Người Phi công tuổi xế chiều

 

Nguyễn Trà

 

  

 

(Kính gởi một cành hoa hồng đến qúy Niên Trưởng, qúy bạn bè phi công chúc mừng tuổi thọ)

 

Bao nhiêu năm đă trôi qua như một thoáng mây bay, đời người ai cũng có những kỷ niệm, đau thương hay hạnh phúc lẫn lộn, kỷ niệm đôi khi thoáng qua, mờ nhạt như áng mây bay lơ lửng trên bầu trời, rồi để lại chút h́nh ảnh bâng khuâng, nhưng cũng có khi rất sâu đậm, có thể coi như là một biến cố, tạo thành khúc rẽ quan trọng cho cuộc đời, là những năm tháng bay bổng đi mây về gió, với tuổi già chồng chất và mái tóc đă ngả màu sương khói, kư ức của một thời bay bổng, giờ đây lập loè như ánh mắt hoả châu mơ ước thật nhiều tưởng chừng vô hạn, cuối đời ngậm ngùi t́m lại chẳng có là bao, cách đây gần năm mươi năm về trước mà giờ này ngồi ghi lại, tôi vẫn thấy hiển hiện như vừa mới xảy ra ngày hôm qua. Trong bản nhạc hành khúc của Không Quân:


“Ta là đoàn chim bay trên cao xanh

Khi nh́n qua khói những kinh thành tan

Đôi cánh tung hoành vượt trên mây xanh

Ta là tinh cầu bay trong đêm trăng” …


Người phi công khi về già tính t́nh trầm lặng hồn nhiên, ăn nói nhẹ nhàng, vẫn tiếu ngạo kể chuyện tếu lâm, hấp dẫn lôi cuốn và linh động phần nhiều là câu chuyện về phái nữ, coi phái nữ như một cành hoa hồng đang nở rộ vào buổi b́nh minh với những giọt sương rơi lấp lánh như những hạt kim cương. Người phi công năm xưa đă từng nhào lộn giữa khung trời cao rộng, giữa không gian vô tận, đi đây đi đó có dịp chiêm ngưỡng những kỳ quan vĩ đại trên thế giới ngắm nhiều thắng cảnh tuyệt vời, nhiều đô thị mỹ lệ lộng lẫy, đă trải qua những nơi ăn chơi thanh lịch lành mạnh. Sức khỏe tuyệt vời do trời đất ân sủng ban cho một thân thể cường tráng, một tâm hồn minh mẫn, mang đến những người phi công tuổi già nua thất thập, bát thập mà vẫn an nhiên tự tại với đời. Niên trưởng của tôi là cựu Tr/tá phi đoàn trưởng phi đoàn Hoàng Ưng 239 ở Đà Nẵng, Nguyễn Anh T, ông có good job đi bay cho hăng dầu ở New Orleans từ ngày qua Mỹ cho đến ngày về hưu trên hai mươi năm, ông đang ở tuổi bát thập vẫn khỏe mạnh và an nhàn, hiện đang sống cùng phu nhân tại thành phố New Orleans tiểu bang louisiana (chúc anh chị bách niên giai lăo, nhiều sức khỏe, nhiều niềm vui, cùng con cháu).


Người phi công mang khuôn mặt hào hoa, gan dạ lấy không gian làm nhà, lấy nghiệp bay làm lẽ sống, “yêu thương là gió, nhân t́nh của mây” người viết không phải là người của làng văn, làng báo là mẫu quân nhân thuần túy được tiếng hào hoa, nhưng cá nhân lại mẫu mực nghiêm túc, trong quân phong, quân kỷ, tâm tư lúc nào cũng hướng về quê hương đất tổ, con người luôn cầu tiến và hoạt động xă hội, cộng đồng tôn giáo không ngừng nghỉ, cố gắng sống tốt và làm sống lại một thuở hào hùng, tuy đôi chân đă già yếu, cơ thể hao ṃn, nhưng trong tôi bao nhiêu niềm trăn trở dằn vặt v́ sức tàn lực kiệt, hôm nay đă đi gần cuối cuộc đời sống nơi xứ lạ quê người tuy đầy đủ vật chất nhưng vẫn mang nỗi khắc khoải khôn nguôi khi chưa làm tṛn bổn phận và trách nhiệm của một người con đối với đất nước và đồng bào, những ấp ủ, những giấc mơ thầm kín về một Việt Nam tự do và dân chủ.


Người phi công trầm ngâm sau những lần ngâm nga trong chén trà v́ đă từ bỏ quê hương điêu tàn, quay lưng với tương lai đen tối, không bao giờ quên ḍng máu Việt, họ không ngồi khóc thương cho một khung trời cao rộng đă mất, mơ tưởng một dĩ văng tàn phai, họ luôn luôn nghĩ về quê hương và đất nước, ngậm ngùi trong tinh thần thanh thản để đón chờ ngày vinh quang trong ánh thanh b́nh trên toàn cơi Việt Nam yêu dấu.


Trong bản nhạc Tuyết Trắng của Trần Thiện Thanh có mấy câu:


“Đây áo bay màu xanh xanh như t́nh ái

thắt lại khăn ấm chính em đan

khi gió quay cuồng sau cánh bay

con tàu thét gầm cho tim ngất ngây

phi đạo chạy dài anh cất cánh bay lên…”


Mỗi lần cất cánh đều nhớ người yêu đang đợi nơi cổng trường,
“tuyết ơi xin nhuộm trắng trong tâm hồn em gái nhỏ tôi thương”… Khi người phi công về già vẫn mang nặng “thói hư tật xấu” vẫn nghĩ về em gái bé bỏng thời tung mây lướt gió, cho nên rất gần gũi với giới phụ nữ, những h́nh ảnh đẹp sexy đều được quảng cáo và trang trí trên nón bay (helmet) và trong pḥng lái của đủ các loại máy bay.

Người phi công khi về già thường hay ở những thành phố lớn, khí hậu ôn hoà, phương tiện di chuyển tiện lợi, kinh tế, sức khỏe tiện nghi… rất hiếm thấy một ai sống ẩn dật vui thú điền viên nơi miền quê xa xôi tĩnh lặng, hàng ngày thường đi bộ thể dục, đánh tennis… cuối tuần tham dự tiệc nhỏ có tính cách gia đ́nh, cờ bạc rượu chè cũng ít, tôi thường nghe các bà chị khen chồng rối rít “nhà tôi lúc nào cũng lịch lăm nhỏ nhẹ hiền ḥa như đứa con nít”…


Người ta có thể sản xuất ra hàng loạt những cuốn lịch xác định, ngày nào cuối năm, nhưng không ai có thể tiên liệu chính xác ngày nào là ngày cuối cùng của đời ḿnh. Nhu cầu của con người luôn thúc bách hàng ngày, hàng giờ không đợi đến cuối năm đầu năm, nỗi thống khổ của thế gian cũng diễn ra triền miên bất tận, ở khắp nơi trên địa cầu không phải chờ đến thời gian. Đời người cũng trôi quanh như một ḍng sông ngày đón mặt trời, đêm hưởng trăng sao, bức tranh vân cẩu trải dài năm tháng, nước xuống, nước lên cuốn theo vô số cỏ cây tàn úa của hai bờ lau sậy, bên lở bên bồi, đẩy đưa thuyền trôi bến nọ bờ kia, nào người giặt giũ tắm mát, nào người phóng uế xả rác… nước sông vẫn lững lờ chảy chuyên chở tất cả và đôi khi gió lặng sống yên nước trong veo ẩn hiện một vầng trăng vằng vặc ngời sáng, hăy sống như một ḍng sông đừng ngăn bít, đắp bờ, dựng cọc che chắn đường ra đại dương, đừng tự biến con sông thành ao, thành hồ rồi vui thích đắm ḿnh trong nước đọng ao tù, ḍng sông nguyên thủy hàng ngày là ḍng sông nước vẫn thản nhiên lên xuống tuôn chảy ra đại dương.


Nước Mỹ có năm mươi tiểu bang, lại có hàng ngàn thành phố hầu như người phi công ở rải rác khắp các thành phố, tùy thuộc vào thành phố lớn nhỏ nhiều ít người Việt Nam tỵ nạn sinh sống, các anh chị là những người tài hoa, mang nhiều tinh thần dân tộc là thân hào nhân sĩ lại có căn bản Anh ngữ nên t́nh nguyện sinh hoạt xă hội trong cộng đồng, có người đến tuổi hưu trí mà vẫn tiếp tục sinh hoạt “ăn cơm nhà vác ngà voi”, với tinh thần quảng đại và rộng lượng đồng bào tỵ nạn luôn luôn quư mến và biết ơn.


Để gởi gắm kư ức của tôi những nỗi da diết, trăn trở của một phi công nỗi buồn hơn là niềm vui. Những kỷ niệm bay bổng sương khói mờ nhạt trong ḷng cảm thấy kỳ lạ vẫn mờ ảo cứ luôn lăng đăng trong kư ức và trái tim già cằn cỗi của tôi. Kiếp nhân sinh của mỗi người như một hành tŕnh dài đăng đẳng, khi thăng lúc trầm, khi vui khi buồn, lúc giàu lúc nghèo… đừng so sánh hay lấy ḷng người khác mà lại đánh mất bản tính của ḿnh. Chiến tranh chỉ là giai đọan, t́nh yêu mới là vĩnh cửu, tôi không viết truyện để sống mà tôi sống để viết truyện, những câu chuyện hay, hoặc những câu chuyện thật thể hiện và chiêm nghiệm được và mất trong câu chuyện, tất cả thể hiện bằng sự trau chuốt từ câu chuyện đẹp vui đến câu chuyện buồn da diết nhưng không ủy mị, mà lại thăng hoa trong đời sống văn hoá và nghệ thuật.


Không ai có thể giúp bạn hoàn thiện một cách tốt đẹp hơn, thời gian cũng không khiến bạn trưởng thành, tất cả là do chính bản thân ḿnh, là phúc hay hoạ, là vui hay buồn, là mạnh mẽ hay yếu ớt chỉ có không ngừng tiến bước tu dưỡng phẩm hạnh rèn luyện tài hoa, bạn mới t́m được hạnh phúc chân chính của riêng ḿnh.


Sống với thực tại mới t́m được trạng thái lư tưởng của sinh mệnh, đời người có hàng trăm, hàng ngàn chuyện không biết trước, cần mẫn và chăm chỉ làm những điều tốt trước mắt mà thôi, sống hiện tại là cách sống tốt nhất về thể xác lẫn tinh thần cùng hoà chung một nhịp điệu, đây cũng là thái độ sống chân thực nhất, khi sống với thực tại không bị qúa khứ che mờ đôi mắt, chẳng bận tâm trước tương lai, từ đó chúng ta có thể t́m lại được trạng thái lư tưởng của sinh mệnh. Tóm lại ngày hôm qua đă trở thành dĩ văng, ngày mai chẳng biết những ǵ sẽ xảy ra, chỉ có hiện tại mới là món quà qúy giá nhất mà trời đất đă ưu đăi và ban tặng cho chúng ta, hiện tại chính là nơi duy nhất, sở hữu cuộc sống nầy, năm tháng cứ lặng lẽ trôi qua như “bóng câu qua cửa sổ”, khi tuổi xế chiều tôi mới ngộ ra về danh vọng, địa vị, số phận, sự nghiệp, hôn nhân, gia đ́nh và bạn bè… Theo thời gian mọi thứ đều biến hóa và đổi thay khôn lường, có thể sinh ra hoặc mất đi, có thể phát triển rồi lại rụi tàn, cái ǵ có đến chắc chắn sẽ có đi, không bao giờ tồn tại măi măi, nhưng đó chỉ đúng với vật chất ngoài thân, có một thứ mà con người ǵn giữ nó tồn tại lâu dài với thời gian đó chính là t́nh người. Hy vọng rằng bạn có thể nếm trải vị ngọt, buông bỏ những phiền năo, đắng cay và phiêu du giữa những ngày trong xanh êm ái.


Những chiếc lá vàng mang màu sắc sặc sỡ của mùa thu cuối cùng tại thành phố West Palm Beach là nơi tôi đang ở cũng đă ĺa cành, ngọn gió thu c̣n sót lại mơn trớn trên cành cây sau vườn nhà tôi mang chút buồn riêng tư man mác, theo định luật xoay ṿng của vũ trụ thu đến thu đi, thu đi trong nhớ nhung và luyến tiếc. Ai trong chúng ta đều đến thế gian này một chốc lát rồi trở về với cát bụi, có chăng chúng ta để lại nơi đây là những kỷ niệm, những mảng kư ức vô giá để lại cho người, cho đời. Tha hương vọng về quê cũ trong ngậm ngùi hoài cảm thấp thoáng bóng cây đung đưa theo gió ŕ rào, hay tiếng chiều êm ả trong kỷ niệm xa vời vợi. T́nh yêu là hơi thở muôn đời và t́nh già rộng mở nhưng lại bao dung cho một thời tàn rụi, ngoài t́nh yêu c̣n có sự qúy trọng và bao dung, nhường nhịn nhẫn nại. T́nh già có thể là t́nh vợ chồng dài lâu ân nghĩa, cũng có thể là t́nh bạn tâm giao, chúng ta hăy sưởi ấm t́nh nhau trong những ngày c̣n lại trong cơi ta bà./.

 


Nguyễn Trà

Hoàng Ưng 239

cuối thu 2020

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính