Mỹ một ḿnh không bao vây Tàu cọng được!

 

Nguyễn Nhơn

 

 

Đảng Dân chủ hay Cộng ḥa nắm quyền th́ cũng sẽ thay đổi chính sách với Tàu, cũng sẽ coi Tàu là đối thủ. Nhưng hăy hy vọng vào một TT có tài đức hơn Trump.

 

C̣n số phận VN th́ chỉ có người VN mới thay đổi được, không thể hy vọng, trông chờ vào bất cứ một thế lực bên ngoài nào hay bất cứ ai.

 

Đừng v́ cảm tính hay v́ quá tuyệt vọng về số phận của VN mà lại đi đặt hết niềm tin và sự hy vọng vào một TT Hoa Kỳ như Trump


Chỉ đánh thuế, đánh vào kinh tế Tàu không chưa đủ. Mà phải tích cực đoàn kết với tât cả các nước đồng minh, có chiến lược lâu dài bao vây Tàu về mọi mặt, ngăn chặn Trung Cộng vươn ṿi gây ảnh hưởng trên thế giới, ngăn chặn Trung Cộng t́m cách mua chuộc, thao túng các tổ chức, quốc gia theo hướng có lợi cho ḿnh v.v…Nhưng đường lối ngoại giao của Trump trong những năm qua như thế nào? Công kích đồng minh từ Âu sang Á, công kích NATO, làm sứt mẻ các mối quan hệ với đồng minh, dẹp bỏ TPP, rút khỏi Hiệp định Paris về biến đổi khí hậu, cắt viện trợ cho WHO…là củng cố hay làm yếu đi ảnh hưởng của Mỹ trên thế giới, là làm hại hay lợi cho Tàu?...

 

SONG CHI (*)

 

Thời kỳ sách lược “Engagement – Enlargement” Kết giao – Mở rộng, dùng những hiệp ước giao thương có lợi cho các nước độc tài như tàu cọng – việt cọng nhằm khuyến khích MỞ RỘNG TỰ DO – DÂN CHỦ đă qua.

 

Chẳng những sách lược Kết giao – Mở rộng ấy vô hiệu lực mà c̣n nuôi mập tàu cọng thành một nền kinh tế số 2, cạnh tranh vị thế với Hoa Kỳ.

 

Khi TT Trump mới tụ nhiệm, hoạch thảo “Sách lược ẤN ĐỘ – THÁI B̀NH DƯƠNG nhằm đương đầu với SÁNG KIẾN MỘT VÀNH ĐAI – MỘT CON ĐƯỜNG của chệt Tập rất đúng đường.

 

Sách lược Ấn Độ – Thái B́nh Dương nhằm mở rộng giao thương với các nước dọc theo Một vành đai – Một con đường của tàu cọng, mà trước hết là các nước Đông Nam Á.

 

Muốn được như vậy, Hoa Kỳ phải trở lại SÁCH LƯỢC CONTAINMENT – DETERRENT Bao vây – Răn đe của thời chiến tranh lạnh với tàu cọng.

 

Cho nên dạo đó, các nhà chiến lược Mỹ mới đặt vấn đề gọi là NATO PHƯƠNG ĐÔNG.

 

Tiếc thay, cái Ấn Độ – Thái B́nh Dương NATO Phương Đông đă bị buông trôi mà ngay cả NATO Phương Tây cũng bị làm cho suy yếu!

 

Bây giờ, dù là chánh phủ nào lên, muốn bao vây, ngăn chặn con gấu tàu dỏ cũng phải đặt lại vấn đề NATO Phương Đông.

 

Theo các chuyên gia, hiện nay Washington đang duyệt xét về cấu trúc an ninh khu vực như: mở rộng mô h́nh liên minh cũ sang h́nh thức liên minh mới, rộng lớn hơn, ngoài các đồng minh truyền thống như Nhật Bản, Hàn Quốc, Đài Loan, Philippines… nó c̣n bao gồm các quốc gia ở Châu Á như Ấn Độ, Indonesia, Thái lan, Miến Điện, Malaysia, Singapore, Australia và đang vói tay tới tận Châu Âu như Anh, Pháp vào trong liên minh chiến lược “phong tỏa & bao vây Tàu Cộng”.

 

 

Có Không một NATO Phương Đông?

 

Nói theo ngôn ngữ Trung Quán:

Cũng có mà cũng không.

Có là khi TT Trump không khống chế được chệt Tập.

Không là khi Mỹ – chệt thỏa hiệp phân chia được quyền lợi đôi bên.

 

Thực tế, hiện tại cái sườn của NATO phương Đông đă có sẵn.

 

Liên Minh Kim Cương Nhật Bổn

 

Có lần, nhà viết sử Dương Trung Quốc nói rằng: Sau ngày phỏng giái Miền Nam, Hoa Kỳ và Trung Quốc tiếp tục có hành vi “bao vây” Việt Nam…” th́ không có đâu, bởi v́ Mỹ không hơi đâu làm việc tào lao, bao vây xă nghĩa An Nam làm giống ǵ. Trái lại Mỹ muốn kéo Việt Nam ra khỏi sự khống chế của Tàu đỏ để áp sát mặt phía Nam (Quảng Đông) của Tàu th́ có!

 

Hiện tại th́ coi như An nam xă nghĩa như là tên lính gát cửa phía nam của Tàu cọng.

 

Cho nên Nhật Bổn mới toan tính đề ra học thuyết “Tân Đại Đông Á” nhằm khống chế Trung cọng. Trong khi chưa tính chuyện được với các nước Thái Lan, Mă Lai, Singapore chỉ biết thương mại làm ăn, không quen trận mạc, Thủ tướng Nhật tân cử Shinzo Abe đi thẳng qua Ấn Độ bàn chuyện lập “ Liên minh Kim cương.”

 

Nó là cái ǵ vậy?

 

Cứ kéo một đường thẳng trên bản đồ, từ Tokyo, Nhật Bổn thẳng qua New Delhi, Ấn Độ. Rồi từ Ấn Độ kéo một đường thẳng xuống tới Úc châu. Từ Úc lại kéo một đường thẳng ngược lên Hawaii (Mỹ), từ đó kéo một đường thẳng nữa trở lại Nhật Bổn là giáp ṿng. Trên bản đồ hiện ra một h́nh thoi, thường gọi là h́nh kim cương. Kiểm điểm lại th́ mỗi mủi nhọn tượng trưng cho một cường quốc: Nhật, Ấn, Úc, Mỹ.

 

Mục đích của Liên minh là ǵ? Công khai th́ là bảo vệ an ninh hàng hải Tây Thái B́nh Dương và Ấn Độ Dương. Ẩn tàng phía sau là thế bao vây con gấu đỏ Tàu đang nhe nanh, múa vuốt gồm thâu cả biển Hoa Nam (Biển Đông Việt Nam) và cả biển Hoa Đông áp sát Đảo Senkaku Nhựt Bổn (Tàu gọi là Đảo Điếu Ngư).

 

MỘT TÂN LIÊN PH̉NG ĐÔNG NAM Á CHO VIỆT NAM

 

Ở bên trong cái khung Liên minh Kim cương cứng hơn sắt thép nầy, VN xă nghĩa đứng ở vị trí nào?

 

Cứ theo phương châm 16 chữ vàng, An nam xă nghĩa ta chánh thức và long trọng cam kết với Tàu cọng là: “Láng giềng hữu nghị; Hợp tác toàn diện; Ổn định lâu dài; Hướng tới tương lai.”

 

Hợp tác toàn diện có nghĩa là hợp tác mọi thứ Kinh tế, Chánh trị và trước hết là … Quân sự, cũng có nghĩa là “liên minh tay đôi.” Hay nói theo kiểu binh dân: Ḿnh với ta tuy hai mà một. Ta với ḿnh tuy một mà hai.

 

Như vậy là cọng sản nhà ta là cái đuôi ngúc ngoắc phía dưới Quảng Đông, Quảng Tây của Tàu phù, lọt thơm trong cái khung kim cương!

 

Vậy thử hỏi có cách nào thoát ra được không?

 

Có một cách, chẳng những thoát khỏi ṿng kim cô Tàu phù mà c̣n trở thành mủi nhọn của khối kim cương chọc thẳng vào mạn Nam của Tàu đỏ để tự pḥng vệ khi thời b́nh và chống xâm lược trong thời chiến: Quay lại bắt tay với các nước Đông Nam Á, vận động sự bảo trợ của Mỹ, Ấn, Nhật để tái lập khối “Liên Pḥng Đông Nam Á” (SEATO: South East Asia Treaty Organization). Nước ḿnh nhỏ, kinh tế mong manh, phải kết hợp với Thái Lan, Mă Lai, Singapore, Nam Dương thành một khối mới khả dỉ chận đứng được nạn bành trướng, xâm lăng của đại hán phương Bắc.

 

Muốn được như vậy th́ điều kiện tiên quyết là phải giải trừ chế độ cọng sản An Nam, xóa bỏ Liên minh 16 chữ vàng. Đó cũng là cách “Thoát Trung” duy nhất để cứu dân, cứu nước.

 

Một NATO Phương Đông

 

“Mỹ đang thành h́nh” Nato – Châu Á”: (*)

 

Theo Đô đốc James Lyons và Richard Fisher (chuyên gia các vấn đề quốc tế Mỹ) nhấn mạnh rằng, “Nếu Mỹ muốn duy tŕ vị trí hàng đầu trong việc bảo vệ ḥa b́nh và ổn định ở Tây Thái B́nh Dương, chúng ta cần một chiến lược mới và sẽ là lư tưởng nếu chúng ta tạo ra được một “NATO của Châu Á”. Như chúng ta đă biết, hiện nay NATO chính là một liên minh quân sự thành lập từ năm 1949 bao gồm Mỹ và một số nước ở Châu Âu. Đó là tên gọi tắt của “Tổ chức Hiệp ước Bắc Đại Tây Dương” (North Atlantic Treaty Organization) là một liên minh quân sự được thành lập ngày 4/4/1949 có trụ sở đặt tại Bruxelles (Bỉ) gồm có Hoa Kỳ và thành viên 28 quốc gia phần lớn tại các nước ở Châu Âu.

 

Mỹ bằng mọi cách khác nhau từ song phương hay đa phương đều mong muốn hợp tác với các nước ở khu vực Châu Á-TBD. Trong việc hợp tác quân sự đi từ các cuộc tập trận quy mô nhỏ tới lớn, dần dần Mỹ muốn những khu vực ḿnh quan tâm sẽ chịu ảnh hưởng các học thuyết quân sự của Mỹ. Các chiến lược gia ở Ngũ Giác Đài muốn rằng, các đối tác và các đồng minh ở khu vực Châu Á cần có những hành động thống nhất hơn nữa và cùng dựa theo những nguyên tắc chung trong các hoạt động quân sự.

 

Theo các chuyên gia, hiện nay Washington đang duyệt xét về cấu trúc an ninh khu vực như: mở rộng mô h́nh liên minh cũ sang h́nh thức liên minh mới, rộng lớn hơn, ngoài các đồng minh truyền thống như Nhật Bản, Hàn Quốc, Đài Loan, Philippines… nó c̣n bao gồm các quốc gia ở Châu Á như Ấn Độ, Indonesia, Thái lan, Miến Điện, Malaysia, Singapore, Australia và đang vói tay tới tận Châu Âu như Anh, Pháp vào trong liên minh chiến lược “phong tỏa & bao vây Tàu Cộng”.

 

Đại tá Không quân TC Dai Xu trong một bài viết với chủ đề “Mỹ đang xây dựng NATO – Châu Á bao vây Trung Quốc”, Xu đưa ra nhận định rằng: “Mỹ đang xây dựng một NATO – Châu Á” cùng với Nhật Bản, Ấn Độ, Australia, Hàn Quốc và các quốc gia Đông Nam Á trong khối ASEAN để phong tỏa, bao vây và cô lập Trung Quốc. Nhưng Bắc Kinh đă nh́n thấy viễn cảnh nầy, song có lẽ chưa đủ thế và lực ngăn chận chiến lược nầy của Mỹ.”

 

Được biết Hải quân Hoa Kỳ có khoảng 285 chiến hạm đủ loại, 12 HKMH. Ngũ Giác Đài sẽ điều động 60% lực lượng Hải quân sang Châu Á-TBD, trong đó 6 HKMH vào cuối năm 2017. Giới chuyên gia phân tích cho rằng, Hoa kỳ đă lên kế hoạch thông qua quan hệ đối tác quân sự với 10 nước thành viên ASEAN để xây dựng cơ sở cho một phiên bản “NATO – CHÂU Á”. Liên minh nầy sẽ được sử dụng để phục vụ cho chiến lược “Phong tỏa trận” và mục đích cuối cùng đối đầu với TC.”

 

(*) (Chiến lược phong toả & bao vây Tàu cộng của Mỹ: Nguyễn Vĩnh Long Hồ)

 

Như nhận xét mở đầu, cái sườn Liên Minh Kim Cương Nhật Bổn và mô h́nh Tổ chức Liên pḥng Đông Nam Á đă có sẵn. Khi nào cần, Hoa Kỳ và Nhựt Bổn tích cực vận động ráp lại là h́nh thành “Khối Liên Pḥng Á Châu” tức th́.

 

Trong t́nh h́nh như vậy, Việt Nam phải làm ǵ?

 

Việt Nam: Đông ḥa Hoa Kỳ – Bắc cự hán cọng

 

Muốn được như vậy, phải hành động tranh tiên: Uống rượu mời đừng đợi uống rượu phạt.

 

Phải mau lẹ vận động toàn dân vùng dậy xóa bỏ “đảng” và chế độ toàn trị việt cọng để làm một công, hai việc:

  • Dân chủ hóa Đất nước, đoàn kết toàn dân lo tái thiết, phát triển, xây dựng nội lực.

  • Xóa bỏ sạch 16 chữ vàng “vận mệnh tương quan”, thoát ly hẳn tḥng lọng hán chệt, mau lẹ vận động tái lập Tổ chức Liên Pḥng Đông Nam Á (SEATO), dựa thế Hoa Kỳ – Liên Minh Kim Cương Nhật Bổn và sẵn sàng gia nhập NATO Phương Đông hầu giữ nước và nhờ giúp đở tái thiết, phát triển.

 

Không có một nước nào đem vận mệnh của Quốc gia – Dân tộc buộc chặt vào vận mệnh của một nước lớn đang ngồi trên đầu chực chờ xâm chiếm một cách ngu si như bè lũ phản nước, hại dân hồ tinh bác cụ việt cọng!

 

 

Nguyễn Nhơn

 

(*) Một bài tóm tắt hay của nữ kư giả Song Chi. Xin mời các bạn đọc.

 

Một số người ủng hộ Tổng Thống Trump với lư do chỉ có Trump mới diệt được Tàu Cộng, và Tàu Cộng chết th́ Việt Cộng cũng…lung lay, và c̣n nói rằng sở dĩ Tàu cộng có được sự lớn mạnh để ngày càng hung hăng, ngang ngược như hiện nay chính là nhờ thời kỳ mấy mươi năm dưới sự lănh đạo của các đời Tổng thống của đảng Dân Chủ như Bill Clinton và Barack Obama... Nhất là thời kỳ Obama “ôn hoà, thậm chí nhẫn nhục” để Tàu cộng ngang nhiên xâm chiếm biển Đông và tiến hành quân sự hoá các đảo. Các nhiệm kỳ của 2 vị Tổng thống Dân Chủ đă để lại nhiều di sản rất bất cập mà thời kỳ ông Trump hiện nay phải “ dọn dẹp “ một cách vất vả!

 

Tôi xin trả lời chung một lần như sau:

 

Thứ nhất, Trung Cộng trước đây khác với Trung Cộng bây giờ. Khi Mỹ v́ muốn tập trung đánh Liên Xô nên đă bắt tay với Trung Cộng, đổi lại đă mở cửa về kinh tế cho Trung Cộng (một bước đi sai lầm dẫn tới sự lớn mạnh của Trung Cộng ngày hôm nay) v́ lúc đó trong mắt Mỹ và phương tây, Trung Cộng chưa là cái ǵ cả dù là một nước lớn về diện tích, về dân số nhưng Liên Xô mới là mối đe dọa chính.

 

Sau đó thập niên 80, cho tới cuối thập niên 90 của thế kỷ XX, dưới thời Đặng Tiểu B́nh, th́ họ Đặng tập trung vào chuyện cải cách kinh tế Trung Quốc, hướng TQ tới một nền kinh tế thị trường, kết quả Trung Quốc đă hội nhập được vào nền kinh tế thế giới. C̣n về đối ngoại, chính sách của họ Đặng là là tiếp cận khiêm tốn và thận trọng, “thao quang dưỡng hối” (giấu ḿnh chờ thời), tránh những đụng chạm, tránh can thiệp vào những vấn đề chung của thế giới. Công thức đó được Đặng Tiểu B́nh đưa ra sau khi lên nắm quyền vào cuối năm 1978, và sau đó được những người kế nhiệm tiếp nối và điều chỉnh. Một khi Trung Cộng đi theo con đường như vậy th́ Mỹ và thế giới đâu có lư do ǵ để phải lo sợ, ngăn chặn? Chỉ có người Việt chúng ta v́ đă có những kinh nghiệm cay đắng trong lịch sử với Tàu nên bao giờ cũng cảnh giác với Tàu, chứ Mỹ và phương Tây lúc đó họ chỉ tập trung đánh gục Liên Xô trước cái đă.

 

Khi Liên Xô sụp đổ vào năm 1991 th́ Trung Cộng cũng chưa lộ mặt nhiều. Đó là thời của Bill Clinton (1993 –2001). Nên không thể trách Bill Clinton được.

 

Đến khi lên làm TT (2001-2009) th́ ông George W. Bush cũng vẫn chưa quan tâm nhiều đến Trung Cộng mà lại tập trung hơn vào khối Hồi giáo, vào những việc như trả đũa vụ 11/9, cuộc chiến tranh với Afghanistan, Iraq.

 

Trong khi đó, ở Trung Quốc, khi Tập Cận B́nh lên nhậm chức vào năm 2012 th́ họ Tập đă chuyển khỏi chính sách "giấu ḿnh chờ thời" và hướng tới một chính sách đối ngoại thách thức sự thống trị của Mỹ trong khu vực châu Á-Thái B́nh Dương.

 

Đó là khi Tổng thống Barack Obama lên 2009 – 2017. Cái nh́n của Mỹ về Trung Cộng cũng bắt đầu thay đổi. Chính Hillary Clinton khi làm Ngoại trưởng và tiếp xúc với các quan chức Tàu đă nhận ra tham vọng của họ và Trung Cộng có thể là mối nguy hiểm tiềm tàng như thế nào. Hăy đọc lại bài viết từ năm 2011 của bà Hillary Clinton “America’s Pacific Century” (thế kỷ châu Á-Thái B́nh Dương của Mỹ”, Foreign Policy, “Clinton declares "America's Pacific century", Reuter), và sau đó chính bà Hillary Clinton đă cùng với TT Obama xoay trục về châu Á như thế nào. Hiệp định TPP (The Trans-Pacific Partnership, c̣n gọi là the Trans-Pacific Partnership Agreement) chính là chiến lược để chính quyền Obama đoàn kết các nước trong khu vực châu Á-Thái B́nh Dương và gạt Trung Quốc ra ngoài nhưng tiếc rằng, Trump v́ luôn muốn đảo ngược mọi chính sách của Obama nên  đă rút lui và Trung Quốc liền có cái thay thế ngay, sáng kiến “Một vành đai, một Con đường” (Nhất đới, Nhất lộ).

 

Đến nhiệm kỳ thứ hai từ năm 2017, khi phát biểu tại đại hội đảng Trung Quốc tháng 10.2017 th́ Tập Cận B́nh đă công khai nói về việc Trung Quốc muốn vươn lên thành siêu cường, muốn tham dự sâu hơn vào những vấn đề quốc tế, thậm chí cạnh tranh với siêu cường Mỹ, và Tập Cận B́nh c̣n đưa ra "Giấc mơ Trung Hoa" để thay cho "American Dream", được thể hiện bằng các tham vọng lănh thổ và chiến lược,

 

Như vậy tham vọng của Trung Cộng đă quá rơ ràng, và bây giờ th́ Mỹ và phương Tây đă thấy rơ.

 

Trên đây tôi đă giải thích khi chính sách của Tàu thay đổi, Tàu lộ mặt th́ mới có lư do để Mỹ và các nước thay đổi chính sách.

 

Về những lập luận cho rằng Obama yếu đuối, chỉ có Trump mới diệt được Tàu, rằng phải bầu tiếp cho Trump v́ đảng Dân chủ mà lên th́ Tàu lộng hành?

 

Thứ nhất, ông Trump không diệt Tàu và ngay cả có muốn cũng không dễ ǵ diệt được ngay. Trung Cộng sẽ sụp nhưng cũng như Liên Xô trước kia, cần phải có một thời gian dài và nếu muốn làm được như vậy th́ Mỹ và các nước đồng minh phải đoàn kết, bao vây, ngăn chặn Tàu bằng nhiều biện pháp khác nhau.Trong 3 năm qua những tṛ chiến tranh thương mại của Trump có làm cho chế độ của Bắc Kinh sụp không? Hay cả 2 bên đều bị thiệt hại về kinh tế nhưng cuối cùng người nghèo ở Trung Quốc hoặc nông dân Mỹ mới là bị ảnh hưởng nặng nề nhất và cuối cùng th́ hai bên lại ngồi vào bàn thương lượng với nhau như chúng ta thấy.

 

Khoan hăy nói chuyện gia đ́nh Trump cho tới con gái, con rể đều có mối quan hệ làm ăn bao lâu nay với Tàu nên khó có chuyện Trump đánh Tàu mà không vướng mắc về lợi ích kinh tế riêng, cứ cho là Trump thực sự muốn đánh Tàu, nhưng chiến lược của Trump ra sao?

 

Chỉ đánh thuế, đánh vào kinh tế Tàu không chưa đủ. Mà phải tích cực đoàn kết với tât cả các nước đồng minh, có chiến lược lâu dài bao vây Tàu về mọi mặt, ngăn chặn Trung Cộng vươn ṿi gây ảnh hưởng trên thế giới, ngăn chặn Trung Cộng t́m cách mua chuộc, thao túng các tổ chức, quốc gia theo hướng có lợi cho ḿnh v.v…Nhưng đường lối ngoại giao của Trump trong những năm qua như thế nào? Công kích đồng minh từ Âu sang Á, công kích NATO, làm sứt mẻ các mối quan hệ với đồng minh, dẹp bỏ TPP, rút khỏi Hiệp định Paris về biến đổi khí hậu, cắt viện trợ cho WHO…là củng cố hay làm yếu đi ảnh hưởng của Mỹ trên thế giới, là làm hại hay lợi cho Tàu?...

 

Đó là chưa nói Trump không quan tâm về vấn đề nhân quyền, không lên án mạnh mẽ những hành vi vi phạm nhân quyền ở các quốc gia độc tài nên chỉ riêng VN thôi, 3 năm qua nhà cầm quyền VN chùn tay hơn hay mạnh tay đàn áp những người bất đồng ư kiến, hoạt động dân chủ hơn? Số người bị bắt, bị cầm tù có giảm đi hay càng tăng với những bản án nặng nề hơn?

 

C̣n về Trung Cộng, 3 năm qua Mỹ có ngăn chặn được sự bành trướng của Trung Cộng trên biển Đông không hay là chúng vẫn tiếp tục không ngưng nghỉ một ngày nào quá tŕnh biến các đảo thành căn cứ quân sự, hải quân,và chuẩn bị thành lập vùng nhận dạng pḥng không trên biển Đông? Mới đây nhất, khi Tàu thông qua Luật An ninh Quốc Gia Hong Kong, chấm dứt mô h́nh “một quốc gia, hai chế độ” ở Hong Kong th́ Mỹ làm được ǵ ngoài việc tuyên bố “Hong Kong không c̣n đủ sự tự trị với Tàu”, rút quy chế thượng mại đặc biệt dành cho Hong Kong, như thế có khác nào thừa nhận Hong Kong đă thuộc về Tàu rồi?

 

Nếu như Trung Quốc dưới thời Tập đang t́m cách mở rộng quan hệ, mở rộng ảnh hưởng của Trung Cộng trên thế giới th́ Hoa Kỳ dưới thời Trump lại đang co cụm lại với chính ḿnh, như thế là lợi hay hại? Mời đọc thêm “How China sees the World and how we should see China”, H. R. McMaster, The Atlantic. Đánh Tàu là phải có tầm nh́n như vậy.

 

Những người chỉ trích, phê phán Trump không phải v́ “ông ta nói năng bộc trực, không có tŕnh độ nghệ thuật “mỵ dân” như ông Clinton và Obama mà thật ra là mồm lưỡi, xảo ngôn kiểu các nhà chính trị lươn lẹo không khác ǵ các chính trị gia CS" (?) Những người chỉ trích, phê phán Trump không phải v́ Trump hành xử không theo kiểu “truyền thống” của các chính trị gia trước đây. Những người chỉ trích, phê phán Trump cũng không chỉ v́ những vấn đề về tư cách, nhân cách, đạo đức, mà cái chính là v́ những lời nói, việc làm, chính sách của Trump đang gây hại cho nước Mỹ – đối nội th́ làm cho xă hội Mỹ càng trở nên chia rẽ hơn bao giờ hết và những giá trị dân chủ, nhân quyền xây dựng từ bao đời bị xói ṃn; đối ngoại th́ làm cho vai tṛ, uy tín, sức mạnh mềm của Mỹ bị giảm sút trên thế giới.

 

Chỉ qua 2 ví dụ là đại dịch cúm Vũ Hán và các cuộc biểu t́nh biến thành bạo lực vừa qua cũng đủ chứng minh Trump không có khả năng đối mặt và giải quyết những cuộc khủng hoảng, thay vào đó chỉ biết đổ lỗi, không nhận trách nhiệm “I don’t take responsibility at all”, chỉ biết công kích người khác, hăm dọa, đ̣i sử dụng quyền lực và vũ lực để trấn áp…

 

Cuối cùng, tôi cho rằng sắp tới dù là đảng Dân chủ hay Cộng ḥa nắm quyền th́ cũng sẽ thay đổi chính sách với Tàu, cũng sẽ coi Tàu là đối thủ. Nhưng hăy hy vọng vào một TT có tài đức hơn Trump.

 

C̣n số phận VN th́ chỉ có người VN mới thay đổi được, không thể hy vọng, trông chờ vào bất cứ một thế lực bên ngoài nào hay bất cứ ai.

 

Lâu nay tôi vẫn tránh những cuộc tranh luận về Trump v́ không đi đến đâu và rất mất th́ giờ, mất bạn bè (!), nhưng hôm nay buộc phải nói vậy. Có những sai lầm của nước Mỹ phải mất hàng chục năm sau mới thấy được, như việc rút khỏi VN, phản bội VNCH chẳng hạn. Việc Trump lên làm TT cũng vậy, những hậu quả để lại cho nước Mỹ trong nước cũng như việc xây lại h́nh ảnh cho Hoa Kỳ trên thế giới phải mất rất nhiều thời gian.

 

Đừng v́ cảm tính hay v́ quá tuyệt vọng về số phận của VN mà lại đi đặt hết niềm tin và sự hy vọng vào một TT Hoa Kỳ như Trump. Thay vào đó hăy t́m đọc nhiều nguồn tin khác nhau trên báo tiếng Anh của các nước để thấy trong số những người lên tiếng phản đối Trump mạnh mẽ có rất nhiều nhân vật có tên tuổi, vị trí trong xă hội Mỹ, để thấy châu Âu và thế giới đánh giá Trump và nước Mỹ dưới thời Trump ra sao và khi đọc th́ đối chiếu từ nhiều nguồn để kiểm tra sự thật (thậm chí nếu không đọc được tiếng Anh, tiếng Pháp, Đức…th́ trên internet này nhiều người giỏi ngoại ngữ, mỗi ngày vẫn dịch không công rất nhiều cho mọi người đọc) chứ đừng chỉ đọc báo tiếng Việt không có nguồn tin, không dẫn chứng, số liệu v.v…của những người cuồng Trump!


 

From: 'Andy Van' via DiendanTuoiHac

Sent: Sunday, July 5, 2020 3:22 PM

To: Andy Van <andy.van79@yahoo.com>

Subject: Quân đội Mỹ sẽ điều chỉnh sự phân bổ lực lượng, với trọng tâm là châu Á - Thái B́nh Dương.

 

Quân đội Mỹ sẽ điều chỉnh sự phân bổ lực lượng, với trọng tâm là châu Á - Thái B́nh Dương.

 

Nikkei Asia Review July 5,2020

 

Đối mặt với "thách thức địa lư chính trị đáng kể nhất kể từ khi Chiến tranh Lạnh kết thúc", quân đội Mỹ sẽ điều chỉnh sự phân bổ lực lượng, với trọng tâm là châu Á - Thái B́nh Dương.

 

Hàng ngh́n binh sĩ Mỹ vốn đang đóng tại Đức sẽ được điều động tới các căn cứ quân sự Mỹ ở Guam, Hawaii, Alaska, Nhật Bản và Australia trong đợt điều chỉnh lại sự phân bổ lực lượng lớn nhất của quân đội Mỹ kể từ khi kết thúc Chiến tranh Lạnh.

 

Máy bay do thám của quân đội Mỹ hạ cánh tại căn cứ quân sự ở Okinawa, Nhật Bản sau khi thực nhiệm vụ trên Biển Đông. Ảnh: New York Times.

 

 

 

Thời thế thay đổi

 

Thời thế đă thay đổi và những ưu tiên cũng vậy. Trong Chiến tranh Lạnh, chiến lược quốc pḥng của Mỹ cho rằng điều quan trọng là phải giữ một sự hiện diện quân sự đủ lớn trên lănh thổ châu Âu để làm đối trọng với sức mạnh khi đó của Liên Xô.

 

Vào thập niên 2000, mối quan tâm được hướng tới khu vực Trung Đông, chiến trường của "cuộc chiến chống khủng bố" do Mỹ và đồng minh phát động.

 

Và đến bây giờ, mọi kế hoạch đều xoay quanh Trung Cộng.

 

"Để ứng phó với hai đối thủ cạnh tranh đầy quyền lực (Trung Cộng và Nga), các lực lượng Mỹ cần phải được triển khai ở nước ngoài theo cách hướng về tuyến đầu và viễn chinh hơn so với những năm gần đây", Cố vấn An ninh Quốc gia Mỹ Robert O'Brien viết trong một bài ư kiến trên tạp chí Wall Street Journal vào tháng trước.

 

Để thực hiện kế hoạch này, chính quyền Tổng thống Trump sẽ rút bớt lực lượng ở Đức, từ 34.500 lính xuống c̣n 25.000 binh sĩ. Một phần trong số 9.500 quân nhân này sẽ được điều động tới một địa điểm khác ở châu Âu, có thể là Ba Lan, và số c̣n lại sẽ được đưa tới khu vực Ấn Độ Dương - Thái B́nh Dương hoặc đưa trở về Mỹ.

 

Tại khu vực Ấn Độ Dương - Thái B́nh Dương, ông O'Brien nhận định: "Mỹ và các đồng minh phải đối mặt với thách thức quân sự đáng kể nhất kể từ khi Chiến tranh Lạnh kết thúc".

 

Bắc Kinh đang tăng cường chi tiêu quân sự để nâng cao năng lực chiến đấu của Quân Giải phóng Nhân dân. Sách trắng quốc pḥng của Nhật Bản ước tính chi tiêu quân sự thực tế của Trung Cộng là nhiều hơn so với những ǵ nước này công bố, vốn gấp 3 lần chi tiêu quốc pḥng của Nga.

 

Điểm mấu chốt trong chiến lược pḥng thủ của Trung Cộng là chống tiếp cận/chống xâm nhập (A2/AD) - nỗ lực để giữ tàu chiến và máy bay Mỹ cách xa bờ biển Trung Cộng. Để đạt được mục tiêu này, quân đội Trung Cộng đang nỗ lực để nâng cao sự chính xác của hệ thống hỏa tiễn và radar.

 

Trung Cộng đă tăng cường ngân sách quốc pḥng để hiện đại hoá và cải thiện năng lực của quân đội nước này. Ảnh: Getty.

 

Các nhà phân tích nh́n ra ba xu hướng chính trong các kế hoạch toàn cầu của quân đội Mỹ. Một là sự dịch chuyển địa chính trị từ châu Âu sang Trung Đông rồi châu Á - Thái B́nh Dương. Thứ hai là sự thay đổi từ giao chiến trên bộ sang sự phối hợp của hải quân và không quân. Và cuối cùng, một trong những đặc điểm của chính quyền Trump, và việc cố gắng giảm chi tiêu quốc pḥng.

 

Kế hoạch của ông Robert O'Brien có vẻ như làm hài ḷng cả 3 yêu cầu này.

 

Những xu hướng mới

 

Về mặt năng lượng, sự dịch chuyển trọng tâm xa rời khu vực Trung Đông bắt nguồn từ cuộc cách mạng dầu đá phiến của Mỹ. Lợi ích của Mỹ ở Trung Đông bắt đầu giảm dần khi nước này không c̣n phụ thuộc năng lượng vào khu vực Vùng Vịnh nhiều như trước kia.

 

Vào năm 2011, chính quyền Obama bắt đầu thực hiện chính sách xoay trục/tái cân bằng sang châu Á, dựa trên sự thừa nhận rằng việc tập trung vào Trung Đông đă tạo ra lỗ hổng quyền lực ở châu Á - Thái B́nh Dương, tạo điều kiện cho sự trỗi dậy của Trung Cộng.

 

Quân đội Mỹ cũng đă thay đổi với việc phân bổ nguồn lực nhiều hơn cho không quân hải quân, v́ nguy cơ về một vụ tấn công trên bộ quy mô lớn vào châu Âu giờ đây giường như là không có.

 

Khái niệm Tác chiến Không - Hải được công bố vào năm 2010 để hoá giải chiến lược pḥng thủ chống tiếp cận/chống xâm nhập của Trung Cộng, trong đó sử dụng phóng pháo cơ tầm xa và tàu ngầm.

 

Nếu như có đụng độ với Trung Cộng, quân đội Mỹ sẽ sử dụng Thủy Quân Lục Chiến với sự yểm trợ quan trọng của không quân và hải quân, do nhiều khả năng chiến trường sẽ là ở Biển Hoa Đông, Biển Đông hoặc vùng biển nào đó ở Thái B́nh Dương hoặc Ấn Độ Dương.

 

Tài chính là xu hướng thứ 3, Tổng thống Donald Trump đă nhiều lần công khai bày tỏ sự không hài ḷng với chi tiêu quốc pḥng khổng lồ dành cho việc duy tŕ binh sĩ Mỹ trên toàn thế giới, và từng yêu cầu các quốc gia sở tại chia sẻ nhiều hơn khoản chi phí này.

 

Tổng thống Trump đặc biệt chỉ trích Đức v́ nước này không thực hiện cam kết chi tiêu quốc pḥng tương đương với 2% GDP mà các nước NATO đă đồng ư sẽ thực hiện vào năm 2024.

 

"Đức đă vi phạm (quy định) trong nhiều năm trời. Và họ nợ NATO hàng tỷ USD, và họ sẽ phải trả. Chúng ta đang bảo vệ nước Đức, và họ th́ đang vi phạm. Điều đó không hợp lư", ông Trump nói vào giữa tháng 6.

 

Tổng thống Trump và phu nhân Melania chụp ảnh cùng các quân nhân Mỹ trong lần tới thăm Căn cứ Không quân Ramstein tại Đức vào năm 2018. Ảnh: AP.

 

Sự hiện diện quân sự của Mỹ ở châu Á - Thái B́nh Dương đă giảm xuống c̣n 131.000 ngh́n lính năm 2018, so với con số 184.000 binh sĩ vào năm 1987.

 

Mặc dù sự sụt giảm này chỉ là phần nhỏ so với thay đổi trong số lượng binh sĩ Mỹ đóng tại châu Âu - 354.000 xuống c̣n 66.000 - trong cùng giai đoạn, xu hướng chung vẫn sẽ là việc giảm sự hiện diện của nhân lực.

 

Chính quyền Tổng thống Trump đang trong quá tŕnh đàm phán kéo dài với Seoul về việc chia sẻ chi phí cho số lượng quân Mỹ đồn trú tại đây, và một những cuộc đàm phán tương tự cũng sẽ được tổ chức với Tokyo vào cuối năm nay.

 

Nikkei Asia Review

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính