Đơm đó chính trị

 

Phan Nhân

 

 

Trong một bài trước, tôi có nhắc đến bài: “Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống Nhất đồng hành cùng dân tộc” của Huỳnh Ngọc Tuấn; và hôm nay, tôi lại đọc được bài: “Chuyện tṛ với Huỳnh Thục Vy” ngày thứ Tư, 29/8/2012, của ông Huy Phương do Kim Oanh chuyển lên Diễn đàn Ba Cây Trúc như dưới đây:

Lời Kim Oanh, người chuyển bài.- Thật khó hiểu khi đọc qua các bài báo mới xuất hiện gần đây, th́ thấy Huỳnh Ngọc Tuấn bênh vực GHVNTN rất hăng say. Điều này chứng tơ ông ta không những sùng đạo Phật lắm lắm, thế mà Huỳnh Thục Vy, con gái của ông, lại gia nhập đạo Công Giáo. Theo cái nh́n b́nh thường th́ ở VN từ xưa đến nay Công Giáo và Phật Giáo ít có chấp nhận nhau, như thế khi Thục Vy gia nhập đạo Công Giáo không biết là có sự bất ḥa trong gia đ́nh không? Vào năm 1975 ông Tuấn chỉ mới có 18 tuổi nghĩa là dưới chính thể Đệ Nhứt Cộng Hoà, ông ta chỉ là đứa bé chưa rời vú mẹ và cô Thục Vy cũng cho biết là gia đ́nh của cô chẳng có liên quan ǵ với các chế độ VNCH.  C̣n cô Thục Vy hôm nay rất c̣n trẻ mà biết cách viết bài đăng báo th́ họ cũng phải có một tŕnh độ học vấn cao đấy chứ”.

 

Kim Oanh”.

 

Qua những lời của tác giả Kim Oanh: “… Huỳnh Thục Vy, con gái của ông, lại gia nhập đạo Công Giáo. Theo cái nh́n b́nh thường th́ ở VN từ xưa đến nay Công Giáo và Phật Giáo ít có chấp nhận nhau, như thế khi Thục Vy gia nhập đạo Công Giáo không biết là có sự bất ḥa trong gia đ́nh không?”

 

Theo tôi, th́ giữa người Công giáo và Phật giáo không có chuyện “ít chấp nhận nhau”, mà chỉ có riêng phe Ấn Quang là chống đạo Công giáo nhất, c̣n những người Phật tử b́nh thường, chỉ biết tu thân theo “Ngũ giới” của nhà Phật, th́ không có những xung đột với nhau. Do vậy, nên những Phật tử này, cũng như những người tín hữu Công giáo không có chuyện ǵ để phải “ít” hay nhiều “không chấp nhận nhau”. Trong đó, có những người ở hai tôn giáo khác nhay vẫn là bạn thân thiết với nhau. Thậm chí đă có rất nhiều cặp vợ chồng “ai giữ đạo nấy”, họ vẫn sống với nhau một cách hạnh phúc trọn đời. Tôi nghĩ họ được như vậy, là bởi v́ một trong hai người vợ hay chồng là Phật tử, nhưng không hề nghe theo những lời xúi dục của các ông sư bà văi, mà lên với xuống đường để tranh quyền đoạt lợi, cho nên họ mới có một cuộc sống b́nh yên.

 

Điều thứ hai, mà tôi cũng muốn nói đến, là câu: “Huỳnh Thục Vy, con gái của ông, lại gia nhập đạo Công Giáo, không biết là có sự bất ḥa trong gia đ́nh hay không?”

 

Tôi dám quả quyết là “KHÔNG, KHÔNG Trăm lần KHÔNG, ngàn lần KHÔNG”.

 

Tôi v́ đă từng làm phục vụ nhiều năm ở Quảng Nam. Do đó, tôi xin kể ra những cách “đơm đó” tại mảnh đất mà đă được Triều đ́nh nhà Nguyễn sắc phong cho là “Địa Linh Nhân Kiệt-Ngũ Phụng Tề Phi” này như sau:

Kể ra chuyện nầy, là để cho những người ở các tỉnh thành khác biết, chứ riêng gia đ́nh của Huỳnh Ngọc Tuấn th́ quá rơ lắm rồi, không cần ai phải nói ra nữa.

 

Tôi vẫn c̣n nhớ, ngày xưa, người dân Quảng Nam thường hay dùng những chiếc “đó” để “đơm cá”. Ở đâu th́ tôi không biết, riêng tại đất Quảng Nam, người ta đă dùng những cây tre, đem chẻ ra, vót thành những chiếc nan tre, để bện thành những cái “Đó”, h́nh dáng những chiếc “đó” này như sau: ở phần đầu loe ra như cái miệng loa, để hứng hốt cá, phía trong  phần cổ của cái “đó”, được kết chặt vào một cái “hom”; cái “hom” này đều vót nhọn ở phần ngọn, được đan chéo với nhau thành h́nh tṛn, để một khi có con cá nào đă trôi qua cái “hom” này, th́ chỉ có chờ lên thớt, chứ không bao giờ chui được trở lại phía bên kia cái “hom” cả;  phần thân ph́nh bầu ra để giữ cá, phần cuối túm lại, có cái nắp, được cột lại bằng sợi mây để mở ra mỗi lần đổ cá ra chậu.

 

Lại phải nói về chuyện “đơm cá”. Không biết từ bao giờ, mà người dân ở đây đă biết được những đường đi nước bước của các loài cá, cho nên họ đă dùng những chiếc “đó” một cách hữu hiệu nhất:

Vào những ngày mưa lớn, th́ có những đàn cá “bơi xuôi”, nghĩa là chúng từ trên những đám ruộng “xuôi” ra các sông, các suối. Nhưng cũng có những đàn cá, chúng lại từ các sông, các suối cứ bơi ngược theo những gịng nước để trở lên các đám ruộng trên cao. Biết được các “quy tŕnh” của các đàn cá nầy, cho nên vào những ngày mưa lụt lớn, th́ người dân ở đây, họ đă đem đặt ngay ở giữa những gịng nước chảy cả hai chiếc “đó” đâu đít vào với nhau, một chiếc “đơm lên”, một chiếc “đơm xuống”, để hốt cả hai đàn cá bơi ngược và bơi xuôi. Nghĩa là bơi kiểu nào, th́ cũng phải vào chiếc “đó” của người “đơm” cả.

 

Nhưng gia đ́nh của Huỳnh Ngọc Tuấn không phải “đơm” cá; mà họ làm chính trị theo cái kiểu “Đơm Đó”, với mục đích để tóm hết những “đàn cá” dù “bơi ngược” hay “bơi xuôi”; để nếu là Phật tử, th́ hăy tung hô Huỳnh Ngọc Tuấn, c̣n nếu là Công giáo th́ hăy tung hô Huỳnh Thục Vy, và biết đâu, mai mốt đây, rồi có thể con cháu của Huỳnh Ngọc Tuấn c̣n có thể đi vào nhà thờ Tin Lành nữa  đấy.

 

Nói chuyện nay, nhớ chuyện xưa:

Nhớ lại lúc xưa, khi “anh thư” Lê Thị Công Nhân, ngày mới lên ngôi “thánh nữ”, “anh thư” Lê Thị Công Nhân  cũng được người ta tung hô lên tới tận mây xanh; mà không tung hô sao được, v́ “anh thư” Công Nhân c̣n “cao tay ấn” hơn nữa, là  Lê Thị Công Nhân đă tự tạo (hay có sự đạo diễn?) ra một cái “Đó” khổng lồ cho riêng ḿnh, mục đích là để bắt cho bằng hết những đàn cá, dù bơi xuôi, bơi ngược, bơi xiên, bơi ngang, bơi ngửa… Và Lê Thị Công Nhân, đă “mang” cái “Đó” của chính ḿnh đem tới chùa với “thầy” Thích Không Tánh, để “đơm” phái Ấn Quang, kế đến, là đem cái “Đó” tới nhà thờ Tin Lành, với Mục sư Nguyễn Hồng Quang, để “đơm” phái Tin Lành; và sau đó, “anh thư” Lê Thị Công Nhân đă “ngựa phi đường xa” đem cái “Đó” của ḿnh tới giáo xứ Thái Hà, và đă được choàng ṿng hoa, để “đơm” tín hữu Công giáo.

 

 

 

 

 

 

Nhưng bởi v́ quá tham lam, quá nóng ḷng, muốn đốt giai đoạn để lên “bàn thờ thánh nữ”, cho nên mọi việc đổ vỡ, người ta đă biết hết những tṛ ma giáo của “anh thư”. Do vậy, cuối cùng, cái “Đó” của Lê Thị Công Nhân chỉ c̣n “đơm” mỗi một “con cá” Ngô Duy Quyền mà thôi.

 

Chuyện nay:

Đó là những chuyện “đơm đó chính trị” của cha con Huỳnh Ngọc Tuấn - Huỳnh Thục Vy và cả gia đ́nh nầy nữa, v́ có kẻ đă sánh cha con Huỳnh Ngọc Tuấn như Ngăi Vị Vị mới oách chớ.

 

Riêng Huỳnh Ngọc Tuấn c̣n oách hơn tất cả mọi người, v́ Tuấn ta không thèm dùng ngày tháng Dương lịch, v́ cho là “Lịch của Thiên Chúa Giáo”, cho nên dưới bài viết: “Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất đồng hành cùng dân tộc”, Huỳnh Ngọc Tuấn đă ghi: “Tam Kỳ, ngày 28/6, Âm lịch Nhâm Th́n”. Không biết năm Nhâm Th́n nào đây, sáu mươi năm trước, hay là “để dành” cho sáu mươi năm sau. Nó vô cùng dị hợm, sao không ghi ngày tháng “Phật lịch”, và có ngon hơn nữa, th́ đừng viết bằng chữ Quốc Ngữ, mà cứ vẽ chữ bùa cho nó oách hơn vậy nữa cà.

 

Mà nó cũng chưa phải là dị hợm, v́ nó đă từ dị hợm đi đến chỗ ngốc nghếch, bởi v́, ngay cả bọn giặc Tầu, mà trên các giấy tờ hành chánh, trên các máy điện toán v…v… và ngay cả trên lănh vực ngoại giao chúng cũng phải đều ghi ngày, tháng, năm Dương lịch, chứ không thể hay không bao giờ dám ghi ngày tháng “Âm lịch”.

 

Những điều đă nói ở trên đây, đă cho mọi người, trong đó, có cả Huỳnh Ngọc Tuấn phải thôi ngốc nghếch, để biết rằng, dù có tô vẽ đủ mầu sắc cho phái Ấn Quang, th́ cũng cần phải ghi nhớ: cả trái đất nầy cũng không bao giờ, và không có một kẻ nào làm được cái chuyện lấp biển, vá trời, và khiến cho mặt trời phải mọc ở đằng Tây, và lặn ở đằng Đông.

 

Colorado, 30/8/2012

Phan Nhân

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính