V́ sao Tiếng Việt ngày nay quá thê thảm.

 

Phạm Nam Trực

 

 

 

Theo thiển ư do nguyên nhân:

 

1) Từ chủ trương của đảng CS VN: Bần cùng hóa & đần độn hóa nhân dân để dễ bề cai trị. Đảng CS VN đă dùng đấu tranh giai cấp, tuyên truyền kích động kêu gọi người dân nổi dậy, dùng đấu tranh bạo động để trừng trị và tiêu diệt bốn kẻ thù của giai cấp: Trí thức, phú nông, địa chủ và kỳ hào - trong đó trí thức là đối tượng được ưu tiên xếp hạng đầu cần tiêu diệt (1).

 

2) Truyền thống trọng nhân tài của người Quốc Gia: Năm 1954 khi đất nước bị chia đôi, trái ngược với chủ trương của miền Bắc Cộng Sản, miền Nam Tự Do ra sức chiêu dụ những trí thức và nhân tài miền Bắc. Nhờ vậy trong số gần 1 triệu người di cư vào Nam đă gồm phần lớn những chuyên gia, trí thức, công chức của miền Bắc. Đặc biệt trong lĩnh vực giáo dục, gần như toàn bộ nhân viên đại học và một số trường trung học nổi tiếng như Trưng Vương, Chu Văn An, … đă chuyển vào miền Nam. Nhờ ưu điểm này, ngay từ tháng 9, 1954 nhiều phân khoa đại học như Luật khoa, Y khoa, Văn khoa, … đă có thể tiếp tục giảng dạy. (2)

 

Tóm lại sau năm 1954 ở miền Bắc người CS dứt khoát chọn “hồng hơn chuyên”, ưu đăi giai cấp “vô sản chân chính”, có truyền thống thất học với ba đời “bần cố nông”. Nên dĩ nhiên ở miền Bắc sau khi CS làm chủ, người dân thi nhau ăn nói thô tục, vô giáo dục, thiếu lễ phép. Một số trí thức nhỏ nhoi c̣n sót lại đành phải “nín thở qua sông”, hơi ngóc đầu lên một chút là bị trù dập đến nửa sống nửa chết - như nhóm Nhân Văn Giai Phẩm. Có những người phải đóng vai vừa ngu, vừa hèn, vừa hề. Đóng riết rồi thành hèn quá mạng luôn (Tố Hữu), hay hèn đến nỗi cả đời dằn vặt v́ nhục (Chế Lan Viên, Huy Cận, Xuân Diệu, …) (3)

 

Với những điều kiện văn hóa như vậy Tiếng Việt Hà Nội Ngày Nay Không Thê Thảm mới là chuyện lạ.

 

 

Phạm Nam Trực

(Viết về nguyên nhân – từ bài “TIẾNG VIỆT HÀ NỘI NGÀY NAY ... sao thê thảm quá !!!” của ông Đào Văn B́nh.)

-----------------------------------

 

(1) Trí phú địa hào, đào tận gốc, trốc tận rễ”. Gần đây đảng CS ra sức chối bỏ khẩu hiệu này, nói rằng nó bị các “thế lực thù địch” xuyên tạc, chứ thực ra nó chỉ là khẩu hiệu ở cấp ủy - Phong trào Xô-Viết Nghệ Tĩnh. Nhưng càng căi CS càng ḷi đuôi v́ khẩu hiệu này được ghi trong “Luận Cương Chính Trị”, bản cương lĩnh đầu tiên của đảng CS Đông Dương, tháng 10 năm 1930, do Tổng Bí thư Trần Phú soạn thảo.

(2)  GS Vũ Quốc Thúc – “Thời Đại Của Tôi” trang 238

(3)  Tố Hữu sau khi tương ra những câu vừa trơ trẽn vừa hèn như không thể nào hèn hơn:

… Yêu biết mấy, nghe con tập nói 

    Tiếng đầu ḷng con gọi Xít-ta-lin!...

 

Hay những câu lợm giọng mà ai trong chúng ta cũng biết:

… Ông Xít-ta-lin ơi, Ông Xít-ta-lin ơi! 

     Hỡi ơi, Ông mất! đất trời có không? 

     Thương cha, thương mẹ, thương chồng 

     Thương ḿnh thương một, thương Ông thương mười …

 

Tố Hữu chưa thấy ai phụ họa nhắn tin dằn mặt, Chế Lan Viên vội vàng viết:

    … Stalin mất rồi Đồng chí Stalin đă mất!

         Thế giới không cha nặng tiếng thở dài …

 

Và Xuân Diệu cũng ráng nặn ra bài “Thương tiếc Đại nguyên soái Stalin”:

   … Nghe tin mất mới thấy ḷng quyến luyến

       Từ bao lâu yêu Người tận tủy xương…

 

è Với văn chương giả dối & hèn kiểu này, CS đă phá nát nền văn hóa nước nhà.

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính