Anh Hùng Đại Tá Hồ Ngọc Cẩn

 

 

 

 

Nguyễn Evnic

 

 

Tin tức về Anh Hùng Đại Tá Hồ Ngọc Cẩn hy sinh ngày 14-8-1975 qua lời kể của hiền thê ông, bà Nguyễn Thị Cảnh:

 

“Kể lại cho bác rơ, những ngày cuối cùng nhà em vẫn hành quân. Đánh nhau ngay trong tiểu khu. Anh Cẩn vẫn c̣n bay hành quân. Nhà bị pháo kích. Tuy gọi là dinh tỉnh trưởng nhưng cũng chỉ là ngôi nhà thường.

 

Chiều 30 tháng 4 mẹ con em theo các chú lính chạy ra ngoài. Đi lẫn vào dân. Ở Chương Thiện không ai biết em là vợ tỉnh trưởng. Ai cũng tưởng là vợ lính. Từ xa ngó lại mẹ con em thấy anh Cẩn bị chúng bắt giải đi. Bà con kéo mẹ con em t́m đường chạy về Cần Thơ. Chú lính nói rằng bà không đem con chạy đi chúng nó bắt th́ khổ. Em dẫn thằng con nhỏ chạy bộ. Mẹ con vừa đi vừa khóc. H́nh ảnh cuối cùng thằng con hơn 10 tuổi nh́n thấy bố ngồi trên xe Jeep, Việt cộng cầm súng vây quanh. Bước xuống xe, anh không chống cự, không vùng vằng, không nói năng. Đưa mắt nh́n về phía dân ở xa, giơ tay phất nhẹ. Như một dấu hiệu mơ hồ cho vợ con:

 

Chạy đi. Đó là h́nh ảnh cuối cùng đă gần 40 năm qua. Từ đó đến nay mẹ con không bao giờ gặp lại. Thân nhân bên anh Cẩn, mẹ và các chị giữ không cho em và con trai ra mặt. Sợ bị bắt. Được tin anh ra ṭa nhận án tử h́nh. Rồi tin anh bị xử bắn. Thời gian anh bị giam gia đ́nh bên anh có đi tiếp tế nhưng không thấy mặt. Chỉ giao tiếp tế cho công an rồi về. Hôm anh bị bắn ở sân vận động Cần Thơ, gia đ́nh cũng không ai được báo tin riêng, nhưng tất cả dân Tây Đô đều biết. Mỗi nhà được loan báo gửi một người đi coi. Bà chị họ đi xem thằng em bị bắn. Chị kể lại là không khí im lặng. Từ xa, nh́n qua nước mắt và nín thở. Chị thấy chú Cẩn mặc quần áo thường dân tỏ ư không cần bịt mắt. Nhưng bọn cộng sản vẫn bịt mắt. Bác hỏi em, bà chị có kể lại rơ ràng ngày xử bắn 14 tháng 8 năm 1975.

 

Mỗi lần nói đến là chị em lại khóc nên cũng không có ǵ mà kể lại. Chúng bịt mồm, bịt mắt nên anh Cẩn đâu có nói năng ǵ. Suốt cuộc đời đi đánh nhau anh vẫn lầm ĺ như vậy. Vẫn lầm ĺ chịu bị bắt, không giơ tay đầu hàng, không khai báo, không nói năng ǵ cho đến chết. Anh làm Trung đội trưởng, Đại đội trưởng, Tiểu đoàn trưởng, Trung đoàn trưởng rồi đến Tiểu khu trưởng.

 

Báo chí, anh em nói ǵ th́ nói, anh Cẩn chả nói ǵ hết. Bác hỏi em là mồ mả ra sao. Em và con về nhà mẹ ở Thủ Đức. Gia đ́nh không cho em ra mặt. Bà chị và mẹ anh Cẩn đi xin xác không được. Chúng đem chôn ở phía sau Trung tâm nhập ngũ Cần Thơ. Mấy năm sau mới xin được đem về Rạch Giá. Rồi đến khi khu này bị giải tỏa nên lại hỏa thiêu đem tro cốt về nhà ông chú bên Long Xuyên. Ngày nay, em nói để bác mừng là sau khi vượt biên qua Mỹ em đă đưa di hài anh Cẩn qua bên này. Anh Cẩn bây giờ cũng đoàn tụ bên Mỹ với gia đ́nh.”

 

 

Nguyễn Evnic

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính