Có nên dùng hai chữ “Việt tanh” của “Việt tanh” Trần Khải Thanh Thủy?

 

Phan Nhân

 

 

Trong suốt thời gian qua, kể từ ngày mợ Trần Khải Thanh Thùy đă từ trong ḷng của Việt cộng nhảy sang “đảng” Việt Tân, tức Mặt trận kháng chiến (ma) Hoàng Cơ Minh, và cho đến thời gian gần đây, mợ Thủy lại viết chuyện “ra khỏi đảng Việt Tân”. Trong khi đó, th́ “đảng” Việt Tân lại nói đă “khai trừ Trần Khải Thanh Thủy”.

 

Ba cái chuyện “ra vô” giữa “đảng” Việt Tân và mợ Thủy, th́ chẳng có dính dáng ǵ tới chúng tôi. Tuy nhiên, điều cần phải nói, là Trần Khải Thanh Thủy đă gọi “đảng” Việt Tân là “Việt tanh”, th́ chúng tôi thấy không ổn. Không ổn là v́ như thế này:

 

Như mọi người đă biết, khi viết hai chữ Việt cộng, th́ Tây, Mỹ…. và cả thế giới này đều biết, v́ chính họ cũng gọi đảng Cộng sản Việt Nam hay viết tắt là Việt cộng, là những người Việt Nam theo đảng Cộng sản, chứ viết hay nói khác đi, th́ có lẽ đa số người Việt Nam, nhất là những người trẻ tuổi cũng không biết, chứ đừng nói chi đến người ngoại quốc!

 

Riêng về hai chữ “Việt tanh”, th́ khi viết về những chuyện lừa bịp, khủng bố, giết người của Mặt trận Hoàng Cơ Minh từ lúc c̣n trong “chiến khu”, Thái Lan cho đến khi “lột vỏ” để trở thành “đảng” Việt Tân, th́ người đọc sẽ không biết “Việt tanh” là tổ chức nào cả, hay họ nghĩ đó là một tổ chức mới được ra đời, chứ không phải “đảng” Việt Tân. Và “Việt tanh” mới là tổ chúc khủng bố, giết người, chứ không phải là Việt Tân.

 

Khi muốn vạch tội một tổ chức, một đảng phái nào ra trước  ánh sáng, th́ tất nhiên, phải gọi ngay cái tên của nó ra mà hài tội, chứ không v́ sợ hay “kỵ húy” mà không dám viết thẳng ra cái tên chính lúc mới “đẻ” ra ở “chiến khu” Thái Lan, với người đứng đầu đảng là Hoàng Cơ Minh, rồi cái tên sau khi “lột vỏ” là “đảng Việt Tân”, v́ nếu sợ, th́ đừng viết, đừng  nói.

 

Ngoài ra, khi viết hai chữ “Việt tanh”, đôi khi có những người trẻ tuổi, hoặc người ngoại quốc có thể sẽ hiểu lầm là “người Việt Nam… tanh”, có nghĩa “người Việt tanh hôi”. Như vậy sẽ làm ảnh hưởng đến danh dự chung của người Việt Nam.

 

Chúng tôi biết, đă có nhiều người đă gọi “đảng” Việt Tân bằng nhiều cái tên khác nhau, mà khi viết hay nói lên, th́ mọi người sẽ hiểu ngay, mà không ảnh hưởng cho những người Việt Nam không dính líu với Mặt trận Việt Tân như:

 

“Mặt trận Phỏ Ḅ – Kháng chiến Phở Ḅ – Kháng chiến Bịp – Mặt trận Hoàng Cơ Minh.

 

Xin quư vị hăy đọc lại bài: Những sự thật về cái chết của Hoàng Cơ Minh của tác giả Nguyễn Toàn đă đăng trên văn Nghệ Tiền Phong trước đây, hoặc đọc một bài mới: Những món nợ máu gây ra bởi Mặt Trận Việt Tân của  tác giả Lữ Giang, tức cựu  thẩm phán Nguyễn Cần , để biết rơ những hành vi tàn ác, của Mặt trận Hoàng Cơ Minh. Nên biết, “đảng” Việt Tân ngày nay, luôn luôn tránh né và không dám nhắc tới cái tên Hoàng Cơ Minh và cái “Mặt trận kháng chiến – Đài phát thanh kháng chiến”  Bịp với “mười ngàn tay súng kháng chiến quân” và “những trận đánh” ma.

 

Mặt khác, chẳng lẽ chúng ta, những người đă được giáo dục dưới mái học đường của Việt Nam Cộng Ḥa, mà lại không thể có một từ ngữ nào cho “tương xứng” với những tổ chức chuyên môn đi lừa bịp niềm tin của đồng bào, mà phải chờ cho những kẻ từng ở trong cái ổ của Việt cộng, rồi nhảy sang cái ổ của Mặt trận Hoàng Cơ Minh, tức “đảng” Việt Tân, để khi họ “x́” ra những từ ngữ nào, th́ cứ vội vàng chộp lấy, hứng lấy, rồi kêu “thơm” ?!

 

Cũng chính v́ những lẽ trên, nên “đảng” Việt Tân đă và đang có những tổ chức và những trang Web ngoại vi, những tổ chức này thường phải núp dưới danh nghĩa là những tổ chức “từ thiện – xă hội…”. Riêng những trang Web ngoại vi của Việt Tân, nếu chịu khó để ư khi “ghé thăm”, th́ ai cũng có thể thấy ngay là họ làm theo chỉ thị của Việt Tân, qua những bài viết, những tác giả, những h́nh ảnh, nói chung là nội dung của trang Web, th́ sẽ biết ngay chính hiệu là của Việt Tân, mặc dù họ luôn cố gắng Cào đất để giấu như mèo giấu … vậy.

 

Về mợ Trần khải Thanh Thủy, đă tuyên bố một câu nghe như “sấm” như sau:

 

“Nếu ở Việt Nam, ḿnh chấp cả bộ công an th́ ở Mỹ ḿnh chấp cả tổng vụ Việt Tân, cứ tu 7 kiếp đi hăy nói chuyện với một người (mentalité) và tŕnh độ như ḿnh...”

 

Thôi đi mợ Thủy, nếu “chấp cả bộ công an”, th́ sao không ở ngay trong nước, để mà chống, mà “chấp”, mà phải “vọt” sang Mỹ, lại được Việt cộng cho con cái đi trước, để chờ mẹ theo sau …

 

Những sự thật là như vậy, thế nhưng trên đời này, không ít những kẻ từng là sĩ quan QLVNCH, mà cứ luôn bu - đeo - bám những tên Việt cộng, có mấy tên c̣n được Việt cộng đưa ra hải ngoại cùng cả vợ lớn, vợ bé, cả đôi ba ḍng con cháu. Ấy thế, mà hễ bọn chúng “x́” ra một chút “ít”, th́ liền hít hà, khen “thơm”, có khi viết bài, th́ cứ “sao y bản chính” nữa. Thật tội nghiệp và thảm hại quá!

 

Trở lại với mợ Thủy, th́ mợ cũng đâu có khác với mợ Bùi thị Kim Thành và nhiều “nhà tranh đấu” đang ở Mỹ nữa.  Các mợ “tranh đấu” là để đi Mỹ, để “ḥa nhập” vào với cái tập thể ngưởi Việt tỵ nạn cộng sản to lớn tại Ḥa kỳ. Chúng tôi c̣n nhớ, trước đây đă có nhiều người ca tụng “bé Phương Uyên” là “đệ nhất anh thư”, đă có mấy giải thưởng ǵ đó, nhưng chúng tôi thấy cô này đáng tuổi con cháu của ḿnh, nên muốn cho cô cố gắng để làm thêm những điều ǵ hữu ích cho đất nước. Nhưng bất ngờ, khi thấy “anh thư Phương Uyên” trả lời phỏng vấn của cô Trà Mi trên đài VOA, xin trích lại một đoạn như sau:

 

“Nguyễn Phương Uyên: Uyên cầu cứu những ai có thể và có khả năng, nếu đem được Uyên và gia đ́nh_ đem được ngày nào th́ tốt ngày đó_ra khỏi cái ‘nhà tù lớn’ này, th́ Uyên rất là cảm ơn.

 

Trà Mi: Nh́n vào thực tế những nhà dân chủ trước nay t́m lối thoát ra khỏi đất nước Việt Nam. Một là con đường tranh đấu của họ bị mờ nhạt đi. Hai là không mấy ai, nếu không muốn nói là không ai, có thể quay về để tiếp tục tranh đấu được nữa. Uyên thấy thế nào?


Nguyễn Phương Uyên:  Nhưng đối với Uyên, một người c̣n quá trẻ và không đủ năng lực, nếu để Uyên trong t́nh trạng môi trường ở Việt Nam như thế này th́ Uyên cũng không thể đóng góp ǵ lớn và nhiều cho phong trào đấu tranh dân chủ. Uyên nghĩ ḿnh cần có đủ thực lực và được đào tạo trong môi trường đủ điều kiện để ḿnh phát huy được khả năng. Khi đó trở về, ḿnh sẽ giúp ích được cho nước nhà hơn là để Uyên bị đối xử trong môi trường hiện tại như thế này.


Trà Mi: T́m được lối thoát đă khó. Ra được bên ngoài rồi, để trở về tiếp tục hoạt động, cống hiến như Uyên mơ ước đó, có khả thi hay không?


Nguyễn Phương Uyên: Uyên cảm thấy việc trở lại từ sau 5-10 năm là khả thi và có thể.


Trà Mi: Và khi có được cơ hội trở về đó, liệu Uyên có làm được những ǵ như đă làm hay không? Uyên có trăn trở về những điều đó không?


Nguyễn Phương Uyên: Việc trở lại Việt Nam hay không đó không phải là vấn đề quan trọng bởi v́ khi có thực lực, ḿnh có rất nhiều cách để giúp ích cho nước nhà.

Trà Mi: Có ư kiến cho rằng Việt Nam bây giờ cần ngay chính những công dân đang sinh sống trong nước lên tiếng và tranh đấu cho lẽ phải. Bởi lẽ bên ngoài dù có ủng hộ hay hoạt động đến đâu cũng không mấy tạo được sự thay đổi bằng chính những người trong nước. Điều này có ngược với suy nghĩ của Uyên không?” (ngưng trích)

 

Chúng tôi đồng ư với những lời nói của cô Trà Mi rằng:

 

“Việt Nam bây giờ cần ngay chính những công dân đang sinh sống trong nước lên tiếng và tranh đấu cho lẽ phải. Bởi lẽ bên ngoài dù có ủng hộ hay hoạt động đến đâu cũng không mấy tạo được sự thay đổi bằng chính những người trong nước.”

 

Nhưng Nguyễn Phương Uyên không muốn thế, mà chỉ muốn “cả gia đ́nh được ra hải ngoại, để tới 5-10 năm nữa, khi có thực lực rồi, trở về giúp ích được nước nhà…”

 

Trời đất ạ, đồng bào trong nước, cũng như những người thật ḷng đấu tranh cho nền tự do, dân chủ của đât nước, họ đều mong đợi cho chế độ cộng sản sụp đổ, càng sớm càng tốt. Đàng này, “anh thư” Nguyễn Phương Uyên lại bảo mọi người hăy để cho đảng Cộng sản cai trị cho cho tới “5-10 năm sau, khi cô có đủ thực lực, sẽ trở về để giúp ích cho nước nhà.”

 

Chúng ta thử suy nghĩ, theo như lời của chính Phương Uyên nói, th́ nếu cả gia đ́nh cô được ra hải ngoại,  tới 5-10 năm sau, th́ cái “thực lực” đó nó sẽ ở đâu ra??? Câu trả lời thật quá dễ, rằng th́ là, “thực lực” đó, gồm hai ông bà bố mẹ của cô “lúc đó đă lên chức lăo rồi). Ngoài ra, sẽ có vợ chồng, con cái của Phương Uyên, vợ chồng con cái của các anh chị em của cô nữa. Và đó là “thực thực” của Nguyễn Phương Uyên!

 

Chúng ta đừng quên, suốt gần 39 năm qua, tại hải ngoại cũng đă từng có những tổ chức “có thực lực”, đă muốn trở về Việt Nam để quang phục đất nước, nhưng không một tổ chức nào làm nổi. Như thế, mà Nguyễn Phương Uyên lại tuyên bố như vậy, th́ thử hỏi, có ai dám nghĩ, dám tin tưởng và dám chờ cho tới “5-10 năm sau khi có thực lực” th́ Phương Uyên sẽ trở về Việt Nam để “giúp ích cho nước nhà”!!!

 

Nên nhớ, Phương Uyên chỉ muốn “giúp ích cho nước nhà” mà thôi.

 

Chúng tôi cũng chờ xem, trong tương lai, thử có tổ chức hay cá nhân nào đó, có thể sẽ đưa cả gia đ́nh của Nguyễn Phương Uyên sang Mỹ hay một nước nào đó, để “5-10 năm sau có thực lực sẽ trở về để giúp ích cho nước nhà”. “ Mà “Thực lực” đây có thể là một “chiến khu” nào đó…

 

Tuổi trẻ tài cao là như vậy… Những mợ Bùi Kim Thành, mợ Trần Khải Thanh Thủy… rồi trong tương lai có thể sẽ có thêm những mợ khác… cũng thế mà thôi. Khi hô hào “chống Cộng”, th́ tưởng như đất nước sẽ sớm thoát họa Cộng sản. Nhưng cuối cùng “Nghe ra ngậm đắng nuốt cay thế nào”, v́ các “anh thư” chỉ đấu tranh, để được sang Mỹ với mấy tổ chức như “Cao Trào Nhân Bản” của anh em Nguyễn Quốc Quân - Nguyễn Đan Quế để “ḥa hợp ḥa giải” với đảng Cộng sản, như Luật sư Nguyễn Văn Chức đă viết, hoặc với Mặt trận Hoàng Cơ Minh, tức “đảng” Việt Tân”, để một mai trở về để “Canh Tân” đất nước.

 

Và  mợ Trần Khải Thanh Thủy cũng đă nói: “ra khỏi Việt Tân, để trở về với cộng đồng”. Chúng ta hăy chờ xem có “cộng đồng” nào sẽ “dang tay ra” để đón mợ Thủy, một con người không có một chút khiêm nhường, nên đă tự khoe khoang : “một  người  có tŕnh độ như ḿnh”, và đă được Việt cộng cho đi thẳng sang Mỹ để đoàn tụ với “chồng” là Việt Tân?!

 

Và c̣n một điều khác nữa, là mợ Thủy đă so sánh những số tiền “nhuận bút” cao thấp, nhiều ít do Việt Tân và các tờ báo đă trả khi viết bài. Đồng thời, mợ Thủy cũng cho biết mợ đă được Việt Tân gửi tiền về cho mợ từ khi c̣n ở trong nước, cho đến khi sang Mỹ, th́ Việt Tân đă cấp cho mợ hàng tháng từ 400 (bốn trăm Mỹ kim). Nhưng sau đó, đă giảm xuống c̣n 200 (hai trăm) rồi “khai trừ” mợ luôn.

 

Do đó, mợ Thủy mới tức tối , nên viết bài gọi Việt Tân là “Việt tanh”. Nói cho cùng, nếu mợ Trần Khải Thanh Thủy quả thực như mợ đă khoe khoang “một  người  có tŕnh độ như ḿnh”,  th́ hà cớ phải viết bài chửi rủa Việt Tân làm ǵ cho nó mệt xác, v́ một người “có tŕnh độ”, mà nếu bị Việt tân “khai trừ”, và không chi tiền cho nữa, th́ nó cũng giống  như một phụ nữ có đầy đủ những cái đẹp, nhưng v́ một lư do nào đó, mà bị ông chồng ổng bỏ, th́ cứ làm theo như những câu thơ dưới đây của thi sĩ Nguyễn Bính:

 

“Em về điểm phấn tô son lại,

Ngạo với nhân gian một nụ cười.”

 

C̣n nếu đă bị “chồng bỏ” và đuổi thẳng tay ra khỏi nhà rồi mà không thể “điểm phấn tô son lại”, không thể “Ngạo với nhân gian một nụ cười”. Nghĩa là không thể t́m cho ḿnh một “ông chồng” bằng hay hơn “ông chồng” trước. V́ thế, nên mới tức tối, uất ức, lồng lộn khiến cho tâm bất an, nên ngày đêm phải nghĩ ra những cách để viết ra những bài chửi để “thả thù” hoặc cho đỡ tức…

 

Cuối cùng, chúng tôi muốn nói: nếu “đảng” Việt Tân vẫn cứ tiếp tục “trọng dụng”, vẫn chi mỗi tháng 400 (bốn trăm Mỹ kim) như lúc đầu, th́ mợ Trần Khải Thanh Thủy có viết bài để chửi “Việt tanh” hay không???

 

Nên nhớ, nếu “tanh” th́ chỉ riêng Mặt trận Hoàng Cơ Minh, tức “đảng” Việt Tân và mợ Trần Khải Thanh Thủy mới “tanh”. V́ thế, chúng tôi phải nói lại là “VỊT TANH”. Nghĩa là cả bầy VỊT đều TANH, v́ chúng từng ở cùng trong một chuồng với những đống phân rất Tanh hôi,  chứ người Việt Nam không hề có “tanh”.

 

Nhớ cho kỹ nhé “VỊT TANH” Trần Khải Thanh Thủy!

 

Nhưng c̣n nữa quư vị. Cái nhà báo Trần Nhật Phong đă viết trên trang BBC Việt ngữ một bài dài, nên chúng tôi không thể nói hết ở đây. Nhưng có một điều chúng tôi cần phải nói một câu này, Trần Nhật Phong đă viết “đảng Việt Tân không được một thể chế nào công nhận”.

 

Tại sao phải nói đến các “thể chế” hay chính phủ nào không công nhận Việt Tân, mà hăy nói ngay rằng:

 

Chính những người Việt Nam tỵ nạn Cộng sản tại hải ngoại; có được bao nhiêu người “công nhận” Việt Tân, hay đa số họ đều nhờm tởm, ghét bỏ Việt Tân, bởi những chiêu thức lừa bịp nhằm triệt tiêu niềm tin của cộng đồng người Việt tỵ nạn Cộng sản tại hải ngoại vào chính nghĩa trong công cuộc đấu tranh chung của cả dân tộc Việt, cùng những hành vi khủng bố tàn ác, dă man ngay trên đất Hoa kỳ cũng như tại “cánh rừng chiến khu” trong quá khứ trên đất Thái Lan.

 

Xin những người thực ḷng đấu tranh cho dân chủ, tự do cho đất nước và  đồng bào tại quốc nội: Hăy cố gắng t́m đọc những tài liệu về Mặt trận Hoàng Cơ Minh, tức “đảng” Việt Tân để đừng bao giờ bị rơi vào những chiếc bẫy nguy hiểm, để rồi tự nộp ḿnh vào các nhà tù của đảng Cộng sản Việt Nam!

 

 

Colorado, 10/02/2014

Phan Nhân

 

 

 

Trang Chính     Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Phỏng Vấn     Văn Học Nghệ Thuật     Tham Khảo