Ma Hồ linh thiêng

 

Ông Bút

 

 

Quê tôi ở miền núi, nghèo lắm. Nhớ lại ngày c̣n bé núi rừng âm u, trường học sát ngay dưới chân núi Ḥn Tàu. Từ người giàu, tới người nghèo cả năm đi chợ mỗi ngày 30 tết. Khi lên 11 tuổi theo gia đ́nh chạy giặc, tức là tỵ nạn Cộng Sản, ra ở Hội An, tôi mới biết trên cơi đời này có cây cà rem, thơm ngát mũi, ăn vào mát lạnh, mát từ cuống họng xoáy tới ruột già, ruột non!

 

Ngày xưa ở quê tôi, cứ đêm đêm người lớn thường tụ lại kể chuyện ma. Điều lạ là mấy bà rất sợ ma, mà lại ưa kể và ưa nghe chuyện ma, nghe xong không dám về, cứ hành tôi dẫn về, tôi c̣n bé không đặt vấn đề có ma, hoặc không có, chỉ cảm thấy không sợ hăi, không thể nhớ tôi đă đưa bao nhiêu bà, cô về nhà của họ, sau đó quay về một ḿnh, đêm khuya âm u, qua những g̣ mă, nhưng tịnh nhiên chẳng thấy ǵ. Duy nhất một lần có con chim khá lớn, cỡ như con qụa bay thẳng vào mặt, phản xạ tự nhiên tôi né, nó xẹt ngang lỗ tai rất rát, tôi bực lắm và lầm bầm: Mày đáo lại lần nữa thế nào tau cũng tóm được.

 

Bây giờ già rồi, cứ ngỡ suốt đời không thấy ma. Nhưng mới đây, chừng 1 phút, tôi vừa thấy ma, ma linh lắm, ngồi xem mà mướt mồ hôi toàn châu thân, da gà nỗi lên lạnh toát người, tôi đi uống tách trà, hút điếu thuốc, lấy b́nh tĩnh, kể lại quư vị “nghe”:

 

Có một cô giáo, h́nh như xứ Mường, hát bài “ca ngợi công ơn bác Hồ”, ngoài cô giáo tŕnh diễn, c̣n có 5, 6 cháu Thiếu Nhi, học tṛ phụ họa múa theo, có lẽ âm thanh hơi tệ, nên không được rơ, chỉ nghe được một câu, đại khái: “Ngày xưa đất nước nghèo khổ, nhờ công ơn bác, nay đời sống giàu sang…” nhạc t́nh cảm, du dương, không phải kích động, cô giáo đứng tŕnh diễn rất đàng hoàng, thỉnh thoảng cô đi tới đi lui trên sân khấu.

 

Theo ban tổ chức cho biết, áo quần trang phục từ trong ra ngoài, đă được kiểm tra rất kỹ lưỡng. Hơn nữa những người được lên sân khấu, “hát trước di ảnh bác, hát nội dung ca ngợi công ơn bác, nên áo quần, kể cả đồ lót (Underwear) phải mới tinh, bóc từ trong hộp ra”.

 

Thế nhưng tới lúc bài hát bắt qua lời hai, tôi thấy tượng “bác” bằng thạch cao, trắng toát, nó cứ di động nh́n theo cô giáo. Đúng vào lúc cô giáo đang đứng yên hát, th́ cái quần x́, ta thường nói cái quần x́ líp, nó tụt xuống tới mắt cá, nó rơi tự do. (Y như lá cờ Trung Cộng năm nào, ở trước ṭa Bạch Ốc, cứ kéo lên nó tụt xuống, tới 3 lần 4 lượt như thế) cô giáo quưnh quáng, cô đạp 2 chân vào nhau, đạp lia lịa, để cho cái x́ líp tụt hẳn ra khỏi 2 bàn chân, cô cúi xuống chọp nhanh, rồi chạy vào hậu trường.

 

Sân khấu hẳn nhiên phải có màn, nhân viên kéo màn v́ sao không kéo khép lại nhỉ?

 

Sau khi sự kiện xảy ra, nhiều tiến sĩ, khoa học gia cấp nhà nước, phối hợp với nhiều tướng lănh Công An, đă đem quần x́ líp của cô giáo về viện khoa học kỹ thuật, để nghiên cứu. Xem thử trường hợp tự nhiên, hay thế lực thù địch cố t́nh bôi bác bác Hồ? Cả tháng nay ở trên viện, vẫn chưa t́m ra nguyên nhân, bởi v́ cái quần x́ líp của cô giáo mới mua, có chứng cứ hẳn hoi, cái vơ hộp đựng, và bao b́ c̣n giữ nguyên xi, hàng ngoại nhập đàng hoàng, chớ không phải nội hóa, cô mua từ bên Trung Quốc!

 

Các tiến sĩ và khoa học gia nhà nước, cho rằng đây là “sự cố” tự nhiên.

 

Một thượng tướng Công An, hỏi:

- Một cái x́ líp mới bóc hộp, mặc trong ṿng chưa tới 10 phút, đứt giây thun, sao cho là tự nhiên được, giá như nó cũ, nó đứt, trường hợp này mới đúng là tự nhiên chứ!?

 

Cuộc họp bế tắc.

 

Chỉ có ḿnh tôi thấy tượng “bác”, nó di động, nh́n đăm đăm theo cô giáo, linh tính tôi biết chắc có ǵ hệ trọng sắp xảy ra. Y như rằng chuyện đă tŕnh bày ở trên, “bác Hồ” linh ghê hồn.

 

Thế mới biết, từ nhỏ tới giờ không tin ma, bây giờ gặp rồi mới tin, ma Hồ linh phải biết.

 

Bài này viết sau khi xem youtube, tựa đề:

“Cô giáo bị tụt quần “ś líp” khi đang hát ca ngợi Bác Hồ kính yêu” (1)

 

Ông Bút.

 

(1) – Vào Google, viết tựa đề, rồi Enter

 

 

 

 

Trang Chính     Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Phỏng Vấn     Văn Học Nghệ Thuật     Tham Khảo