Cái gọi là “Thành phần thứ ba” trước năm 1975

 

Phan Nhân

 

 

Cho đến thời điểm hiện nay, năm 2013, người viết nghĩ rằng, đa số trong chúng ta đă biết về những kẻ từng đứng trong cái gọi là “Thành phần thứ ba” tại miền Nam: nước Việt Nam Cộng Ḥa.

 

Nói là “thành phần thứ ba - phản chiến”, nhưng thực chất, những tên nầy, đă phải núp dưới mấy cái danh xưng ấy, để hoạt động Cộng sản một cách hợp pháp, để không sợ phải bị chính quyền VNCH bắt giam.

 

Bọn này, thường tự vỗ ngục, xưng tên “thành phần thứ ba”. Nghĩa là, “không theo Quốc Gia, không theo Cộng sản”, mà chúng chỉ “đứng giữa” hay c̣n gọi là “đứng chàng hảng”. Thế nhưng, qua những hành vi cũng như những lời nói của chúng; đặc biệt, theo những nguồn tin t́nh báo của chính phủ VNCH,  th́ lại rơ ràng, chúng luôn có những hành vi mờ ám, như có những lần lén lút tiếp xúc, hội họp với Cộng sản, để nhận chỉ thị, cũng như phải báo cáo và xin phép “cấp trên” dù chỉ một lần đi gặp mặt bạn bè; nhất cử, nhất động, chúng đều không dám làm sai “đường lối” của “cấp trên”. Như thế, chúng đă đứng hẳn về phía Cộng sản.

 

Bên cạnh đó, bọn chúng vô cùng hèn hạ, bỉ ổi, bẩn thỉu, v́ chúng không dám ra mặt công khai trước ánh sáng, đối mặt với chính phủ VNCH, mà chúng luôn luôn phải núp trong những chiếc đũng quần của Hạ Viện, hoặc những tổ chức, hoặc cá nhân có vẻ như “chống Cộng”, để chống phá, đâm lén, hay nói cho đúng hơn, là chúng chỉ biết cắn lén sau lưng những người Quốc Gia yêu nước trong các đảng phái, các tổ chức chống Cộng thực sự.

 

Và chỉ cho đến sau ngày 30/4/1975, th́ bọn chúng mới ḷi mặt, công khai là những tên Cộng sản, mà như mọi người đă biết, những tên ấy như: Hồ Ngọc Nhuận, Huỳnh Tấn Mẫm, Nguyễn Đan Quế, Huỳnh Ngọc Chênh.v…v. C̣n ngày nay, dù ở trong hay ngoài nước, cũng vẫn có những tên đă và đang nằm trong cái “thành phần thứ ba” này. Chúng “nằm ngay ở giữa”, có khi chúng ngả sang bên này, có lúc nó lại quẹo sang bên kia, để tránh né, không bị hai “lằn đạn” của hai bên “bắn” chết, v́ chúng là “của quư”.

 

Ngoài ra, khi có một biến chuyển nào đó, thấy bất lợi cho đảng CSVN, th́ những tên ở trong cái gọi là “thành phần thứ ba” này, chẳng những luôn cố t́nh t́m cách để đánh trống lảng, mà c̣n t́m cách để vẽ đường cho mọi người đi lạc hướng… nhắm có lợi cho đảng Cộng sản VN.

 

Nên nhớ, giữa “trận tiền”, th́ không được “thuyết giáo”, không được đem những vấn đề nào khác vào để làm nản ḷng các chiến sĩ, mà chỉ nên tiếp tế “súng đạn, lương thực” cho những người đang chiến đấu với kẻ thù chung.

 

Ngày nay, ở hải ngoại, trên mặt trận đấu tranh chống Cộng, th́ những loại “súng đạn, lương thực” ấy, là những bài viết để lên tiếng trước công luận về những tṛ ma giáo của đảng Cộng sản, mà trước mắt là cái “nghị quyết 36 kiểu” của Việt cộng, th́ hơn lúc nào hết, những người cầm bút, cần phải ư thức được giữa hai lằn ranh Quốc, Cộng. Nghĩa là, khi đứng giữa hai chiến tuyến, th́ phải chọn một: Đứng về phía người Quốc Gia chống Cộng, hoặc đứng về phía Cộng sản, th́ tất nhiên họ không chống Cộng, chứ không có cái chuyện nhập nhằng, lửng lơ “đứng hay nằm ở giữa”, để rồi  hễ bên nào “thắng thế” th́ sẽ ngả về phía đó, theo cái kiểu “cuốn theo chiều gió” vậy.

 

Những “Chính phủ” tại hải ngoại:

 

Ngoài bọn “thành phần thứ ba”, th́ chúng tôi nghĩ rằng, có lẽ nhiều người trong cộng đồng người Việt tỵ nạn Cộng sản đúng nghĩa tại hải ngoại, từ lâu nay, đă thấy những màn lừa bịp của mấy cái tổ chức như tác giả Lữ Giang đă viết ra một phần của những sự thật đáng buồn ấy qua bài: “Rồi sẽ đi tới đâu ?”. Trong đó, có những cái gọi là “chính phủ”, mà người ta đă biết đến qua hai từ rất đúng là “Chú Phỉnh”. Chúng tôi xin trích lại một đoạn của tác giả Lữ Giang như sau:

 

“MỘT VÀI NHÓM C̉ MỒI ĐIỂN H̀NH

 

Từ năm 1975 đến nay, có rất nhiều tổ chức chống cộng c̣ mồi được Đảng CSVN dựng lên để làm bẫy sập. Chúng tôi đă nói đến những tổ chức này nhiều lần. Hôm nay chúng tôi xin nhắc lại một vài thí dụ điển h́nh.

 

1.- Nhóm c̣ mồi Nguyễn Hữu Chánh

 

Hà Nội cho các cán bộ t́nh báo vào nằm ngay trong Liên Quân Kháng Chiến Đông Dương, Chính phủ Cách Mạng Việt Nam Tự Do và Đảng Dân Tộc… của Nguyễn Hữu Chánh để gài bắt các thành phấn chống đối, chẳng hạn như:  Hốt 260 “chiến hữu” ở Cambodia năm 1996, trong đó có Lư Thara; tổ chức “Đại Hội Biên Thùy Đông Dương” và thành lập “Chiến khu KC 702” giả ở Thái Lan vào 30.4.1998 để tập trung tàn quân của các lực lượng kháng chiến c̣n lại ở Thái gồm 38 người, trong đó 33 người đang lưu vong ở Thái Lan và Cambodia, 1 người từ hải ngoại về và 4 người ở trong nước ra, rồi gài bẫy cho Công An bắt và đưa ra xét xử ngày 16.5.2001, v.v.

 

Tuy nhiên, sau khi hoàn thành “sứ mạng”, Công An đă dùng Phan Nguyễn Thành Hiền Sĩ, một người tự nhận là thành viên của CPCMVNTD của Nguyễn Hữu Chánh, đặt bom không ng̣i nổ ở Ṭa Đại Sứ Hà Nội ở Thái Lan vào lúc 4 giờ sáng ngày 19.6.2001. Ṭa Thái Lan đă tuyên phạt Hiền Sĩ 13 năm tù, c̣n CSVN ban hành trát truy nă quốc tế Nguyễn Hữu Chánh về tội khủng bố. Nguyễn Hữu Chánh hết dám ra khỏi nước Mỹ.

 

Mấy ngày qua, Nguyễn Hũu Chánh đă lên đài truyền h́nh tuyên bố sẽ rút 17.000 quân đang đóng ở Biên Thùy Đông Dương trở về để đổ bộ ra chiếm lại Hoàng Sa và Trường Sa. Chánh yêu cầu đồng bào mua “bond” (công khố phiếu) của  chính phủ Chánh và góp tiền mua tàu…

 

Có người thắc mắc: Mấy lâu nay Chánh lấy tiền đâu để nuôi 17.000 quân? Thắc mắc như thế là không hiểu ǵ về “t́nh h́nh chiến sự” cả. 17.000 quân đó đều là âm binh, không cần ăn uống ǵ, chỉ sống nhờ hơi của các đồ do bá tánh cúng. Khi đi Trường Sa, đoàn quân đó sẽ ĐI BẰNG DIỀU chớ không đi bằng tàu. Do đó, đồng bào chớ mua “bond” hay góp tiền cho Nguyễn Hữu Chánh.

 

2.- Nhóm c̣ mồi Nguyễn Sĩ B́nh

 

Nguyễn Sĩ B́nh sinh năm 1955 tại làng Hội Phú, xă Hoài Hảo, huyện Hoài Nhơn, tỉnh B́nh Định, qua Mỹ vào tháng 4 năm 1975. Năm 1992, Nguyễn Sĩ B́nh về Việt Nam và bị Công An bắt v́ “tổ chức chống đối chế độ”. Nguyễn Sĩ B́nh được “khoan hồng” ngày 26.6.1993 và trở về Mỹ, rồi năm 1996 qua Cambodia tổ chức cái gọi là “Đại Hội Đảng Nhân Dân Hành” tập trung 24 người chống cộng c̣n hoạt động tại Cambodia cho Công An bắt và đưa về Việt Nam truy tố và tuyên án rất nặng. Điều đáng ngạc nhiên là Nguyễn Sĩ B́nh, người đứng ra tổ chức Đại Hội, và người t́nh là Nguyễn Thị An Nhàn, lại không bị bắt mà được “trục xuất” về Mỹ trong thư thái hân hoan!”

 

Những tổ chức trên đây, do tác giả Lữ Giang đă viết. Nhưng thực ra, những kẻ nầy, không có tư cách ǵ để “Lập chính phủ” nào hết. Nhưng trong cộng đồng người Việt tỵ nạn Cộng sản hải ngoại, trên các quốc gia tự do mà chúng ta tạm dung không có luật pháp của nước nào cấm, không cho những kẻ hám danh này thành lập những cái sân khấu để biểu diễn mấy cái “chính phủ” kia.

 

Mà kể ra, th́ cũng vui, v́ nó cũng giống như những cái sân khấu Cải lương Hồ Quảng vậy. Này nhé, nó cũng có “dzua”, có “tướng”, có các “quan văn, quan vơ, quan lớn, quan nhỏ, quan ông, quan bà”. Và cũng áo măo xênh xang, tay cầm roi ngựa, tay kia vuốt râu, rồi ưỡn cái bụng… Đổng Trác, nghe hay quá sức: Như ta đây, là… Đổng Trác… ác… ác… ác…

 

Nhưng có sao đâu, v́ ít ra cũng được làm “dzua” làm tướng như nghệ sĩ Thanh Ṭng, Bạch Tuyết… trên sân khấu, tŕnh diễn cho mọi người xem, rồi sau đó, có chết đi, th́ con cháu sẽ đem những chiếc “long bào” ấy bỏ vào chiếc quan tài, đắp lên mặt cho thỏa mộng… b́nh śnh.

 

Và cũng chưa hết đâu quư vị, v́ c̣n cái “chính phủ của “ngài” Đào Minh Quân và c̣n nhiều nữa…. Bởi v́, ngoài cái chuyện dài của chú Chánh, có tới “17.000 quân ở Biên thùy Đông Dương”, th́ chắc nhiều người c̣n nhớ, cái Mặt của Hoàng Cơ Minh, í quên, cái “Mặt trận Hoàng Cơ Minh cũng từng rêu rao trên “đài phát thanh Kháng Chiến” là “có 10.000 tay súng, tại quốc nội”. Rồi không biết “10.000 Kháng Chiến Quân” ấy, bây giờ đang ở đâu, để phải thay cái vỏ “Mặt trận” thành ra cái đoảng Dziệt Tân, mà chỉ chuyên môn t́m cách gài bắt người yêu nước, cho Công an Việt cộng bắt bỏ tù, để Dziệt Tân nổi tiếng. Nhưng chúng tôi nghĩ, không phải là “Việt Tân giả” như tác giả Lũ Giang đă viết, v́ nếu “giả” th́ chính mấy “lănh tụ” của Việt Tân phải lên tiếng cho mọi người biết, để khỏi bị vào tù chứ. Đàng này, chính các “ngài lănh tụ” này đă lên tiếng xác nhận đó là người của đoảng Việt Tân thứ thiệt kia mà.

 

Như vậy, nếu “17.000 quân của “Chính phủ” Nguyễn Hữu Chánh và “10.000  tay súng” của Mặt trận Hoàng Cơ Minh, mà hợp nhất lại, vị chi là “27.000 quân” th́ chắc cả nước Việt Nam sẽ được “đoàn quân” này “giải phóng” sớm. Vậy, chúng tôi xin trích thêm những điều của tác giả Lữ Giang đă viết dưới đây:

“Mấy ngày qua, Nguyễn Hữu Chánh đă lên đài truyền h́nh tuyên bố sẽ rút 17.000 quân đang đóng ở Biên Thùy Đông Dương trở về để đổ bộ ra chiếm lại Hoàng Sa và Trường Sa. Chánh yêu cầu đồng bào mua “bond” (công khố phiếu) của  chính phủ Chánh và góp tiền mua tàu…

 

Có người thắc mắc: Mấy lâu nay Chánh lấy tiền đâu để nuôi 17.000 quân? Thắc mắc như thế là không hiểu ǵ về “t́nh h́nh chiến sự” cả. 17.000 quân đó đều là âm binh, không cần ăn uống ǵ, chỉ sống nhờ hơi của các đồ do bá tánh cúng. Khi đi Trường Sa, đoàn quân đó sẽ ĐI BẰNG DIỀU chớ không đi bằng tàu. Do đó, đồng bào chớ mua “bond” hay góp tiền cho Nguyễn Hữu Chánh”.

 

Thôi nghe, chú Chánh, chú Minh, chú Định… cũng như “chính phủ” của chú ĐM Quân, chớ đừng lừa bịp đồng bào nữa, lần này, hổng có ai tin nữa đâu. Các “ngài” đă không những lừa bịp, mà lại c̣n làm hề, diễu quá dở.

 

Dưới “sân khấu”, các “khán giả” đă biết rơ hết rồi: Tất cả hăy kéo màn lại!

 

Colorado,28/8/2013

Phan Nhân

 

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính