Các nhà “đấu tranh-dân chủ” trong nước đâu rồi ?

 

Phan Nhân

 

 

Từ trước tới nay, không ai không biết tới những tên tuổi nổi tiếng là “nhà đấu tranh, nhà dân chủ”, là “anh thư, anh hùng”; rồi nào là những tấm h́nh đẹp đẽ, sang trọng, mà như tôi đă đề cập tới qua bài: Một trời, một vực. Những khuôn mặt mà ai nh́n thấy cũng phải công nhận là giống như những cô chiêu, cậu ấm, “dân oan,  anh thư” th́ áo quần, son phấn như những nghệ sĩ cải lương thứ thiệt; c̣n trang sức th́ ôi thôi! ṭng teng từ cổ, xuống… dưới… đủ thứ kim cương, ngọc thạch… nhưng chưa đủ, mà các dzị “anh thư” c̣n phải kéo thêm cái cổ áo cho trễ xuống thật sâu sâu, để lộ cái cổ, và cả đôi vai, rồi nghiêng nghiêng, ngửa ngửa… để… để làm chi dzậy, chỉ có trời biết; c̣n “các đấng anh hùng”, th́ com-lê cà-vạt, bước đi vênh vênh như những chính khách… Những tấm h́nh này đă được đưa lên mạng Internet như những người mẫu, để cho mọi người tha hồ mà nh́n ngắm.

 

Nhưng có điều hơi lạ, v́ đă mang danh là những “anh thư” với “anh hùng”, mà hổng biết mần răng, mà càng ngày các dzị cứ càng im hơi lặng tiếng trước bọn giặc Tầu đang làm chủ ở khắp ba miền Trung-Nam-Bắc như ở B́nh Thuận, Cam Ranh, B́nh Dương…, mà phải chi các “anh thư” đang  bị giam thân một chỗ, th́ không nói tới làm chi; đàng này, các “anh thư” lại được đi khắp nơi, được chụp những tấm h́nh đẹp rồi đưa lên net tưng bừng; nhưng các dzị “anh thư” lại không hề lên tiếng về bọn giặc Tầu hiện đang làm chủ cả hàng trăm mẫu đất ngay tại chính nơi ḿnh đang sống. Như dzậy, th́ mới là lạ chớ.

 

Mà đâu phải riêng ǵ các “anh thư” và “anh hùng”, mà từ lâu nay, ngay cả hàng trăm trang mạng trong nước cũng đều im lặng, không hề có một kẻ nào dám viết một bài báo nào để cho mọi người biết về những thằng giặc Tầu ở Hải Pḥng, Cam Ranh, B́nh Dương…, chúng nó đă được Việt cộng đăi ngộ đến như thế nào rồi. Nhưng có như dzậy, th́ đồng bào mới biết được đích thực rằng, những người đă nhúng tay vào làm nghề viết báo cho đảng Cộng sản VN, th́ nhất nhất đều phải viết theo ư “đảng ta”, khi nào “đảng ta” cho phép nói, cho phép viết như thế nào, th́ mới viết, chớ chẳng có kẻ nào dám có những bài viết trung thực cả. Kẻ nào đă đem thân làm báo láo cho đảng CS, mà dám nói là ḿnh “viết thật” là láo thiên, láo địa.

 

“Anh thư” với “anh hùng” ǵ, mà chỉ biết nói “chống Trung quốc” một cách trống rỗng, êm ru như cái kiểu ưỡn ngực, ẹo lưng, giăng biểu ngữ: “Hoàng Sa-Trường Sa là của Việt Nam”chứ không dám đụng chạm đến bọn cầm quyền Việt cộng. Có ai không biết Hoàng Sa-Trường Sa là của Việt Nam, nhưng “đấu tranh” theo định hướng chủ nghĩa xă hội, th́ chắc bọn giặc Tầu chúng phải run  sợ, rồi chúng phải bỏ chạy về nước lắm à nghen.

 

Các dzị “anh thư” và “anh hùng” cần phải nhớ, phải biết: tổ tiên của người Việt Nam không hề chống Tầu bằng cái cửa miệng, mà phải đem cả máu xương để bảo vệ đất nước, nên ngày nay các dzị mới có có hội mà… đưa h́nh lên net, cho thiên hạ ngắm chơi. Nói thiệt, dù có mất ḷng, nhưng tui vẫn cứ nói: Giá như, các “anh thư” và “anh hùng” mà đưa được những bài viết cùng với những tấm h́nh của những thằng Tầu đang làm chủ tại Vũng Tầu, hay ở đâu đó lên net, th́ hay biết mấy, v́ đă chấp nhận đi vào con đường tranh đấu, là chấp nhận tất cả những nguy hiểm, chông gai, như các “vị” đă từng tuyên bố: “chấp nhận ở tù, chấp nhận tự thiêu” dzậy. Nhưng ở đây, tui không bao giờ xúi các dzị phải “tự thiêu”, mà chỉ muốn nói với các dzị đừng nên “đấu tranh” bằng những cách cầm biểu ngữ, miệng la làng, rồi nghiêng nghiêng, ngả ngả, tạo dáng như những “hoa hậu” và “nam vương” rồi chụp h́nh để đưa lên net. Nh́n những tấm h́nh như dzậy, nó “phản cảm” lắm lắm; v́ những tấm h́nh làm cảnh đó, chỉ có những kẻ “đồng hội đồng thuyền” th́ mới ca tụng các dzị là những “nhà đấu tranh, nhà dân chủ”, chứ những người có bộ óc b́nh thường không bao giờ ngây thơ, mà tung hô các dzị là những “anh thư - bà Trưng, bà Triệu”, hay những “anh hùng cái thế” theo định hướng xă hội chủ nghĩa Dziệt Tân… Xin các dzị nhớ cho, một khi đă được làm Ung Thư, Anh HÙN xă hội chủ nghĩa Dziệt Tân rồi, th́ “cầm bằng như… áng mây trôi”, trôi theo gịng đời, hay trôi theo những gịng nước lềnh bềnh, lêu bêu, cho tới khi nó lờ đờ phải tấp dzô một cái bến nào đó, để bón cho những lùm cây khi “trăng mờ bên bờ suối”…

 

Mà kể ra, th́ cũng lạ đời, v́ thời buổi của đồng tiền Hồ lạm phát, th́ những cái chức “anh thư-anh hùng” cũng lạm phát luôn. Do đó, cho nên, từ rất lâu rồi, người ḿnh đă nghe, đă biết đến tiếng của nhiều dzị Ung Thư, anh HÙN” Dziệt Tân, nhưng sau đó, khi được “xă hội nuôi” béo rồi, th́ cũng đâu vào đấy cả, v́ các dzị đă có nhà to cửa lớn, ăn sung mặc sướng, sống một cuộc đời sang giàu, th́ mặc ai có chết cũng kệ thây, cũng như những thằng giặc Tầu nó có chiếm đóng trên đất nước, th́ cũng chẳng mắc mớ chi tới “anh thư, anh hùng” cả.

 

Các “anh thư, anh hùng”  nên nhớ, cần nhớ, phải nhớ cho kỹ: chỉ có những con người dám dấn thân đi vào con đường tranh đấu bằng một tấm ḷng chân thật, biết yêu quê hương, đất nước, biết thương tất cả những đồng bào đă và đang sống những cuộc đời đói khổ, mà cùng khổ với đồng bào, chứ không phải “đấu tranh” để được “xă hội nuôi”, để được sống trong êm ấm rồi cứ trơ cặp mắt ra mà nh́n những tấm thân xác c̣m của các em thơ sắp phải chết v́ đói, v́ lạnh, v́ bênh tật ở những nhà ga, bến xe, ở  các gầm cầu, xó chợ… Chỉ những người có những đức tính chân thật như đă nói ở trên, th́ mới xứng đáng cho người đời trân trọng.

 

Các “anh thư, anh hùng”  hăy đến đó mà xem, để đừng “đấu tranh” theo cái kiểu “anh hùng” th́ diện com-lê thắt cà-vạt, bộ mặt th́ vênh váo, c̣n “anh thư” th́ diện những bộ áo cho giống  đầm, cho thật đẹp, thật sang, đeo ṿng vàng, ngọc thạch cho thật nhiều, tô vẽ cho giống “minh tinh màn bạc” và ưỡn ẹo chụp h́nh như các người mẫu tŕnh diễn thời trang, rồi chụp h́nh và đưa lên net…

 

Nói tóm lại: xin các “anh thư, anh hùng” hăy chịu khó suy nghĩ, để biết thế nào là anh thư, anh hùng thật sự. Khó lắm, vô cùng khó. V́ thế, cho nên, nên tên tuổi của họ mới được khắc ghi vào lịch sử.

 

Colorado, 14/8/2012

Phan Nhân

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính