Quốc Hận 30 tháng Tư: Tôi đi tù “cải tạo”

 

Thai Nguyen

 

 

1.     “Mấy chị không phải dân làm rẫy.”

 

Khi tôi được thả về, vợ tôi kể lại chuyến đi t́m tôi ở Long Giao như sau:

 

“Khi nhận được lá thư đầu tiên anh gửi về, cho biết là anh đang ở Long Giao, địa chỉ là L16- T1, em chuẩn bị đi t́m anh, may ra th́ gặp. Em hỏi thăm chị Ngọc (*) về cách thức đi Long Giao v́ trước đây chị ấy có thời gian đi theo chồng ở Long Khánh. Hai đứa tụi em sắp xếp, vài ngày sau th́ lên đường. Chị Ngọc và em cùng đi Long Khánh và tá túc ở nhà một bà bạn hàng của chị Ngọc khi xưa. Bà bạn hàng của chị Ngọc có một người bà con ở gần trại Long Giao.

 

Sáng sớm hôm sau, bà bạn chị Ngọc cho đứa con của bà dẫn em về nhà người bà con của bà ấy. C̣n bà ấy và chị Ngọc ở lại Long Khánh chờ em. Nó dẫn em vào một xóm, mà đứng ở b́a xóm có thể nh́n thấy người làm việc ở gần hàng rào trại tuy không rơ nét; khoảng cách phỏng chừng một cây số (2/3 mile). Ở xóm cũng đă có một số người đang chờ để t́m cách gặp thân nhân như em. V́ cùng cảnh ngộ nên chúng em dễ thân nhau; tính ra cũng trên mười người. Chúng em rủ nhau băng qua rẫy, tiến gần về phía trại. Khi c̣n cách trại chừng hơn trăm mét (hơn 300 ft) th́ đứng lại chờ thời. Măi tới gần hai giờ chiều th́ thấy có một toán tù xuất hiện ở gần bờ rào, do một thằng bộ đội dẫn đi. Bọn em ai cũng đầy hy vọng là có người thân của ḿnh ở trong đó. Nhưng hy vọng đó tiêu tan nhanh chóng v́ khi nhóm tù đến gần th́ chúng em thấy họ c̣n rất trẻ, chắc chắn không phải là các anh rồi.

 

Một người trong bọn em đưa ra ư kiến rằng ai có thuốc lá th́ bỏ ra một gói, hối lộ cho tên bộ đội để hỏi thăm tin tức, rồi ‘chúng ḿnh sẽ hùn tiền trả cho chủ nhân gói thuốc đó’. Em có mang theo cho anh mấy gói thuốc thơm Sa-mít (thuốc loại nhất, nhập từ Căm Bốt), em lấy ra một gói, đưa cho chị đại diện để chị làm nhiệm vụ lấy tin. Tên bộ đội thấy gói Sa-mít th́ sáng mắt lên, tỏ ra cởi mở. Thấy vậy, cả bọn túm lại gần để hỏi thăm. Hắn cho biết nhóm tù này là tù h́nh sự; c̣n tù sĩ quan QL/VNCH th́ làm ở phía trong nhưng hôm nay không có tù sĩ quan đi làm ở ngoài này (có lẽ hôm đó chúng tôi ở trại để học chính trị; ghi chú của Thái). Bọn em nghe xong, thấy nản quá. Vả lại, thấy đă về chiều, chúng em bàn nhau để lại một ít đồ ăn, mà không thể để lâu được, cho nhóm tù h́nh sự này. Tên bộ đội cũng dễ dăi cho nhóm tù h́nh sự ra nhận mà chia nhau ăn. Chúng em trở lại xóm, ngủ đêm ở đó. Trong nhóm này có ba chị cũng có chồng ở L16-T1, kể cả em là bốn người; chúng em ngủ tại nhà người bà con của bạn chị Ngọc.

 

Sáng hôm sau, bọn em dậy sớm, chia nhau mỗi người một việc; người th́ nướng khô cá sặt; người th́ nướng lạp xưởng; người th́ mua gạo của chủ nhà và nấu cơm, vừa để ăn, vừa để vắt một ít cho các anh. Công việc chuẩn bị xong, bà chủ nhà bảo rằng chúng em ăn mặc kiểu thành phố th́ không hợp; bà cho mỗi người mượn một bộ đồ làm rẫy, vai vác cuốc, đội nón lá, rồi theo bà đi sâu vào gần sát trại v́ bà có mấy công đất ở trong đó. Chúng em tới ṿng rào ngoài cùng, tên lính gác nh́n mặt từng người; hắn cho bà chủ nhà đi tiếp vào phía trong rẫy; c̣n bọn em bị nó chặn lại và nói rằng: ‘Các chị không phải là dân làm rẫy, các chị vác cuốc nhưng chẳng biết cuốc đâu, các chị không được vào.’ Bọn em năn nỉ muốn gẫy lưỡi cũng không lay chuyển được nó; đem thuốc Sa-mít ra dụ nhưng nó vẫn không cho vào. Chúng em rủ nhau đi ṿng quanh phía ngoài, xem có bóng dáng ǵ của các anh không. Cuối cùng, đành chào thua số phận, quay về trong xóm để chuẩn bị ra lộ kịp đón xe đ̣ kẻo trời tối. Em th́ đón xe về Long Khánh gặp chị Ngọc; c̣n các chị kia th́ đón xe về Sài-g̣n. Thế là hai ngày tới trại t́m anh coi như công dă tràng!”

 

(*) “ Chị Ngọc” là gọi theo tên chồng, Trần Ngọc – khoá 23 Pháo Binh. Nhà Ngọc ở kế nhà tôi. Ngày đi tŕnh diện, Ngọc không nhập nhóm với chúng tôi, mà đi chung với mấy bạn trẻ. V́ vậy, Ngọc không bị giam chung với chúng tôi. Vợ của Ngọc đi với vợ tôi lên Long Khánh với vai tṛ dẫn đường; v́ thế mà khi vợ tôi đi Long Giao, th́ vợ của Ngọc ở lại Long Khánh. Hiện nay, gia đ́nh Ngọc đang ở Oakland, Cali. Năm 2006, nhân dịp vợ chồng tôi đi Oakland ở chơi hai tháng với vợ chồng đứa con gái thứ tư của tôi (gọi theo người Nam, là thứ Năm), chúng tôi đă tới thăm vợ chồng Ngọc vài ba lần.

 

 

2.        Hơn hai tháng hồi hộp

 

Một ngày, vào buổi trưa, các lán (đội) được thông báo không đi lao động. Mỗi lán cử hai người (lán trưởng và lán phó) đi dự một phiên xử án.Những người c̣n lại, được tập trung vào một sân rộng để nghe truyền thanh về vụ xử án.Chúng tôi hoang mang, không biết ai bị đem ra xử đây.

 

Bọn Việt Cộng dàn dựng một ṭa án “Quân Sự Mặt Trận” cho vụ xử này; cũng có chánh án, có ủy viên công tố, nhưng không có luật sư bào chữa.

 

Qua loa phóng thanh, chúng tôi được biết phạm nhân là anh Lê Đức Thịnh, Đại úy, huấn luyện viên trường Quân Báo Cây Mai (Sài-G̣n). Bản cáo trạng kể rằng anh Thịnh đă lén gửi thư về nhà, dặn ḍ con của anh phải nhớ báo thù cho anh!

 

Sau này được biết là, trong khi đi lao động ở ngoài hàng rào trại, anh lén đưa một lá thư cho người tài xế xe Lam (Lambretta ba bánh), nhờ anh này gửi thư về cho vợ con anh. Xui xẻo cho anh, người tài xế xe Lam không phải là “phe ta”; hắn đem thư này cho công an. Do đó, anh Thịnh bị bắt giam vào conex cũng khá lâu.

 

 

 

Phiên xử chỉ là bầy ra cho “có vẻ”, thế thôi, v́ bản án đă được quyết định từ trước. Buổi sáng trước khi xử, bọn chúng đă cho đào sẵn một cái huyệt ở gần nơi xử án. Đồng thời, chúng cho anh Thịnh ăn một bữa cơm khá hơn b́nh thường. Có lẽ anh Thịnh không biết rằng ḿnh bị xử tử, v́ theo như mấy người đi dự phiên ṭa th́, anh Thịnh không bị bịt mắt, mà chỉ bị trói tay thôi; và anh tỏ ra b́nh thản. Khi được nói, anh Thịnh c̣n ca ngợi sự “khoan hồng của Cách Mạng” và hứa sẽ “học tập cải tạo” tốt.

 

Chúng tôi dự đoán rằng anh Thịnh sẽ bị tăng thêm mấy năm án tù nữa thôi. Ngờ đâu, “ṭa” Việt cộng tuyên án tử h́nh. Khi vừa tuyên án xong, tên vệ binh (đứng cạnh anh) dùng khăn bịt miệng anh ngay, và tiếp theo là bịt mắt. Anh Thịnh có muốn chửi bới bọn chúng cũng chẳng làm ǵ được nữa.Sau đó “toà” tuyên bố giải tán. Chúng tôi cũng giải tán luôn. Chỉ chừng 15 phút sau, khi các người đại diện chưa về tới lán, chúng tôi đă nghe được mấy tiếng súng nổ.

 

Thôi rồi! Một linh hồn vừa ĺa khỏi xác! Mọi người nh́n nhau ngán ngẩm cho cái số phận mong manh của ḿnh.Tôi thầm xin Chúa mau đưa linh hồn anh Thịnh về nơi vĩnh phúc. Vĩnh biệt Thịnh!

 

Về đến pḥng, tôi nghĩ đến ḿnh mà lo ngay ngáy. Chả là trước đây vài tuần, tôi cũng đă gửi lén một lá thư về cho gia đ́nh. Dạo này, chúng tôi đă học xong 10 bài chính trị; chúng tôi đi lao động phía gần hàng rào trại. Hơn nữa, bọn lính gác cũng lơ là, cho nên các bà vợ tù đôi khi gặp may, cũng gặp được chồng ḿnh. Các bà này thường lén lút nhận thư của bọn tôi nhờ chuyển. Tôi đă gửi thư theo cách đó. B́nh thường th́ an toàn, v́ các bà đều là “phe ta” cả. Nhưng biết đâu đấy, lỡ ra các bà ấy bị công an xét hỏi, rồi ḷi ra mấy cái thư lén đó th́ sao đây? V́ thế, tôi chỉ lo, lỡ ra thư của ḿnh nằm trong trường hợp xui xẻo đó th́ lănh đủ. Từ sau ngày anh Thịnh bị xử bắn, ḷng tôi rối bời, ăn không ngon ngủ không yên mặc dù thư của tôi không gay gắt hằn học như của anh Thịnh. Đại ư trong thư, tôi chỉ nói t́nh trạng đói khổ, và nhắc vợ tôi đừng tin những ǵ bọn nó (Việt Cộng) nói.

 

T́nh trạng hồi hộp của tôi kéo dài hơn hai tháng th́ tôi nhận được thư nhà, nói bóng gió cho tôi hiểu là đă nhận được lá thư gửi lén của tôi. Tôi thở phào nhẹ nhơm và ḷng thầm cảm tạ Chúa đă giúp tôi tai qua nạn khỏi.

 

Tôi nghĩ, không phải chỉ một ḿnh tôi mang tâm trạng lo âu, mà c̣n nhiều người, đă gửi thư lậu cùng thời với tôi, cũng không tránh khỏi hồi hộp nếu trong thư của họ có nội dung “phản động”.

 

Số phần của anh Thịnh thật là xui xẻo. Tội của anh đâu đến nỗi bị xử tử, nhưng v́ sự việc xảy ra đúng vào lúc mà bọn Việt Cộng cần một con dê tế thần. Chúng cần phải xử bắn một người để ngăn ngừa những mầm mống chống đối trong trại sau vụ án “Nhà Thờ Vinh Sơn” đầu năm 1976 ở Sài-G̣n.

 

 

Thai Nguyen

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính