Nh́n những tù binh Cộng sản, mà xót đau với h́nh ảnh của các vị Quân-Cán-Chính VNCH trong các tù “cải tạo”!

 

Phan Nhân

 

 

Mấy ngày nay, đọc bài viết của tác giả Phạm Thắng Vũ, khi nh́n vào những tấm h́nh của những tù binh Cộng sản, tất cả đều khỏe mạnh, không hề có một dấu vết của sự “hành hạ” như những năm trước ngày mất nước, doViệt cộng và những tên tay sai của chúng đă ra sức tuyên truyền, th́ ḷng tôi cứ xót đau khi nhớ lại những năm tháng đă ở trong nhà tù “cải tạo” của Việt cộng.

 

Người tù "cải tạo" dưới chế độ của Việt cộng

 

Tôi không bao giờ quên được những người bạn đồng tù, có những người đă chết v́ bệnh tật v́ không được chữa trị. Họ đă chết đói, chết lạnh, chết v́ bị hành hạ, đánh đập; và thân xác của họ đă bị vùi chôn ở một nơi nào đó, trên những khu núi rừng Việt Bắc, hoặc ở những nhà tù khác, trên khắp cả nước, có những người mà cho đến bây giờ, cha mẹ, vợ con và thân nhân của họ vẫn không t́m lại được di cốt!

 

Nhưng có những điều mà ít ai biết tới, đó là những cán binh Cộng sản ở trong các nhà giam dưới chế độ nhân đạo của Việt Nam Cộng Ḥa. Một số lớn những cán binh này, họ đă thực sự thấy được Chính Nghĩa của Quốc Gia, cho nên họ đă thực tâm muốn ở lại miền Nam theo chính sách Chiêu Hồi; mặc dầu như thế, nhưng bên cạnh đó, cũng có một thiểu số v́ đầu óc đă bị thâm nhiễm những cách “giáo dục” của Cộng sản ngay từ lúc c̣n bé, hoặc có thể họ lo sợ cho thân nhân của họ ở ngoài Bắc. Do đó, họ đă trở thành những kẻ hung ác, họ đă đánh đập tàn nhẫn đối với những cán binh Cộng sản muốn trở về với Chính Nghĩa Quốc Gia theo chính sách Chiêu Hồi. Đó là lư do đă khiến cho một số cán binh Cộng sản khi xin ở lại miền Nam, nhưng sau đó, đă phải “đổi ư”; có lẽ họ lo sợ cho bản thân và gia đ́nh sẽ bị trả thù. Điều này rất dễ dàng để nhận biết, tôi vẫn nhớ, có một số cán binh Cộng sản đă từng tŕnh bày rằng, họ đă “được” Cộng sản tuyên truyền, đầu độc như:

 

“Nếu khi bị Mỹ-Ngụy bắt, th́ đầu hàng cũng chết, không đầu hàng cũng chết, có khai cũng chết, không khai cũng chết, chỉ có một con đường phải chọn là phải tự tử chết để được tuyên dương là anh hùng, là liệt sĩ…”.

 

 

 

 

 

Tù hàng binh Việt cộng xin được ở lại miền Nam tự do, hưởng quy chế "Hồi Chánh" trong đợt trao trả tù binh năm 1973

 

Những luận điệu tuyên truyền như đă kể trên, nhưng sau một thời gian ở trong các nhà giam của chế độ Việt Nam Cộng Ḥa, những cán binh Cộng sản này đă được đối xử tử tế, đời sống được no ấm, bịnh tật được điều trị thuốc men đầy đủ, không bao giờ phải chịu đói khát, lạnh lẽo. Bởi vậy, đa số đă nhận ra được Chính Nghĩa Quốc Gia, nhưng v́ sợ Cộng sản sẽ trả thù đối với gia đ́nh của họ, cho nên buộc ḷng họ đă không dám xin hưởng chính sách Chiêu Hồi, mà như một trường hợp một cán binh đă bị đánh trong lúc trao trả tù binh là vậy.

 

 

Những h́nh ảnh đau thương của các vị Quân, Cán, Chính Việt Nam cộng Ḥa trong các nhà tù “cải tạo”:

 

Tôi chắc chắn rằng, đối với những người may mắn không bị vào các nhà tù “cải tạo” của Việt cộng, th́ không thể tưởng tượng ra được những cảnh đày đọa, đói, khát cũng như những nỗi cực nhọc trong những năm tháng bị đày đi lao động từ trên rừng cho đến những đồng ruộng śnh lầy, thay trâu ḅ để cày bừa; áo quần rách rưới giữa mùa Đông, hay giữa cái nắng như lửa đổ giữa mùa Hè; với những bữa ăn chỉ là khoai sắn chấm với muối, hoặc một chén canh rau nêm cũng với muối; tất cả những người tù “cải tạo” không có một người nào được khỏe mạnh cả.

 

Tuy nhiên, như mọi người đă thấy, chỉ trừ ra có hai người “tù” cao cấp, là được hoàn toàn khỏe mạnh, lúc “ở tù” th́ được tự do tắm nước mưa, được tự do trồng hoa ngắm chơi; rồi kghi “ra tù” lại c̣n được tự do viết sẵn một “Tuyên ngôn” để đem lên máy bay đi thẳng sang Mỹ, với cái bộ mặt mập mạp, ú na, ú nần bằng cái mâm đồng, mâm gỗ, c̣n hơn những người không hề có một ngày tù. “Người tù” đó, chính là “ông” Gs Đoàn Viết Hoạt, với “gần 20 năm tù, biệt giam”.

  

Đoàn Viết Hoạt

 

C̣n “người tù” thứ hai, đó chính là “ông” Bs Nguyễn Đan Quế, như một tấm h́nh đă được ghi là “thăm nuôi”.  Nguyễn Đan Quế (không mặc áo quần tù) tươi cười bên ca sĩ Tâm Vấn cũng cười tươi như hoa, mặt mày trang điểm như đúng là một ca sĩ đang đứng trên sân khấu, trước một chiếc bàn đang bày đầy những món “quà thăm nuôi”. Những h́nh ảnh của hai “người tù” này, đă hoàn toàn khác hẳn với h́nh ảnh của các vị tù “cải tạo”, cũng như những h́nh ảnh của những vợ tù “cải tạo” đă từng khổ sở “thân c̣ lặn lội”, đi thăm chồng ở những trại tù trên khắp đất nước dưới chế độ của Cộng sản Việt Nam.

 

Cảnh thăm nuôi “cải tạo viên” Nguyễn Đan Quế

 

Trở lại với những h́nh ảnh của những cán binh Cộng sản trong các nhà giam của chế độ Việt Nam Cộng Ḥa. Khi nh́n những h́nh ảnh này, tôi lại c̣n nghĩ rằng: nếu trong hiện tại, mà đa số những đồng bào của chúng ta, có những cụ già lưng đă c̣ng, tay đă run, và có những mảnh đời đói rách triền miên hiện đang sống vất vưởng trong những cơn đói khát lạnh lẽo, thân h́nh trơ xương dưới sự cai trị của đảng Cộng sản Việt Nam, th́ mọi người ai cũng đều nhân thấy: những tù binh Cộng sản này, đă có một đời sống no ấm hơn hẳn những đồng bào của chúng ta trong thời điểm hiện nay ở trong nước.

 

Điểm qua những h́nh ảnh tương phản với nhau như thế, tôi nghĩ rằng vẫn chưa đủ. Do đó, tôi phải ghi thêm vào đây là những h́nh ảnh của những kẻ đang nắm quyền cai trị đất nước hôm nay: từ “Chủ tịch nước”, “Chủ tịch đảng”, “Thủ tướng” và tất cả những đảng viên Cộng sản, cũng như tất cả con cháu của họ, hết thảy đều ngồi trên những ngôi cao của chế độ, đều là những “đại gia” lúc nào cũng sẵn sàng ném tiền qua cửa sổ để mua những “cuộc vui suốt tháng, trận cười thâu đêm”.

 

Nhưng chỉ chừng ấy, th́ có lẽ cũng chưa đủ, bởi v́, nếu so sánh cuộc sống đầy đủ của những đảng viên cao cấp của đảng Cộng sản cùng với những người dân đói nghèo th́ khác nhau một trời, một vực. Nhưng, nếu đem so sánh với hai “người tù”: Đoàn Viết Hoạt và Nguyễn Đan Quế, th́ cả hai đều không khác với những đảng viên cao cấp của đảng Cộng sản Việt Nam. Chẳng tin, th́ quư vị cứ nh́n vào những tấm h́nh “người tù” Nguyễn Đan Quế đang ở… trong tù, tay đang nâng “ly rượu mừng”, c̣n vợ, ca sĩ Tâm Vấn th́ cứ bay đi, lượn về Việt Mỹ, rồi Mỹ Việt, để “đấu tranh” cùng chồng cho chắc ăn hơn.

 

Lời sau cùng, tôi chỉ muốn nói thêm: giá như, ngày xưa, những người tù “cải tạo” như chúng tôi, mà có được lấy một phần nhỏ như những tù binh Cộng sản trong những tấm h́nh này, th́ đâu đến nỗi các bạn tù của tôi phải bỏ ḿnh trên những rừng sâu núi thẳm, có người đă chết mất xác, không t́m lại được nắm xương tàn. Tôi ước ǵ những đồng bào đang đau khổ của chúng ta tại quê nhà, tất cả đều có được những cuộc sống, những thân thể khỏe mạnh như những cán binh Cộng sản kia; và tôi cũng ước ǵ tất cả những đồng bàocủa tôi đang đói khổ, rách rưới, lang thang đâu đó, trên khắp quê hương đất nước Việt Nam, họ đều có được một thân thể khỏe mạnh và một cuộc sống b́nh an, no ấm chỉ bằng một nửa của hai “người tù” Nguyễn Đan Quế và Đoàn Viết Hoạt, th́ tôi sẽ vui mừng biết mấy!

 

 

Colorado, 21/9/2012

Phan Nhân

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính