Hồ Chí Minh gian hùng sử (1) - Cướp công

 

Nguyễn Văn Huy

 

 

Tóm-tắt nội-dung

(bài gồm khoảng 1 ngàn 700 chữ)

 

'Nguyễn Ái Quốc' là cái tên kư chung cho những bài viết đăng báo của nhóm Ngũ Long ở Paris vào năm 1918. Nhóm này gồm có 'Phan Châu Trinh', 'Phan Văn Trường', 'Nguyễn Thế Truyền', 'Nguyễn An Ninh' và Nguyễn Tất Thành. Thành không có khả năng viết lách bằng tiếng Pháp vào lúc đó. Nhưng ảnh nhận thấy nhân-vật ảo Nguyễn Ái Quốc được kính-nể bởi vô-số người Việt trong và ngoài nước lẫn người ngoại-quốc, do đó, trong mấy chục năm trời, đi đâu ảnh cũng nhận vơ ḿnh là Nguyễn Ái Quốc. Như vậy, ảnh là một tên đại bịp v́ đă cướp hết công-lao và xương máu của những người đă hy-sinh cả cuộc đời cho dân-tộc (thí-dụ như 'Nguyễn An Ninh' chết ở Côn-Đảo, 'Nguyễn Thế Truyền' từng bị lưu-đày ở đảo Madagascar cho đến năm 1946).

 

Nhóm Nguyễn Ái Quốc (Phan Chu Trinh đặt biệt-danh Ngũ Long) của Paris gồm có: Phan Chu Trinh, Phan Văn Trường, Nguyễn An Ninh, Nguyễn Thế Truyền và Nguyễn Tất Thành

 

(H́nh được trích từ trang 604 của quyển “Nhân Văn Giai Phẩm và vấn-đề Nguyễn Ái Quốc” của Thụy Khuê. Nguyễn Văn Huy chạy thêm cột chữ bên trái)


A. Tại sao Nguyễn Tất Thành có cái tên Nguyễn Ái Quốc?

 

Trong quyển “Nhân Văn Giai Phẩm và vấn đề Nguyễn Ái Quốc”, trang 598, ḍng 6-22, Thụy Khuê trích-dẫn quyển “41 Năm Làm Báo” của Hồ Hữu Tường, Trí-Đăng xuất-bản ở Sài G̣n năm 1967.

 

Thụy Khuê trong một cuộc phỏng vấn bởi Vietnam Film Club

 

(Tấm h́nh ở trên được trích ra từ video clip tên là

“VFC- Vụ án Nhân Văn Giai Phẩm 1956-1958” của Vietnam Film Club, đăng lên YouTube bởi DinhDucThaoLinh)


https://www.youtube.com/watch?v=yTntW76I4R0&feature=emb_logo

 

Xin xem thêm chi tiết ở Chương 18 (“Nguyễn Ái Quốc, lai lịch và văn bản”) của quyển “Nhân Văn Giai Phẩm và vấn đề Nguyễn Ái Quốc” của Thụy Khuê.

 

Dưới đây là đoạn trích-dẫn từ sách của Thụy Khuê:

 

“Hồ Hữu Tường là người đầu tiên “tiết lộ bí mật” về nhóm Ngũ Long. Hồ viết theo lời Phan Văn Trường kể lại khi họ gặp nhau ở Paris năm 1930, sau khi Phan ra tù lần thứ nh́, và sắp lên đường về nước. Những lời Hồ viết dưới đây có vài chi tiết sai, nhưng đại thể là đúng: “Khi ra tù, hai cụ được Nguyễn Thế Truyền, học xong ở Toulouse lên hiệp tác. Đầu tháng bẩy cụ Tây Hồ móc nối được với Nguyễn Tất Thành, lúc đó ở London, nên viết thơ gọi về Paris. (...), Đến 1918, nhóm nầy lại được Nguyễn An Ninh ở Sài G̣n sang nhập bọn. Người ngoài cho đó là năm con Rồng, bởi người Việt xưng ḿnh là “con Rồng”. Linh hồn của nhóm “Ngũ long” nầy là cụ Phan Châu Trinh.

 

“Và khi chường ra công chúng, nhứt là khi viết báo chống thực dân, th́ ư kiến thường do cụ Tây Hồ xướng ra, Nguyễn Thế Truyền, Phan Văn Trường và Nguyễn An Ninh thảo thành tiếng Pháp, và giao cho Tất Thành đem giao cho nhà báo với một bút hiệu chung.”

 

Trang b́a trước, quyển “41 Năm Làm Báo” của Hồ Hữu Tường

 

 

Trang 18, quyển “41 Năm Làm Báo” của Hồ Hữu Tường

 

Hiện nay Nguyễn Văn Huy đang lưu một bản scan của quyển “41 Năm Làm Báo” của Hồ Hữu Tường trong Google Drive của ḿnh. Độc-giả nào muốn download th́ trước hết bấm vào cái link này: Downloads. Sau đó, xin kéo xuống tới phần Download miễn phí (5) th́ sẽ gặp cái link để download.



 B. Những chứng cớ về việc Nguyễn Tất Thành mạo nhận Nguyễn Ái Quốc

 

Trong thời gian ở Paris (1919-1923), có nhiều lần Nguyễn Tất Thành tự nhận ḿnh là Nguyễn Ái Quốc. Trong sách đă dẫn, trang 599, ḍng 9-25, Thụy Khuê trích lời kể của Hồ Hữu Tường (1910-1980), như sau:

 

(a) “Vẫn về việc này, Lê Thị Kính viết lại lời Phan Châu Trinh: “Cụ Phan Châu Trinh trên giường bệnh tháng 3/1926 tại Sài G̣n đă kể lại vắn tắt với cụ Nguyễn Sinh Huy: “Ban đầu, Nguyễn Ái Quốc là tên chung của nhóm, khi cảnh sát đưa giấy cho Phan Châu Trinh ở số 6 Villa des Gobelins gọi Nguyễn Ái Quốc ra tŕnh diện th́ Tất Thành mới ra nhận.” 703.

 

(703 Lê Thị Kính (*), “Phan Châu Trinh qua các tài liệu mới”, Tập 2, quyển 1, trang 28)

 

Chú-thích của Nguyễn Văn Huy:

 

Lê Thị Kính (c̣n gọi là Phan Ngọc Minh, sinh năm 1925) là con gái của Phan Thị Châu Liên (Châu Liên là trưởng nữ của Phan Chu Trinh). Xem bài “Nói chuyện về 'dân khí' với cháu ngoại cụ Phan Châu Trinh” ở phần cuối của trang web gocong.com lưu-trữ tạm thời (cached) bởi Google Search.

 

 

Screenshot phần trên của bài “Nói chuyện về 'dân khí' với cháu ngoại cụ Phan Châu Trinh”, đăng trên gocong.com

 

(b) “Hồ Hữu Tường cũng kể lại việc này và pha tṛ theo cách của ông: “Bộ trưởng Thuộc Địa tống trát đ̣i “Nguyễn Ái Quốc đến cấp tốc tại Bộ Thuộc Địa gặp ông bộ trưởng”, nhưng lại đem trát giao tận nhà Phan Châu Trinh. Cụ Tây Hồ gọi Tất Thành đến giao tờ trát, Tất Thành cầm trát đến gặp ông bộ trưởng Pháp và câu đầu nói xỏ rằng “Nguyễn Ái Quốc là tôi. May mà trát gởi đến nhà chú tôi là Phan Châu Trinh, nên được chú tôi đưa lại. Không th́ lạc mất rồi!” (...) Ngày ấy, cụ Tây Hồ xỏ Tây tế nhị xong, xuống chợ Mouffetard mua ḷng lợn về mời đủ năm Rồng xơi một tiệc “khải hoàn” 704.

 

(704 Hồ Hữu Tường, “41 năm làm báo”, Đông Nam Á, Paris, 1984, trang 19-20)”

 

Trang 19, quyển “41 Năm Làm Báo” của Hồ Hữu Tường

 

Trang 20, quyển “41 Năm Làm Báo” của Hồ Hữu Tường


C. Mật-thám Pháp không hề tin Nguyễn Tất Thành là Nguyễn Ái Quốc

 

Theo nhiều chứng cớ lịch sử, Mật-thám Pháp không hề tin Nguyễn Tất Thành là Nguyễn Ái Quốc. Trong “Nhân Văn Giai Phẩm và vấn đề Nguyễn Ái Quốc”, Thụy Khuê viết như sau:

 

(a) “Trong thư gửi toàn quyền Đông Dương ngày 12/9/1923, sau khi Nguyễn Tất Thành đi Nga, tổng thanh tra Pierre Guesde c̣n viết: “Những bài kư tên Nguyễn Ái Quốc không phải do y viết hoặc đă được sửa chữa rất nhiều. Khả năng nói và viết tiếng Pháp của tay An Nam này không đủ để viết những bài y kư tên”.

 

Nguyên văn: “Les articles publiés sous le nom de Nguyễn Ái Quốc ne sont pas de lui ou ont été tout au moins l'objet des plus sérieures retouches. Cet annamite parle et écrit insuffisament le français pour rédiger tout ce qui paraît sous son nom” 698. (Trang 596, ḍng 14-30)

 

(698 Thư của Tổng thanh tra quân đội Đông Dương và người Đông Dương gửi toàn quyền Đông Dương ngày 12/9/1923 - Contrôleur général des troupes indochinois et des Indochinois à Gouverneur général de L'Indochine le 12/9/1923) (Slotfom Série I, Carton II - Đặng Hữu Thụ, trang124).

 

(b) “Một thư khác, Pierre Guesde gửi toàn quyền Đông Dương ngày 6/7, nhưng không đề năm, chắc vào khoảng 1920-1921, có đoạn như sau: “Tôi được thông báo là Phan Văn Trường sẽ từ Mayence về Paris những ngày sắp tới. Tôi đă dặn Cảnh Sát Cuộc phái người theo dơi trong thời gian y ở lại thủ đô. Ông Babut có đến thăm tôi và nói rằng tất cả những bài báo kư tên Nguyễn Ái Quốc đều do Phan Văn Trường gợi hứng. Babut xác định với tôi rằng Phan Văn Trường là linh hồn của tất cả những ǵ xẩy ra trong môi trường Villa des Gobelins” 699. (Trang 596, ḍng 25-30, và trang 597 (ḍng 1-4)

 

(699 Thu Trang, “Những hoạt động của Phan Châu Trinh tại Pháp 1911-1925”, Đông Nam Á, Paris, 1983, Phụ lục, chú thích 7, chương 5)



Trang 596, 'Nhân Văn Giai Phẩm và vấn đề Nguyễn Ái Quốc' của Thụy Khuê

 

(c) “Báo cáo 20/1/1921 của Josselme, trưởng Cơ Quan Kiểm Soát ở Marseille gửi Guesde về lời khai của François Albert, một luật sư gốc Việt - Miên đă ở trong nhóm Phan Văn Trường: “Ngày 17/1/1921, theo ư kiến của François Albert th́ có khả năng nhân vật Nguyễn Ái Quốc không có thật mà đó chỉ là một bí danh của Phan Văn Trường, tiến sĩ luật khoa. François Albert nói: “Tôi chưa bao giờ trông thấy Nguyễn Ái Quốc ở Paris. Tất cả các bài báo đăng cũng như các yêu sách của dân Đông Dương gửi đến hội nghị hoà b́nh đều do Phan Văn Trường thảo ra” 700.” (Trang 597, ḍng 11-20)

 

(700 Lê Thị Kính, “Phan Châu Trinh qua các tài liệu mới”, Tập 2, quyển 1, trang 122)



Trang 597, 'Nhân Văn Giai Phẩm và vấn đề Nguyễn Ái Quốc' của Thụy Khuê


D. Tại sao Hồ Chí Minh chưa dám nhận là Nguyễn Ái Quốc, sau ngày cướp chánh quyền?

 

Vào năm 1945, tuy Hồ Chí Minh không c̣n sợ Pháp nữa, v́ ảnh đă có lực lượng vũ trang ác ôn Việt Minh bảo vệ, nhưng vẫn chưa dám công khai xưng danh là Nguyễn Ái Quốc. Đó chẳng qua là v́ sợ mấy anh già ở Paris lật tẩy mà thôi.

 

Cuộc đối thoại giữa Hồ Chí Minh và Hoàng Tùng, vào một ngày sau vụ cướp chính quyền ở Hà Nội (tháng 8 năm 1945), đăng trong bài viết “Những kỷ niệm về bác Hồ” của Hoàng Tùng, xác nhận nỗi lo lắng đó:

 

“Cụ hỏi tôi: 

– Chiều nay đồng chí vào trong thành có nghe chuyện ǵ lạ không?

 

Tôi nói: 

– Thưa đồng chí, có hai việc, việc thứ nhất dư luận đang bàn tán Hồ Chí Minh có phải là Nguyễn Ái Quốc không?

 

Cụ hỏi: 

– Anh em ḿnh trả lời thế nào?

 

Tôi trả lời là anh em ta nói mập mờ. Không nói là phải, mà cũng không nói là không.

 

Cụ nói: 

– Như thế là anh em ḿnh nói đúng.”

E. Hồ Chí Minh chối việc ḿnh từng tự xưng là Nguyễn Ái Quốc, theo Hoàng Văn Chí

 

Hoàng Văn Chí trong quyển “Từ Thực-dân đến Cộng-sản”, Chân Trời Mới xuất bản ở Sài G̣n năm 1964 (sau 1975 được tái bản ở bên Mỹ), ở trang 54, ḍng 19-27, viết như sau:

 

“Riêng đối với người Việt th́ ông Hồ không chối thẳng nhưng cứ trả lời loanh quanh. Thí dụ như trong năm 1946, ông đáp tầu Dumont D'Urville trở về Hải Pḥng sau hội nghị Fontainebleau. Cùng đi trên chuyến tàu này có bốn chuyên gia Việt Nam mà ông Hồ đón từ Paris về nước. Một trong bốn ông là ông Vơ Quư Huân, có hỏi ông Hồ: “Thưa chủ tịch, chủ tịch có biết ông Nguyễn Ái Quốc hiện nay ở đâu không ạ?” Ông Hồ chỉ mỉm cười và đáp: “Chú t́m ông ấy mà hỏi, tôi đâu biết”.


 

Trang b́a trước, “Từ Thực-dân đến Cộng-sản”, Hoàng Văn Chí.

 

 

Trang 54, “Từ Thực-dân đến Cộng-sản” của Hoàng Văn Chí

 

F. Đến khi nào Hồ Chí Minh mới dám tự xưng là Nguyễn Ái Quốc?

 

Đến năm 1948, Hồ Chí Minh đă có thể xác định được ba người kia đă chết, chỉ c̣n Nguyễn Thế Truyền th́ đă bị Pháp lưu đày bên đảo Madagascar thuộc Phi-châu đến năm 1946 mới được thả, nhưng sau đó bị quản-thúc cho đến năm 1947. Nhưng Hồ Chí Minh không biết chuyện này và vẫn tưởng Truyền c̣n ở ngoài đảo.

 

Xin xem trang 616, ḍng 11-20, của “Nhân Văn Giai Phẩm và vấn đề Nguyễn Ái Quốc” của Thụy Khuê, dưới đây

Trang 616, 'Nhân Văn Giai Phẩm và vấn đề Nguyễn Ái Quốc' của Thụy Khuê


Lúc đó Hồ Chí Minh mới dám huênh hoang rằng ḿnh chính là Nguyễn Ái Quốc, tức là đă từng có công trạng lớn lao đối với dân tộc (trong khi cái đó chính là công trạng của bốn người kia, c̣n Nguyễn Tất Thành chỉ có một phần rất nhỏ là công ôm bài đi đăng báo, nghĩa là không đáng ǵ so với cái tội sang đoạt công trạng của người ta). C̣n sau năm 1945 thành tích của ảnh chỉ là làm chúa trùm của bọn khủng bố Cộng-sản mà thôi (xin xem bài “Vài Chuyện Thật Xảy Ra Trong 9 Năm Kháng Chiến 1945-1954” của Hứa Hoành).

 

 

Nguyễn Văn Huy

(Đăng ngày 17/11/2015 - Sửa chữa ngày 16/02/2020)

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính