Khai dân trí trước khi cách mạng giải Cộng

 

Nguyễn Nhơn

 

 

 

Các nhà “xă hội dân sự” bảo rằng: Muốn tiến hành cách mạng toàn triệt giải trừ toàn trị việt cộng, trước tiên phải khai dân trí, bằng không là đặt cây cày trước con ḅ.

 

Tôi nghe thấy thiệt là phát sợ, bởi v́ tôi không hiểu các vị ấy trí thức tới mực nào mà xem thường người dân như vậy?!

 

Tôi xin kể năm ba trường hợp, người dân Việt Nam, đồng bào của tôi hiểu biết về áp bức, bất công, tự do, dân chủ, kinh tế tư sản và sở hữu toàn dân.

 

Mươi ngày sau ngày tháng tư phỏng giái, một bửa ông chú của tôi bán thịt ngoài chợ Biên Ḥa cầm tờ báo Saigon phỏng giái quơ quơ trước mặt và biểu: “Mầy coi đó, bữa trước biểu thằng Thiệu độc tài mà Saigon có cả chục tờ báo dày cộm đọc mệt nghỉ. Bây giờ kách mạng d́a, Saigon chỉ có một tờ báo mỏng lét như vầy. Có đọc th́ đọc, hổng đọc th́ thôi!”

 

Ông chú tôi chỉ học lớp nhứt trường tỉnh mà phân biệt dân chủ độc tài, tự do báo chí gọn bân. Tôi cũng tốt nghiệp Học viện Quốc gia Hành chánh Saigon và làm việc có trên 13 năm chớ đâu phải ít. Vậy mà biểu tôi nói ngẫu hứng về dân chủ, độc tài, tự do báo chí bằng đôi ba câu đơn giản như ông chú của tui th́ chịu thua.

 

Ngày tốt nghiệp “Tiến sĩ” khoa cuốc đất trên Hoàng Liên Sơn về thực hành nghề trên khu kinh tế mới Bảo Lộc, Di linh, một bửa ngồi nghỉ, vấn thuốc rê bập, bác già người xứ Quảng trôi giạt lên đây, chỉ tay vào bụi trà, chép miệng bảo: Ngày trước, chủ tư nhân, bụi trà to bằng cái nia, cành lá sum xuê, tươi tốt. Bây giờ làm chủ tập thể, bụi trà xác xơ như manh chiếu rách!

 

Vậy đó, liệu các vị tiến sĩ kinh tế học mác xít có diễn đạt về “ sở hữu cá thể “ và “ sở hữu toàn dân “ được ngon lành như dzậy hay không?

 

Có người sẽ nói rằng, dù sao các bác già ấy sống từng trải qua hai chế độ VNCH và toàn trị việt cộng nên mới có kinh nghiệm sống như vậy. Tôi lại nói về các em thanh niên nghèo sống trên núi rừng Việt Bắc.

 

Cậu thanh niên cầm cày cho đội 12 Rau xanh K5, “trại cải tạo” Tân Lập, Vĩnh Phú một bữa vui miệng kể: Em bị tù v́ can tội “hiếp người yêu?!” Chẳng là em yêu con gái của chủ nhiệm Hợp tác xă. Nhà nghèo nhưng mẹ v́ thương, gắng gượng sắm lễ vật đến xin dạm hỏi. Họ chê nghèo không chịu gả con. Em tức ḿnh hẹn người yêu ra chỗ vắng làm chuyện “ ván đă đóng thuyền, gạo thổi thành cơm.” Họ bắt đưa ra ṭa kêu án 7 năm tù v́ tội hiếp dâm. Bác coi đó, em cầm cày như thế nầy mà đi cày chui cho người có ruộng phần trăm (ruộng hương hỏa cho lại sau sửa sai cải cách ruộng đất) mỗi ngày được trả 10 đồng. Họ không cho, bắt em vào làm cho hợp tác xă, trả lương bằng lương thực trị giá 40 đồng một tháng, nghĩa là họ ăn khống của em mỗi tháng trên 200 đồng. Để rồi chê em nghèo không chịu gả con. Như vậy lá áp bức, bất công”.

 

Một bữa được phân công quét dọn nhà lô. Em nhỏ phục dịch “cán bộ quản giáo” là “tù tự giác”, nghĩa là sắp măn án nên đi lại tự do không theo đội. Em vui miệng tỉ tê kể: Em là con của thầy cô giáo trung học. Năm 12 tuổi em ăn cắp một lô hàng thương nghiệp trị giá 200 đồng, bị bắt đi “cải tạo hành chánh ở trại  dạy nghề thiếu nhi” 6 tháng. Năm 14 tuổi em chôm một lô hàng trị giá 700 đồng, bị đưa ra ṭa kêu án 4 năm tù, bỏ vào trại tù h́nh sự người lớn. Bố giận em từ bỏ. Mẹ v́ thương chắt chiu thăm nuôi đă được mười mấy kỳ rồi, c̣n vài kỳ nữa là em được về với mẹ.

 

Hỏi: Bây giờ cháu lớn rồi, kỳ nầy về chắc lo tu tỉnh làm ăn phụ giúp bố mẹ?

 

Đáp: Không, kỳ nầy cháu sẽ làm khôn hơn. Kiếm một số tiền lớn giúp bố mẹ nuôi dạy các em rồi có vào lại đây th́ vào. Bố mẹ em làm việc cần mẫn, lo lao động cải thiện mà nhà vẫn túng thiếu, các em nheo nhóc trong khi người ta ngồi mát ăn bát vàng. Như vậy là bất công!

 

“Một bức h́nh nói hơn ngàn chữ”. Một bức h́nh xâm trên thân thể nói lên ngàn lời:

Một bữa đứng xếp hàng chờ lănh “sắn dui” (thay cơm) cho tổ, nghe tiếng cười giỡn phía sau. Ngoảnh nh́n lại thấy hai em nhỏ tù h́nh sự vừa cười giỡn vừa đi tới. Thấy chú tù chánh trị miền Nam nh́n, một em trật ngực áo phô ra h́nh xâm “nữ thần Tự do”. Phía dưới xâm một chữ rơ to: Liberté. Ư em muốn nói: Em là người tự do như chú tù miền Nam Tự do. Em kia cũng trật ngực áo, trên ngực xâm h́nh chiếc thuyền mang “thập tự giá” đang nghiêng ngả trên sóng ba đào. Phía dưới xâm ba chữ S.O.S thiệt bự. Ư em muốn báo cho chú tù miền Nam hay: Đạo Chúa của em đang lâm nguy!

 

Vậy đó, đồng bào của tôi, trẻ già từ Bắc chí Nam, sống trong gông cùm, áp bức bất công cộng sản, tự thân trải qua nghèo khổ, nhọc nhằn, chỉ biết phản kháng chế độ tàn ác, bất nhân ấy một cách tiêu cực là vi phạm luật lệ do chế độ ấy áp đặt, để rồi lâm thân tù tội đau đớn, tủi nhục!

 

Hiển nhiên, đồng bào ít học của tôi không thể thuyết lư về tuyên ngôn quốc tế nhân quyền. Lại càng không biết ǵ về chánh trị đa nguyên, đa đảng. Nhưng đồng bào của tôi biết đau đớn nhọc nhằn v́ bị áp bức, bất công, bị cấm đoán phụng thờ đạo Chúa, biết tức giận v́ lao động cực khổ mà nghèo khó trong khi bọn “lănh đạo” ngồi mát ăn bát vàng.

 

Cái mà đồng bào tôi cần là những người có hiểu biết hết ḷng gần gủi, bảo ban, giúp cho đồng bào biết cách tổ chức, hợp đoàn đứng lên tranh đấu: Dùng số đông áp đảo kháng cự cường quyền, giành lại quyền sống, quyền làm người !

 

Nguyễn Nhơn

 

 

 

 

 

Trang Chính     Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Phỏng Vấn     Văn Học Nghệ Thuật     Tham Khảo