T̀NH CHIẾN HỮU

 

 

      Chúng tôi rời căn cứ xuất phát khi ánh đèn Thành phố Đà Nẵng đă rực sáng từ lâu. Tất cả chúng tôi không ai nói một lời nào, mọi cặp mắt đều hướng vào khoảng không nơi chiếc cửa C.47 màu bạc không mang số hiệu đang lướt gió. Mọi người đều đeo đuổi những ư nghĩ khác nhau về nhiệm vụ đặc biệt sắp tới.

 

       Nh́n đồng hồ tay, đă mười một giờ ba mươi đêm. Thành phố Đà Nẵng đang ch́m trong giấc ngủ yên lành, chiếc máy bay cứ thế bay qua sông Đà tiến về Sơn Trà nơi đặt Trung tâm Rada của Vùng I Chiến thuật, sau đó nghiêng cánh về phía trái hướng về đèo Hải Vân nằm giữa Thành phố Đà Nẵng và Huế. Bắt đầu từ đấy, chúng tôi ở tư thế sẳn sàng chuẩn bị xâm nhập vùng Hành quân.

 

        Chuyến đi nầy gồm 12 người, tôi là Toán trưởng và toán phó là Nguyễn Hoàng, một người bạn thân từ khi c̣n ở Trung học. Hoàng là một học tṛ giỏi nhưng rất tinh nghịch và ngang bướng, anh hay chọc phá mọi người trong lớp nhưng rất thương quư bạn bè. Cuộc chống Cộng bảo vệ Tự Do cho Miền nam bắt đầu. Tôi và Hoàng kẻ trước người sau lần lượt lên đường làm nhiệm vụ. Một sự ngẫu nhiên là cả hai đứa không hẹn mà gặp đều về phục vụ  trong hàng ngũ Lực Lưọng Đặc Biệt, một Binh chủng mà chúng tôi hằng ngưỡng mộ lúc c̣n tuổi học tṛ.

 

         Máy bay đang trên vùng trời Quảng trị, hướng về phía biên giới Lào-Việt. Đèn đỏ chợt bật sáng báo hiệu đă đến gần mục tiêu. Chúng tôi tất cả đứng bật dậy, móc nhanh dây xoa dù vào cáp. Tôi đích thân kiểm soát lại cho anh em lần chót, tất cả đă sẵn sàng. Chiếc C-47 đảo lượn hai ṿng trên vùng trời âm u. Chuông chợt reo vang và đèn xanh phựt sáng.

 

Từng người một, chúng tôi tung ḿnh vào khoảng không trên cao độ chỉ vào khoảng 600 feet. Ở cao độ nầy, chân chúng tôi chạm đất khi dù vừa bung mở, vài anh em bị vướng trên cây, nên phải khó khăn lắm mới cắt dây và xuống đất an toàn. Chúng tôi âm thầm di chuyển trong đêm tối, phải mất hơn ba tiếng đồng hồ sau mới t́m được đến điểm tập trung như đă dự liệu trong kế hoạch hành quân.

 

 

          Trên đất Lào, cách Tha-Mơ nửa cây số theo đường chim bay là một Bản làng nhỏ, có lẽ giờ nầy họ đang an giấc. Chúng tôi lặng lẽ di chuyển và bố trí trong rừng sâu để tránh bị địch phát hiện. Tại đây chúng tôi nghiên cứu lại địa thế và mục tiêu lần chót trước khi tiến vào Chepôn là căn cứ địa của Lực lượng Pathet Lào và Cộng sản Bắc Việt. Chúng thường dùng căn cứ nầy để xâm nhập vào Miền Nam dọc theo Quốc lộ 9.

 

           Đúng ngày giờ đă ấn định, đêm đi ngày nghỉ dọc theo suối Tha-Mơ, cuối cùng chúng tôi cũng đă t́m đến được mục tiêu. Dừng lại cách mục tiêu khoảng 400 thước, tôi dẫn nửa toán bố trí dọc theo hướng Nam Chepôn, Hoàng dẫn nửa toán c̣n lại bọc qua hướng Tây. Chúng tôi quan sát các hoạt động của địch, xác định vị trí và chấm các tọa độ một cách kỹ lưỡng. Sau khi đă thu thập đầy đủ dữ kiện, tôi và Hoàng dẫn toán về điểm tập trung đă dược định sẵn nằm giữa Chepôn  và Mường Phin. Tại đây, chúng tôi phối kiểm lại những tin tức đă thu thập và báo cáo về Trung tâm Hành Quân (AOC). Hai tiếng đồng hồ sau, một Phi đội AD 6 của không đoàn 41. Không quân Việt Nam đă ở trên Vùng trời, hàng loạt bom được trút xuống phá tan căn cứ địa an toàn nhất của địch.

 

            Nhiệm vụ đă hoàn tất, chúng tôi phân tán mỏng rút lui về hướng đông để t́m về Trại Lực Lượng Đặc Biệt Khe sanh nằm phía bên kia biên giới. Khi c̣n cách biên giới khoảng mười cây số th́ đụng phải một lực luợng chính quy Bắc Việt cấp hai đại đội. Vừa đánh vừa lui, t́nh h́nh lúc nầy rất nguy kịch, chúng tôi phải xử dụng nhiều lựu đạn hơn là súng tay để áp đảo và chống cự lại với địch quân đông gấp bội. Địch có phần nao núng trước sự chống trả dũng mănh của chúng tôi. Chợt tôi nghe một tiếng nổ long trời lỡ đất. Nh́n qua cánh trái của Hoàng vướng phải băi ḿn, một chiến hữu hy sinh tại chỗ, Hoàng bị thương khá nặng nơi chân trái. Tôi băng nhanh về phía Hoàng dưới làn đạn địch, định băng bó cằm máu nơi vết thương và d́u Hoàng rút lui cùng toán nhưng Hoàng đă cản lại và b́nh tĩnh nói như ra lệnh cho tôi mặc dù tôi là toán trưởng của Hoàng:

 

           “Một trong hai đứa, phải có một thằng sống để dẫn toán về, anh gom hết lựu đạn cho tôi và cùng anh em mau rút lui, tôi sẽ cản đường và ăn thua đủ với chúng nó cho tới hơi thở cuối cùng”.

 

            Không c̣n cách lựa chọn nào khác hơn, tôi bịn rịn nắm chặt tay Hoàng như muốn nói lời vĩnh biệt nhưng Hoàng rút tay về và hối thúc: “Hăy rời vị trí ngay, đây không phải là lúc bịn rịn, sinh mạng của các chiến hữu là quan trọng”. Nói xong Hoàng ôm chặt khẩu tiểu liên và nhả đạn liên hồi về phía địch quân.

 

            Dưới sự yểm trợ rất hiệu lực của Hoàng, tôi và cả toán rút lui thật nhanh ra khỏi vùng nguy hiểm, chỉ c̣n cách vùng an toàn khoảng hai cây số, quá mệt mỏi chúng tôi dừng lại để tạm nghỉ. Mọi người dựa lưng vào vách núi để thở. Riêng tôi cứ miên man nghĩ măi tới Hoàng, số phận của Hoàng giờ nầy tại cứ điểm cuối cùng ? Tôi ân hận là đă để Hoàng ở lại một ḿnh! nhưng nhiệm vụ và trách nhiệm là trên hết. Đang lúc tâm tư giao động th́ tiếng máy vô tuyến loan báo là hai Đại đội Biệt Cách Dù đang được Trực thăng vận đến vùng Hoàng đang tử thủ để giải vây. Cả toán đều mừng rỡ, chúng tôi điện về xin thượng cấp cho quay trở lại chiến trận nhưng bị từ chối.

 

             Các chiến sĩ Biệt Cách Dù với tinh thần tốc chiến tốc thắng rất là mau lẹ. Cộng quân tan tác trước lối đánh thần sầu của những tinh binh thuộc Quân Lực Việt Nam Cọng Ḥa, Hoàng được giải cứu kịp thời và được trực thăng vận chuyển tiếp về Tổng y viện Cộng Ḥa.

 

 

              Hai ngày sau  trở lại căn cứ xuất phát tại Đà Nẵng, chúng tôi được nghỉ phép một tuần để dưỡng quân. Thay v́ về nhà, tôi đáp phi cơ thẳng về Sài g̣n để thăm Hoàng.

 

              Đến Tổng y viện Cộng Ḥa vào chiều thứ bảy mưa bay lất phất. Tại khu ngoại thương pḥng số 9, Hoàng đang nằm thiêm thiếp trên giường bệnh, tôi vô cùng đau xót khi thấy chân trái của Hoàng đă bị cưa đến sát đầu gối, ḿnh mẩy Hoàng mang đầy thương tích. Tôi tiến đến nắm nhẹ tay Hoàng mà mắt  rưng rưng đầy thương cảm. Hoàng chợt mở mắt khi nhận ra tôi, anh yếu ớt nói:

 

             “Ê, Cậu làm ǵ thế, nam nhi chí khí mà sao yếu mềm vậy”

 

             Tôi và Hoàng nh́n nhau, không đứa nào nói nên lời mà nước mắt chảy lúc nào không hay. Nắm chặt tay tôi Hoàng nói tiếp: “Tôi khóc không phải v́ đau đớn do thương tích mà v́ nay tôi đă trở thành phế nhân, không c̣n được sát cánh cùng các bạn để chiến đấu bảo vệ sự Tự Do cho đất nước nữa, nhưng tôi luôn hănh diện đă một thời mang áo trận phục vụ trong Quân Lực Việt Nam Cộn Ḥa. Một Quân Lực có nhiều chiến sĩ quả cảm th́ đất nước có thiếu tôi cũng vẫn sẽ được an b́nh”.

 

               Suốt tuần lễ đó, tôi đă ở bên Hoàng, chúng tôi cùng ôn lại những kỷ niệm vui buồn, biết bao điều đáng nhớ trong những lần hành quân, hay những lần rong chơi khi cùng được về phép. Hoàng đă cho tôi một cảm nhận sâu sắc về trách nhiệm và t́nh đồng đội thật vô giá. Giờ chia tay thật bùi ngùi, chúng tôi cùng siết chặt tay nhau trong niềm lưu luyến.

 

                Trên đường trở về đơn vị, ḷng tôi buồn man mác v́ Hoàng đă xa rời  chúng tôi mà cuộc chiến vẫn c̣n đang tiếp diễn ngày càng khốc liệt.

 

Nguyễn văn Thọ

 

 

 

 

Trang Chính     Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Phỏng Vấn     Văn Học Nghệ Thuật     Tham Khảo