Bài thơ gởi Mẹ

 

 

Trên đường đời có những lần nhớ Mẹ

Cả một tấm ḷng lặn lội nuôi con

Nhớ đôi chân Mẹ gồng gánh mỏi ṃn

Con xa xót một chút ǵ ân hận

 

Cuộc đời Mẹ, cả cuộc đời lận đận

Tính hiền từ không hề giận Mẹ ơi!

Công nuôi con cao rộng tựa biển trời

Con tệ quá chưa một lần đền đáp

 

Nhớ những ngày xưa độ rằm tháng chạp

Trời mùa đông Mẹ ôm tráp lửa hơ

Ngồi mà lo cả gánh lo đợi chờ

Phải bương chải nuôi đàn con ăn học

 

Nhớ trăm vạn lần thương con, Mẹ khóc

Lúc mà con đang nheo nhóc đó đây

Tội cho con c̣n nhỏ dại thơ ngây

Mẹ sợ hăi cảnh đời con khổ cực

 

Thương Mẹ con cố đứng nh́, đứng nhứt

Phần thưởng mỗi năm làm Mẹ thoáng vui

Không uổng công Mẹ nhắc tới nhắc lui:

- “Học nữa đi, chẳng bao giờ hết chữ”

 

Thế rồi lớn lên con đi xa xứ

Bắt đầu cuộc đời lữ thứ tha hương

Xa vắng con Mẹ vẫn nhớ vẫn thương

Mẹ vẫn hỏi han, vẫn thường nhắc nhở

 

Giặc tràn về, con giă từ sách vở

Suốt mười tám năm dang dở công danh

Ngó trước trông sau mộng lớn chẳng thành

Con quyết chí làm lại đời lần nữa

 

Chia ly Mẹ là lệ ḷng chan chứa

Nhưng làm sao mà ở được Mẹ ơi!

Bữa nay, bữa mai hù dọa đủ lời

Con phải bỏ nước, bỏ nhà vượt biển

 

Trời xanh pḥ hộ cho người thánh thiện

Mọi b́nh yên lần lượt đến với con

Dặm đường xa nhớ thương Mẹ héo hon

Không biết cho đến bao giờ gặp lại

 

Nhắc Mẹ là ḷng se thắt ái ngại

Chưa làm được ǵ đền đáp ơn sâu

Viết bài thơ gởi Mẹ giữa đêm thâu

Hăy chứng giám cho ḷng con Mẹ nhé!

 

 

Phạm Văn Duyệt

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính