Phi Vụ Nhớ Đời - 47 Năm Nh́n Lại

 

- Phần 2/3 -

Phi Long 51

 

 

 

V́ t́nh trạng khan hiếm bom đạn, tôi bàn với anh Chuyên, chúng tôi đồng ư mang bom về đáp Tân Sơn Nhứt lúc 4 giờ sáng ngày 20/4/1975. Sáng hôm đó tôi nghe tin 1 kho bom ở phi trường Biên Ḥa bị nổ v́ trúng pháo kích. V́ vậy tất cả phi cơ A-1 ở Biên Ḥa phải di tản về Tân Sơn Nhứt sáng ngày 21/4/1975.

 

Trước khi vào Biệt Đội, các anh bên F-5 nhốn nháo cho tôi biết các anh chuẩn bị cất cánh đi Phan Rang để trả đũa vụ ném bom Tân Sơn Nhứt hồi chiều. Thực hư việc trả đũa này ra sao, tôi không nhận được bất cứ nguồn tin khả tín nào. 

 

Trên bảng Phi Lệnh của Biệt Đội, Phi Đoàn 518 và Phi Đoàn 514 thay phiên nhau bay bao vùng trên không phận Thủ Đô Sài G̣n suốt đêm. Tôi được cắt bay từ 05 giờ sáng đến 07 giờ sáng ngày 29/4/1975.

 

Tôi thầm nghĩ cấp chỉ huy rất sáng suốt, hẳn họ phải biết đêm nay chắc chắn sẽ “có chuyện”.

 

Tôi trở lại Biệt Đội Khu Trục A-1 vào khoảng nửa đêm. Gần 30 người nằm sắp lớp trên sàn nhà và tôi lủi vào chỗ trống gần cái bàn nhỏ, bên trên có cái điện thoại dă chiến khá mới h́nh chữ nhựt màu xanh rêu nhưng là loại quay bằng tay được sử dụng trước thời Đệ Nhị Thế Chiến. Th́ ra sau khi phi trường bị ném bom lúc 6 giờ chiều ngày 28/4/1975, đường giây điện thoại bị hư hại nên một đường dây mới được thiết lập để liên lạc giữa Pḥng Hành Quân Chiến Cuộc của Sư Đoàn 5 Không Quân với Biệt Đội Khu Trục A-1.

 

Biệt đội hôm nay gồm có tất cả phi công khả dụng của Phi Đoàn Phi Long 518 và một phần phi công khiển dụng của Phi Đoàn Phượng Hoàng 514 v́ một số đă biệt phái Cần Thơ từ ngày 19/4/1975.

 

Trên bảng Phi Lịnh, phi vụ bay bao vùng từ 5 giờ đến 7 giờ sáng, tên tôi bị xóa, thay vào đó là tên Vĩnh, Trung Tá Nguyễn Quan Vĩnh, Phi Đoàn Trưởng Phi Đoàn 518. Tôi thầm nghĩ và cám ơn Trung Tá Vĩnh thấy tôi về đáp trễ tối qua nên không nỡ “đ́ cho tôi phải thức sớm.

 

Mươi phút sau, Thiếu Tá Huynh, nói với tôi, anh nghi ngờ Trung Tá Vĩnh sẽ bay đi Thái Lan nên để anh bay kèmvà anh xóa tên Trung Úy Phạm Văn Luộm thay vào tên Huynh bay số 2.

 

Nhớ đến phi vụ vừa qua đă để cho phi tuần 4 chiếc A-37 của Nguyễn Thành Trung lén ném bom Tân Sơn Nhứt nên tôi cứ trằn trọc, măi tự trách ḿnh thiếu cảnh giác.

 

Chuyện gặp nhau trên trời rất hy hữu. Trời cho tôi gặp bọn chúng và tôi có ư nghi ngờ mà lại không theo dơi để bọn chúng lén ném bom phi trường Tân Sơn Nhất. May mà sự thiệt hại nhân mạng hay vật chất không đáng kể, nhưng tinh thần mọi người có phần chao đảo, lo ngại những cuộc dội bom khác có thể xảy ra? Rồi tôi thiếp đi cho đến khi chuông điện thoại reo lúc 3 giờ 35 phút, tôi chuyển lệnh từ Pḥng Hành Quân Chiến Cuộc của Sư Đoàn 5 Không Quân cất cánh 1 phi tuần đến Thiếu Tá Sang.

 

Không biết v́ lư do ǵ trước đây không một phi tuần nào được điều động đi bay. Đây là phi vụ đầu tiên được gọi. Nếu theo thứ tự Phi Đoàn 518 phải đi bay, nếu theo TOT (Time On Target: giờ trên muc tiêu) th́ Phi Đoàn 514 phải đi bay, v́ vậy có sự lấn cấn giữa 2 phi đoàn. Chưa dàn xếp xong th́ lúc 4 giờ Cộng quân bắt đầu pháo tới tấp, những tiếng rít xé gió nghe thật rùng rợn, kèm theo là những tiếng nổ long trời, rung chuyển mặt đất. Mươi phút trôi qua, phi trường vẫn bị pháo dồn dập, nếu tiếp tục bị như thế th́ phi trường Tân Sơn Nhất sẽ thành b́nh địa, khó có người sống sót sau trận địa pháo nầy.

 

Hôm nay có lẽ là ngày cuối cùng của tôi chăng? Một ư nghĩ vớ vẩn nếu biết trước phi trường bị pháo, tôi đă t́nh nguyện đi bay. Bây giờ th́ đă quá muộn nên định chạy về cư xá phi đoàn 431 để ở cạnh vợ con. Tôi vừa đứng lên đúng lúc chuông điện thoại reo. Tôi chuyển đến Thiếu Tá Sang, lệnh cất cánh khẩn cấp.

 

Sẵn đó ông hỏi tôi:

 - Phúc đi bay được không?

 

Trước đó tôi đă có ư nghĩ liều mạng,”thà đi bay c̣n hơn là nằm đây chờ chết”, nên không do dự, trả lời ngay:

 - Đương nhiên là được. Nhưng wingman là ai?

(Một phi vụ hành quân thường thường có 2 chiếc để bảo vệ cho nhau, wingman là phi tuần viên bay chiếc số 2).

 

Từ cuối pḥng, tiếng Thiếu Tá Trương Phùng vang lên:

 - Tôi đi bay với bạn. Trâu đạp cũng chết. Chó đạp cũng chết. Tôi đi bay với bạn, coi có chết thằng tây nào không?

 

Tôi ngạc nhiên có người đồng t́nh và lại là người đàn anh già dặn, đầy đởm lược trong hoàn cảnh vô cùng khắc nghiệt như đêm nay. Thật vinh hạnh cho tôi được cùng anh sánh vai tác chiến.

 

Thiếu Tá Trương Phùng từng là người hùng diệt 15 chiếc xe tăng trong 2 tuần lễ đầu tháng 4/1972 khi Phi Đoàn 518 tăng phái cho mặt trận Quảng Trị. Người hùng diệt tăng nhiều nhất 21 chiếc là Đại Úy Trần Thế Vinh, người thứ nh́ Thiếu Tá Nguyễn Ngọc Lành 17 chiếc.

 

Từ Pleiku tôi trở lại Biên ḥa hồi tháng 4/1974 sau 3 năm 4 tháng trấn thủ vùng biên trấn, sau đó thường biệt phái về Biệt Đội Khu Trục A-1 ở Tân Sơn Nhất, rồi bị đ́nh động từ tháng 9/1974 nên tôi hiếm khi bay cùng anh.

 

Lần đầu tiên bay chung với anh là vào tháng 7/1974, thừa lệnh Đại Tá Hoàng Thanh Nhă, Không Đoàn Trưởng Không Đoàn 23 Chiến Thuật oanh tạc Tổng Hành Dinh của Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam ở Lộc Ninh để trả đũa bọn nầy vi phạm Hiệp Định Ba Lê vừa pháo kích vào Biên Ḥa và cảnh cáo rằng không có nơi nào của họ là bất khả xâm phạm.

 

Để tạo yếu tố bất ngờ và giảm thiểu nguy hiểm, chúng tôi sáp nhập hai phi tuần 2 chiếc thành một phi tuần 4 chiếc do Th/Tá Phùng hướng dẫn (lead) dùng chiến thuật truy kích, bay sát ngọn cây để ném bom CBU-25.

 

Bom CBU- 25 cân nặng 500 cân Anh, gồm 6 ống dài 1 mét 50, kết với nhau thành khối tam giác, mỗi ống chứa 19 quả bom tṛn nhỏ, đường kính 10 cm. Cách ném loại bom nầy khác hẳn với các loại bom khác và càng bay thấp càng chính xác.

 

Nhờ đảm lược và sáng suốt của Thiếu Tá Phùng, chúng tôi đă hoàn thành sứ mạng và về đáp an toàn, mặc dù chúng tôi đă lướt trên nhiều nhóm Cộng quân đang quay ṇng súng của rất nhiều dàn đại bác pḥng không có radar điều khiển đang bảo vệ Lộc Ninh, nhưng rất tiếc, không thể bắn theo kịp nữa (Số 1: Thiếu Tá Phùng, số 2: Thiếu Úy Đinh Văn Đức, tôi bay số 3 và số 4: Trung Úy Nguyễn Tứ Đức).

 

Khi bước ra ngoài nhưng không thấy xe đưa rước phi hành đoàn, tôi bước trở vô, định than phiền với Pḥng Hành Quân Chiến Cuộc của Sư Đoàn 5 Không Quân th́ anh Phùng bảo:

 - Đi xe của tôi cho lẹ.

 

Rồi anh tiếp lời sau những tiếng rít xé gió và tiếng nổ long trời của hỏa tiễn 122 ly gần đó:

 - Bạn sẽ không bao giờ quên phi vụ ngày hôm nay. Đây là phi vụ nhớ đời. Mấy ai được “dàn chào” trước khi đi bay như tụi ḿnh?

 

Ngồi trên xe Jeep dân sự màu trắng của anh, tôi nhường anh bay lead th́ anh bảo:

 - Ai lead chả được. Quan trọng nhất là phải lên (cất cánh) bằng mọi giá. Đứa nào lên được th́ lên, đừng chờ. Nếu lên được ḿnh mới có cơ hội bảo vệ mọi người ở đây, nên nhớ rằng trong đó có vợ con ḿnh. Nếu như tụi ḿnh có mệnh hệ nào th́ đây là cơ hội để ḿnh đền ơn cho tổ quốc.(đây có phải là lời trăn trối của anh chăng?)

 

Những lời kiên định của anh làm tôi cảm phục anh hơn và tinh thần tôi tự nhiên dâng lên. Cho tới bây giờ tôi vẫn ấp ủ trong tâm câu nói nhớ đời của anh cùng với sự đảm lược, b́nh tĩnh, đôi khi pha chút khôi hài, ví dụ như khi sắp đến chỗ hai người Quân Cảnh đứng gác (cạnh Hậu Trạm Hàng Không cũ vừa bị bom đánh sập lúc 6 giờ chiều ngày hôm qua) anh cố t́nh bẻ tay lái qua lại làm cho hai anh Quân Cảnh phải nhảy vọt sang hai bên để nhường đường. Anh Phùng đùa rằng:

- Tôi bắt gặp hai thằng ma gà này hồi chiều dzê con bồ nhí của bạn ở ngoài cổng Phi Long. Tôi trả thù giùm bạn rồi đó nha!

 

Hôm nay ngoại lệ, chúng tôi không hề bị chận hay xét hỏi, có lẽ v́ hai anh Quân Cảnh này biết chúng tôi đang đội pháo để đi bay? Tội nghiệp họ, đứng chơ vơ giữa trời không ǵ che chắn, có vẻ thi gan cùng đạn pháo? Tiếng rít xé gió cùng tiếng nổ của các hỏa tiễn 122 ly vẫn dồn dập, anh Phùng phóng như bay về phía băi đậu hướng Tây gần trại Davis. Thấy ánh đèn xe lao tới, 6 anh phi đạo chạy xông ra.

 

Anh Phùng muốn lái chiếc AD-5. Chiếc nầy đang nằm trong hangar kiên cố h́nh ṿng cung, giữa đường di chuyển và phi đạo. C̣n chiếc AD-6 của tôi nằm ngoài băi đậu, cách phi cơ anh Phùng cả trăm thước về hướng Nam.

 

Để tránh điều bất trắc, tôi căn dặn các anh cơ trưởng sau khi máy nổ, choke out rồi t́m ch núp ngay. (Choke out là lấy 4 khúc g dùng để chận 2 bánh của phi cơ).

 

Máy vừa nổ, tôi gọi đài Kiểm Soát Diện Địa (Saigon Ground Control) xin phép di chuyển (taxi). Đài cho biết, phi đạo sử dụng 25 Left (Trái), gió nhẹ hướng Nam. Gió ngang nhẹ gần như 90 độ, tôi có thể cất cánh bất cứ chiều nào.

 

Khi di chuyển đến trước phi cơ anh Phùng, anh đứng dưới cánh máy bay và ra dấu b́nh điện bị hư. Như đă thỏa thuận trước, tôi liền ra dấu cho anh biết tôi cất cánh trước.

 

Lúc đó tôi nhận định nếu như cất cánh từ phi đạo 25 Left, tôi phải di chuyển từ phía Tây của phi trường sang tận đầu phi đạo hướng Đông, xa hơn 2 dặm và mất nhiều thời gian. Nếu Cộng quân có người điều chỉnh, pháo theo tôi th́ tôi sẽ gặp muôn vàn nguy hiểm, bị tan xác là cái chắc. Và rồi phi trường sẽ ra sao? V́ vậy tôi xin với đài cho phép tôi di chuyển ra taxiway Whiskey # 3 để cất cánh ngược chiều từ phi đạo 07 Right (Phải).

 

Sau khi thử máy xong (dù máy chưa đủ nóng) tôi gọi đài Kiểm Soát Không Lưu Tân Sơn Nhứt (Saigon Control Tower) xin phép cất cánh khẩn cấp (Hot scramble).

 

Như vậy tôi chỉ c̣n hơn phân nửa chiều dài phi đạo để cất cánh và nên dùng phương pháp ép tay ga Maximum Performing Take off” để cất cánh.

Sau khi nhả chân thắng, đẩy thêm hết cần ga, động cơ với 18 máy (cylinder) 2.700 mă lực gầm thét và lướt trên phi đạo.

 

Cảm tạ ơn trên, tôi cất cánh an toàn lúc 04 giờ 25 phút. Vinh hạnh nhất là tôi có cơ hội bảo vệ mọi người trong phi trường Tân Sơn Nhứt và cho cả vợ con tôi.

 

Chuyển qua tần số của đài Kiểm Báo Paris tôi báo:

- Paris! Phi Long 51 vừa cất cánh, một chiếc A-1 với 10 trái bom MK 81, xin nhận chỉ thị.

 

Danh hiệu Phi Long 51 là do tôi vô t́nh lấy đại một cái tên mà lại trùng danh hiệu của phi tuần tôi bay chiều hôm trước. 

 

Đài Kiểm Báo Paris chưa kịp trả lời, tôi đă nghe tiếng của Trung Úy Trần Văn Bảo, người bạn cùng khóa 70-08 T-28 ở Keesler, Mississippi, Trưởng Phi Cơ của chiếc AC-119 K, danh hiệu Tinh-Long-06:

 

- Phi Long 51 biết Phú Lâm không? Tinh Long- 06 đang thả trái sáng. Bạn bay về hướng Nam sẽ thấy ngay”.

 

Nh́n về hướng Phú Lâm, ánh hỏa châu soi sáng cả vùng trời nhưng không thấy chiếc phi cơ xạ kích, có lẽ chiếc AC-119K nầy đă cạn hỏa lực?

 

Tôi trả lời anh:

- Phi Long 51 sẽ có mặt trong vài phút và request Random Attack”

 

Anh Bảo đồng ư:

- OK Phi Long 51. Random Attack. Tinh Long giữ cao độ 5.000 bộ và tiếp tục soi sáng để yểm trợ cho bạn”.

(Tôi chọn random attack v́ tôi bay một ḿnh, khi nào phi cơ bay lên đủ cao độ 4.000 bộ là tôi nhào xuống thả bom mà không cần giữ hướng của trục tấn công, như vậy sẽ nhanh hơn.)

 

Nhờ lặng gió nên hai làn khói trắng vẫn c̣n la đà bên dưới và theo sự hướng dẫn của anh Bảo, lần lượt từng trái bom một rơi xuống 2 mục tiêu rồi tôi ngưng lại. (rút kinh nghiệm lần diệt pháo ở Cần Thơ lúc 2 giờ sáng ngày 11/4/1975) 

 

Lúc bấy giờ tôi nhận ra Cộng quân đặt các dàn pháo trong 1 vườn cây ăn trái, cách đài Radar Phú Lâm hơn 500 thước về hướng Tây Bắc (sau 1975 một con đường mới xây xuyên qua vườn cây nầy mang tên Đường Tên Lửa) và vài ba chiếc trực thăng đang quây quần ở hướng Đông và hướng Bắc của Phú Lâm với cao độ chừng vài ngàn bộ.

 

Th́nh ĺnh trong vô tuyến tôi nghe:

- Phi Long 51 cứ trút hết bom xuống đó rồi tối nay ghé nhà tôi nhậu.

 

Sau khi xác định giới chức vừa ra lệnh cho tôi là cựu Phó Tổng Thống Nguyễn Cao Kỳ, tôi trả lời: 

- Tôi có chút ít kinh nghiệm diệt pháo kích. Hôm nay tôi bay lên đây một ḿnh với 10 trái bom MK-81. Tôi nên thả khi nào tôi thấy rơ mục tiêu. Xin Thần Phong 01 an tâm. Tôi có thể ở đây ít nhất 3 giờ nữa.

 

Lời đối thoại của tôi với Tướng Nguyễn Cao Kỳ bị tên sử gia vô liêm sỉ Olivier Todd đă trâng tráo bẻ cong sự thật (trong quyển “Tháng Tư Nghiệt Ngă” mà mọi người xem như là của quư, là quyển sách để đầu giường, là THÁNH KINH. 

 

Xin mời xem trang 320 do ông Dương Hiếu Nghĩa chuyển ngữ:

- Đây Nguyễn Cao Kỳ đây, phải tiêu diệt các pháo đội địch nầy.

- Nhận rơ, nhưng tôi chỉ c̣n có một quả bom, sĩ quan chỉ huy trả lời. 

 

Đúng là giờ đă điểm, đối với những chiến trận danh dự không đáng kể!

(Hết trích).

 

Lời đối thoại của Tướng Kỳ và tôi được thu âm trên tần số 233.8 của Đài Kiểm Báo Paris, nhân viên đài và Phi Hành Đoàn của chiếc Tinh Long-06 và những chiếc trực thăng bay trên không phận Sài G̣n nghe được. Tôi tin tưởng họ là những nhân chứng hùng hồn, với một sự thật như ánh mặt trời mà không bóng đen nào có thể che lấp hay làm lệch lạc được.

 

Chừng mươi lăm phút sau, hàng loạt hỏa tiễn 122 ly phóng lên tới tấp hướng về Tân Sơn Nhứt và vùng Sài G̣n khiến tôi choáng cả mắt, nghĩ thầm ước chi tôi có được hàng trăm quả bom!” mới dẹp hết những dàn hỏa tiễn nầy. Tôi mong sự tiếp tay của anh Phùng hơn bao giờ, chứ một ḿnh tôi th́ không thể nào dập tắt được hết những dàn pháo này. Tôi chọn một trong những làn khói đang bốc lên làm mục tiêu. Mỗi khi bay lên được 4.000 bộ là tôi nhào xuống thả bom ngay. Nhưng trước khi xuống thả bom trái thứ 5 hay thứ 6, tôi thấy có những vật ǵ vừa nổ dưới đất và nghi ngờ có chiếc trực thăng vơ trang nào đó bay vào bắn rocket nên tôi cự nự anh Bảo:

- Tinh Long- 06! Bạn đồng ư cho tôi đánh random attack mà bạn lại cho chiếc trực thăng vơ trang nào đó nhào vô ăn có. Nó bay ở cao độ thấp, nhỡ bom của tôi nện trên đầu nó th́ phiền lắm.”

 

Anh Bảo liền phủ nhận: 

- Không có đâu bạn. Tôi đă đuổi mấy thằng trực thăng qua bên kia Quốc Lộ 4 hết rồi.”

 

Ṿng ném bom kế tiếp, tiếng anh Bảo reo lên: 

- Dường như có một chiếc A-1 khác ném bom tiếp tay với bạn đó Phi Long 51. Tôi không liên lạc được với chiếc đó.”

 

Linh tính báo cho tôi biết người tiếp tay với tôi không ai khác ngoài anh Phùng.

- Chắc là Thiếu Tá Phùng bay chiếc số 2 của tôi lên tiếp sức với ḿnh đó. Có thể anh ấy bị trở ngại vô tuyến. Bạn đừng lo. Monkeys see monkeys do (thấy tôi thả bom chỗ nào, anh ấy sẽ thả xuống chỗ đó) 

 

Chuyện hư vô tuyến đối với phi cơ A-1 cũ kỹ của chúng tôi thường xảy ra. Đó chỉ là chuyện nhỏ thôi.

 

Nhờ nhiều hỏa châu soi sáng giúp chúng tôi dễ dàng cày hết ngôi vườn nầy, những dàn pháo đă bị dẹp. Tôi báo với anh Bảo tôi đă hết bom, chỉ c̣n 800 viên đạn đại bác 20 ly và trở về bảo vệ phi trường Tân Sơn Nhứt, đồng thời tôi xin Paris điều động một phi tuần khác lên thay.

 

Sang tần số của đài Kiểm Soát Không Lưu Tân Sơn Nhứt hỏi xem sau tôi c̣n có chiếc A-1 nào cất cánh không? Tôi được trả lời:

- Tụi nó pháo quá chúng tôi phải chui xuống hầm và vừa mới leo lên trên đài, nên chúng tôi không biết có chiếc nào cất cánh sau bạn hay không.

 

Về đến Tân Sơn Nhứt lúc 5 giờ 25 phút, phi trường ch́m trong bóng tối, ngoài ánh đèn màu vàng của 2 phi đạo, màu xanh của các taxiway c̣n có một đám đang cháy bập bùng. Khi bay đến gần đám cháy nầy, tim tôi như ngừng đập, tay tôi run rẩy, miệng không ngớt cầu nguyện ơn trên gia hộ cho vợ con tôi. 

 

Trời c̣n tối tôi không thể xác định vị trí, chỉ biết đám cháy nầy cách dinh Tướng Kỳ không xa. Tôi chỉ biết cầu nguyện và bay đảo ṿng ṿng khu nầy, tinh thần tôi bắt đầu căng thẳng và mong cho chóng sáng. Nếu như vợ con tôi có mệnh hệ nào, tôi không muốn sống lẻ loi và đương nhiên tôi sẽ kéo theo tên Vơ Đông Giang cùng đồng bọn đang vui mừng trong trại Davis.

 

Mặc dù không c̣n pháo kích nữa nhưng mọi hoạt động của phi trường đều ngưng lại, ch có một chiếc phi cơ AC-119K danh hiệu Tinh Long- 07 bay lên thay chiếc Tinh Long- 06 về đáp v́ cạn hỏa lực.

 

Mặt trời sắp ló dạng, ánh sáng ban mai vừa đủ để tôi nhận ra đám cháy nầy là cư xá Nữ Quân Nhân. Như trút được gánh nặng ngàn cân khi thấy cư xá của Phi Đoàn 431 nơi vợ con tôi tạm trú c̣n nguyên vẹn. Tôi buông tay lái, hít một hơi thở thật dài và cảm thấy nhẹ hẳn người, cùng lúc đó một chiếc AD-5 với hai quả bom trên cánh xuất hiện bên tay phải. Tôi quẹo trái thật gắt nhưng chiếc AD-5 nầy vẫn bám phía sau. Bây giờ tôi biết chắn chắn người cùng với tôi diệt các dàn 122 ly ở Phú Lâm là anh Phùng.

 

Năm mười phút sau, trên tần số Paris tôi nghe Thiếu Tá Hồ Ngọc Ấn Phi Đoàn 514, danh hiệu Phượng Hoàng 11 cho biết phi tuần của anh cất cánh từ Cần Thơ và đang trên đường tiến về Tân Sơn Nhứt.

 

Vào khoảng 6 giờ 15 phút, không biết Trung Úy Trang Văn Thành, người bạn thân cùng khóa 68A, Khóa 70-08 T-28 ở Keesler, Trưởng Phi Cơ của chiếc Tinh Long- 07 thấy những ǵ mà gọi Thiếu Tá Ấn:

 

- Tôi nghi ngờ có một đám năm ba tên VC định cắt hàng rào pḥng thủ phía Bắc của phi trường, cạnh khu đất trống h́nh tam giác ở An Nhơn. Tôi yêu cầu Phượng Hoàng 11 cho một trái bom bên ngoài ṿng rào. Trục đánh từ Đông sang Tây. Tôi hold phía Bắc, cao độ 5.000 bộ.

 

Biết chắc phi tuần của Thiếu Tá Ấn chưa lên tới, tôi bay đến khu đó nếu cần tôi sẽ xử dụng 800 viên đại bác 20 ly c̣n lại, nhưng trời chưa sáng hẳn, với độ cao 4.000 bộ tôi không thấy ǵ cả và bắt đầu xuống cao độ để quan sát. Th́nh ĺnh một trái bom nổ ngay mục tiêu, anh Thành lên tiếng: 

- Số 1 thả bom như để. Số 2 đánh dài hơn 50 thước.

 

Trái thứ nh́ nổ dọc theo ṿng rào nhưng dài hơn 1 chút.

 

Anh Thành la lên:

- Phượng Hoàng 11 hold high and dry (Ngưng thả bom) Số 2 thả bom gần nhà dân quá.

 

Thiếu tá Ấn lên tiếng phủ nhận:

- Không phải Phượng Hoàng 11 thả bom. Chúng tôi mới đến Bến Lức làm sao thả bom ở đó được?

 

Từ lúc trở về Tân Sơn Nhứt tôi giữ im lặng vô tuyến và anh Thành thấy phi tuần của tôi tưởng lầm là Phượng Hoàng 11 nên tôi lên tiếng;

- Tinh Long- 07! Không phải Phượng Hoàng thả bom đâu. Đó là chiếc số 2 của Phi Long 51 vừa thả hai trái bom cuối cùng. Vô tuyến của Phi Long 52 bị hư. Bây giờ chúng tôi hết bom rồi, chỉ c̣n canon mà thôi.

 

Nghe tiếng của tôi, Đại Úy Nguyễn Tiến Thụy, người bạn cùng khóa 70- 08 cũng như khóa A- 1 và cùng sinh tử với tôi khi ở Phi Đoàn 530 - Pleiku, hiện ở Houston, Texas, bay chiếc số 2 của phi tuần Phượng Hoàng 11 lên tiếng:

 - Ê Phúc! Mày nên bay về Cần Thơ đi. Ở đó nguy hiểm lắm.

 

Nh́n đồng hồ xăng thấy hơn 800 pounds, dư để bay đi Cần Thơ nhưng tôi trả lời:

 - Tao chỉ c̣n 600 pounds xăng, hơn nữa vợ con tao c̣n kẹt lại. Sống chết ǵ tao cũng đáp xuống đây. Vả lại hiện giờ c̣n yên tĩnh lắm. 

 

Sau đó tôi nghe tiếng anh Phùng than phiền:

- Ê một! Tôi bay với bạn gần 3 tiếng, nghe được mà không nói được. Bực cái ḿnh và chán chết luôn. Ḿnh bay xuống Cần Thơ đi.

 

Cũng như câu trả lời cho Thụy, tôi không thể đi Cần Thơ.

 

Chừng một phút sau, anh Thành báo cho chúng tôi biết:

- Báo cho Phi Long 51 và Phượng Hoàng 11 biết, tôi xuống cao độ để dễ quan sát hơn. Tôi không muốn đánh lầm vào nhà dân. Tội cho họ lắm.

 

Tôi không ngờ đây là câu nói cuối cùng của người bạn thân.

 

Khi chúng tôi bay trên Lăng Cha Cả, anh Phùng gọi:

- Thôi ḿnh đáp xuống đây đi Phúc.

 

Tôi nghĩ phi tuần Phượng Hoàng 11 sắp đến nơi, chúng tôi có thể đáp xuống, tôi gọi anh Phùng sang tần số đài Kiểm Soát Không Lưu Tân Sơn Nhứt và v́ lo ngại t́nh trạng vô tuyến bất ổn của anh, tôi nhường anh đáp trước.

 

Nhưng trước khi chạm bánh (touch down) không biết v́ lư do ǵ anh Phùng gọi lại: - Hai go around (bay lên). Một đáp trước đi và chờ tôi 5 hay 10 phút, tôi chở bạn vô biệt đội.

 

Nếu không nóng ḷng về sự an nguy của vợ con, tôi đă bay theo anh.

 

Khi vào cận tiến (final) đài Kiểm Soát Không Lưu báo cho tôi biết có SA- 7 bắn lên.

 

V́ không tin nên tôi hỏi lại th́ anh này cho biết:

- Tôi thấy mấy cục lửa bằng cườm tay bay lên.

 

Hồi đầu tháng 12 năm 1973 ở Kiến Đức, tôi cùng phóng viên chiến trường Huỳnh Công Phúc ngồi bên ghế phải chứng kiến SA-7 bắn như thế nào nên tôi trả lời: 

- Anh bạn quan sát lại đi. SA-7 bắn lên không phải là mấy cục lửa bằng cườm tay đâu mà là một luồng khói màu cam bay lên, sau đó chuyển sang màu trắng xanh và bay rất nhanh.

 

Anh bạn này bất b́nh:

- Tôi báo cho bạn biết mà bạn không tin. Lát nữa bạn bị bắn th́ bạn ráng chịu nha.

 

Bỗng nhiên tôi nhớ tới cố Trung Tá Phạm Văn Thặng mỗi khi say xỉn ông thường ngân nga bài “Làm sao giết được người trong mộng” nên tôi buột miệng:

- Làm sao... giết được... người... trong mộng 1...2...3 touch down. (chạm bánh)

 

Theo đường di chuyển số 7, tôi vào băi đậu gần đó. Mấy anh cơ trưởng đón mừng. Tôi cùng với các anh đứng gần chiếc C-47 bị trúng bom hồi chiều hôm qua và theo dơi chiếc Tinh Long-07 ở độ cao chừng vài ba ngàn bộ đang nghiêng cánh trái và xạ kích. Tiếng súng đại bác gatling 20 ly với 6 ṇng gầm như ḅ rống. Thấy các anh cơ trưởng có vẻ hoang mang, tôi trấn an:

- Ông Trung Úy Thành muốn biểu diễn cho mọi người xem uy lực của đại bác 20 ly, 6 ṇng ra sao? Chớ target đó chỉ là t́nh nghi mà thôi.

 

Vừa dứt lời, chiếc Tinh Long-07 cũng vừa ngưng bắn nhưng chưa kịp trả cánh, một hỏa tiễn tầm nhiệt SA-7 bay tới từ bên phải, chiếc đuôi bên phải cùng với vài vật màu đen rơi xuống, động cơ phải phát hỏa, cánh phải găy ĺa, pḥng lái bùng cháy, phi cơ cắm đầu xuống đất trong tích tắc. 

 

Tôi điếng cả người và nh́n theo cột khói đen cuồn cuộn bốc lên cao vút. Đột nhiên bủn rủn tay chân rồi tôi quỵ xuống băi cỏ, nh́n theo cột khói bốc lên tưởng chừng anh linh của người bạn thân, Trang Văn Thành cùng Phi Hành Đoàn Tinh Long-07 vừa hy sinh cho Tổ Quốc nắm tay nhau bay lên Thiên Đàng. 

 

T́nh h́nh thay đổi quá nhanh v́ sự xuất hiện của hỏa tiễn tầm nhiệt SA-7, khắc tinh của các loại phi cơ bay dưới 10 ngàn bộ, nhất là lúc cất cánh hoặc đáp. Phi trường Tân Sơn Nhất bị uy hiếp trầm trọng. Nếu như không v́ nóng ḷng về sự an nguy của vợ con, tôi bay thêm mươi phút nữa, người bị bắn rớt có thể là tôi?

 

Các anh cơ trưởng lẵng lặng bỏ đi chỉ c̣n 1 ḿnh tôi thẫn thờ ngồi trên băi cỏ.

 

Cột khói của chiếc Tinh Long-07 bốc cháy lên cao trong nhiều giờ nhưng giới truyền thông đă vơ đoán, phóng đại cho rằng kho bom, kho nhiên liệu.v,,,v,,..bị trúng pháo kích. Sau nầy tôi được biết ngoài chiếc Tinh Long-07 bị trúng SA-7 c̣n 2 chiếc C-119 khác bị rớt không rơ lư do, 1 chiếc rơi xuống số 33 đường Ngô Quyền, Chợ Lớn, hiện c̣n trang thờ trên lầu 3 không rơ số người gặp nạn và 1 chiếc khác rơi xuống Kinh Số 4 ở Tân Tạo, trên phi cơ nầy có 6 người đàn ông và 1 phụ nữ. (2 người được gia đ́nh xác nhận là Đại Úy Huỳnh Đ́nh Chiến và Thượng Sĩ Trần Văn Tiềm Em Phi Đoàn 821)

 

Sau khi đổ đầy xăng cho chiếc phi cơ của tôi, anh tài xế xe bồn chạy đến hỏi:

- Chừng nào chiếc số 2 của Đại Úy về đáp? 

 

Tôi trả lời anh:

 - Có lẽ Thiếu Tá Phùng thấy chiếc Tinh Long bị trúng SA-7 nên ông bay đi Cần Thơ rồi. Anh không cần chờ ông ấy nữa.

 

Vào khoảng 7 giờ 25 phút, trên đường quá giang xe xăng vô biệt đội, nhiều loại phi cơ F-5, C-130, C-119, C-47 v.v... tranh nhau cất cánh. Nhiều tiếng bom nổ ở đâu đó v́ tôi đang ngồi trên xe bồn chứa xăng nên không thấy. Phi trường bắt đầu hỗn loạn như đàn ong vỡ tổ, không lệnh lạc, mạnh ai nấy chạy và tôi nghĩ không một ai có thể ngăn cản.

 

Tôi vội vă chạy về cư xá Phi Đoàn 431, trước mặt là cư xá Nữ Quân nhân chỉ c̣n những đống tro tàn, bên trái hơn mươi bước là 2 dăy cư xá của Phi Đoàn 431.

 

Bước vào trong, tôi chỉ thấy những mảnh vụn của bóng đèn néon vương văi trên sàn nhà. Tim tôi lại đánh lô tô thêm lần nữa. Ṿng qua theo lối đi giữa 2 dăy cư xá, 1 trái hỏa tiễn 122 ly không nổ cắm xuống nền nhà, ḷi phần đuôi dài hơn 1 thước, cách vách của pḥng vợ con tôi tạm trú với gia đ́nh người em gái (chồng là Thiếu Úy Phạm Trung Vân, PĐ 431) chừng 3 thước, đi thêm vài mươi bước nữa là một cái hầm chống pháo kích. Người đầu tiên tôi gặp là bé Hạnh Thương vừa tṛn 7 tháng đang được bồng trên vai mẹ, miệng cười toe toét, tay vẫy mừng ba, đầu cổ, ḿnh mẩy đầy cát bụi.

 

Cái hầm nầy đă bỏ hoang từ nhiều năm, vải bao cát đă mục nát và chỉ cần một trái 122 ly rớt trúng th́ không ai sống sót. Vân cho biết trên Phi Đoàn 431 có một hầm chống pháo kích rất kiên cố. Tôi bảo Vân đưa mọi người lên đó trước, c̣n tôi gom góp sữa cho các cháu sẽ đến đó sau. Nhưng khi đến trước cổng Bộ Tư Lệnh Không Quân tôi gặp xe của Vân chạy ngược lại và Vân cho biết vị Phi Đoàn Trưởng, Trung Tá Nguyễn V.X. khả kính không cho vô hầm và nói rằng:

 - Giờ này mà ông c̣n mang mấy bà nội này vô đây làm ǵ?

 

Quư hóa thay t́nh huynh đệ chi binh hay không bỏ anh em, không bỏ bạn bè.

 

Một cấp chỉ huy thật tuyệt vời!

 

Túng thế tôi bảo Vân chạy theo tôi vào dinh Tướng Kỳ ở phía bên kia đường, dù sao dinh nầy được xây kiên cố, an toàn hơn. Ở đây tôi gặp Thiếu Tá Trần Ngọc Hà, tức nhà văn Không Quân Trần Ngọc Nguyên Vũ cùng gia đ́nh. Anh Hà là phi công khu trục A-1 lăo luyện, Phụ Tá Sĩ Quan Huấn Luyện của Phi Đoàn 530 rồi Trưởng Pḥng Huấn Luyện của Liên Đoàn 72 Tác Chiến nhưng anh thích bay hành quân. Chưa đầy nửa năm anh bị bắn và phải nhảy dù 2 lẩn:

 

Lần thứ nhất vào đầu tháng 11 năm 1971 ở Ben Het, gần ngă ba biên giới Việt- Miên- Lào (tôi bay chiếc số 2) trong phi vụ yểm trợ bốc quân của Lực Lượng Đặc Biệt trên đường ṃn hồ chí minh.

 

Lần thứ nh́ ở đồi Charlie, Tây Bắc Kontum ngày 12/4/1972 ngày cố Đại Tá Nguyễn Đ́nh Bảo Tiểu Đoàn Trưởng Tiểu Đoàn 11 Nhảy Dù hy sinh v́ Tổ Quốc. 

 

Sau đó nếu có ai hỏi tại sao anh phải nhảy dù nhiều lần. Anh đùa rằng anh rất thích nhảy dù v́ nhảy dù là môn thể thao thời thượng.

 

Nhớ lại những kỷ niệm tuyệt vời trong những năm tháng ở Pleiku, anh Hà và tôi gắn bó bên nhau, thân hơn anh em ruột. Anh cũng là người mắng tôi thậm tệ chỉ v́ cái gàn của tôi: 

 

Sau khi Đại Tá Phạm Ngọc Sang thành lập Sư Đoàn 6 Không Quân (vinh thăng Chuẩn Tướng năm 1974), ông cần nhiều người phụ giúp nhưng v́ tôi tự thấy ḿnh không tài không đức không môi không mép nên không dám trèo cao nhưng anh Hà cố thuyết phục:

 - Bao nhiêu người cầu cạnh mà không được. C̣n mầy được lọt vào cặp mắt xanh của ông Sang mà không biết hưởng. Mầy theo ổng muốn ǵ lại không được. 

 

Tôi cho anh biết tuần rồi tôi vừa từ chối Trung Tá Bút chuyển lời của Đại Tá Sang (Trung Tá Lê Văn Bút, người anh đồng hương, Không Đoàn Trưởng Không Đoàn 72 Chiến Thuật) anh Hà nổi lôi đ́nh:

- Mầy ngu như con ḅ nói măi không nghe (lời), Ông Sang nói để mầy ở dưới phi đoàn đi bay bị VC bắn chết mẹ mầy cho rồi.

 

Tôi vẫn biết anh mượn tiếng Đại Tá Sang để mắng tôi cho đỡ tức. Cách đây khoảng 20 năm, có lẽ anh nhớ tôi nên viết bài “Đường Bay Muôn Thuở” để kể lại 2 phi vụ sau cùng của tôi. Cám ơn anh Hà thật nhiều và tụi em nhớ anh chị thật nhiều mong gặp lại anh, chị Liên và cháu Phương sau 47 năm mong nhớ.

 

Vào khoảng 9 giờ hơn, một chiếc trực thăng đáp xuống sân cỏ, Tướng Kỳ bước xuống, theo sau là Trung Tá Nguyễn Quốc Hưng cùng người em, Trung Tá Nguyễn Quốc Thành, mỗi người cầm trên tay 1 khẩu súng M-16.

 

Trong thời gian bị đ́nh động, tôi được đưa sang Liên Đoàn 23 Tác Chiến làm việc dưới quyền Trung Tá Thành, v́ vậy tôi đến chào ông và được biết Trưởng Phi Cơ của chiếc trực thăng là Thiếu Tá Qui.

 

Vài ba phút sau, tôi trở lại cùng nhóm 2 gia đ́nh anh Hà và gia đ́nh tôi. Tướng Kỳ đi ra rồi đi vô pḥng làm việc của ông nhiều lần. Tôi chợt nhớ đêm 25/4/1975 Tướng Kỳ gọi tất cả phi công F-5 và A-1 có mặt trong Tân Sơn Nhứt vào dinh, ông kêu gọi mọi người nên đưa gia đ́nh sang Guam lánh nạn để mọi người không vướng bận gia đ́nh mà chiến đấu tới cùng. Ông cho biết hồi sáng nầy ông đi thăm các Sư Đoàn Nhảy Dù, Thủy Quân Lục Chiến, Biệt Động Quân, Bộ Binh v...v...Tinh thần chiến đấu của các đơn vị tham chiến nầy rất cao. Ngày mai ông sẽ vào dinh Độc Lập để xin Tổng Thống Trần Văn Hương cho phép ông trở về với quân đội để cùng nhau tử chiến. Sau đó mọi người cùng nâng ly chúc chiến thắng. 

 

V́ vậy khi ông bước qua chỗ chúng tôi đứng, tôi mạo muội hỏi ông:

- Bây giờ Tướng định như thế nào?

 

Có thể hiểu ư tôi muốn nhắc tới lời kêu gọi tử chiến đêm 25/4, ông buồn bă trả lời:

- Anh em đă chạy hết rồi. C̣n ai nữa mà đánh.

 

Tôi đồng ư với ông, rất nhiều phi cơ đă bay đi từ lâu. Rồi tôi theo chân ông bước vào pḥng làm việc, trang trí bên trong vẫn như lần đầu tiên tôi vào đây hồi cuối tháng 8 năm 1971. Khi đó ông thành lập 1 phi đội cảm tử gồm Đại Úy Phạm Văn Thặng, Đại Úy Trần Ngọc Hà, Trung Úy T.K.L và tôi. (cấp bậc lúc bấy giờ)

 

Chừng một phút sau tôi trở ra ngoài tṛ chuyện cùng gia đ́nh anh Hà. Khoảng gần 10 giờ sáng, Tướng Kỳ bước ra và nói với tôi:

 - Nhờ cậu báo cho tất cả thân hữu của tôi biết Mỹ đă hủy bỏ chuyến C-141 dành cho tôi. Bây giờ mọi người nên sang DAO hay xuống Bến Bạch Đằng. Các tàu Hải Quân đang chờ. Tôi qua rước Tướng Trưởng bên Bộ Tổng Tham Mưu.

 

Nói xong ông lên phi cơ. Tôi chuyển lời Tướng Kỳ tới mọi người. Không biết từ đâu hàng trăm người trong dinh đổ xô ra và sửa soạn rời khỏi dinh.

 

 

(C̣n tiếp - Xin đón đọc tiếp phần 3/3)

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính