Làm sao quên được!

 

Nguyễn Quốc Biển

Cựu GS. TH Phan Bội Châu và Cựu DBQHVNCH 71-75

 

 

             Vào khoảng 3 giờ chiều một ngày gần cuối năm 2006 bng tiếng điện thoại reo vang. Vừa nhấc máy lên, tôi nghe một giọng nói rất quen thuộc mà tôi được nghe cách đây mới mấy ngày ở đâu đó. Mừng quá! Đó là giọng nói hùng hồn, sinh động, hấp dẫn của một người mà tôi đă được xem và nghe, qua một DĨA DVD của HỘI THÂN HỮU B̀NH THUẬN ghi lại cuộc sinh hoạt về buổi TÂN NIÊN HỘI NGỘ B̀NH THUẬN 2006, do một cặp vợ chồng, học tṛ cũ Trung Học Phan Bội Châu ở Úc vừa đi du lịch từ Hoa Kỳ về mới mến tặng.

 

            Tôi đă xem và xem nhiều lần DĨA DVD đó. Những khuôn mặt đáng kính, thân quen hay cả những khuôn mặt thuộc thế hệ trẻ dầu chưa quen biết, tất cả đều đượm vẻ thân thương sâu đậm trong quả tim tôi. H́nh ảnh Tỉnh B́nh Thuận, Phan Thiết, từ Quận Hàm Thuận, Thiện Giáo, Hải Long, Phan Lư Chàm, Hải Ninh, Hoà Đa, Tuy Phong đến cả những Thắng Cảnh như Núi Trà Cú, Bến Thương Cảng, Bến Cồn Chà, Lầu Ông Hoàng, Rặng Dừa và những Đồi Cát Mũi Né, Suối Vĩnh Hảo hay Băi Biển Cà Ná, lần lượt hiện ra trong trí óc tôi như một cuốn phim tuyệt diệu, LÀM SAO QUÊN ĐƯỢC! Phong cảnh B́nh Thuận đẹp, người B́nh Thuận hiền ḥa, dễ mến đă hơn một lần đậm nét ghi nhớ măi trong ḷng tôi.

 

             Đă 33 năm rồi xa cách, kể từ ngày Cộng Sản cưỡng chiếm Miền Nam (nước Việt Nam Cộng Ḥa), h́nh ảnh B́nh Thuận, Phan Thiết luôn hiện h́nh rơ rệt thân thương trước mắt tôi, giống như tôi c̣n dạo bước trên đường Gia Long, đường Trần Hưng Đạo, đường Huyền Trân Công Chúa hay đường Hải Thượng Lăn Ông, vào những buổi chiều “Tà tà bóng ngă về tây,” sau lúc đi dạy học ở trường Trung Học Công Lập Phan Bội Châu về.

 

            Tôi hồi tưởng vào năm 1960, sau khi vừa tốt nghiệp Cử Nhân Văn Chương Đại Học Văn Khoa Sài G̣n, nhân dịp dẫn một đoàn học sinh, sinh viên từ Sài g̣n ra Phan Thiết du ngoạn, hưởng cảnh thanh b́nh Phan Thành biển lộng gió, để thư giăn tinh thần sau những ngày đêm vùi đầu miệt mài thi cử. Đâu có ngờ, định mệnh đă đưa đẩy tôi về đây lập nghiệp, mặc dầu tôi không phải là người sinh trưởng tại B́nh Thuận.

 

             Tôi được mời làm Giám Học và dạy học tại Trung Học Tư Thục Công Giáo Chính Tâm. Chính ngôi trường này là nơi xuất thân một Ca Sĩ kiêm Nhạc Sĩ nổi tiếng, đó là Ca Sĩ Nhật Trường, tức Nhạc Sĩ Trần Thiện Thanh, lúc đó cũng học ở ngôi trường này và được bàu chọn làm trưởng ban Văn Nghệ của trường. Sau một năm, ông Lê Tá, Hiệu Trưởng mời tôi dạy học môn Việt Văn cho các lớp Đệ Nhị Trung Học Công Lập Phan Bội Châu. Ông khâm phục cách thức dạy học của tôi và sự mộ mến của học sinh. Nên ông đă ưu ái dành cho tôi nhiều cảm t́nh: Thứ nhất là Ông vận động với Bộ Quốc Gia Giáo Dục đặc cách cho tôi được chính thức gia nhập giáo sư ngoại ngạch Đệ Nhị Cấp, thứ hai là cho tôi được tiếp tục làm Giám Học và dạy học Trung Học Chính Tâm.

 

             B́nh Thuận là nơi “Đất Lành Chim Đậu” nên tôi đă thường trú từ đó tại Phan Thiết cho đến ngày Đoàn Người Di Tản khổng lồ gồm Dân Quân Cán Chính từ Miền Trung kéo về tràn ngập thành phố Phan Thiết trước ngày 18- 04- 1975. Phi trường Phan Thiết, Ṭa Hành Chánh tỉnh bị pháo kích. Bộ chỉ huy quân sự Tiểu Khu B́nh Thuận dời ra tử thủ ở Lầu Ông Hoàng. Trong lúc đó, cán binh Việt Công cùng bọn tội phạm trà trộn vào đoàn người di tản để cướp bóc, tung hoành phá rối an ninh trật tự công cộng, buộc ḷng tôi phải xuống ghe xuôi về Vũng Tàu. Tôi giă từ B́nh Thuận, Phan Thiết tŕu mến với cả một nỗi ḷng trăm cay ngàn đắng, tính ra vừa đúng 15 năm sinh sống tại đây. Tôi lập gia đ́nh tại Sài G̣n. Tuy nhiên 6 người con của tôi đă ra chào đời tại Phan Thiết. V́ thế, gia đ́nh chúng tôi xem B̀NH THUẬN, PHAN THIẾT như là nơi RUỘT THỊT MÁU MỦ T̀NH THÂM, LÀM SAO QUÊN ĐƯỢC: “ Mười lăm năm ấy, biết bao nhiêu t́nh “ ( Truyện Kiều Nguyễn Du ).

 

             Sau ngày Cộng Sản cưỡng chiếm Miền Nam 30-04- 1975, tôi bị kẹt tại Sài G̣n và bị Việt Cộng bắt tôi đi tù Cải Tạo. Cộng Sản giam tôi tại trại tù Cải Tạo Long Thành 2 năm. Rồi vào 2 giờ sáng một đêm tối không trăng, không sao, chúng c̣ng tay từng 2 người một, tống khứ lên xe vận tải bịt bùng, chuyển chúng tôi về rừng trại tù Xuyên Mộc, vùng Đất Đỏ Bà Rịa. Cộng Sản xếp tôi vào tội “NGỤY QUYỀN”, v́ làm Chủ Tịch Hội Đồng Tỉnh và Dân Biểu đơn vị Tỉnh B́nh Thuận.

 

             Chúng kết án tôi: tội Phản Động, tội “Chống Phá Cách Mạng, tội Chống Đảng, Chống Nhà Nước, đáng TỘI CHẾT”! Bị giam chung với tôi c̣n có Cụ Dân Biểu Nguyễn Bá Lương, nguyên Chủ Tịch Hạ Nghị Viện nhiệm kỳ 1 Đệ Nhị Việt Nam Cộng Hoà. V́ không chịu nổi sự khổ cực của trại tù: mỗi tuần lễ chỉ được ăn một bữa bo bo, c̣n 6 ngày thời ăn sắn ḿ khô với muối, mà tù nhân thường gọi là thịt cọp. Hằng ngày phải đi lao động cuốc đất, phá rừng để trồng sắn, trồng khoai, lại v́ tuổi già sức yếu, nên Cụ đă chết trong tù và Việt Cộng bắt chôn ở ven rừng hoang vắng, lạnh lẽo tại đây.

 

            Cộng Sản đă giam tù tôi 7 năm! Mỗi ngày sống trong trại tù Cải Tạo, tôi cảm thấy thời gian dài dằng dặc như là một thế kỷ, đúng như lời người xưa thường nói: “Nhất nhật tại tù, thiên thu tại ngoại”. LÀM SAO QUÊN ĐƯỢC cảnh trại tù cải tạo tập trung dă man của Cộng Sản! Chúng thả tôi về năm 1982. Năm 1984, trong một đêm khuya u tối mịt mù, tôi xuống ghe vượt biên, giă từ Quê Hương vô vàn yêu dấu ĐI T̀M TỰ DO. Sau 2 ngày rưỡi lênh đênh trên Đại Dương, chiếc ghe bé nhỏ, chở 63 người, dài chỉ 9 thước bị lủng sắp ch́m, tưởng chừng sẽ vùi thây ở đáy đại dương, th́ Ơn Trên Phù Hộ, may mắn được chiếc tàu SELANDIA Đan Mạch cứu vớt, đem vào Singapore an toàn. Bấy giờ tôi mới được thoải mái thở không khí trong lành của Thế Giới Tự Do... sau gần 10 năm bị tước đoạt hết mọi quyền sống căn bản con người trong chế độ độc tài Cộng Sản. Những giây phút hăi hùng lênh đênh trên sóng cả đại dương, tính mạng con người giông như ngọn đèn trước gió! LÀM SAO QUÊN ĐƯỢC!...

 

             Người gọi điện thoại cho tôi vào chiều cuối năm 2006 đó, chính là Ông Phạm Ngọc Cửu, vị PHÓ TỈNH TRƯỞNG Tỉnh B́nh Thuận cuối cùng của Chính Thể ĐỆ NHỊ VIỆT NAM CỘNG HOÀ, hiện định cư tại Florida Hoa Kỳ. Ông báo tin và mời tôi tham dự ĐAI HỘI DÂN QUÂN CÁN CHÍNH VIỆT NAM CỘNG H̉A B̀NH THUẬN hiện định cư khắp các nước trên thế giới, được tổ chức tại Nam California Hoa Kỳ vào ngày 15-04-2007 cùng ấn hành một cuốn Đặc San. Đề tài chính sẽ được thảo luận trong Đại Hội là: ÂN T̀NH. Ông mời gọi tôi tham dự Đại Hội và đóng góp bài trong cuốn Đặc San do Ban Tổ Chức sắp cho ấn hành trong nay mai.

 

             Với tuổi đời chập choạng bóng hoàng hôn 77, nhất là v́ lư do sức khoẻ không cho phép tôi về NAM CALI vinh hạnh tham dự ĐAI HỘI được, tôi xin nhiệt liệt gởi lời CHÀO MỪNG ĐẠI HỘI và kính chúc ĐẠI HỘI MỸ MĂN THÀNH CÔNG: T̀NH DÂN QUÂN CÁN CHÍNH B̀NH THUẬN BẤT DIỆT! Công lao BÀO VỆ VÀ XÂY DỰNG TỈNH B̀NH THUẬN của những DÂN QUÂN CÁN CHÍNH trước đây v́ chính nghĩa Quốc Gia, cũng chính là sự GÓP PHẦN BẢO VỆ và XÂY DƯNG TỔ QUỐC, muôn đời LỊCH SỬ NƯỚC NHÀ SẼ GHI CÔNG.

 

             Điển h́nh nhất trong biến cố Tết Mậu Thân 1968, Cộng Quân 3 lần tấn công tràn ngập xâm chiếm nhiều khu vực trong thành phố, tuy nhiên với sức mạnh đoàn kết và sự quyết tâm chiến đấu kiên cường của Dân Quân Cán Chính Bính Thuận đă oanh liệt chiến thắng vẻ vang. V́ thế, việc tổ chức ĐẠI HỘI DÂN QUÂN CÁN CHÍNH B̀NH THUẬN khắp thế giới về NAM CALI tham dự ĐẠI HỘI, tôi thiết tưởng, là một việc làm tốt, một việc làm đúng đắn, một điểm son rất đầy ư nghĩa, rất đáng khích lệ.

 

             Tôi thiết nghĩ: Xương Máu, Mồ Hôi, Nước Mắt, Công Lao của những người DÂN QUÂN CÁN CHÍNH B̀NH THUẬN đă hy sinh v́ chính nghĩa quốc gia phải được lịch sử nước nhà sau này tuyên dương, ghi công. Trái lại, những người phản bội Dân Quân Cán Chính, phản bội nhân dân B́nh Thuận, phản bội Tổ Quốc cần phải lên án. Chẳng hạn điển h́nh nhất là tên Trung Tá ĐINH VĂN ĐỆ, cựu Tỉnh Trưởng B́nh Thuận.

 

             Sau 30-04-1975, cháy nhà mới ra mặt chuột, mọi người mới biết, chính Đinh Văn Đệ là người đă làm NỘI TUYẾN cho Việt Cộng kể từ ngày y c̣n là sinh viên. Y là người Tây Ninh, có anh em vào bưng hoạt động cho Cộng Sản, nên bị móc nối làm nội tuyến cho Việt Cộng. Tuy nhiên, y đă dấu diếm, không khai vấn đề đó trong lư lịch quân bạ. Khi y giữ chức vụ Tỉnh Trưởng B́nh Thuận đă nhúng tay vào những tội ác tầy trời đẫm máu. Chính y với cương vị Tiểu Khu Trưởng đă ra lệnh cho một Đại Đội Địa Phương Quân chở lương thực, đạn dược, tiền bạc tiếp tế cho các quận Miền Bắc và cũng chính y đă làm nội tuyến, mật báo cho Việt Cộng phục kích tại Bàu Sen dă man sát hại hơn 40 chiến sĩ Quốc Gia, những người con vô cùng thân thương của B́nh Thuận, cùng cướp hết lương thực, đạn dược và tiền bạc!

 

            Cũng chính y, trong thời gian giữ chức vụ Tỉnh Trưởng đă gài cán binh Việt Cộng nội tuyến vào nhiều cơ quan hành chánh ngay tại Toà Tỉnh, có tên nội tuyến mang quân hàm cấp tá VNCH. Trước khi tới B́nh Thuận, y đă làm Tỉnh Trưởng Tuyên Đức kiêm Thị Trưởng Đà Lạt. Tại đây, y cũng ghi nhiều nợ máu, lập nhiều thành tích cho Việt Cộng. Đến năm 1967, Việt Cộng muốn xử dụng y trong vai tṛ quan trọng khác là làm nội tuyến trong ngành Lập Pháp. Y đă ra ứng cử Dân Biểu Hạ Nghị Viện đơn vị Đà Lạt nhiệm kỳ một của nền Đệ Nhị Cộng Hoà VN và đă đắc cử. Theo chỉ thị mật của Cộng Sản Hà Nội, Y vận động gia nhập vào Ủy Ban Quốc Pḥng và giữ chức vụ Chủ Tịch Uỷ Ban Quốc Pḥng Hạ Nghị Viện trong năm cuối.

 

             Lợi dụng chức vụ này, bao nhiêu tài liệu mật của Bộ Quốc Pḥng y đều chuyển về mật khu cho Cộng Sản Miền Bắc. Với cương vị Chủ Tịch Ủy Ban Quốc Pḥng Hạ Nghị Viện, Y đă mời các nhân vật trọng yếu của Bộ Quốc Pḥng tới Hạ Nghị Viện để tường tŕnh mật chiến lược, chiến thuật, ngân sách và cả những khó khăn về viện trợ và phong trào phản chiến tại Hoa Kỳ. Khi đă nắm được những kết quả đó, y đă mật báo cho Cộng Sản Hà Nội biết.

 

            Trước ngày Hoa Kỳ định bỏ Miền Nam, cúp viện trợ, chính Y đă tham gia vào phái đoàn cao cấp Chính Quyền sang Hoa Kỳ vận động xin Quốc Hội Hoa Kỳ viện trợ 300 triệu. Khi hay tin Quốc Hội Hoa Kỳ cương quyết cúp viện trợ, Đinh văn Đệ đă vội vàng cấp báo cho Cộng Sản Hà Nội ngay. V́ Cộng Sản Việt Nam chỉ cần biết: Quốc Hội Hoa Kỳ cúp viện trợ 300 triệu, tức là Hoa Kỳ sẽ bỏ rơi Chính Quyền Miền Nam và chúng sẽ xua quân xâm chiếm Ban Mê Thuột khởi đầu cuộc xâm lăng, cưỡng chiếm Miền Nam.

 

             Sau 30 tháng 04 năm 1975, Đinh Văn Đệ đă công khai lộ nguyên h́nh như là MỘT ĐẢNG VIÊN CỘNG SẢN chính hiệu đứng ra tiếp quản Hạ Nghị Viện Quốc Hội Miền Nam. Tội ác với bàn tay nhúng máu sát hại Quân Dân Cán Chính VNCH do tên Trung Tá Nội Tuyến Đinh Văn Đệ gây ra, mọi người chúng ta LÀM SAO QUÊN ĐƯỢC! Nhưng y đă lầm to! Chính sách Việt Cộng dùng NỘI TUYẾN hay là chỉ dùng trong từng giai đoạn, xong việc rồi th́ “VẮT CHANH BỎ VỎ.” Cộng Sản rất sợ và không tin tưởng những người làm nội tuyến nhị trùng, vừa làm việc cho Chính Quyền Miền Nam, lại làm nội tuyến cho Cộng Sản Miền Bắc: Cộng Sản luôn nghĩ rằng, “biết đâu những người làm nội tuyến là do CIA của “Đế Quốc Mỹ hay của Ngụy Quyền Miền Nam” gài người vào!

 

             Cho nên sau khi cưỡng chiếm Miền Nam 30- 04- 1975 một thời gian, tất cả những người làm nội tuyến đều phải đi học tập cải tạo 6 tháng. Một số nhỏ được xử dụng lại trong những việc không quan trọng. C̣n đa số bị đào thải: Cụ thể như nhiều nhân vật trong “Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam”, một số người “Tập Kết” ra Bắc, một số Cán Bộ Chiêu Hồi giả, các “Bà Mẹ Du Kích”, một số Nhà Văn, Nhà Thơ, Nhà Báo “tiến bộ”, khuynh tả v... v đều đă được nếm mùi cay đắng đó! Hiện nay, ở vùng Thánh Thất Đạo Cao Đài Tây Ninh, người ta thấy cựu Trung Tá Nội Tuyến Đinh Văn Đệ hằng ngày mặc y phục một bộ áo dài trắng, đội mũ như các Tu Sĩ Đạo Cao Đài: phải chăng y sám hối đi tu, hay v́ chán chường chính sách VẮT CHANH BỎ VỎ của “Đảng và Nhà Nước” hoặc đội lốt Tu Sĩ Cao Đài Quốc Danh để vạch kế hoạch tiêu diệt Đao Cao Đài? Không ai biết được! Chính các bậc tiền nhân đă căn dặn chúng ta:

 

“ Sông sâu c̣n có kẻ ḍ,

Ḷng người nham hiểm, ai đo cho cùng.”

 

             Đă 32 năm tỉnh B́nh Thuận vô vàn mến yêu của chúng ta bị rơi vào tay bạo quyền Cộng Sản, tuy nhiên những h́nh ảnh đau ḷng của thời cuộc trong những ngày cuối của nền Đệ Nhị Việt Nam Cộng Hoà luôn ám ảnh măi trong ḷng tôi như chuyện vừa mới xảy ra ngày hôm qua, đúng như lời thi hào Nguyễn Du cũng thường than thở:

 

“Trải qua một cuộc bể dâu,

Những điều trông thấy mà đau đớn ḷng.”

 

             Căn cứ vào Lịch Sử nước nhà thời vùng trời, vùng đât, vùng biển B́nh Thuận vô cùng thân yêu của chúng ta được thành lập kể từ năm Quư Dậu ( 1693) đời Chúa Nguyễn Phước Chu, tính đến nay vừa đúng 304 năm và lúc đầu được xem như là một Phủ. Đến năm Giáp Tí ( 1744), Chúa Nguyễn Vũ Vương mới thành lập B̀NH THUẬN DINH, tức TỈNH B̀NH THUẬN, VỪA ĐÚNG 253 NĂM. Đó cũng là do máu xương, mồ hôi, nước mắt, công ơn của DÂN QUÂN CÁN CHÍNH tổ tiên ta đă đổ ra để bảo vệ, mở mang bờ cơi và xây dựng quê hương vô vàn trân quư của chúng ta, ngàn đời Lịch Sử nước nhà đă, đang và sẽ ghi nhớ!...

 

            Tôi kỳ vọng ĐẠI HỘI DÂN QUÂN CÁN CHÍNH B̀NH THUẬN KỲ 3 tại Nam CALI ngày Chủ Nhật 28-6-2009 sắp tới, sẽ ghi lại nhiều thành công trân trọng và quư báu: T́nh Đoàn Kết, t́nh Lư Tưởng xây dựng Chính Nghĩa Quốc Gia, T́nh Tương Thân Tương Trợ, giúp đỡ đặc biệt các Chiến Hữu Thương Phế Binh, Quả Phụ và Cô Nhi Tử Sĩ VNCH hiện đang phải sống lây lất đầu đường xó chợ ở quê nhà! Tôi kỳ vọng ĐẠI HỘI sẽ đặc biệt lưu tâm tới hai THẾ HỆ TRẺ: THẾ HỆ TRẺ DI TẢN RA HẢI NGOẠI sau biến cố 30 tháng 04 năm 1975 và THẾ HỆ TRẺ SINH VÀ LỚN LÊN TẠI HÀI NGOẠI. Nhiều người không những đă tốt nghiệp Đại Học mà c̣n lấy được những bằng cấp cao danh dự làm vẻ vang cho B́nh Thuận nói riêng và Nước Nhà nói chung. Chính họ là những người kế nghiệp xây dựng Tương Lai rực rỡ cho Tổ Quốc. Chính họ sẽ là Rường Cột của Nước Nhà, là Chất Xám quư giá vô ngần của Tổ Quốc hơn cả bạc, vàng, kim cương. Tôi kỳ vọng Đại Hội sẽ lưu tâm xây dựng một Thế Hệ Trẻ hậu sinh khả uư để viết nên những trang sử vẻ vang cho Đất Nước Việt Nam mai sau, làm sao để DANH THƠM DÂN QUÂN CÁN CHÍNH B̀NH THUẬN ngàn đời vẫn được các thế hệ hậu sinh nhắc nhở, kính trọng.

 

Sydney, Tháng 10-2008

Nguyễn Quốc Biền

 

 

 

 

Trang Chính     Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Phỏng Vấn     Văn Học Nghệ Thuật     Tham Khảo