huy của chính quyền theo chính sách kinh tế hoạch định cứng rắn của nhà nước.

 

-Hiệu quả ra sao?

Thế nhưng công cuộc cải tạo này đă thất bại hoàn toàn v́ nó đă đụng chạm vào một trong những yếu t́nh thuộc về bản chất và cũng là quyền căn bản của con người: Quyền tư hữu. V́ nó đă tước đoạt trắng trợn thành quả lao động , công lao mồ hôi nước mắt của cả một đời người hay bao đời truyền lại. Những nạn nhân đă uất ức v́ bị cưỡng đoạt trắng tay, mất hết tài sản, gia đ́nh ly tán, lại phải vào tù. Nhiều người quá uất ức đă nhẩy lầu tự vẫn, dùng độc dược quyên sinh hay t́m cái chết oan nghiệt qua sợi giây thong lọng tự treo cổ ḿnh !

 

Tựu chung, sau khi thực hiên các biện pháp “Cải tạo công thương nghiệp tư bản tư doanh”, Việt cộng đă không gặt hái được hiệu quả mà chỉ tạo ra một hậu quả tai hại về mặt kinh tế vĩmô cũng như vi mô.Bởi v́ nó đă phá nát quan hệ sản xuất cũ là cùng lúc tiêu hủy các nhà sản xuất kinh doanh có tài và kinh nghiệm (vốn quư mà măi sau này Việt cộng mới nhận ra muộn màng trong thời kỳ đổi mới, mở cửa…),là phá nát các cơ cấu, cơ sở sản xuất kinh doanh vốn có hiệu quả kinh tế.

 

Hậu quả thực tế là, các hoạt động sản xuất kinh doanh đ́nh trệ, xáo trộn, ách tắc, năng xuất thấp, phẩm chất xấu, sản lượng giảm, hạch toán lỗ lă triền miên, cung cầu mất cân đối, dẫn đến khó khăn trong lưu thông phân phối hàng hóa, rối loạn thị trường.Từ đó, sự độc quyền nhà nước sản xuất, kinh doanh, phân phối tiêu thụ dẫn đến tệ nạn chợ đen, móc ngoặc, tham ô làm giầu bất chính cho một thiểu số những kẻ có chức, có quyền trong guồng máy kinh tế độc quyền (cán bộ đảng viên cộng sản và những kẻ ăn theo), trong khi đa số nhân dân (lực lượng sản xuất chủ yếu) th́ đời sống ngày một khó khăn thiếu thôn, đă nghèo ngày càng nghèo thêm, dù đă lao động cật lực vẫn không đủ sống, v́ đồng lương chết đói, không tương xứng với sức lao động bỏ ra.

 

Trong khi chế độ nỗlực “cải tạo tư sản mại bản, tư sản dân tộc và các thành phần kinh tế tư bản chủ nghĩa khác” để biến tất cả thành “vô sản”, th́ thực tế đă tạo tiền đề đẻra các nhà tư sản mới (tư bản đỏ vỏ xanh ḷng) ngày một đông đảo, sau mỗi đợt cải tạo và trong khi thực hiện chủtrương chính sách xây dựng quan hệ sản xuất mới Xă Hội Chủ Nghĩa (công, thương nghiệp nhà nước, tổ hợp quốc doanh…). Người dân gọi những nhà tư sản mới phát lên này (thường là cán bộ đảng viên có chức có quyền…) nhờ công cuộc xây dựng quan hệ sản xuất mới xă hội chủ nghĩa, là các nhà “Tư sản hay tư bản Đỏ” hay “Vô sản mại bản”! (C̣n hầu hết nhân dân được gọi mỉa mai là “Tư sản mại sản” v́ phải bán dần của cải,đồ đạc trong nhà để duy tŕ sự sống …)

 

- Thực hiện chủ trương chính sách cải tạo nông nghiệp.

* Tiến hành thế nào?

Cải tạo nông nghiệp là phá đổ quan hệ sản xuất cũ (tư hữu đất đai, phương thức canh tác và tưliệu sản xuất), thiết lập quan hệ sản xuất mới (công hữu đất đai, tư liệu và tập thể hóa nộng nghiệp) bằng chủ trương, chính sách “tập thể hóa nông nghiệp”.

 

Với chủ trương đất đai thuộc quyền sở hữu toàn dân (công hữu), từ địa chủ ngồi thu đia tô, đến nông dân trực canh, là chủ đất ít nhiều hay tá điền đều không có quyền sở hữu đất đai. Chính sách cải tạo căn cứ vào số ruộng đất sở hữu mà quy kết thành phần địa chủ, phú nông, nông dân trực canh hay tá điền mướn ruộng canh tác để có những biện pháp cải tạo khác nhau.

Trên thực tế, có lẽ Việt cộng đă rút được bài học kinh nghiệm cải tạo nông nghiệp tàn bạo ở Miền Bắc sau năm 1954 qua các cuộc đấu tố giă man thành phần bị quy kết địa chủ, phú nông cường hào ác bá ở nông thôn, nên những thành phần bị quy kết là địa chủ hay cường hào ác bá ở Miền Nam chỉ bị tịch thu hếtđất đai, tài sản, phương tiện sản xuất, một số bị tù đầy, hay trở thành nông dân trực canh như mọi nông dân khác có hay không có ruộng đất canh tác trước đây, đều phải đi vào con đường làm ăn tập thể, được tổ chức từ thấp đến cao: Tổ sản xuất, hợp tác xă, nông trường quốc doanh…Tất cả đều lao động tập thể và thành quả lao động được hưởng theo sự chấm công của tổ chức.

 

Thật vậy, về mặt nông nghiệp, để kéo xuống cho bằng mức độ chậm tiến vềnông nghiệp ở Miền Bắc xă hội chủ nghĩa (XHCN), Việt cộng đă nỗ lực làm cho quan hệ sản xuất ở nông thôn Miền Nam giống như Miền Bắc đă được cải tạo sau 1954.Thông qua cuộc “Cải tạo nông nghiệp”, các địa chủ bị tịch thu ruộng đất đăđành,các nông dân dù là trung nông cấp dưới hay cấp trên, bần nông hay tá điền…Tất cả đều phải vào con đường làm ăn tập thể. Mọi người đều phải lao động trong các tổ, đội, hợp tác xă nông nghiệp bậc thấp, bậc cao, nói là do nông dân tự quản, song thực tế bị quản chế bởi một thành phần cốt cán hầu hết là cán bộ đảng viên cộng sản ở nông thôn.Một số tổ chức sản xuất nông nghiệp quy mô hơn như các công trường, nông trường, có Ban Giám Đốc được nhà nước bổ nhiệm và người nông dân làm việc ăn lương như những công nhân viên chức nhà nước.

 

- Hiệu quả ra sao?

Trong thời khoảng này (1975-1985) công cuộc cải tạo nông nghiệp ởnông thôn cũng đi đến thất bại như công cuộc cải tạo công, thương nghiệp tư bản tư doanh ở các thành thị Miền Nam.Các h́nh thức lao động sản xuất tập thể, dù do các tập thể tự quản hay do nhà nước quản lư đều không đem lại hiệu quả kinh tế cao.

Bởi v́ phương thức sản xuất mới gọi là “Xă Hội Chủ nghĩa” đă đi ngược với qui luật tự nhiên và quan hệ sản xuất mới là quan hệ bóc lột c̣n tàn tệ, bất công hơn nhiều so với quan hệ sản xuất cũ muốn hủy bỏ(quan hệ sản xuất tư bản chủ nghĩa).

Phương thức sản xuất mới trái với qui luật tự nhiên là v́ con người ai cũng có đầu óc tư hữu, tư lợi. Chính đầu óc này đă là động lực thúc đẩy người ta hăng say lao động sản xuất, làm việc quên ḿnh và quên thời gian. V́ ai cũng nghĩ thành quả lao động họ sẽ gặt hái cho ḿnh để toàn quyền xử dụng cho các nhu cầu cuộc sống cá nhân, gia đ́nh; phần c̣n lại tích lũy, đầu tư làm giầu và sau khi chết của cải để lại cho con cái…

 

Nay Việt cộng ép buộc mọi người vào con đường làm ăn tập thể, bằng chế độ chấm công, dù có dùng các h́nh thức kích thích cách nào, như “thi đua lao động” để đạt danh hiệu “cá nhân tiên tiến” hay “Anh hùng lao động”… vẫn không lôi kéo được nông dân làm việc hết sức như cho chính ḿnh. Thái độ lao động chung là làm việc cầm chừng, làm hết giờ chứ không làm hết việc. Với tinh thần “Cha chung không ai khóc”, người ta sẵn sàng làm ngơ trước những việc phải làm để cứu lúa, cứu mùa khi có thiên tai, dịch họa; không muốn phát huy sáng kiến canh tác, cải tiến kỹ thuật, nâng cao năng xuất…nên sản lượng nông nghiệp sau cải tạo không tăng mà ngày một giảm nghiêm trọng.

 

Hậu quả là cả nước lâm vào t́nh trạng thiếu lương thực nặng nề. Vào những năm cuối thấp niên 70 và đầu thập niên 80, nhân dân cả nước đă phải ăn bo-bo là thực phẩm dành cho gia súc nhập cảng từ Liên-Xô v́ thiếu gạo. Không ai có thể tưởng tượng được là một nước vốn có tiềm năng mạnh về nông nghiệp, trong quá khứ từng là nước hàng năm xuất cảng gạo hàng đầu trong vùng Đông Nam Á, mà nay nhân dân thiếu đói phải ăn độn đủ loại thực phẩm trong đó có thực phẩm vốn chỉ dành cho gia súc. Đời sống nhân dân cả nước đói khổ hơn cả thời kỳ sống dưới chế độ thực dân Pháp!

 

Quan hệ sản xuất mới xă hội chủ nghĩa trên lănh vực nông nghiệp cũng nhưcông, thương nghiệp, chỉ mới manh nha song đă thể hiện đầy đủ tính áp bức, bóc lột c̣n tàn tệ hơn quan hệ sản xuất cũ tư bản chủ nghĩa mà Việt cộng muốn xóa bỏ. Một sự bóc lột độc quyền nhà nước trên nguyên tắc, trên thực tế một cách cụthể là sự bóc lột độc quyền của một giai cấp mới, “Giai cấp cán bộ, đảng viên cộng sản” có chức, có quyền trong cơcấu đảng, chính quyền và cơ cấu kinh tế.

 

Tại các công trường hay nông trường quốc doanh, người nông dân bị Ban Giám Đốc bóc lột độc quyền. Tại các hợp tác xă bậc thấp hay bậc cao, các đội, tổ sản xuất, nông dân bị bóc lột độc quyền bởi các Ban Chủ nhiệm Hợp tác xă Nông nghiệp, Ban Điều hành đội, tổ sản xuất…Với sự bóc lột này người nông dân không kêu ca ǵ được, kẻ nào dám kêu ca, tố cáo phải có thế dựa, ô dù mạnh hơn cá nhân hay tập đ̣an nắm quyền, nếu không dễ chết v́ bị chụp cho cái mũ “phản động”, “phá hoại chính sách nông nghiệp của Đảng và Nhà nước” dẫn đến những hậu quả khó lường.

 

Hậu quả tất nhiên là sản xuất nông nghiệp bị đ́nh đốn, luôn luôn là không đạt chỉ tiêu kế hoạch sản xuất thời vụ hàng năm.Điều nghịch lư nhưng là một thực tế là, ở nông thôn,dù kế hoạch sản xuất thời vụ không đạt chỉ tiêu,đời sống nông dân xă viên Hợp tác xă, thành viên đội hay tổ sản xuất đều đói ăn thiếu mặc, song đời sống của thành phần lănh đạo các Hợp tác xă, Đội, Tổ sản xuất đều phất lên trông thấy. Người nào cũng xây dựng được nhà ngói, cây mít, mua được”Đài” (radio) hiện đại, sắm được xe gắn máy hay tối thiểu là xe đạp,máy may…là những biểu hiệu đời sống sung túc của những gia đ́nh có tiền dư của để, nếu không muốn nói là giầu có ở nông thôn dưới chế độ XHCNVN thời bấy giờ.

 

Chính v́ sự nghịch lư này mà người nông dân đă phải trút sự uất ức bằng những câu ca dao tục ngữ phản ánh tâm trạng, rằng “ Thi đua tranh thủ, làm ngày không đủ, tranh thủ làm đêm” để đượcăn bánh vẽ bằng những danh hiệu “Anh hùng lao động”, “cá nhân tiên tiến, xuất sắc” kèm theo chút ít phần thưởng vật chất bằng dăm ba kư gạo, ngô khoai để “cải thiện” đời sống. Và rằng “Nhân dân thi đua lao động bằng hai, để cho cán bộ mua đài xắm xe”!!!.

 

-Như vậy hiệu quả của công cuộc cải tạo nông nghiệp ở nông thôn để tiến lên xây dựng xă hội chủ nghĩa là ǵ:- thất bại và hoàn toàn thất bại.

Chủ trương, chính sách phát triển nông nghiệp bằng con đường làm ăn tập thể qua các tổ chức Hợp tác xă nông nghiệp,đội, tổ sản xuất…đă thất bại.Chính sách đưa dân đi lập vùng kinh tế mới bằng con đường làm ăn tập thể cũng thất bại luôn v́ nó đưa đến hậu quả như đă phân tích ở trên.

Về kinh tế, chính sách kinh tế mới của chế độ Việt cộng đă tiêu phí nhiều tài sản quốc gia, đầy ải nhân dân trong các vùng kinh tế mới thiếu thôn mọi mặt, môi sinh thiếu an toàn, mà không đạt hiệu quả kinh tế.

 

Một lư do căn bản trong nhiều lư do dẫn đến thất bại là Việt cộng đă thực hiện chính sách kinh tế mới dựa trên sự cưỡng bách trái với tâm lư con người và quy luật phát triển xă hội loài người. Việc cưỡng bách người dân đi lập nghiệp vùng kinh tế mới là trái với ư muốn, nguyện vọng, năng lực chuyên môn và khung cảng sống phù hợp cho mỗi loại người.Việt cộng đă hành động trái với cả lời dậy của Lenin, giáo chủ của họ, rằng “hăy để người nông dân tự giác suy nghĩ trên luống cầy của họ”.

 

Thực tế họ đă dùng mọi cách, từ tuyên truyền lừa mị, đến dụ dỗ, đe dọa cưỡng ép chỉ cốt đạt chỉ tiêu qui hoạch cho mỗi nơi, từng vùng kinh tế mới, lập thành tích báo cáo theo cơ chế. Nhiều người “dân ngụy” ở Miền Nam có thân nhân đang bị tù “tập trung cải tạo”nghe theo tuyên truyền hứa hẹn, đă tưởng rằng đưa gia đ́nh đi “vùng kinh tế mới”, th́ chồng con, cha anh họ sẽ sớm được tha về.Thực tế không phải như vậy. Hầu hết những người dân đi lập nghiệp “vùng kinh tế mới”, sau một thời gian sống thiếu thốn, khổ cực, nhiều người không quen cảnh sống đă chết v́ những căn bệnh hiểm nghèo do thiếu thuốc và cứu chữa không kịp thời.Những người dân sống sót th́ phải bỏ về lại thành phố. Lúc đầu các “ chính quyền” địa phương c̣n làm khó dễ, sách nhiễu đủ điều. Sau thấy dân kinh tế mới đói khổ kéo về thành phố mỗi lúc một đông, chế độ mới phải mặc nhiên chấp nhận sự thất bại của chính sách “kinh tế mới”.

 

Tuy không công khai thừa nhận sự thất bại, nhưng việc chấp nhận xét cho những người gốc thành phố đi kinh tế mới trở về được nhập lại hộ khẩu, là mặc nhiên thừa nhận sự thất bại. Vả lại, với thực tế là hàng ngàn người từ kinh tế kéo về thành phố sống chen chúc, rải rác khắp nơi trong các thành phố, nhất là Sài g̣n, chế độ Việt cộng dù có muốn cũng không thể che đậy được thực trạng.

 

Thất bại thảm hại trong các chính sách thực hiện chủ trương cải tạo tài chánh, công, thương, nông nghiệp, lưu thông phân phối hàng hóa và dịch vụ tư bản tư doanh, Việt cộng đă phải t́m cách cứu nguy bằng chính sách “Đổi mới”.

 

* Thực hiện chính sách “Đổi Mới” (1985-1995).

- Nguyên nhân và mục tiêu của “Đổi mới”.

Trước những thất bại thực tế khi thực hiện định thức xây dựng xă hội chủ nghĩa về kinh tế trong thời khoảng 1975-1985, mà Đại Hội V của Cộng Đảng Việt Nam (1981) vẫn không nh́n ra những nguyên nhân chủ yếu, tiếp tục kế hoạch kinh tế 5 năm (1981-1985). Đứng trước hậu quả nghiêm trọng mọi mặt của đời sống, kinh tế, xă hội, nghị quyết Đại Hội VI của Cộng Đảng Việt Nam năm 1986, đă đưa ra chủ trương, chính sách “Đổi Mới” về kinh tế, không đổi mới chính trị, để sửa sai.

(Nhưng dù có sửa sai th́ tài sản, ruộng đất của các nạn nhân của “cải tạo” công,thương nghiệp tư bản tư doanh ởcác thành thị và cải tạo nông nghiệp ở nông thôn cũng đă tiêu ma, những năm tù tội, bị đầy ải lấy ǵ bù đắp và những kẻ đă bị chết oan v́ “Cải tạo” làm sao giải oan?).

Đây cũng lại là sự bắt chước Liên Xô, sau khi lật đổ chế độ Nga Hoàng (1917), cũng quyết tâm đưa cả nước “Đi thẳng lên chủ nghĩa xă hội không qua giai đoạn tư bản chủ nghĩa phát triển”, bằng kế hoạch 5 năm lần thứ nhất thất bại(1917-1922), Lenin và Cộng đảng Bolsevick Nga đă đưa ra “Chính sách Kinh tế Mới” để sửa sai. Chính sách này đă giúp Liên Xô vượt qua khó khăn ban đầu và tồn tại thêm nhiều thập niên sau đó, cho đến năm 1985 khi Mikhail Gorbachev lên nắm quyền Tổng Bí Thư Cộng đảng Liên Xô đă cùng các đồng chí cấp tiến trong Cộng đảng Liên Xô phải thực hiện cải cách để cứu nguy chế độxă hội chủ nghĩa Liên Xô sau 68 năm xây dựng (1917-1985). Thế nhưng, họ đă không thành công trong ư đồ cải cách để vẫn duy tŕ được chế độ xă hội chủnghĩa ở Liên Xô.V́ chỉ sau một năm đưa ra được những nhận định thức thời (Trong Hội Nghị Toàn Liên Bang Xô-Viết lần Thứ 19 ngày 28-6-1988) và chưa đầy bốn năm (1988-1991) thực hiện chương tŕnh “Cải tổ” (Glasnost) và “Cởi mở” (Perestroika), Liên Bang Cộng Ḥa Xă Hội Chủ Nghĩa Xô-Viết đă sụp đổ hoàn toàn vào năm 1991. Nay một lần nữa Việt cộng lại bắt chước Liên-Xô, từng được xưng tụng là “Tổ quốc xă hội chủnghĩa” của ḿnh, thực hiện chủ trương, chính sách “Đổi Mới” cũng để để cứu nguy công cuộc xây dựng chủ nghĩa xă hộiđă thất bại sau hai kế hoạch ngũ niên (1976-1985).Thực hiện thế nào, hiệu quảra sao?

 

Đại Hội VI của Cộng đảng Việt Nam năm 1986 đă nhận định lạnh lùng có tính “huề cả làng” về cái gọi là”những sai lầm về chỉ đạo chiến lược và tổ chức thực hiện” là do “những biểu hiện nóng vội, muốn xóa bỏ ngay những thành phần kinh tế phi xă hội chủnghĩa”, do cái gọi là “bệnh chủ quan duy ư chí”. Rồi thừa nhận “cơ cấu kinh tế nhiều thành phần ở nước ta c̣n tồn tại một thời gian tương đối dài” trong suốt “Thời kỳ quá độ đi lên chủ nghĩa xă hội”.

 

Chấp nhận cơ cấu kinh tế nhiều thành phần là cho cùng tồn những thành phần kinh tế xă hội chủ nghĩa bên cạnh các thành phần kinh tế tư bản chủ nghĩa (c̣n gọi là phi xă hội chủ nghĩa).Nhưng coi các thành phần kinh tế xă hội chủ nghĩa sẽ đóng vai chủ đạo, chủ động từng bước mạnh lên, triệt tiêu các thành phần kinh tế tưnhân tư bản chủ nghĩa, sau cùng thànhđạt quan hệ sản xuất xă hội chủ nghĩa để tiến lên xă hội chủ nghĩa.

Theo tài liệu hướng dẫn học tập, triển khai chính sách “Đổi mới” nhan đề “Sử dụng cơ cấu 5 thành phần kinh tế” do nhà xuất bản Thành phố HCMấn hành nằm 1987 th́ trong thời kỳ “Đổi mới” , Việt cộng chấp nhận sự tồn tại của năm (5) thành phần kinh tế sau đây:

 

- Một làthành phần kinh tế xă hội chủnghĩa bao gồm những xí nghiệp,đơn vị quốc doanh (công nghiệp cũng như nông nghiệp)được h́nh thành trên cơ sởcông hữu xă hội chủ nghĩa về tư liệu sản xuất và tŕnh độ xă hội hóa của sản xuất…” .Thành phần kinh tế xă hội chủ nghĩa này phải là “thành phần kinh tế chủ yếu và là lực lượng chủ đạo của nền kinh tế…”

- Hai làThành phần kinh tế tư bản chủnghĩa bao gồm những xí nghiệp, những đơn vị kinh tế tiến hành sản xuất dựa trên sở hữu tư nhân về tư liệu sản xuất và bóc lột lao động làm thuê. Thành phần kinh tế này bao gồm những xí nghiệp tư bản vừa và nhỏ mà nhà nước chuyên chính vô sản chưa cải tạo xong. Ởnông thôn thành phần kinh tế tư bản chủ nghĩa chính là kinh tế phú nông….Trong quá tŕnh phát triển ở thời kỳ quá độ thành phần kinh tế tư bản chủ nghĩa hoạt động dưới sự kiểm tra và kiểm sát của Nhà nước chuyên chính vô sản và dần dần được cải tạo và xóa bỏ. Con người tư sản được cải tạo và dần dần trở thành con người lao động”.

- Ba làThành phần kinh tế sản xuất hàng hóa nhỏ bao gồm kinh tế nông dân và thợ thủ công dựa trên sở hữu tư nhân về tư liệu sản xuất và lao động cá thể.Bản chất của thành phần kinh tế này mang tính chất hai mặt(tư hữu và laođộng). Do dựa trên sở hữu tư nhân, thành phần này thuộc cùng loại h́nh với thành phần kinh tế tư bản chủ nghĩa. Điều khác biệt cơ bản là thành phần kinh tế tư bản chủ nghĩa dựa trên bóc lột lao động làm thuê, c̣n thành phần kinh tếsản xuất hàng hóa nhỏ chỉ dựa trên lao động cá nhân của chính người sản xuất hàng hóa…”

- Bốn làThành phần kinh tế gia trưởng biểu hiện cho một nền kinh tế nhỏ, tựnhiên, tự cấp, tự túc ít liên hệ với thị trường

- Năm làThành phần kinh tế tư bản Nhà nước (hay c̣n gọi là chủ nghĩa tư bản nhà nước) có một vai tṛ nhất định trong nền kinh tế của thời kỳ quá độ….. Trong điều kiện chuyên chính vô sản , chủ nghĩa tư bản nhà nước là các chủ tư bản có quan hệ hợp đồng, hợp tác với nhà nước xă hội chủ nghĩa sản xuất kinh doanh trong trong một ngành hoặc một sản phẩm nhất định theo điều kiện và thời hạn do hợp đồng qui định. Sự hoạt động của thành phần kinh tế tư bản Nhà nước đặt dưới quyền giám sát trực tiếp của Nhà nước chuyên chính vô sản…Người ta xử dụng những h́nh thức khác nhau của tư bản nhà nước mà công tư hợp doanh là một dạng”.

-Tiến hành “Đổi mới” thế nào?

Trong thời khoảng trước qua hai kế hoạch 5 năm (1976-1985)Việt cộng đă thất bại trong mục tiêu triệt tiêu mọi thành phần kinh tế tư bản chủ nghĩa, thay vào các thành phần kinh tế xă hội chủ nghĩa bằng chủ trương, chính sách và các biện pháp cải tạo triệt để tài chánh tiền tệ,công, thương, nông nghiệp…Thất bại nên phải “Đổi mới” về phương cách nhưng vẫn giữ vững mục tiêu “Đi lên chủ nghĩa xă hội không thông qua giai đoạn phát triển tư bản chủ nghĩa”.

 

Thực hiện “Đổi mới” qua hai kế hoạch 5 năm lần thứ tư (1986-1990) và thứ năm(1991-1995), trên lănh vực công, thương nghiệp, Việt cộng cho các h́nh thức sản xuất kinh doanh, phân phối, dịch vụ tư nhân cá thể hay tập thể (công ty, tổ hợp, cá nhân..), bên cạnh hệ thống công tư hợp doanh và quốc doanhđóng vai tṛ chủ đạo.

 

Trên lănh vực nông nghiệp cũng thế, Việt cộng chấp nhận giao lại một phần ruộng đất cho nông dân canh tác trực canh cá thể hay tập thể, khoán sản phẩm hay nộp thuế nông nghiệp, tồn tại song song với các công, nông trường quốc doanh. Tuy nhiên Việt cộng chỉ cấp quyền xử dụng đất cho người nông dân, quyền sở hữu đất đai th́ vẫn giữ thuộc “quyền sở hữu toàn dân” (tức thuộc nhà nước,tức thuộc đảng Cộng sản Việt Nam, v́ “Đảng ta”cũng là “nhà nước ta”, “ nhà nước ta và Đảng ta”tuy hai là một, trong chế độ độc tài đảng trị Việt cộng).

 

Chiến thuật của “Đổi mới” là tạm thời Việt cộng “lùi một bước” (chấp nhận sự tồn tại của các thành phần kinh tế tư nhân cá thể phi xă hội chủ nghĩa trên lănh công, nông, thương nghiệp và dịch vụ…) để sửa chữa sai lầm, rồi tiến hai bước theo hướng “ đi lên kinh tế xă hội chủ nghĩa” (với ư định dùng thành phần kinh tế quốc doanh đóng vai chủ đạo ngày một lớn mạnh sẽ tiêu diệt, thay thế dần dần các thành phần kinh tế tư nhân cá thể cũng như tập thể, để sau cùng thiết lập được quan hệ sản xuất công, nông, thương nghiệp xă hội chủ nghĩa…như tài liệu của Việt cộng dẫn chứng ở trên).

 

- Hiệu quả ra sao?

Trên thực tế, sau hai kế hoạch 5 năm “Đổi mới”(1986- 1995), mục tiêu sau cùng trên đă không đạt được v́ các thành phần kinh tế tư nhân cá thể cũng như tập thể phi xă hội chủ nghĩa ngày một phát triển lớn mạnh, trong khi hệ thống kinh tế quốc doanh đóng vai chủ đạo th́ ngày càng suy yếu, không chỉ là nguy cơ mà là một thực tế:các thành phần kinh tế tư nhân cá thể tư bản chủ nghĩa đă từng bước tiêu diệt các thành phần kinh tế quốc doanh, tập thể xă hội chủ nghĩa. Nhiều đơn vị kinh tế sản xuất kinh doanh công thương, nông nghiệp quốc doanh làm ăn hạch toán lỗ lă đă phải giải thể.

 

Thật vậy, trên lănh vực công thương nghiệp, dịch vụ cá thể tư nhân đă phát triển mạnh ở hầu hết các thành thị, thị trấn. Nhiều cơ sở tổ hợp, hợp tác xă công nghiệp và tiểu công nghiệp làm ăn tập thể, các cửa hàng thương nghiệp, dịch vụ quốc doanh bị giải thể, trong khi các cơ sở sản xuất kinh doanh do tưnhân làm ăn cá thể hay dưới h́nh thức công ty cổ phần, ngày một phát đạt. Những hoạt động công thương nghiệp dưới h́nh thức công tư hợp doanh như một nỗ lực trung chuyển lên h́nh thức quốc doanh đóng vai tṛ chủ đạo theo định hướng xă hội chủ nghĩa th́ èo ót đi đến tan vỡ.

 

Trên lănh vực nông nghiệp, Việt cộng dù đă băi bỏ một số h́nh thức làmăn tập thể như các tổ, đội sản xuất, giải thể một số hợp tác xă nông nghiệp, một số nông trường quốc doanh không có hiệu quả kinh tế;chỉ giữ lại các hợp tác xă nông nghiệp bậc thấp, bậc cao, các nông trường quốc doanh nào c̣n làm ăn có hiệu quả kinh tế , sẽ đóng vai chủ đạo phát triển nông nghiệp, với hy vọng sau một thời gian sẽ thay thế dần các h́nh thức canh tác cá thể để sau cùng sẽ thiết lập được quan hệ sản xuất xă hội chủ nghĩa về nộng nghiệp.

 

Thế nhưng, thực tế các h́nh thức canh tác nông nghiệp cá thể đă có hiệu quả kinh tế cao và ngày một phát triển cả về số lượng lẫn chất lượng, trong khi các h́nh thức canh tác tập thể, quốc doanh có hiệu quả c̣n được giữ lại khôngđủ sức cạnh tranh, ngày một suy thoái, rơi rụng dần và mất hẳn vai tṛ chủ đạo.

 

Như vậy là chính sách “Đổi mới”kinh tế sau 10 nằm đă không sửa sai, không cải tạo được các thành phần kinh tếphi xă hội chủ nghĩa. Hệ quả tất nhiên là đă không thiết lập được quan hệ sản xuất, kinh doanh xă hội chủ nghĩa. Và như thế “Đổi mới”đă thất bại hoàn toàn v́ các mục tiêu của cuộc cách mạng quan hệ sản xuất là một trong 3 cuộc cách mạng của định thức đưa cả nước “Tiến nhanh, tiến mạnh tiến vững chắc lên xă hội chủ nghĩa” đă không thành đạt.

 

Thất bại hoàn toàn, nhưng Việt cộng vẫn không chịu thừa nhận, tiếp tục thực hiện “Thời kỳ quá độ đi lên chủ nghĩa xă hội”bằng chính sách “Mở cửa” giao tiếp với bên ngoài.

* Thực hiện chính sách “Mở cửa” (Từ 1996 đến nay)

- Nguyên nhân và mục tiêu “Mở cửa”

 

Thất bại trong chủ trương, chính sách”Cải tạo và xây dựng cơ sở ban đầu của xă hội chủ nghĩa”“Đổi mới” cũng không cứu văn được, Đại Hội VIII Cộng Đảng Việt Nam (1996) đă đưa ra nghị quyết thực hiện chính sách “Mở cửa” vẫn trong chủ trương, chính sách “Đổi mới kinh tế”, “không đổi mới chính trị”. Có khác chăng là việc thực hiện chủ trương, chính sách “đổi mới” trước đây diễn ra trong khung cảnh quốc nội, giao tiếp hạn hẹp với một số nước cùng chủng loại xă hội chủnghĩa hay độc tài các kiểu; c̣n chủ trương ,chính sách “mở cửa” sau này cho đến nay, đă diễn ra trong khung cảnh mở rộng ra thế giới bên ngoài, giao tiếp với mọi nước dù khác chế độ chính trị, trongđó đa phần là các nước dân chủ tư bản chủ nghĩa.

 

- Thực hiện thế nào?

Sở dĩ Việt cộng thực hiện được chủ trương, chính sách “Mở cửa” này là nhờ nước cựu thù “Đế Quốc Mỹ” thay đổi chính sách, băi bỏ cấm vận, thiết lập quan hệngoại giao với Việt cộng vào cuối năm 1995,không c̣n coi Việt cộng là “Đối phương” mà là một “Đối tác” làm ăn trên cơ sở “hai bên cùng có lợi”. Từ đó, mở ra cơhội cho mỗi ngày một nhiều các nước tư bản chủ nghĩa trở thành đối tác làm ăn kinh tế với Việt cộng.

 

- Hiệu quả thế nào?

Chính nhờ “Đế quốc Mỹ” cựu thù quay lại, từ “Đối phương” trong quá khứ thành “Đối tác” làm ăn trong hiện tại và tương lai, trên căn bản hai bên cùng có lợi, đă giúp vực dậy công cuộc”Đổi mới” của Việt Cộng để có những bước phát triển “nhẩy vọt”, không phải “tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc lên Xă Hội Chủ Nghĩa” bằng con đường kinh tế thị trường theo định hướng xă hội chủ nghĩa”mà đă và đang “tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc lên chủnghĩa tư bản” ,v́ con đường “Kinh tế thịtrường” tất yếu phải “định hướng tưbản chủ nghĩa”. Và chính “kinh tế thịtrường” đă tạo được những bước phát triển “nhẩy vọt” để Việt Nam có được bộ mặt phồn vinh như hôm nay (chứ không phải do con đường kinh tế thị trường theo định hướng Xă hội chủ nghĩa như Việt cộng ngụy biện).

 

Trên thực tế, sau 10 năm “Đổi Mới” thất bại hoàn toàn, kểtừ năm 1995, Việt cộng trong thâm tâm đă thực sự từ bỏ mục tiêu “Xây dựng xă hội chủ nghĩa” ở Việt Nam.

Tuy nhiên, bước vào thời kỳ “Mở cửa”, Việt cộng vẫn bám lấy mục tiêu này một cách giả tạo trên b́nh diện lư luận, ngụy biện bằng định thức “kinh tế thị trường theo định hướng xă hội chủnghĩa”, trong khi thực tế”kinh tế thị trường đă và đang định hướng tư bản chủ nghĩa”.

 

Tương tự như bề ngoài Việt cộng vẫn bám lấy bảng hiệu “Đảng Cộng Sản Việt Nam”,dù thực chất đă là một”Đảng Tư Bản Đỏ” (đỏ vỏ xanh ḷng) và danh xưng chế độ “Cộng Ḥa Xă hội Chủ Nghĩa Việt Nam” cũng chỉ là kiểu gian thươngTreo đầu dê bán thịt chó”. Thế nhưng Việt cộng vẫn tuyên truyền cho mục tiêu xây dựng xă hội chủ nghĩa; dù các đảng viên lớn bé đă thoái hóa biến chất hoàn toàn, không c̣n đảng viên nào c̣n có phẩm chất của một đảng viên CS chân chính (theo nghĩa rèn luyện nhân cách, có tinh thần hy sinh quên ḿnh đấu tranh cho mục tiêu hiện thực lư tưởng cộng sản..), và không một đảng viên cộng sản nào c̣n niềm tin vào sự hiện thực lư tưởng xă hội chủ nghĩa tại Việt Nam. Thế nhưng, sở dĩ Việt cộng vẫn cố bám lấy những Cái vỏ”đảng Cộng sản” và “nhà nước XHCH” này như một chiêu bài là để che đậy một thực chất muốn dùng mô h́nh tổ chức,kinh nghiệm và kỹ thuật trấn áp của một đảng độc tôn, độc quyền thống trị (Cộngđảng Việt Nam) trong một chế độ độc tài toàn trị (Xă hội chủ nghĩa với nền chuyên chính vô sản).

 

Thực tế ai cũng thấy Việt Nam đă chuyển hóa thành một “xă hội thực dụng tư bản chủ nghĩa”, với các quan hệ sản xuất kinh doanh tư bản chủ nghĩa chi phối mọi hoạt động kinh tế vĩ mô cũng như vi mô. Thành phần kinh tế quốc doanh đang thoi thóp, giải tư từng bước và đang chờ ngày được giải tư hoàn toàn để bị cáo chung.

 

Đến đây một câu hỏi được nhiều người đặt ra:

-V́ sao Việt cộng không theo gương Liên Xô, sau”Đổi mới” thất bại chuyển đổi ngay qua dân chủ đa nguyên, kinh tế thị trường tưbản chủ nghĩa, mà tiếp tục”Đi lên xă hội chủ nghĩa” bằng con đường “Kinh tế thị trường theo định hướng xă hội chủ nghĩa”?

 

Thật ra, Cộng Đảng Việt Nam thực hiện chính sách “Đổi mới” để “Sửa sai” chỉ là sự bắt chước theo gương Cộng đảng Liên Xô trước đó trong thời khoảng này cũng đang đi vào c̣n đường cải cách đểcứu nguy chế độ xă hội chủ nghĩa sau gần 70 năm xây dựng (1917-1985).

 

Người đứng đầu nhóm khởi xướng chương tŕnh “cải tổ” (Glasnost)“Cởi mở”(Perestroika) là Tổng Bí ThưCộng Đảng Liên Xô Mikhail Gorbachev, lúcđó mới 56 tuổi đời, là một Tổng Bí Thư trẻ tuổi nhất, ít được nhân dân Liên Xô và thế giới bên ngoài biết đến nhất trong lịch sử lên ngôi của các Tổng Bí ThưCộng Đảng Liên Xô. Thế nhưng, có lẽ nhờ tuổi đời ấy, Gorbarchev đă sinh ra và lớn lên trong ḷng chế độ xă hội chủ nghĩa, nên đă dễ dàng nh́n thấy những khuyết tật của chặng đường đă qua của đất nước Liên Xô trên con đường “Xây dựng xă hội chủ nghĩa”.Từ đó và nhờ đó, phải chăng Ông và cácđồng chí cấp tiến trong đảng Cộng Sản Liên Xô mới mạnh dạn thực hiện quyết tâmđi theo con đường cải cách, với kết cuộc chính sách “cải tổ”“cởi mở” đềuđă thất bại, vẫn không tạo ra được bộ mặt mới cho chủ nghĩa xă hội, không cứuđược Liên Bang Cộng Ḥa Xă Hội Chủ Nghĩa Xô Viết (gọi tặt là Liên Xô) như ư định thực sự của ông Gorbachev và cácđồng chí cấp tiến trong đảng CSLX, buộc ḷng phải chuyển đổi một cách ḥa b́nh qua chế độ Cộng Ḥa Liên Bang Nga ngay nay. Một sự chuyển đổi có lợi cho các dân tộc từng bị cưỡng ép phải sống chung dưới mái nhà “Cộng Ḥa Xă Hội Chủ Nghĩa Liên Bang Xô Viết” sau hơn 70 năm.

 

(Trong báo cáo trước Hội Nghị Toàn Liên Bang Xô-Viết lần thứ 19 của đảng CSLX ngày 28-6-1988, nghĩa là sau gần 4 năm tiến hành công cuộc cải tổ(1988-1991), Ông Gorbachev đă khẳng định việc cải cách hệ thống chính trị là bảo đảm quan trọng nhất làm cho công cuộc cải tổ không thể đảo ngược. Và rằng thông qua cuộc cải tổ cách mạng sẽ tạo ra bộ mặt mới cho chủ nghĩa xă hội. Ông nói: “…Vâng, chúng ta đang từ bỏ tất cả những ǵ đă làm biến dạng chủ nghĩa xă hội trong những năm 30 và những ǵ đă đưa đến tŕ trệ trong những năm 70. Nhưng chúng ta muốn có một chủ nghĩa xă hội đă được tẩy sạch khỏi những sai lạc của những thời kỳ trong quá khứ và đồng thời kế thừa tất cả những ǵ tốt đẹp nhất đă được tạo ra bằng tư duy sáng tạo của những nhà sáng lập ra học thuyết của chúng ta…”)

Như vậy, có thể nói Liên Xô đi vào con đường “Cải tổ” sau gần 70 năm nói là đă cải tạo xong và hoàn tất công cuộc xây dựng xă hội chủ nghĩa về cơ cấu, nhưng chưa hoàn chỉnh, c̣n nhiều khuyết tật cần cải sửa. Nhưng sau gần 6 năm cải cách thất bại (1985-1991), Liên Xô đă nhanh chóng chuyển đổi toàn bộ hệ thống chính trị, kinh tế qua chế độ dân chủ đa nguyên và kinh tế thị trường tư bản chủ nghĩa (từ 1991).

 

Trong khi Việt cộng theo gương Liên Xô (từng xưng tụng là Tổ Quốc Xă Hội Chủ Nghĩa của ḿnh) làm “Đổi mới” sau 10 năm (1986-1996), đă thất bại hoàn toàn trong mục tiêu “cải tạo và xây dựng cơsở vật chất-kỹ thuật của xă hội chủ nghĩa”, song vẫn không chuyển đổi như liên Xô. - V́ sao Việt cộng có sự lựa chọn khác Liên Xô,? Không lẽ “Tṛ Việt cộng” lại tài giỏi hơn “Thầy Liên Xô”?

 

Theo nhận định của chúng tôi, Việt cộng dám làm khác Liên Xô, là v́ có được những điều kiện chủ quan và khách quan khác Liên Xô để thoát hiểm và tiếp tục tồn tại thêm thời gian, dù cũng biết rằng sự tử vong đă là một tất yếu, song cố bám víu được ngày nào tốt ngày ấy cho việc duy tŕ những ưu quyền đặc lợi cho một tập đoàn thống trị độc tôn và độc quyền là Cộng đảng Việt Nam.

 

Học tṛ Việt cộng đă làm được việc này, chẳng phải tài giỏi ǵ hơn Thầy Liên Xô, mà nhờ có những điều kiện chủ quan và khách quan thuận lợi khác Liên Xô sau đây:

- Một là v́ người cầm đầu phe “Cải tổ” ở Liên Xô là Tổng Bí Thư Cộng đảng Liên Xô Mikhail Gorbachev trẻtuổi (56 tuổi đời) và có tinh thần cấp tiến mạnh bạo hơn nhiều so với người cầm đầu phe “Đổi mới” Việt cộng là Tổng Bí thư Nguyễn văn Linh già nua (ngoài 70), đổi mới cầm chừng, nửa vời.

- Hai là v́ khi “Cải tổ” ở Liên Xô thất bại, phe cấp tiến trong đảng Cộng sản Liên Xôđă h́nh thành một lực lượng đối trọng mạnh hơn phe bảo thủ và được sự hậu thuẫn của các kuynh hướng chính trị ngoài đảng cộng sản đă liên kết được, nhất là được sự hậu thuẫn tánđồng của tuyệt đại đa số nhân dân Liên Xô thuộc nhiều dân tộc có chung số phận bị áp chế dưới chế độ xă hội chủ nghĩa độc tài toàn trị Liên Xô trong hơn 70 năm(Đă đến biên độ tức nước vỡ bờ)

 

Tất cả đă tạo ra điều mà chính Vladimir Lenine người sáng lập Đảng Cộng sản Bolsevick Nga và chế độ Cộng Ḥa Liên Bang Xô Viết gọi là “T́nh thế cách mạng chín mùi”. T́nh thế mà giai cấp thống trị độc quyền là Cộng Đảng Liên Xô đă tạo ra mâu thuẫn đối kháng (một mất, một c̣n) với mọi giai cấp, với toàn xă hội, bị cô lập hoàn toàn và chính các lực lượng bảo vệ “Chuyên chính vô sản” (Công an, quân đội) cũng đứng về phía nhân dân, không c̣n ai dám bắn giết nhân dân để bảo vệ chế độ.(H́nh ảnh nhân dân Liên Xô bao vây việt DUMA quốc hội Liên Xô, quân đội, xe tăng câm họng, chế độXô- Viết cáo chung năm 1991).

 

- Ba là v́ trong khi Việt Nam, vào thời điểm “Đổi mới” thất bại, về đối nội phe cấp tiến trong nội bộ Cộngđảng Việt Nam quá yếu ớt, một ủy viên Bộ Chính Trị Trần Xuân Bách cấp tiến tiêu biểu, muốn theo gương Liên Xô “Đổi mới cả kinh tế lẫn chính trị” là bị triệt hạ ngay, dù trước đó đă có dấu hiệu sẽ thay thế Nguyễn Văn Linh trong chức vụ Tổng Bí Thứ Cộng Đảng Việt Nam. Các khuynh hướng chính trị ngoài đảng nhất là các tổ chức, đảng phái quốc gia chống cộng vẫn phân tán, không tập trung được lực lượng trong cũng như ngoài nước khảdĩ tạo được lực lượng đối trọng với Cộng đảng Việt Nam, để hậu thuẫn được ǵ cho phe cấp tiến. Quần chúng nhân dân th́ bị liệt kháng do bị chế độ kềm kẹp, trấn áp nhiều năm, quá lắm cũng chỉ dám bầy tỏ quan điểm chính trị trong chốn riêng tư. Nghĩa là Việt cộng vẫn “Nắm vững được chuyên chính vô sản” dựa vào các công cụ bảo vệ chế độ là quânđội, công an cảnh sát.

 

- Bốn là về đối ngoại, vào đúng thời điểm Việt cộng làm “Đổi Mới” thất bại, th́ lại được cựu thù “Đế quốc Mỹ” đưa tay cứu vớt (Với ư đồ cải tạo Việt cộng thành công cụ chiến lược mới trong vùng), bằng hành động băi bỏ cấm vận, thiết lập quan hê ngoại giao, giúp Việt cộng đi vào thời kỳ “Mở cửa” với thế giới bên ngoài.

 

V́ sau đó, theo chân “đế quốc Mỹ”, các nước tư bản và các nhà tư bản nước ngoài, mở rộng và phát triểnđầu tư trong các quan hệ làm ăn song phương cũng như đa phương với Việt cộng.Đây chính là điều kiện thuận lợi giúp Việt cộng chơi tṛ “Lá mặt lá trái”tiếp tục “Đổi mới kinh tế” bằng chính sách “Mởcửa” đón cựu thù “Đế quốc Mỹ” và các nước tư bản vào đầu tư, phát triển theo cái gọi là “Kinh tế thị trường (lá mặt), theo định hướng xă hội chủ nghĩa (lá trái)”.

 

Như vậy là mọi chủ trương, chính sách để thực hiện cuộc “Cách mạng quan hệ sản xuất” nhằm phá hủy “quan hệ sản xuất tư bản chủ nghĩa”, thiết lập “quan hệ sản xuất xă hội chủnghĩa”, Việt cộng đă thất bại hoàn toàn. Vậy c̣n cuộc “Cách mạng khoa học kỹ thuật” Việt cộng đă thực hiện thế nào, hiệu quảra sao?

 

-Hai là Cách mạng khoa học kỹ thuật.

-Mục tiêu là ǵ?

Là thực hiện các chủ trương, chính sách phát triển khoa học, kỹ thuật để theo kịp “Tầm cao thờiđại”, để có được nhiều phát minh khoa học kỹ thuật tiên tiến vận dụng vào mục tiêu phục vụ cho mọi nhu cầu cuộc sống con người, phát triển toàn diện xă hội và đất nước; Nhất là thành quả của cách mạng khoa học kỹ thuật sẽ phục vụcho cuộc “cách mạng quan hệ sản xuất”để không ngừng cải tiến kỹ thuật, nâng cao năng xuất lao động, để chứng tỏ “Quan hệ sản xuất xă hội chủ nghĩa ưu việt hơn, nên có năng xuất lao động cao hơn “Quan hệ sản xuất tư bản chủ nghĩa”.

 

Nhiệm vụ của cuộc cách mạng khoa học kỹ thuật đă được Lê Duẩn Tổng bí thư của Cộng đảng Việt Nam tŕnh bầy trong kỳ họp thứ nhất của quốc hội chung của cả nước (Tháng 6-1976):

 

Biến nền sản xuất nhỏ dựa phần lớn trên lao động thủ công, phân tán,phân công lao động chưa phát triển,năng xuất, hiệu quả và chất lượng thấp thành một nền sản xuất cơ khí hóa, tự động hóa,điện khí hóa, hóa học hóa, một nền sản xuất tập trung hóa, chuyên môn hóa,liên hiệp hóa và hợp tác hóa cao, tổ chức lại lao động theo qui mô lớn, áp dụng những thành tựu khoa học kỹ thuật tiên tiến, phát huy và xử dụng hợp lư lao động và tài nguyên của đất nước…”.

 

Như vậy rơ ràng là cách mạng khoa học kỹ thuật đă có một nhiệm vụvô cùng to lớn. Đó là làm thay đổi tận gốc toàn bộ lực lượng sản xuất của xă hội, xây dựng cơ sở vật chất, kỹ thuật ban đầu của chủ nghĩa xă hội.Chính v́ vậy mà cuộc “Cách Mang Khoa Học Kỹ Thuật” mớiđược Cộng đảng Việt Nam coi là “Then chốt” trong định thức “Đi lên chủ nghĩa xă hội không thông qua giai đọan phát triển tư bản chủ nghĩa”.Thế nhưng thực tế cuộc cách mạng này đă tiến hành ra sao, hiệu quảthế nào?

 

-Tiến hành ra sao?

Mặc dầu “Cách mạng khoa học kỹ thuật” được coi là “Then chốt” song chỉ nặng về lư luận tuyên truyền có tính nguyên tắc,trên thực tế không được “Đảng” “Nhà nước chuyên chính vô sản” Việt cộng đầu tư tương xứng và thực hiện mạnh mẽ, qui mô, các chủ trương, chính sách và các biện pháp tiến hành không được tuyên truyền rộng răi như cuộc”cách mạng quan hệ sản xuất”.

 

Trên thực tế, về mặt tổ chức, Việt cộng cũng có thiết lập các viện nghiên cứu khoa học kỹ thuật các ngành (Viện Toán học, các Viện Khoa tự nhiên, khoa học xă hội…),định kỳ mở các cuộc hội thảo chuyên đề về khoa học kỹ thuật, cũng tỏ ra quan tâm phát hiện, bồi dưỡng,đào tạo các nhân tài có những phát kiến khoa học kỹ thuật trên mọi lănh vực của đời sống xă hội…Thế nhưng….

 

- Hiệu quả thế nào?

Trong suốt 20 năm đầu của thời kỳ quá độ “Đi lên chủ nghĩa xă hội không qua giai đoạn phát triển tư bản chủ nghĩa”(1975-1995) thực hiện chính sách “Cải tạo và xây dựng cơ sở vật chất-kỹ thuật ban đầu của chủ nghĩa xă hội”(1975-1985) và chính sách”Đổi mới”(1985-1995) để sửa sai tiếp tục đưa đất nước “Đi lên chủ nghĩa xă hội”, người ta không thấy được thành quả đáng kể nào của cuộc “cách mạng khoa học kỹthuật” giúp ích cho “Cách mạng quan hệ sản xuất” nói riêng, cho sự cải thiện,thăng tiến đời sống con người, xă hội và đất nước nói chung. Sự thất bại của “Cách mạng quan hệ sản xuất” và sự suy thoái tụt hậu toàn diện con người, xă hội và đất nướcViệt Namđă cho thấy cuộc cách mạng khoa học kỹ thuật cũng đă thất bại hoàn toàn.

 

Thất bại v́ nhiều lư do, trong đó có yếu tố đối nội là khung cảnh chế độchính trị xă hội độc tài toàn trị, bịbao vây cô lập với thế giới văn minh, với nền giáo dục khép kín, nhồi nhét ư thức hệ cộng sản,một chiều, trái tự nhiên, phản khoa học, nên đă không phát huyđược óc sáng tạo, sản sinh được các nhà khoa học với nhiều phát minh đột phá. V́ khép kín, nên với thế giới bên ngoài, do chính sách “Đóng cửa” và bị cô lập với thế giới các nước tư bản phát triển, có nhiều phát kiến khoa học kỹ thuật tân tiến và chỉ “mở cửa” với thế giới các nước “xă hội chủ nghĩa nghĩa” hầu hết chậm tiến, đóng khung, nênđă “tụt hậu” về mặt khoa học kỹ thuật vàđă không theo kịp “tầm cao thời đại của khoa học kỹ thuật tân tiến” là hệ quả tất nhiên.

 

Tuy nhiên, công bằng mà nói, trong thời khoảng này, qua bộ máy tuyên truyền khoa trương của “Đảng và Nhà “ Việt cộng, người dân trong nước được biết một số sự kiện sau đây không biết có phải là thành quả của cuộc cách mạng khoa học kỹ thuật trong định thức đi lên chủ nghĩa xă hội của Việt cộng hay không?

 

- Trên lănh vực nghiên cứu không gian, Việt Namđă được Liên Xô huấn luyện và đào tạo được một phi hành gia là phi công Nguyễn Tuân cho đi chung với các phi hành gia Liên Xô vào vũ trụ. Chuyến đi thành công. Thế nhưng Phi hành gia Nguyễn Tuân đi vào vũ trụ được có thể không phải là thành quả của “Cách mạng khoa học kỹthuật” của Việt cộng mà là công huấn luyện đào tạo của Liên Xô, và thành tích cá nhân về khoa học trong chuyến đi vào không gian của phi hành gia Nguyễn Tuân ít ai được biết (dường như chỉ đểnghiên cứu bèo hoa dâucủa sinh thái Việt Nam trong môi trường không gian ? nếu chúng tôi nhớ không lầm). V́ vậy thành quả này chỉ có giá trị nặng về tuyên tuyền truyền chính trị hơn là giá trị thành quả khoa học kỹ thuật nên đă được Viêt cộng khoa trương, học tập.

 

- Trên lănh vực toán học, hàng năm Việt Nam đều gửi học sinh giỏi toán đi thi toán quốc tế và đă có nhiều học sinh giật giải, đă được bộ máy tuyên truyền độc quyền nhà nước thổi phồng như môt thành tích của “Cách mạng khoa học kỹ thuật”?

 

- Trên lănh vực y khoa, một số bác sĩ có sáng kiến và đă thành trong phương pháp mỗ tim, ghép thận, gan và chỉnh h́nh, điển h́nh có Bác sĩ Tôn Thất Tùng với các trường hợp mổ tim thành công trong thời khoản này được đề cao.

 

- Trên lănh vực sản xuất công, nông nghiệp: Một số những phát kiến kỹ thuật được tuyên truyền là đă giải quyết được những”sự cố kỹ thuật” hay “cải tiến được kỹ thuật”, nâng cao năng xuất trong các nhà máy, công, nông trường, được nhà nước phong danh hiệu “Anh hùng lao động”, cấp bằng sáng chế để góp thêm thành quả cho cuộc “Cách mạng khoa học kỹ thuật”? Thế nhưng thực tế đă có câu trả lời: năng xuất laođộng không tăng, chất lượng sản phẩm kém, phương pháp canh tác nông nghiệp vẫn lạc hậu, vẫn con trâu đi trước, người cầy đi sau…(có khác đôi chút là nhiều nơi “Người” đă được “Trâu” kéo cầy thay người…và người nông dân đi vào con đường làm ăn tập thể, đă “làm ngày không đủ,tranh thủ làm đêm”mà năng xuất vẫn không tăng, cuộc sống vẫn khó khăn thiếu thốn),vẫn không cơ giới hóa được sản xuất nông nghiệp, không đưa được nền sản xuất nhỏlên sản xuất lớn XHCN,vẫn khôngáp dụng những thành tựu khoa học kỹ thuật tiên tiến, phát huy và xử dụng hợp lư lao động và tài nguyên của đất nước…”nhưTổng Bí thư Lê Duẩn của Cộng Đảng Việt Nam đă “báo cáo” có tính chỉ đạo trong kỳ họp thư nhất của quốc hội chung của cả nước như đă trích đoạn ở trên (1976).

 

Tất cả những thành tích điển h́nh qua các lănh vực trên liệu có thể coi là thành quả của cuộc cách mạng khoa học kỹ thuật hay chỉ là do tài năng, nỗ lực nghiên cứu, sáng tạo cá nhân được guồng máy tuyên truyền Việt cộng thổi phồng, đánh bóng ?

 

Thực tế phải đợi cho đến sau 16 năm thực hiện chính sách “Mở cửa” (1996-2012) những thành quả khoa học kỹ thuật của thế giới văn minh, chủ yếu là từ các nước tưbản (mà Việt cộng tuyên truyền là đang rẫy chết) chứ không phải từ Liên Xô và các nước XHCN anh em (mà thực tế đă chết gần hết) mới du nhập vào Việt Nam (chứ không phải do cuộc”Cách mạng khoa học kỹ thuật” của Việt cộng đem lại) đă làm thay đổi nhanh chóng mọi mặt đời sống, kinh tế, xă hội Việt Nam….như mọi người đă biết qua phim ảnh, báo chí hay thực tế có dịp về lại Việt Nam. Một thực tế “Phồn vinh”bên ngoài đă khiến một số “Việt kiều” sau khi từ Việt nam trở về đă thay đổi lập trường, ca ngợi thán phục như là kết quả của tài “kinh bang tế thế” của Việt cộng trong khung cảnh chế độ độc tài toàn trị kiểu Việt cộng, qua conđường kinh tế thị trườngtheo định hướng xă hội chủ nghĩa”.

 

- Ba là cách mạng tư tưởng và văn hóa.

 

- Mục tiêu là ǵ?

 

Là thực hiện triệt để, mạnh mẽ những chủ trương, chính sách tuyên truyền, giáo dục, học tập nhằm “cải tạo tư tưởng và văn hóa” để chuyển hóa những con người Việt Nam trong xă hội cũ ( với lư luận là mang tính chất người áp bức bóc lột người,cá nhân chủ nghĩa, ích kỷ, độc ác, bất công…),và xây dựng những con người mới sinh ra trong chế độ mới, để tạo ra những con người mới xă hội chủ nghĩa (không mang tính người áp bức bóc lột người, có phẩm chất và đạo đức xă hội chủ nghĩa (?), có tinh thần “ḿnh v́ mọi người” và “ mọi người v́ mỗi người”, mọi người sống chung trong t́nh hữu ái…).

 

Việt cộng lư luận rằng “Muốn có xă hội chủ nghĩa, phải có những con người mới xă hội chủ nghĩa” với phẩm chất đại để là như thế…

 

- Tiến hành thế nào?

 

Để thành đạt mục tiêu của “Cách mạng tư tưởng và văn hóa”theo thời gian năm tháng sau ngày 30-4-1975, trong những vùng “mới giải phóng” ở Miền Nam , Việt cộng đă:

 

- Mở nhiều chiến dịch quét sạch cái gọi là “tàn dư nọc độc của nền văn hóa đồi trụy Mỹ -Ngụy”. Các nơi, trong những ngày tháng năm đầu mới “Giải phóng”, Việt cộng chỉ đạo cho những đoàn thanh thiếu niên “Cờ Đỏ” (Tiền thân củađoàn thanh niên cộng sản Hồ Chí Minh) đến từng nhà tịch thu “Những sách báo phản động, đồi trụy, sản phẩm của chủ nghĩa thực dân mới” , chẳng cần biết sách đó là sách ǵ, nội dung ra sao. Nói là tịch thu đem thiêu hủy, song thực tế phần nhiều được cân kư bán ve chai làm bao b́ đóng gói trên thi trường bát nháo lúc bấy giờ.

 

- Thay thế “nền giáo dục Ngụy”:bằng nền “Giáo dục xă hội chủ nghĩa” ngay từ niên học đầu tiên sau “Giải phóng”(1975-1976), với chương tŕnh giảng dậy và sách giáo khoa từng được giảng dậy ở Miền Bắc XHCN, có cải sửa đôi chút cho phù hợp với “T́nh h́nh và nhiệm vụ mới” ở Miền Nam. Ban giám hiệu và các giáo viên cốt cán gốc Miền Bắc hay đi tập kết được điều vào làm công tác giáo dục bên cạnh số đông là các giáo viên (Trung học), giáo sư (Đại học) tại chỗ gốc “Dân ngụy” ở Miền Nam được học tập, bồi dưỡng qua các khóa học tập chính trị dài ngày thường tổ chức vào các kỳnghỉ hè.

 

- Mọi tầng lớp nhân dân ở mọi độ tuổi, vị trí, ngành nghề làm việc trong môi trường xă hội,các đoàn thể, các tổ dân phố… đều được tuyên truyền học tập về chủ nghĩa xă hội, về tư tưởng,đạo đức và nếp sống văn hóa mới trong nỗ lực h́nh thành một xă hội tốt đẹp:Xă hội xă hội chủ nghĩa!?!

- Các hoạt động văn hóa, văn nghệ, báo chí, phim ảnh “Cách mạng” được Việt cộng phổ biến rộng răi. Bút kư”15 năm ấy” (1975-1990) của Bs Nguyễn Khắc Viện, một “Việt kiều yêu nước” đă về giúp Việt cộng sau ngày 30-4-1975,sau này đă “Phản tỉnh” muộn màng. Bút kư này phát hành nhân kỷ niệm 15 năm “Giải phóng Miền Nam”đă viết:

Đời sống văn hóa-tư tưởng ở các vùng mới giải phóng tất nhiên cũng trải qua những biến đổi căn bản…Những chương tŕnh biểu diễn sân khấu và chiếu bóng hoàn toàn đổi khác: Những vở kịch sân khấu và những bộ phim cách mạng thay thế cho tất cả những ǵ đă tồn tại trướcđó. Phải nhận rằng, trong thời gian đầu, công chúng ở các vùng giải phóng háo hức với những tác phẩm cách mạng và xă hội chủ nghĩa, qua đó họ tiếp cận với những thay đổi xă hội và chính trị một cách dễ dàng hơn. đặc biệt trong giới trẻ.Nhưng rơ ràng những tác phẩm văn hóa-tư tưởng của chế độ mới dần dần không đáp ứng được công chúng cả về h́nh thức lẫn nội dung. Người ta đ̣i hỏi những tác phẩm phải giải đáp trúng những vấn đềphức tạp của cuộc sống đất nước và trên thế giới…”

 

- Hiệu quả ra sao?

 

Chẳng cần nói nhiều, nh́n vào thực tế th́ ai cũng biết cuộc “cách mạng tư tưởng và văn hóa” cũng không có hiệu quả, đă thất bại. V́ sau hai thập niên tiến hành và cho đến nay vẫn không thành đạt được cái gọi là nền văn hóa mới với những “Con người mới xă hội chủ nghĩa” có phẩm chất đạo đức và nếp sống văn hóa mới theo lư luận của Việt cộng.

 

V́ sau 20 năm thực hiện triệt để cách mạng tư tưởng và văn hóa của thời kỳ quá độ, đă không sản sinh được những con người mới xă hội, chuyển hóa từ lớp người cũ cũng như xây dựng từ những con người sinh ra trong ḷng chế độ Việt cộng, thông qua tuyên truyền, giáo dục, đào tạo.

 

Ngay cả những con người tự nhận là thành phần tiên tiến nhất của giai cấp vô sản (những đảng viên cộng sản), quy tụ thành “đội tiên phong của giai cấp vô sản(tức Cộng đảng Việt Nam) đóng vai tṛ lănh đạo “cuộc cách mạng xă hội chủ nghĩa” để xây dựng “xă hội xă hội chủ nghĩa” trongđó có công việc xây dựng, đào tạo ra những “Con người mới xă hội chủn ghĩa”, thực tế hầu hết những con người tiên tiến nhất, giác ngộ nhất về chủ nghĩa xă hội này, là những cán bộ, đảng viên cộng sản, (ngay cảnhững hậu duệ là những đoàn viên thanh thiếu niên cộng sản), chính bản thân họ chưa phấn đấu đủ “Phẩm chất con người xă hội chủ nghĩa th́ đă “biến chất” và bị xă hội thực tiễn lưu manh hóa ở mức độ “tiên tiến” hơn hẳn những người dân b́nh thường cùng bị chế độ lưu manh hóa.

 

Thực tế là, ngày càng sản sinh nhiều, thật nhiều những con người không có căn bản đạo đức,tư tưởng và nếp sống văn hóa tốt đẹp. Bởi v́ nền tảng là đạo đức,tín ngưỡng, tôn giáo văn hóa cũ tốt đẹp đă bị cách mạng tư tưởng và văn hóa Việt cộng phá hủy, lại không được thay thế bằng một nền tảng đạođức, nếp sống văn hóa nào tốt đẹp hơn.

Sự thể này đă tạo ra một thực trạng nghịch lư là, sau nhiều năm tiến hành”Cách mạng tư tưởng và văn hóa”,Việt cộng đă không những không “cải tạo” được những “con người cũ ở xă hội tư bản”Miền Nam, thành những “con người mới XHCN”. Trái lại,nhưng con người cũ này và con cháu do họ giáo dục trên căn bản đạo đức và nếp sống văn hóa cũ tốt đẹp, vẫn tồn tại trong xă hội, đă là kim chỉ nam định hướng phục hồi tư tưởng đạo đức và văn hóa truyền thống dân tộc tốt đẹp, làm nền tảng bảo tồn trong hiện tại và thăng tiến xă hội Việt Nam trong tương lai hậu cộng sản.

 

Thực tế chính Việt cộng dường như cũng đă thấy được điều này,tuy không giám công khai thừa nhận, nhưng đă có những biểu hiện điển h́nh qua những khẩu hiệu được dán trong các lớp học, có tính đề cao nền đạo đức cổ truyền (nhân, nghĩa, lễ, trí, tín, Tiên học lễ, hậu học văn, ơn cha, nghĩa mẹcông thầy…) thay v́ những khẩu hiệu tuyên truyền chính trị ( về chủ nghĩa cộng sản, về “ 5 Điều Bác Hồ dậy”, công ơn “Bác và Đảng”, về tinh thần quốc tếvô sản với “T́nh yêu giai cấp” bên cạnh “Ḷng căm thù giai cấp” …)như nhiều năm trước đây.

 

Thế nhưng dù có nh́n thấy vấn đề, Việt cộng vẫn không dám công khai nh́n nhận sự thất bại của cuộc “Cách mạng tư tưởng và văn hóa” đă gây hậu quả nghiêm trọng, toàn diện cho dân tộc và đất nước, di hại lâu dài về mặt đạo đức cá nhân con người và nếp sống văn hóa trong xă hội. Do đó, chắc chắn sự cải sửa để phục hồi và thăng tiến đời sống con người trong xă hội Việt nam cũng đ̣i hỏi nhiều thời gian, công sức của nhiều thế hệ tương lai và phải là tương lai hậu cộng sản. V́ quá khứ sau nhiều thập niên Việt cộng thống trị đất nước, đă phá nát, phá đổ toàn diện đất nước, trong đó có diện tư tưởng và đạođức chân chính của con người Việt Nam vốn có từ ngàn xưa. Và do đó, không thể cải sửa, phục hồi và thăng tiến con người và xă hội Việt Nam, ngày nào Việt cộng c̣n độc chiếm quyền thống trị nhân dân và đất nước.

 

V́ làm mất nền tảng tư tưởng và đạo đức chân chính bao đời của dân tộc Việt, lại thất bại hoàn toàn trong việc thay thế cái gọi là “tư tưởng và đạo đức, văn hóa xă hội chủ nghĩa”, nên sau 36 năm thống trị, Việt cộng đă tạo ra những con người Việt Nam mất căn bản đạo đức cá nhân, lai căng trong nếp sống đa văn hóa, tốt xấu hổ lốn, du nhập thiếu chọn lọc, hết từ Nga, Tầu và các nước xă hội chủ nghĩa (1954-1975 trên nửa nước Miền Bắc,và từ 1975-1995 trên cả nước) đến du nhập thêm từ các nước tư bản chủnghĩa từ 1996 với chính sách “Mở cửa” cho đến nay.

 

Nếu ai từng về thăm, sống một thời gian tại Việt Nam, hay chỉ cần xem các phim ảnh Việt Nam sau “Mở cửa” sẽ thấy rơ con người và xă hội Việt Nam ngày nay chịu ảnh hưởng nặng nề của văn hóa đa chủng hổ lốn như thế nào, được thể hiện qua lời ăn tiếng nói, cách ăn mặc, quan niệm sống, lối sống, khung cảnh sống.Qua đó, ai cũng có thể nhận ra ảnh hưởng mạnh mẽ và rơ nét nhất hiện nay đối với con người và xă hội Việt Nam có lẽ là nền văn hóa Mỹ và các nước tư bản Phương Tây. Một cách cụ thể và đơn giản, chỉ cần nh́n vào các kiến trúc và trang trí nội thất của nhiều căn nhà tại Việt Nam, nhất là tại các thành phố lớn trên ba miền, người ta thấy không khác ǵ lối kiến trúc và trang trí tại Mỹ. Về cách ăn mặc kiểu Mỹ, ngôn từ quen thuộc “ dé,dé, dé…”(yeah! Yeah!Yeah) bẩy tỏ vui mừng kiểu Mỹ, hay O.K được nhiều người tại Việt Nam, nhất là giới trẻ dùng thay cho từ ngữ Việt Nam “Được chứ?” để kết thúc một câu hỏi.…

Hệ quả tốt th́ ít thấy, nhưng một trong những hậu quả xấu có thể thấy được trong xă hội Việt nam ngày càng sản sinh nhiều số lượng những con người bị chế độ lưu manh hóa, Thực tế, Việt cộng đă tạo ra những con người phẩm chất bị lưu mamh hóalối sống hai mặt: bộ mặt người và bộ mặt máy (bộ mặt người lộ ra khi sống thực trong chốn riêng tư với chính ḿnh, quá lắm mở rộng với gia đ́nh, vợ con, những người thân tín…Và bộ mặt máy sống giả tạo với người khác, trong quan hệ giao tế ngoài xă hội, tất cả nói , lập luận giống nhau nhưngười máy, sao cho phù hợp với chủ trương, chính sách của đảng, luật pháp nhà nước…). Hệ quả là một lối sống phổ biến trong con người và xă hội Việt Nam ngày nay: sống vô đạo đức, lừa lọc nhau kiếm tiền để sống hay làm giầu bằng mọi cách, mọi giá dù bất nhân tàn ác, tùy theo vị thế xă hội, là quan quyền (cán bộ đảng viên CS…) hay dân giả, thuộc mọi giai tầng xă hội và ngành nghề kiếm sống, để có thủ đoạn tranh danh, đoạt lợi một cách phù hợp, hiệu quả…Đây chính là một nguồn gốc căn bản làm băng hoại toàn diện con người và xă hội Việt Nam và là một trong nhiều nguyên nhân gia tăng tội ác cả về số lượng lẫn tính chất tàn bạo của tội phạm hiện nay tại Việt Nam.

 

Nói tóm lại: sau39 năm xây dựng xă hội chủ nghĩa tại Việt Nam trong cái gọi là “Thời kỳ quá độ đi lên chủ nghĩa xă hội không thông qua thời kỳ phát triển tư bản chủ nghĩa”, mặc dù Việt cộng luôn “Nắm vững được chuyên chính vô sản” những đă thất bại hoàn toàn cả ba cuộc cách mạng (Cách mạng quan hệ sản xuất, Cách mạng khoa học kỹ thuật, Cách mạng tư tưởng và văn hóa).

- về “chuyên chính vô sản”, thực tế Việt cộng chỉ nắm vững được trong 20 năm đầu (1975-1995) thực hiện triệtđể chủ trương, chính sách “cải tạo và xây dựng cơ sở vật chất kỹ thuật ban đầu của xă hội chủ nghĩa”, và chủ trương chính sáchĐổi mới”,đểcứu nguy chế độ; bước vào thời kỳ “Mở cửa” (từ sau 1995 đến nay),”chuyên chính vô sản” bị suy yếu dần, sức đề kháng của nhân dân được phục hồi, ngày càng có nhiều người dân đă dám có lời nói, hành động cá nhân cũng như tập thể, chống lại chế độ, mạnh bạo đấu tranh đ̣i các quyền tự do dân chủ, dân sinh và nhân quyền qua các cao trào dân oan khiếu kiện và các cuộc xuống đường đ̣i quyền lợi kinh tế, chống bất công xă hội và chống giặc Tầu xâm lược, bất chấp sự đàn áp, bỏ tù của nhà cầm quyền Việt cộng nhưmọi người đều biết.

- Về “Cách mạng quan hệ sản xuất” Việt cộng đă thất bại v́ sau 20 năm tiến hành (1975-1995) các chủtrương, chính sách và biện pháp nhằm phá đổ quan hệ sản xuất cũ mà họ gọi là “quan hệ sản xuất tư bản chủ nghĩa (Có tính áp bức, bóc lột) đă h́nh thành sau hơn 20 năm chiến tranh ở Miền Nam (1954-1975), nhưng đă không thiết lập được quan hệ sản xuất mới mà họ gọi là “quan hệ sản xuất xă hội chủ nghĩa”.(không có tính áp bức, bóc tột) .Quan hệ sản xuất hiên nay là “Quan hệ sản xuất tư bản chủ nghĩa” h́nh thành sau 16 năm “Mở cửa” dù Việt cộng vẫn khẳng định tiếp tục đi lên xă hội chủnghĩa bằng ngụy biện “Kinh tế thị trường theo định hướng xă hội chủ nghĩa”.

 

- Về “Cách mạng khoa học kỹ thuật” Việt cộng đă thất bại v́ các mục tiêu của cuộc cách mạng được coi là “Then chốt” này cũng không đạt được. Nghĩa là sau 20 năm thực hiện, không có phát minh khoa học kỹ thuật nào đáng kểcủa cuộc “cách mạng khoa học kỹ thuật”giúp ích cho “Cách mạng quan hệ sản xuất”nói riêng (về cải tiến kỹ thuật, nâng cao năng xuất lao động…), cho sự cải thiện,thăng tiến phục vụ đời sống con người, xă hội và đất nước nói chung. Sự “phồn vinh” bề ngoài về kinh tế và sựthay đổi nhanh chóng mọi mặt đời sống con người và xă hội Việt Nam ngày nay phải hiểu là kết quả sau 16 năm thực hiện chính sách “Mởcửa” (1996-2012) do đă vận dụng những thành quả khoa học kỹ thuật của thế giới văn minh, chủ yếu là từcác nước tư bản, chứ không phải từLiên Xô và các nước XHCN anh em và càng không phải do cuộc “Cách mạng khoa học kỹ thuật” của Việt cộng đem lại.

 

- Về “Cách mạng tư tưởng và văn hóa” Việt cộng cũng đă thất bại v́ không những không tạo được những “con người mới và nền văn hóa mới xă hội chủnghĩa” mà c̣n phá nát”nền tảng đạo đức và văn hóa truyền thống tốt đẹp của dân tộc”, để lại những hậu quả nghiêm trọng, toàn diện, lâu dài trên con người và xă hội Việt Nam. Sự cải sửa để phục hồi và thăng tiến đời sống con người và xă hội Việt nam mai hậu, chắc chắn cũng đ̣i hỏi nhiều thời gian, công sức của nhiều thế hệ tương lai và phải là tương lai hậu cộng sản.

 

01/08/2014

 

Thiện Ư

 

(Trích đoạn Tài liệu nghiên cứu lư luận “39 năm Việt cộng xây dựng chủ nghĩa xă hội v́ sự nghiệp cộng sản quốc tế, thành quả và triển vọng”)

 

 

 

 

 

 

 

Trang Chính     Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Phỏng Vấn     Văn Học Nghệ Thuật     Tham Khảo