Từ chống Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm đến chống Việt Nam Cộng Ḥa!

 

Phan Đức

 

Cách đây 50 năm, Tổng Thống VNCH Ngô Đ́nh Diệm đă bị thảm sát bởi chính âm mưu của  người Mỹ  v́ vị  Tổng  thống đă quyết bảo vệ chủ quyền đất nước trong công cuộc chống Cộng  cho miền  Nam có thể tự vệ và sống c̣n trước ‘chiến tranh nhân dân giải phóng’ của Cộng Sản Quốc Tế mà Hà Nội được uỷ nhiệm thi hành. Với một khoảng thời gian lâu dài như thế, thiết nghĩ  người  VN. có cái nh́n b́nh tĩnh hơn để đánh giá lại vai tṛ của TT.NĐD. nhờ  vào những  tài liệu mật đă được Mỹ giải mă và nhờ đó một thế hệ học giả hay sử gia Mỹ có quan điểm đánh giá lại một giai đoạn lịch sử bị bóp méo hay xuyên tạc v́ nhu cầu chiến tranh và quyền lợi phe phái.

 

Nếu ở  thời điểm này, người VN. vẫn  c̣n đầy ḷng tham sân si không nguôi đố kỵ, nên măi tranh căi nhau dai dẳng đến nay mà không chịu nhận ra được lỗi lầm của ḿnh th́ người Âu Mỹ đă xét lại một giai đoạn lịch sử trong đó có phần lỗi lầm của họ. Không nhận ra lỗi lầm của ḿnh c̣n có nghĩa là chưa nhận ra thân phận nhược tiểu của VN. trên bàn cờ chính trị thế giới bị chi phối do quyền lợi của 2 phe tư bản và cộng sản. Chẳng những không nhận ra lỗi lầm của ḿnh mà c̣n cố t́nh bỏ sót lỗi lầm của thế lực nước  ngoài để chỉ chĩa mũi dùi bôi nhọ một cách bất công nhà khai sáng nền Cộng Ḥa đầu  tiên của đất nước VN., cố TT. Ngô Đ́nh Diệm.

 

Chính bộ ba nhân vật kể sau đă chủ mưu đảo chính và giết chết TT.NĐD.: Averell  W.Harriman,Roger Hilsman và Michael  V. Forrestal  (1).Lúc đầu, ít người nghe theo kế hoạch lật đổ của bộ ba này nhưng họ đă vận động được thêm một số nhân vật trong chính phủ Kennedy ngả theo mưu đồ khuynh đảo nói trên rồi thảo điện tín số 243, gửi đi ngày 24-8-1963 trong đó chỉ thị cho đại sứ Mỹ Cabot Lodge phải tổ chức đảo chính với  lư do mà TT. Lyndon B.Johnson đă nói toạc ra một phần “They started on me with Diem. He was corrupt and he ought to be killed. So we killed him. We all got together and got a goddam bunches of thugs  and assassinated him. Now, we’ve really had no political stability (in South-VN) ” (2).

 

Cùng một kịch bản ngụy tạo chứng cứ của cuộc chiến đánh Iraq sau này, Mỹ cũng đă “chính nghĩa hóa” việc  can dự vào miền Nam bằng cách xử dụng  ít người trong giới khoa bảng, nhất là đám kư giả Mỹ trẻ tuổi qua hành nghề  ở VNCH. (theo kư giả  Frank W.Snepp) (3) để họ bôi nhọ hầu hạ thấp uy tín TT. NĐD. và tố cáo chế độ là độc tài, gia đ́nh trị và đàn áp Phật giáo. Điệp viên-kư giả Phạm Xuân Ẩn đă hoạt động cùng thời. Điển h́nh như Neil  Sheehan :  “Gia đ́nh của ông Diệm đă áp đặt lên miền Nam VN. một  tầng lớp cai trị mới gồm những người Công giáo miền Bắc và miền Trung quê hương của họ... Ông Diệm đă đưa người miền Bắc và miền Trung mà gia đ́nh ông tin cậy vào chỉ huy quân đội, bộ máy chính quyền và cảnh sát”. Đây thực sự là một sự thiếu hiểu biết của người nước ngoài đối với t́nh h́nh chính trị cụ thể của miền Nam. Ông ta đă phóng đại, có ít xít ra nhiều, thậm chí cố ư vu cáo. Thật vậy, hầu hết những người cộng tác với ông Diệm đều là Phật tử, từ những công chức phụ tá trong dinh TT. như đổng lư văn  pḥng, tuỳ viên quân sự v.v. cho đến hàng bộ & thứ trưởng, tướng lănh tư lệnh các quân binh  chủng và 4 vùng chiến thuật. Thành viên Quốc Hội cũng vậy (4).

 

Dù ở đâu cũng phải theo nguyên tắc cai trị là chính phủ cần phải có những thành phần trung thành với nhà lănh đạo.Chính phủ của đảng Dân chủ Mỹ không thể bổ nhiệm đảng viên đảng Cộng Hoà vào trong chính phủ của đảng ḿnh và ngược lại. Thế nhưng ở  giai đoạn ban đầu của VNCH, TT. NĐD. vẫn đáp ứng nhu cầu đoàn kết quốc dân nên có nhiều người  đủ mọi tôn giáo và đảng phái hợp tác với ông trong mọi lănh vực.

 

Xin kể một vài trường hợp để chứng minh. Ông Trần Văn Hương làm đô trưởng Sài G̣n ngày 27-10-1954 nhưng sau đó xảy ra cuộc đụng độ giữa chính phủ NĐD. và B́nh Xuyên, ông từ chức ngày 07-4-1955. Những người được gọi là nhóm Caravelle (sau này) từng được  mời tham gia chính phủ như Trần Văn Đỗ, Huỳnh Kim Hữu, Nguyễn Lưu Viên. Giáo phái Hoà Hảo như Trần Văn Soái giữ chức Quốc vụ khanh, Ủy  viên Quốc pḥng. Huỳnh Văn Nhiệm, bộ trưởng Nội  Vụ  v.v.  Giáo phái Cao Đài như Nguyễn Mạnh Bảo làm tổng trưởng Xă  Hội, Phạm Xuân Thái tổng trưởng Thông Tin v.v. Ngay lực lượng B́nh Xuyên cũng có người làm Tổng giám đốc Công An Sài G̣n-Chợ Lớn là Lại Văn Sang c̣n Lê Văn Viễn, lănh  tụ BX. được phong tướng trong Quân đội Quốc gia. Thế nhưng, B́nh Xuyên vẫn bất măn đ̣i thêm quyền lợi, do đó mâu thuẫn dẫn đến tranh chấp như đă nói trên. 

 

Do t́nh thế cực kỳ rối ren thời đó đ̣i hỏi ḷng trung thành mà TT. NĐD. xử dụng 2 người em ông làm người phụ tá. Mỗi người có một tài năng riêng biệt, bù đắp lẫn nhau, không ai thay thế ai được như  lịch sử VN. gần đây đă chứng minh. Nếu TT.NĐD. có uy thế một minh quân qua việc từ chức quan đầu triều lúc 33 tuổi và đời sống đạo đức, thanh liêm th́ Ngô Đ́nh Nhu là một nhà chiến lược đầy mưu kế từng viết báo, lập hội và cố vấn cho TT. NĐD. trong việc trị nước, c̣n Ngô Đ́nh Cẩn có tài t́nh báo và phản gián mà nhiều sách vở CsVN. cũng phải thú nhận mạng lưới nằm vùng của họ đă bị Đoàn Công Tác Đặc biệt miền Trung tiêu diệt cũng như vô hiệu hoá đến 90% (5).

 

Công b́nh mà nói, vấn đề là hiệu qủa công việc họ đảm nhiệm ra sao, chứ không phải là gia đ́nh trị kiểu “cha truyền con nối”  vĩnh viễn mà là có tính giai đoạn để bảo vệ miền Nam trước chiến lược thôn tính ráo riết của miền Bắc CS.Hăy nhớ  là thời điểm đó VNCH.trong  t́nh  trạng “tứ bề thọ địch”, do ‘thù trong giặc ngoài’ rất cần một lănh tụ cứng rắn đến độc tài như  TT.NĐD. mới có thể cai trị quốc gia hữu hiệu.Hơn nữa, dân trí VN.nói  chung  c̣n rất thấp nên dân chủ chưa phải là vấn đề quan tâm của họ mà họ cần nhất là được “an cư lạc nghiệp”. Lư do nữa là v́ họ không đủ kiến thức để cự tuyệt những kích động phá hoại do các nhóm chính trị khác muốn tranh dành quyền lợi cá nhân hay đảng phái.

 

Trong thời gian đầu chấp chính, thủ tướng NĐD. lúc đó đă bị người Mỹ xem như ‘virtually Impotent’  (bất lực thực sự) và bị người Pháp xem như đang ở trong ‘un panier de crabes’  (một  giỏ cua)  v́ phải chật vật chống cự với nhiều đối thủ đủ loại: lực lượng thổ phỉ B́nh Xuyên được Pháp yểm trợ, các đạo quân giáo phái vũ trang của Cao Đài và Ḥa Hảo, một số tổ chức kháng chiến hay dân sự ủng hộ Cộng sản ở miền Nam và ít đảng phái quốc gia bất măn v́  muốn được giữ nhiều ghế hơn trong chính phủ. Rốt cuộc, tất cả đều bị dẹp tan đến nỗi Mỹ phải thay đổi thái độ từ hững hờ ra nồng nhiệt và không ngần ngại tán dương ông NĐD.là người của phép lạ (a miracle man). Thế nhưng, sau đó một loạt chống đối nổ ra. Trước hết, đảng Đại Việt của Hà Thúc  Kư  bỏ đi lập chiến khu ở Ba Ḷng (Quảng Trị) và đảng Việt Nam Quốc dân đảng hùng cứ ở Nam – Ngăi  để chống chính phủ. Đảo chính lần thứ nhất ngày  11-11-1960 có sự thông đồng của Mỹ qua điệp viên George A.Carver. Tiếp đến là cuộc bỏ bom Dinh Gia Long, nơi ở của TT.NĐD. ngày 27-02-1962 do Nguyễn Văn Cử, (con của Nguyễn Văn Lực thuộc Quốc Dân đảng) chủ mưu  thực hiện.

 

Khi  so sánh ông với những nhà độc tài Á châu cùng thời như Tưởng Giới Thạch ở Đài Loan, Lư  Quang Diệu ở Tân Gia Ba, Phác Chánh Hy ở Đại Hàn, người  Việt hẳn đă thấy ḿnh bỏ lỡ mất một cơ hội đoàn kết để phát triển đất nước thành rồng thành hổ như họ.

 

Về việc gọi là đàn áp Phật giáo:  Phúc tŕnh mà phái đoàn điều tra LHQ. đệ tŕnh ngày 13-12-1963 sau khi  qua  VNCH. đă kết luận “Những tố cáo đệ tŕnh Đại hội đồng LHQ. nhằm chống chính quyền Ngô Đ́nh Diệm  KHÔNG  ĐỨNG  VỮNG  sau khi phái đoàn điều tra một cách khách quan, không  hề có kỳ thị cũng như đàn áp Phật giáo, cũng không hề có sự đụng chạm  đến tự do tín ngưỡng... Sự  va chạm giữa MÔT HỆ PHÁI  mà không phải là toàn thể cộng đồng Phật  tử  VN. với chính quyền Ngô  Đ́nh Diệm HOÀN TOÀN  có tính cách CHÍNH TRỊ. Đa số thành  viên  phái đoàn đều đồng ư với  chủ tịch Uỷ ban” (6). Vụ Phật giáo đấu tranh không phải xảy ra đơn lẻ nhưng là cả một loạt biến cố mà khởi đầu là biến cố Đài Phát thanh Huế nổ ra ngày 08-5-1963 trong đó nhóm Phật giáo đấu tranh tố cáo chính quyền tỉnh Thưà Thiên giết 8 người gồm 7 trẻ em với nguyên nhân  khác nhau: người cho là bị lựu đạn, kẻ bảo là xe tăng cán chết.

 

Sau 50 năm nh́n lại có nhiều nghi vấn đối với  những lời tố cáo trên. Mảnh lựu đạn thu được th́ quân đội hay cảnh sát miền Nam chưa hề  có để xử dụng. Xe tăng cán chết c̣n vô lư hơn v́ thiếu nhi Phật tử, gồm một số ở  trên hành lang và số khác ở trong khu vực Đài Phát thanh bị ngăn cách bên ngoài bởi một hàng rào. C̣n xe tăng di chuyển ở trên đường  lộ và là loại xe có bánh cao su, chứ không có bánh sắt để đè nghiến xác người được như lời tố cáo (7). Trong biến cố này có bác sĩ mới tốt nghiệp ở Đức, Erich Wulf, xin qua dạy học ở đại học y khoa Huế, một người  có tư tưởng thiên tả,  đă tiếp tay phổ biến h́nh ảnh “Vụ nổ đài Phát thanh Huế” ra hải ngoại, nên sau này  vào năm 2008 đến VN., ông được nhà nước  VN. đón  tiếp như một thượng khách v́ là “một ân nhân của Việt Nam” (8).

 

Thời  gian vụ nổ trên xảy ra cũng trùng hợp với thời gian  hoạt động của George A.Carver, một nhân viên CIA.theo  Ellen Hammer (9). Ông Carver  sau đó viết: “Tia lửa châm ng̣i nổ  ở Huế ngày 08-5-1963 đă được thực hiện dưới những hoàn cảnh và chi tiết của chúng măi  măi  là những vấn đề tranh căi”.

 

Khởi đầu, để dễ kích động dân chúng chống đối chế độ, người  ta viện cớ Dụ số 10 để quy tội  cho TT.NĐD, một tổng thống Công giáo,về việc coi Phật giáo như một hiệp hội nhưng thật ra đó là văn kiện có thời vua  Bảo Đại. Tại sao các nhà lănh đạo Phật giáo không yêu cầu đưa ra Quốc Hội để sửa đổi qua  các dân biểu Phật tử của họ chiếm đa số? Nếu có thiện ư, họ  phải làm theo cách hợp pháp này, chứ không thể kêu gọi bạo loạn. Tưởng cũng nên biết là Dụ số 10 không áp dụng cho 2 hội có yếu tố  nước ngoài là Công giáo và Hoa Kiều lư hội. Lư do là v́ lịch sử Công giáo VN. lúc đó c̣n có liên hệ với Hội Thừa Sai hải ngoại Paris. C̣n hội kia thuộc về người Việt gốc Hoa. Rơ ràng là như thế.

 

Điều phải nhấn mạnh là Thích Trí Quang, lănh tụ Phật giáo Ấn Quang có tư tưởng bài Công Giáo mà cuốn hồi kư tự truyện của ông đă công khai thú nhận. Khi chia tay  mẹ ông, TTQ.  đă ghi nhớ lời mẹ ông  “Ở miền Nam, c̣n  qụa lang hoành hành” và  “Con phải làm ǵ đó để  báo ơn Phật tổ”. Nhất là những  trích đoạn  sau đây của ông là suy diễn vô căn cứ, thậm chí là vọng ngữ  “Ông Ngô Đ́nh Diệm muốn Thiên Chúa giáo của ông  độc tôn, muốn anh của ông là tổng giám mục Ngô Đ́nh Thục làm hồng y giáo chủ nên ông kỳ thị đàn áp Phật giáo”. Xin trích dẫn tiếp để thấy nhiều lư lẽ của ông là ngụy biện  “Ấp Chiến Lược chỗ th́ rào chùa vào trong để hạn chế đi lại, chỗ th́ rào chùa ra ngoài để tự do bắn phá”. Nghĩa là trong hay ngoài  ǵ cũng nhắm vào việc làm hại Phật giáo cả. C̣n “Khu trù mật th́ bắt cán bộ cơ sở của Phật giáo phá nhà bỏ của mà đi. Quân dịch th́ bắt tăng sĩ  Phật giáo làm những chức vụ nguy hiểm, để tu sĩ Thiên Chúa ra mà nắm quyền chỉ huy từ hạ tầng. Chương tŕnh tú tài C th́ đổi toàn lư thuyết Thượng Đế và nhân vị, lại thêm một bằng D với cổ ngữ La Tinh...” (ở chỗ này, ông  ta cố ư  không kể thêm cho đủ là môn Hán văn).Vẫn chưa hết những vọng ngữ của ông, một tội nặng theo nhà Phật khi ông viết “Rồi sơn điện Thái Hoà của hoàng thành Huế  th́ có lưỡng long mà không có nhật nguyệt  để pḥng cắm thánh giá ”. Để làm ǵ ? Ông  phán là để  “Toà Hồng y giáo chủ sẽ đặt ở đó ”! (10)

 

Tiếp theo sau là vụ ‘tự thiêu’ của Hoà thượng Thích Quảng  Đức ngày 11-6. Cần phải xét lại hai chữ  ‘tự thiêu’ là không chính xác. Người nào tự ải, tự trầm hay tự vận v.v. đều do chính kẻ đó làm từ đầu đến cuối. Nhưng ở đây có 2 người: một kẻ đổ xăng và một châm lửa đốt. Người  đổ dầu xăng  là đại đức Thích Chơn Ngữ, tức Huỳnh Văn Thạnh nhưng sau 1975 đổi tên là Nguyễn Công Hoan, được thưởng làm đại biểu nhân dân (Quốc Hội) tỉnh Khánh Hoà chỉ một  nhiệm  kỳ rồi y trốn qua sống ở Mỹ. C̣n kẻ châm lửa là Trần Quang Thuận, là tu sĩ  Thích Trí Không, sau hoàn tục, thời du học ở Anh được William Kohlman, một nhân viên CIA. làm việc ở Anh, nuôi dạy “One young Buddist  Kohlman cultivated was a lapsed bonze named Trần Quang  Thuận”. Chính Trần Quang Thuận thông báo trước cho một số kư giả Mỹ đến ngă tư Lê Văn Duyệt  - Phan Đ́nh Phùng để chứng kiến biến cố trên,trong đó có  Malcolm Browne và  tay này nối tiếng nhờ chụp ảnh ‘tự thiêu’ đầu tiên v́ lư do chính trị nên đă làm rúng động dư  luận thế giới.

 

Ngay lập tức nhóm PG. tranh đấu đă kêu gọi Mỹ phải chấm dứt ủng hộ TT.NĐD. mà theo lời Thượng toạ Thích Trí Quang lúc đó trốn trong Toà Đại Sứ Mỹ  th́ “Chúng tôi chỉ có thể dàn xếp với miền Bắc sau khi đă lật đổ được Diệm Nhu” (11).

 

Như thế, sự  trùng hợp ư đồ này dẫn đến việc Mỹ đă lợi dụng Phật giáo như một quân cờ trong bàn cờ triệt hạ nhà lănh đạo Đệ Nhất Cộng Hoà. TT. Ngô Đ́nh Diệm đúng là người yêu  nước  cô đơn, bị dồn vào bước đường cùng phải hy sinh mạng sống do  một thế lực nước  ngoài và nhóm  Phật giáo đấu tranh Ấn Quang. Để dễ kích động người dân ủng hộ ḿnh, họ  khéo chọn mục tiêu để công kích. Đó là người anh ruột làm giám mục của ông để suy diễn qúa  xa  sự thật là giám mục Ngô Đ́nh Thục muốn lên hồng y nên đă ép em ḿnh đàn áp Phật  giáo hầu “lập công” với  Toà Thánh Vatican  (có lẽ họ tưởng  tôn giáo cũng như  chính trị: lập công dâng đảng)! Phụ họa cho luận cứ tôn  giáo đó, tác giả Mỹ, Set Jacobs,  vốn ác cảm với VNCH. cũng viết vô bằng là TT.NĐD. đă  dâng miền Nam cho Đức Mẹ Maria (12). Việc tôn giáo là trách nhiệm của Hội đồng giám mục  giáo hội Công  giáo ở VNCH, chứ TT. NĐD. làm ǵ có quyền can thiệp vào việc tôn giáo như  dưới chế độ CS. mà ông ta lại quy tội như vậy. Tôi nghĩ  là phải có người VN. nào đó đă làm công tác vận động (Mỹ vận) để  ‘đầu độc’ ông ta. Khả nghi nhất có thể là tên tướng t́nh báo ‘nằm vùng’  hành nghề kư giả cho báo nước ngoài ở Sài G̣n là Phạm  Xuân Ẩn!

 

Đối  với những diễn biến trước vụ thảm sát 1963, vua Bảo Đại dù từng bực ḿnh v́ bị ông Diệm hạ bệ năm  1955 nhưng vẫn công tâm để đánh giá việc trên như sau trong hồi kư của ḿnh, trang 543-545: “Tất cả đang tiến tới th́ chính phủ gặp phải sự chống đối của các nhà sư. Ông Diệm và Nhu là người Công giáo. Các nhà sư được Cộng Sản  GIẬT  DÂY và mật vụ  Mỹ  TIẾP TAY  liền bắt đầu hành động. Chính quyền phải đối phó lại. Vô h́nh trung mang mặc cảm  “kỳ thị tôn giáo”... Ai đă xúi giục họ gây loạn?  Họ là ai?  Từ đâu tới?  Làm sao biết được  họ từ Hà Nội  hay Bắc Kinh tới?” (13). Tại sao đến nay nhóm Phật giáo tranh đấu vẫn một mực ngoan cố và hung hăng đổ hết tội cho cố tổng thống họ Ngô, thậm chí họ c̣n miệt thị họ hàng và phỉ báng tôn giáo của ông?

 

Đó là cách ngụy biện cố ư đả kích cá nhân (personal  attack) phải tránh trong phép lư luận. Không những một nhóm tự xưng Phật gíáo ở Mỹ mà c̣n cả một vài người viết sử  ‘t́nh cờ’  lẫn chuyên nghiệp,vô t́nh hay  cố  ư, đă a dua  xúm lại mạt sát ông thậm tệ theo cảm tính  (căm thù) sau nửa thế kỷ ?

 

T́nh h́nh sau khi lật đổ là nhóm Phật giáo đấu tranh Ấn Quang liên tiếp không ngừng kích động  người dân và tổ chức rất nhiều cuộc biểu t́nh chống chính phủ VNCH.Ở ngoài nước, Thượng toạ Thích Nhất Hạnh tích cực tham gia vào phong trào phản đối chiến tranh ở Mỹ, đ̣i  quân đội Mỹ rút ra khỏi VN.nhưng hoàn toàn không thèm  đếm xỉa ǵ đến sự có mặt ở miền Nam của bộ  đội miền  Bắc CS.Như vậy, sự đ̣i hỏi hoà b́nh của ông rơ ràng là một chiều nên  bất công và hoàn toàn thiếu công lư. Thực tế, ông cố ư làm lợi cho miền Bắc CS.

 

Ngoài  ra, ông  đại diện cho ‘PG.tranh đấu’ tham gia Hội đồng Phật giáo Thế giới ở Tokyo Nhật) để  lặp lại lời đ̣i hỏi quân đội Mỹ  rút ra khỏi miền Nam ngay lập tức (14). Trong khi đó, ở quốc  nội, đỉnh điểm chống chính phủ là vụ đưa “Bàn thờ  Phật  xuống đường” năm 1966 theo lệnh của  Thích Trí Quang, trong biến cố gọi là cuộc Biến động miền Trung (15). Cũng phải kể đến sư  Thích Đôn Hậu  làm cái loa tuyên truyền cho CsVN. trong  và  cả sau biến  cố Tết Mậu Thân năm 1968 cho đến khi  VNCH. bị  tan ră! (16). Nếu trong hàng ngũ Công giáo chỉ có hai, ba linh mục (chức cao nhất) là đảng viên Cộng sản th́ trong Phật giáo, có rất nhiều chức sắc từ đại đức đến thượng tọa, ḥa thượng đều là đảng viên CS. Trên báo Việt ngữ, người ta đọc thấy một số khá đông chức sắc PG. được nhà nước VN. tuyên dương, khen thưởng v́ có công với Cách mạng (CS). Chỉ xin nêu sơ qua ít điển h́nh  sau đây để làm bằng chứng, chứ  kể th́ cũng phải một quyển sách dày mới đầy đủ.

 

Chùa Từ Lâm (Huế)  có Thích Huệ Phước, tức Nguyễn Đ́nh Cẩu là đảng viên công an thuộc PA 38, nhận nhiệm vụ từ Thượng tọa Thích Hiển Phước, là cán bộ lăo thành Sáu Ngọc. Ở Sài G̣n - Thủ Đức có thượng tọa Thích Trí Dũng, người  xây 2 chùa: Nam Thiên Nhất Trụ tức Chùa Một Cột (Thủ Đức) và Phổ Quang (Sài G̣n) cạnh phi trường Tân Sơn Nhất. Riêng chùa  PQ. là nơi chứa vũ khí và ém quân  Lữ đoàn 316 Biệt Động Thành Sài G̣n - Gia Định của  thiếu tướng Trần Hải Phụng: “Trong cuộc công kích Tết Mậu Thân, chùa Phổ Quang là nơi  khai  hỏa đánh sân Bay Tân Sơn Nhất”  (17).

 

Sở dĩ có bài viết này là v́ lịch sử VN.hiện đại  đă bị “phe thắng cuộc”, tức CsVN.bóp méo và  xuyên tạc không những ở trong nước mà c̣n ở hải ngoại,trong mục đích phục vụ nhu cầu chính trị của đảng CsVN. Do đó, nhiệm vụ của những người lương thiện, yêu công b́nh là cần phải  lên tiếng để trả lại sự thật cho lịch sử. Nếu  Mỹ đă “chính nghĩa hoá” việc  lật đổ  TT. NĐD. theo quan điểm can thiệp của nước lớn với  sự tiếp tay của một nhóm Phật  giáo Ấn Quang th́ miền Bắc CS. c̣n  lợi dụng nhiều hơn nữa, đến  mức lũng đoạn nhóm Phật giáo đấu tranh này  để làm tan ră cả hai nền cộng hoà VN., sau cuộc thảm sát 1963.

 

Muốn biết rơ hơn, xin hăy đọc thêm Bạch Thư ngày 31-12-1993 của Hoà Thượng  Thích Tâm Châu, trong đó tố cáo nhóm Phật giáo Ấn Quang đă khủng  bố  HT.Thích Tâm Châu,  một  chức sắc lănh đạo  Phật giáo miền Bắc di cư,  bắt đầu từ 1966 với những lời lẽ kích động như  “Muốn quần chúng tuân theo kỷ luật th́ phải theo quần chúng”, nhất là đặt một  con dao và dĩa máu cùng một lá huyết  thư đ̣i hỏi HT. Thích Tâm Châu phải ngưng hoạt động, nên hoà thượng bắt buộc phải rút lui  “Từ đó, tôi phải đi nghỉ, nay tại nhà này, mai  nhà tại nhà khác, nay tại  Viện Nhu Đạo Quang Trung, mai tại Nha Tuyên Uư  Phật giáo. Từ  đó, Việt Nam Quốc Tự bị tăng ni,quần chúng theo CS.nắm giữ,thao túng liên tục từ ngày này qua ngày khác, ra đường Trần Quốc Toản, ngă 6 Sài G̣n- Chợ Lớn biểu t́nh, đả đảo và đốt h́nh nộm tổng thống Mỹ, tướng Thiệu, tướng Kỳ. Tôi không dám tới  làm việc tại Việt Nam Quốc Tự ” (18).

 

Rơ ràng là nhóm Phật giáo Ấn Quang của Thích Trí Quang đă  tiếp tay đắc lực cho miền Bắc CS. đến ngày miền Nam hoàn toàn sụp đổ v́ không thể tự cứu ḿnh được trước cảnh “tứ bề thọ địch” do “thù trong  giặc ngoài” vây hăm.

 

Tóm lại, sự  lợi dụng của miền Bắc CS. đối với  nhóm Phật giáo đấu tranh nói chung và PG. Ấn Quang nói riêng là một sự thực hiển nhiên với bằng chứng không thể chối căi được qua nhiều  sách báo sau 1975 và của chính nội bộ Phật giáo đấu tranh, chứ không ai và thế lực nào dám xuyên tạc  hay  vu khống  được cả.

 

Chính những  người  ra sức thoá mạ TT. Ngô Đ́nh Diệm đến giờ này là chỉ nhằm mục đích trốn tránh trách nhiệm, hay nói nôm na là chạy tội đánh phá VNCH liên tục của nhóm Phật giáo đấu tranh Ấn Quang của Thích Trí Quang suốt  từ 1963 – 1975 trong việc áp đặt chế độ  Cộng  Sản độc tài lên miền Nam và cả nước. Sự đánh phá liên tục này được chính Thích Trí Quang dự tính trước trong  ‘Tiểu truyện tự ghi’ rằng: “ Nhưng ông Ngô Đ́nh Diệm đổ rồi,  đúng như tôi dự đoán vấn đề Phật giáo không phải kết thúc mà là bắt đầu”!

 

Phan Đức

(Úc tháng 10/2013)

 

Chú thích:

(1)    Averell  W.Harriman là thứ trưởng Ngoại giao Mỹ, phụ trách vùng Viễn Đông, Roger Hilsman là phụ tá bộ trưởng Ngoại giao kiêm giám đốc t́nh báo BNG.C̣n  Michael   V. Forrestal là người được Harriman tiến cử  vào Hội đồng An ninh quốc gia Mỹ.

 

(2)    Lyndon B.Johnson trong cuốn băng dài 30 tiếng đồng hồ, được công bố ngày 28-2/2003 taị Johnson Library ở Austin, Texas.

 

(3)    Đám kư giả này c̣n ‘trẻ người non dạ’ nên háo danh gồm có David Habertam (New York Times), Neil Sheehan (UPI), Malcolm Browne (AP).Có lẽ họ săn tin tức qua điệp viên kiêm kư giả Phạm Xuân Ẩn của CsVN.làm việc cho báo nước ngoài Times và AP.

 

(4)    Dinh Độc Lập có Đổng lư văn pḥng Đoàn Thêm & Quách Ṭng Đức, Chánh văn pḥng Vơ Văn Hải, Chỉ huy trưởng Liên binh pḥng vệ Phủ TT. đại tá Nguyễn Hữu Duệ, đại uư tùy viên Đỗ Thọ (cháu Đỗ Mậu)  v.v... đều là Phật tử. Tổng tham mưu trưởng Lê Văn Tỵ và đa số tướng lănh tư lệnh quân binh chủng và 4 vùng chiến thuật với tỷ lệ 16/19 cũng như hầu hết  Tỉnh trưởng đều là Phật tử. Chính phủ gồm 18 Bộ trưởng th́ 13 người là Phật tử,tức 13/18. Quốc Hội có số Phật tử là 75/123 dân biểu.  Tổng thủ lănh Thanh Niên Cộng Hoà Cao Xuân Vỹ cũng là Phật tử.

 

(5)    ‘Đoàn Mật vụ Ngô Đ́nh Cẩn’ của Văn Phan, ’Bội Phản hay chân chính’? của Dư Văn Chất, ’Đường thời đại’ của Đặng đ́nh Loan. ’Cuộc chiến tranh đặc biệt’  của Đinh Thị Vân.

 

(6)    Report  of the United Nations fact finding mission to South-Việtnam,1964,254 trang.

 

(7)    Theo một tài liệu th́ thiếu tướng Lê Văn Nghiêm cho phép Đặng Sĩ  xử dụng lựu đạn hơi  để giải tán. Một tài liệu khác cho là đại úy Mỹ  tên James Scott giao cho trung  úy tên Thiều  (Sư  đoàn  I Bộ Binh) một loại lựu đạn của Mỹ để ném vào đám đông.

 

(8)    Gặp lại Erich Wulf: một ân nhân của Việt Nam (Sài G̣n Giải phóng  ngày 21-6-2008)

Tết Mậu Thân có đến 4 giáo sư người Đức dạy đại học Y khoa Huế đều bị miền Bắc CS. sát hại, chỉ trừ Erich Wulf lúc đó đang ở Đức, diễn thuyết dưới lá cờ VC. tức MTGPMN. Theo Die Zét số 15 ngày 12/4/1968  (“Giết chết ḷng nhân đạo”).

 

(9)    Ellen Hammer: A death in November: America in Vietnam 1963 (xuất bản 1987). Mặc dù tham gia vào vụ đảo chính TT.NĐD. ngày 11-11-1960, điệp viên George Carver vẫn hoạt động ở miền Nam VN. Trong chính biến trên, Hoàng Cơ Thụy được G.Carver ủng  hộ làm đảo chính, nên khi thất bại, Hoàng Cơ Thụy trốn vào trong một cái vali để  Carver xách ra khỏi nước  VNCH. C̣n Thi Đông phải trốn qua Kampuchia.

 

(10)  Thích Trí Quang: Tiểu truyện tự ghi. Thư viện Hoa Sen.

 

(11) Marguerite Higgins phỏng vấn TT.Thích Trí Quang  trong “Our Vietnam  nightmare: the story of US. involvement  in Vietnamese tragedy  with thoughts  on future policy”, New  York, Harper and Row, 1965.

 

(12) Set Jacobs : Cold war mandarin: Ngô Đ́nh Diệm and the origins of America’s war in  Việt  Nam 1950-1963.(xuất bản 2006).

 

(13) Bảo Đại: Le dragon d’Annam.Paris 1980. Bản Việt ngữ  “Con rồng An Nam”.

 

(14)Thích Nhất Hạnh (lúc đó là đại đức) ở ngoài nước cũng ra tuyên cáo 5 điểm để hổ trợ cho Biến động miền Trung 1966 gồm: đ̣i chính phủ Nguyễn Cao Kỳ từ chức, quân đội Mỹ rút, ngưng oanh tạc Bắc Việt, ngưng các cuộc hành quân ở miền Nam VN. v.v. Phái đoàn PG VNTN. tham dự Hội nghị của Hội đồng Phật giáo thế giới do TNH. dẫn đầu ở Tokyo từ ngày 16-20/10/1970 cũng lặp lại 5 điểm trên + 1 thành  6 điểm.

 

(15) Liên Thành: Biến động miền Trung (Hoa Kỳ tháng 6/2008).

 

(16) Sách đă dẫn trên.

 

(17) Thế giới Mới 220 (ngày 20-01-1997).

 

(18) HT. Thích Tâm Châu: Bạch Thư năm 1993: Đại nạn của Phật giáo và đất nước. Thư  viện Hoa Sen.

 

 

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính