Trồng “cỏ” làm giầu ở Canada.

 

Nguyễn Tài Ngọc

 

 

 

Ở Canada và ở Mỹ có hai nghề phần đông đại đa số nhân công là người Việt Nam, người nước ngoài khó  chen chân vào. Cả hai giống nhau ở những điểm:

 

1. Không cần có học thức cao.

 

2. Không cần biết nói hay hiểu tiếng Anh nhiều. Phát âm bập bẹ “Hao a dzu?” hay “Ai dzớt kêm tu Dzù-Nai-Tịt-Tệt ờ phiu dzia ờ gô” (I just came to the Unites States a few years ago) là đủ tŕnh độ đi làm.

 

3. Chủ luôn luôn là người Việt.

 

4. Không nộp thuế cho chính phủ.

 

5. Chỉ cần làm trong một thời ngắn là tài chính được dồi dào, có thể mua xe Lexus hay Mercedes, không như những người  học đại học, ra trường t́m đỏ mắt không ra việc mà c̣n phải trả tiền nợ mượn khi đi học, nghèo xấc bấc xang bang.

 

6. Giờ làm tùy hỷ, không nhất định.

 

7. Chủ trả tiền mặt.

 

8. Chủ không mua cho bảo hiểm y tế.

 

9. Có thể ngửi hóa chất hại cho cơ thể.

 

10. Làm việc trong nhà có máy lạnh.

 

11. Khi làm việc nghe nhạc Sến Đàm Vĩnh Hưng 24/24 thoải mái, chủ không than phiền.

 

Và những điểm cách biệt:

 

1. Ở Mỹ làm việc trong sung sướng, danh chính ngôn thuận, tiếp xúc với nhiều khách; ở Canada làm việc trong âu lo, sống chui sống nhũi, không muốn gặp ai.

 

2. Phần đông nhân công ở Mỹ là người Việt ngày xưa sống trong thời Việt Nam Cộng Ḥa, trong khi ở Canada phần đông là người miền Bắc (sinh sống ở ngoài Bắc trước tháng 4-1975).

 

3. Ở Mỹ tuy giầu, nhưng không giầu kinh khiếp như ở Canada.

 

4. Ở Mỹ việc làm hợp pháp; ở Canada bất hợp pháp, cảnh sát bắt th́ sẽ vào viếng thăm Khám Chí Ḥa.

 

Hai nghề đó là: ở Mỹ, nghề làm nail, và ở Canada, nghề “trồng cỏ”: trồng lậu cây cần-sa để bán.

 

Tờ báo Winnipeg Sun số ra ngày 9-tháng 8-2011 loan báo Cảnh Sát RCMP –Royal Canadian Mounted Police- vừa phát giác một khu trồng trọt quy mô gần 3000 cây cần-sa marijuana trị giá 2.9 triệu đô-la ở vùng đồng quê gần St. Amelie. Theo lời cảnh sát, những cây cần-sa này được trồng trong sáu nhà kính lớn (green house), với rất nhiều nhà kính khác đang trong t́nh trạng xây dựng dở dang.  Ba người Việt Nam chủ miếng đất này, thường trú dân của bang British Columbia, đă bị cảnh sát bắt giữ.

 

Cây cần-sa bị Cảnh Sát Winnipeg phát giác (Ảnh của Winnipeg Sun)

  

 Theo tài liệu thu nhặt của tờ báo Winnipeg Sun, phần đông những nơi trồng cần-sa là ở phía Bắc Winnipeg, nơi rừng cây trùng trùng điệp điệp, và  90% chủ nhà cửa đất đai của những người trồng cần-sa bị bang Manitoba thưa để tịch biên tài sản là người Việt Nam. 15 trong số 17 chủ nhà trồng cần-sa tịch biên là người Việt Nam. Một trong những người này là hội viên của một băng đảng gây tội ác, trồng cần-sa, chuyên chở và buôn bán với  tổ chức quy mô và tinh xảo.

 

Đây không phải là một vấn đề nan giải chỉ riêng cho bang Winnipeg, mà cho toàn cơi Canada.

 

Đa số tội ác về trồng cây cần-sa, buôn bán thuốc phiện ở Canada là do người Việt Nam. Lư do nguyên thủy tại sao người Việt trồng cần-sa ở Canada cũng có chữ “Việt Nam”: Chiến tranh Việt Nam. Vào thập niên 1960, chính phủ Hoa Kỳ bắt quân dịch gửi quân sang Việt Nam chiến đấu. Hơn 50,000 thanh niên bỏ Mỹ sang Canada sống để trốn tránh nghĩa vụ quân sự. Phần đông chọn nơi cư ngụ ở bang phía Tây Canada,  British Columbia (có thành phố Vancouver)  v́ nơi đây có nhiều rừng núi và khí hậu mát mẻ hơn ở phía Đông. Những thanh niên này theo phong trào hippie nên họ có đời sống thác loạn, hút thuốc phiện là chuyện thông thường. Họ bắt đầu trồng cây cần-sa, đa số với mục đích dùng riêng cho cá nhân, hoặc nếu có bán th́ chỉ bán cho đủ sống. Nhưng dần dần băng đảng “Hells Angels” bắt đầu tổ chức trồng trọt quy mô, làm hẳn kỹ nghệ sản xuất để bán lại cho thị trường tiêu thụ bên Mỹ.

 

Sau tháng Tư năm 1975, làn sóng tỵ nạn Việt Nam đầu tiên đến Canada. Họ ở trải khắp mọi nơi trên Canada, chủ yếu là những thành phố lớn như Vancouver, Toronto, Ottawa, Montreal, và Quebec. Những người Việt tỵ nạn này phần đông là thành phần có học, hoặc là dân buôn bán chăm chỉ cố gắng rồi thành công ở xứ người. Ottawa là thành phố tập trung nhiều kỹ nghệ tân tiến của Canada và có khá nhiều người Việt trẻ tuổi tốt nghiệp kỹ sư. Tờ báo Ottawa Citizen đă viết một bài ca tụng người Việt tỵ nạn đă đóng góp vào công việc nâng cao Canada.

 

Thành phố Vancouver th́ lại khác. Rất nhiều người Bắc ở Hải Pḥng  vào cuối thập niên 1980 dùng thuyền sang Hồng-Kông lánh nạn. Những người Bắc này phần đông ít học thức, quá nghèo nên trốn đi. Họ rời Việt Nam v́ lư do kinh tế, không như  những người Nam Việt Nam rời bỏ quê hương v́ lư do chính trị. Có một tin đồn, không biết đúng hay sai là chính phủ Cộng Sản Việt Nam nhân cơ hội này đẩy hết những tù nhân thuộc thành phần gian ác của xă hội ra khỏi Hải Pḥng. Những người tỵ nạn từ Hải Pḥng này cùng với những băng đảng đến trú ngụ ở Vancouver. Người ta không biết tại sao nhưng có thể đó là chính sách của chính phủ Canada trải rộng người Việt khắp nơi và chỉ v́ một trùng hợp ngẫu nhiên mà những người này đến Vancouver. Không có kiến thức học vấn, ít nơi mướn làm việc, đời sống tài chính không ổn định, những người Việt vùng miền Bắc này và những băng đảng quay sang nghề kiếm tiền nhanh nhất: trồng cần-sa để bán.

 

Theo một bản tường tŕnh năm 2000 của DEA (Drug Enforcement Agency) Hoa Kỳ, vào thập niên 1990, một loại thuốc phiện tên BC Bud ở Vancouver một pound (nửa kư) bán từ $1,500 đến $2,000, ở California bán $3,000, và New York bán $8000. Bán được lời rất nhiều tiền mà h́nh phạt hầu như không hiện hữu. Đối với luật pháp Canada, buôn bán marijuana chỉ là một tội nhẹ, bị phạt một số tiền và một án treo, chẳng ai bị bắt (ở British Columbia, chỉ có 10% người bị bắt về tội trồng cần-sa phải vào tù). V́ lư do này mà những băng đảng người miền Bắc trong một sớm một chiều chiêu dụ bao nhiêu người đồng hương nhẩy vào nghề trồng cần-sa.

 

Băng đảng Hells Angels của Mỹ lúc bấy giờ chú trọng trồng cần-sa hàng loạt trong một nông trại ở ngoại ô. Một khi phát giác và bị tịch thu, chẳng những vốn bị mất nhiều mà khai triển trở lại cũng khó. Ngược lại, người Việt Nam đổi chiến thuật trồng cần-sa ở trong nhà ngay trong thành phố hay ở vùng lân cận thành phố để đánh lạc hướng cảnh sát . Làng xóm không nghi ngờ, mà cảnh sát cũng không nghĩ ra. Chẳng phút chốc người Việt quá thành công, và rồi vào thập niên 1990, hoàn toàn làm bá chủ việc trồng “cỏ”.

 

Trồng cần-sa tiêu thụ số lượng điện nước rất lớn.  Dùng điện nước trong nhà sẽ bị công ty Điện Nước phát giác nên người Việt Nam câu lậu điện, nước từ những nơi khác hoặc ở đèn đường. Đôi lúc họ sửa cả số đồng hồ. Có một ước lượng là mỗi nhà trồng cần-sa ăn cắp điện nước trị giá $15,000 đô-la một năm.

 

Cắt nối dây điện, sửa đổi công-tơ điện, tăng cường độ điện dùng, dùng thêm quạt máy… tất cả làm tăng thêm nạn nguy hiểm cháy nhà, không những chỉ nhà trồng cần-sa, mà cho cả những nhà lân cận. Trong một vài thành phố, cứ mỗi một trong tám điện thoại cứu cấp gọi cảnh sát báo cháy nhà là do nhà trồng cần-sa gây ra hỏa họan.

 

Cây cần có không khí để sống nên thông thường họ đổi lại hệ thống thổi gió từ ḷ sưởi để không khí lưu chuyển khắp nhà. Hơi độc của các chất hóa học dùng cho cây tăng trưởng tích tụ ở trong nhà, hay phát ra bên ngoài, ảnh hưởng không khí của các nhà láng giềng. Áp xuất của hơi tích tụ có thể nổ tung, phá vỡ nhà bất cứ lúc nào.

 

“Grow Ops” Trồng cần-sa trong nhà (Ảnh Internet)

  

Để đem một số lượng nước rất cao vào nhà tưới cây, họ thường làm một hệ thống nước đặc biệt ở dưới hầm nhà. Nước vào càng nhiều th́ độ ẩm ướt càng cao nên họ phải đặt thêm ống thoát hơi ra ngoài, thông thường là đi ra lối trên nóc nhà. Đèn phải sáng suốt ngày đêm cho cây lớn, sức nóng làm nước ẩm trong đất quyện với những thuốc acid giết bọ trở thành hơi độc hại trong không khí, ảnh hưởng đến người trong nhà. Không khí ẩm ướt tạo ra mốc trong tường, gây độc hại cho người hít thở không khí.

 

Người Việt trồng cần-sa ở nhà mướn, và cả ở nhà họ mua. Để nhà trống không th́ bị hàng xóm nghi hoặc nên họ mướn người Việt khác đến ở để hàng xóm khỏi ḍm ngó. Những người được mướn này sẽ chăm sóc cho việc trồng cần-sa. Nếu bị cảnh sát phát giác th́ chỉ có những người này bị bắt, chủ không bị hề hấn ǵ. Nhà trồng cần-sa như thế này ở Canada gọi là GROW OPS.  Người Việt Nam  mướn hay mua nhà để trồng cần-sa nhiều đến nỗi vào năm 2004, Hiệp Hội Buôn Bán Bất Động Sản Canada phải phát hành một quyển cẩm nang để huấn luyện nhân viên làm cách nào có thể phát hiện nhà đă dùng để trồng cần sa hay để ư những người như thế nào có thể dùng nhà để trồng cần sa khi hỏi mua hay mướn. Vào tháng 9 năm 2008, cảnh sát Canada khám phá một nông trại trần cần-sa nhiều nhất trong lịch sử Canada với hơn 40,000 cây cần-sa, trị giá bán ngoài thị trường tiêu thụ là $40 triệu đô-la. Chủ nông trại là một người Việt Nam, Việt Hà, mua nông trại này vào tháng 11 năm 2005 với giá là $190,000 đô-la.

 

Ở Mỹ trồng cần-sa là một trọng tội (felony) với án tù mười năm, trong khi ở Canada chỉ là một tội nhẹ. Ngay cả sau khi bị bắt và kết tội, chỉ có 10% bị đi tù nên đó là lư do dân Việt Nam ở Canada tranh nhau trồng cỏ, bán qua thị trường tiêu thụ bên Mỹ (85% cần-sa trồng ở British Columbia bán qua bên Mỹ) . Tiền thu vào quá nhiều -chỉ ở British Columbia tiền cần sa bán thu vào là bẩy tỷ đô-la-, nên càng thêm nhiều người Việt nhẩy vào trồng cần-sa. Có nhiều gia đ́nh thân nhân ở phân tán khắp nơi, người ở Canada, người ở Pháp, người ở Mỹ…nên sau khi khám phá môi trường thuận lợi giống Canada và có người tiêu thụ, người Việt trồng cần-sa nhanh chóng lan sang Anh Quốc. Năm 2004 luật pháp Anh Quốc hạ thấp tội trạng cần-sa từ Cấp B xuống cấp C, có nghĩa là nếu một người bị bắt hút cần-sa với một số lượng ít th́ sẽ không bị kết tội. Dân chúng lại nghĩ trái ngược là luật pháp thay đổi không bắt người hút cần-sa nữa nên số lượng trồng cần-sa một sớm một chiều tăng lên gấp bội. Ở London, vào năm 2003-2004, cảnh sát bắt 500 nhà trồng cần-sa, Năm 2005-2007, con số đó tăng lên gấp ba, 1,500. 75% những người trồng cần-sa ở London là người Việt Nam, nhiều đến nỗi mà Cảnh Sát của Sở Ngoại Kiều tháp tùng Cảnh Sát thành phố mỗi khi bố ráp. Băng đảng hay người Việt trồng cần-sa ở Anh chiêu dụ trẻ con chăm sóc cây cối, nhà cửa v́ luật pháp Anh Quốc không khắt khe với con nít. Giống như Canada, trồng cần-sa ở Anh mang một số tiền lời khổng lồ. Họ ước lượng một nhà có thể mang vào $500,000 một năm.

 

Biến cố Sep-11-2001, và gần đây giá nhà bên Mỹ sụp so với Canada, thay đổi cục diện trồng cần-sa ở Canada. Để chống quân khủng bố xâm nhập vào nước Mỹ quá dễ dàng (vài không tặc ngày Sep-11 đă xâm nhập vào Mỹ qua đường bộ từ Canada), chính phủ Hoa Kỳ  siết chặt kiểm soát an ninh ở vùng  biên giới. Sự gia tăng tuần tiễu ở biên giới chống khủng bố này vô t́nh bắt nhiều dân buôn lậu bạch phiến từ Canada. Dân chuyên môn trồng cỏ ở Canada do đó thay đổi chiến thuật, di chuyển sang bên Mỹ: New Jersey, Seattle, San Francisco, Houston, và ngay cả vùng San Gabriel Valley phía Đông của Los Angeles . Ở Seattle, người Việt Nam trồng cần-sa trong những tiệm bán cây cối trá h́nh. Họ  t́m những người Việt Nam mua bán nhà cửa khác mượn tiền ngân hàng cho họ mua những miếng đất lớn ở vùng thôn quê để trồng marijuana với kế hoạch quy mô vĩ đại.

 

Vào tháng 3 năm ngoái, cảnh sát viên Thomas Lucasiewicz trong một đêm đi tuần ở thành phố Monrow Township, New Jersey ngửi thấy mùi cần sa đốt khá nặng qua gió vào trong xe của ḿnh. Nh́n chúng quanh không thấy ai hút, anh ta và người lính đồng hành dừng lại ở một căn nhà và gơ cửa. Khi có người ra mở cửa th́ hai người khám phá một cảnh chưa từng thấy: hàng hàng lớp lớp chậu cần-sa trồng khắp nơi trong nhà. Dây điện chằng chịt trong nhà đốt cháy sáng 64 bóng đèn cho cây sống. Chủ nhà là Thu Nguyên, đàn bà,và hai người đàn ông khác, công dân Canada, bị bắt. Số lượng cây cần-sa trong nhà trị giá 10 triệu đô-la. Trong ṿng hai ngày kế tiếp, cảnh sát khám phá thêm năm căn nhà mướn trồng cần-sa, với 3,370 cây trị giá $400,000,  hai người bị bắt giam. Cảnh sát New Jersey nói là kế hoạch trồng cần sa này nhập cảng  từ Canada. Tất cả những người này bị kết tội trồng cần sa, oa trữ bạch phiến với mục đích phân phối bán -mỗi tội có thể mang án tù đến 20 năm, và ăn cắp điện. Một người đă tẩu thoát, hai người đă bỏ trốn sang Thái Lan.

 

Tuy rằng một thống kê gần đây nhất cho thấy 51% dân Canada ủng hộ việc cho phép hút marijuana, Đảng Bảo Thủ The Conservative Party do Thủ Tướng Stephen Harper lănh đạo tŕnh bày nhiều dự án thay đổi luật pháp tăng án tù, và tích cực trong việc bố ráp và bắt giam những người trồng cần-sa. Chỉ có thời gian mới trả lời là phe nào sẽ thành công, chính phủ Stephen Harper, hay nhóm thiểu số người Việt Nam dùng đủ mọi thủ đoạn bất chính với mục đích duy nhất là kiếm ra tiền, làm tổn thương danh dự của bao nhiêu người Việt Nam khác trên thế giới.

 

Nguyễn Tài Ngọc

------------------------------------------

 

Target Print Uncovers Cannabis Factory

http://leedsprinter.blogspot.co.uk/2011/04/target-uncovers-cannabis-factory-after.html

 

 

 

After a period of rapid growth forcing us to move buildings a couple of times we bought our own factory building on a small newly built industrial estate. We liked it so much that when the building next door came up for sale we bought that with a view to possible future expansion. In the meantime we put it up for let. In a flat property market after the crash we tried every advertising opportunity, including Gumtree. To our surprise and delight we had a call from Raj, a lovely young lad from London who had seen our smallad and brought his business partner, a Chinese guy, up to see the unit. They had a new business buying and selling end of range white goods and needed a dry, secure place for storage. With Leeds' lower rent and rates and proximity to the motorway network our place fitted the bill and we agreed a rent there and then. A couple of weeks later he moved in with all his stock late at night to avoid the heavy daytime motorway traffic.

Our worries of constant van and truck disturbance were quickly laid to rest as the shutters were always down during working hours as goods were always moved during off peak traffic. Apart from needing a little prompting at rent time Raj proved to be a pleasure to do business with, polite and unobtrusive.

Until the rumours started to circulate round the estate. Talk of a cannabis factory right under our noses seemed a bit extreme until we saw a piece on Look North about a  Chinese gangster found dead in a Bradford canal. He was traced back to a cannabis factory in a nearby industrial unit that looked very similar to ours. We do a lot of work for night club promoters and when a club DJ walked into our office commenting on the reek of skunk in the car park we knew we had to act. That very evening we went to the police station to report our suspicions. To our utter amazement the duty officer asked us to go away and open up the factory and come back if we found anything untoward. We refused to leave the station without evidence of our call and eventually we were given a document and an assurance that we would be contacted.

I had a Creative Networks meeting that night and planned to call in on my way home, as the police suggested. Joy talked me out of it, pointing out the folly of opening up a building on a deserted industrial estate in the dark, alone. We now know that I would have disturbed at least four men guarding a crop to the value of hundreds of thousands of pounds. Next morning we saw soil and water leaching out under the loading bay door and called the police back. They had no officers available, nor the next few days, due to Friday night drunks, kids with fireworks etc. Eventually after a couple more calls a car was found on Sunday night. We explained the situation to the constables who asked us to open up. Problem. The tenants had added a bullet lock of their own. The work of a moment for a locksmith, surely, but no go said the cops. They couldn't break in without the permission of the tenant, they told us, and they couldn't allow us to break into our own property. They suggested we contact the tenants to seek permission and give them a call to come back when we had the key. We insisted they call the station to get permission, which they did, but they were told by the station that the sergeant was busy and couldn't be disturbed. They wanted to leave but after going to so much trouble to get the police to attend we weren't going to let them go so easily and eventually they agreed to allow us to call a locksmith at our own expense.
 


Finally we were in! An amazing sight greeted us. The reception was kitted out as living quarters for four Vietnamese illegal immigrants, who acted as labour for planting, tending and harvesting the plants. There were mattresses, fridges, food cartons and bottles of exotic eastern beer. The cctv would have tipped them off to our suspicious sniffing round a few days earlier. They had of course by now fled, though all the lights and power were still running. The place was like the Marie Celeste. You almost expected them to come back any moment and take up where they had left off. When we stepped into the warehouse we realised that this was skunk growing on an industrial scale. Row upon row of half grown plants lay under plastic sheeting erected to keep the plants warm and put off heat-seeking helicopters. Over the plants were banks of high powered lights and industrial grade extraction ducting. Spaghettis of wiring connecting up the growing equipment led back to banks of switches and fuses running the length of the wall. The cops put the cost of the equipment at around £10,000 and a weeks work for the installers. They said everything would be brought in on one wagon on the first night, fitted up to a pre-arranged plan and instructions left for cultivation. Production boards in Vietnamese script bore this out. We were told to tread carefully as we checked out the rest of the building as it is apparently not unknown to booby trap the electrics. The warehouse and offices were all laid out with rows of plants in plastic tubs, each room in various stages of growth. Sacks of 'plug' plants lay in the loading bay along with skips of compost.

 



As we proceeded upstairs, avoiding the wiring strung along the wall the stench became overpowering. When we reached the top it became obvious why. Rows of empty black black tubs stretched the whole length of the upstairs offices. All the plants were gone. Leaves and soil strewn across the floor bore out the cops' theory that this had been the site of the first harvest, hence the stink in the car park.  In these conditions 6-8 weeks is adequate to grow the crop from plug to harvest. It was obvious that the crop had been harvested and bundled up during the day on Thursday ready for collection on Thursday night when the coast was clear. The whole outfit was in full swing and all the workforce hard at work when we reported to the police station.

We were asked to leave the building when a YEB engineer came to cut off the power. He told us that the set-up was using more power than the rest of the industrial estate put together and was close to tripping out the sub station. To avoid suspicion the criminals had jointed directly onto a live 3-phase 400v supply, by-passing the meter. People always ask me who pays for the electricity. Nobody! They're criminals!

I had a massive blow-up with the police next morning culminating in a threat to arrest me (!) when they turned out in force posing for photographs and the CID rolled up asking the guys at Target Print why they hadn't reported suspicions earlier (!!) We weren't happy with that but a meeting with an Inspector resulted in 'words of advice' to the officers in question and this press statement thanking us for our vigilance:
 


 

MASSIVE CANNABIS FACTORY UNCOVERED IN LEEDS


 

One of the largest cannabis factories ever found in West Yorkshire has been uncovered on a Leeds industrial estate.


 

The illegal growing set-up of about 3,000 plants was discovered in a rented industrial unit on the Whitehall Cross Industrial Estate, in Whitehall Road, Wortley, after the owners, who run neighbouring firm Target Print, contacted police to report a suspicious smell emanating from the premises.


 

The elaborate growing operation was spread over two floors and had been sectioned off into separate rooms containing plants at different stages of the growing process.


 

The estimated street value of the plants is £800,000 making it one of the biggest single seizures the Force has seen.


 

The site has undergone a detailed forensic examination, the plants have been recovered for disposal and enquiries are ongoing to trace those behind the illegal operation.


 

Acting Inspector Sue Disley, of the West Outer Neighbourhood Policing Team, said: “The scale of this cannabis growing operation puts it among the largest ever found in West Yorkshire and it represents a very significant seizure. Once again the vigilance of members of the public has played a vital role in stopping this drug reaching the streets where it can cause damage to individuals and our communities.


 

“We are very grateful to the public-spirited individuals who alerted us after becoming suspicious about what their premises were being used for. This again illustrates the important part the public can play in helping us to tackle organised criminals who think they can get away with growing cannabis on an industrial scale in our communities.


 

“We have had a good deal of success in uncovering these cannabis growing operations and arresting the people behind them, and the vast majority have been found as a direct result of information from the local community.


 

“There are many ways to spot a potential cannabis factory and I would encourage people to familiarise themselves with these warning signs. Most cannabis factories will emit a strong and unusual smell. Neighbours may hear a lot of banging noises as the factory is set up and see people coming and going with bags of fertiliser and compost and other equipment such as powerful lights. If it’s it a residential street it’s likely the curtains will be kept closed at all times but bright lights may appear to be left on around the clock.


 

"I am also appealing to landlords to be aware of what to look for. If the tenant pays for a long period upfront in cash and does not allow you access to the property then let us check it out."


 

Anyone with suspicions that a property is being used to grow cannabis should contact their local neighbourhood policing team via 0845 6060606 or Crimestoppers, anonymously and in confidence, on 0800 555 111.


 

Postscript;

In the few months after the building was repaired and re-advertised on smallads sites we have had two separate approaches from what we now know to be criminal gangs wanting to set up a similar operation.

No arrests have been made.

 

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính