Tại sao miền Nam thua trận 1975 ??

 

 

 

Nguyễn Duy Sâm

ĐĐT 2/290 ĐPQ /TKBT H́nh 8.1974

 

 

Nhớ lại những ngày cuối cùng của tiểu khu B́nh-Thuận trong cuộc chiến Quốc Cọng, tôi không sao quên được cái đêm đau thương ấy… Lúc 10 giờ tối, ngày 18 tháng 4 năm 1975, tôi đang ngồi dưới chân tượng Phật trên đỉnh Lầu Ông Hoàng, ḷng như lửa đốt nh́n ra quốc lộ số 1, là thời điểm bi quan nhất của tiểu khu B́nh-Thuận trong cuộc chiến chống Cọng.

 

Một máy bay khủng long từ Biên-Ḥa bay ra để cứu B́nh-Thuận? Chiếc Khủng long chỉ bắn được một tràng đạn lửa xuống cầu Bến Lội th́ hàng trăm làn đạn lửa pḥng không từ quốc lộ một bắn lên mà tôi rùng ḿnh căm hận. Tôi thấy xót xa cho Khủng long, tôi tin chắc Khủng Long sẽ bị bắn rơi và tôi đă đoán không sai. Khủng long không c̣n bắn nữa! Phép mầu nhiệm mà tôi chờ mong vào lúc nầy là bom CBU, nhưng CBU đă không đến th́ làm sao mà ngăn chận đà tiến của Cọng-Sản (CS). Tôi vẫn chưa hoàn toàn thất vọng. Chiến tranh Triều-Tiên phía Nam-Hàn chỉ c̣n một vùng đất như tỉnh Cà-Mâu của miền Nam mà vẫn phản công lấy lại toàn lănh thổ đă mất. Miền-Nam Việt-Nam c̣n Thủ-Đô, c̣n vùng 4 và hơn một nửa vùng 3. Tôi hy vọng Mỹ sẽ đổ quân như Triều-Tiên th́ dù gian khổ miền Nam cũng phản công lấy lại giang sơn như đă lấy lại Quảng-Trị hồi Mùa Hè Đỏ Lửa 1972. Những tia hy vọng đó vẫn c̣n trong đầu quyết chiến của tôi, v́ tôi chưa nhận được lệnh bỏ vị trí và tôi cũng không muốn bỏ vị trí pḥng thủ. Tôi vẫn hy vọng giải pháp như Triều-Tiên hay quá lắm th́ giải pháp như Đài-Loan, hay một giải pháp nào đó chứ không thể thua trắng tay như vậy được! Đó là những hy vọng không bao giờ đến với miền Nam Việt-Nam !

 

Theo vết chân lịch sử, từ năm 1954 đến đầu năm 1975 chưa có giai đoạn nào đáng mất miền Nam. Năm 1975 miền Nam có binh hùng tướng mạnh sao lại để mất miền Nam vào tay đảng cướp CSVN ? 

 

Những năm đấu tranh chính trị với CS. Dù CS đă chuẩn bị từ trước, bí mật cài lại miền Nam cả hàng trăm ngàn đảng viên mà CS vẫn thua đậm. Thua đến nỗi Lê Duẫn suưt bị bắt trong gang tấc phải chạy thoát thân về Bắc, v́ khiếp sợ Đoàn Công Tác Đặc Biệt của ông Ngô Đ́nh Cẩn. Lê Duẫn lấy lư do về báo cáo, nhưng thực chất để trốn khỏi miền Nam là tuyến đầu đấu tranh chính trị rất nguy hiểm, nếu chậm chân Lê Duẩn có cơ may vào nhà lao Côn-Đảo lần thư hai.

 

Để đối phó với thủ đoạn cài người ở lại miền Nam của CS, chính quyền miền Nam đưa ra chiêu phản đ̣n bằng cách: Tố Cộng, Chiêu Hồi và Đoàn Công Tác Đặc Biệt. Sau ngày 1.11.1963 có tên là „Mật Vụ Miền Trung”. Miền Nam đă thắng mặt trận chính trị rất ngoạn mục nhờ các yếu tố sau:

1.     Tố Cộng. Là phản chiêu bất ngờ CS chưa có cách đối phó ngay.

 

2.     Chiêu Hồi. Dân VN kháng chiến chống Pháp chứ không phải theo Việt   Minh nên họ nhanh chóng nhận ra chiêu hồi là đúng, với 94.041 người chiêu hồi, nhưng chỉ có 5.613 bị bắt. Với hai con số quá chênh lệch đă nói lên họ chống Pháp chứ không theo Việt-Minh.

 

3.     T́nh báo. Quá thành công mà không ai có thể ngờ được, đă nói lên khả năng của chính quyền, cộng với sự giác ngộ, chuyển hướng của phạm nhân  cộng tác với chính quyền (xin đọc phía dưới)

 

Khi đảng CS thấy đấu tranh chính trị đang thất bại, CS đổi sang sách lược Du-Kích-Chiến. Thực chất Du-Kích-Chiến là dùng du kích để che đậy chiến tranh khủng bố, len lỏi vào nông thôn để khủng bố chính quyền địa phương. Trước tiên là giết chính quyền xă, ấp để không có người dân nào dám cộng tác với chính quyền, rồi đến uy hiếp người dân nào không nghe chúng. Chặt đầu một người trong ban đêm, uy hiếp cả xă khi trời sáng. Từ đây, dù đêm hay ngày, lúc nào, đi đâu cũng có thể bị giết. (người viết đă sống thời đó ở nông thôn). Sách lược này thật nguy hiểm với nông dân và chính quyền miền Nam.

 

Để đối phó với Du-Kích-Chiến. Chính quyền Miền Nam đưa ra chiến lược to lớn toàn dân chiến đấu. Đó là Quốc Sách Âp-Chiến-Lược. Khi miền Nam dùng kế sách Ấp-Chiến-Lược để chống lại Du-Kích-Chiến th́ Cọng Sản lo sợ Du-Kích-Chiến sẽ bị đánh bại như ở Mă-Lai. Nếu du kích chiến thất bại như đấu tranh chính trị đang thua th́ quá nguy hiểm. Thấy trước t́nh thế sẽ khó khăn đến với sách lược thôn tính miền Nam. Ông Hồ Chi Minh phải giă lă tặng ông Ngô Đ́nh Diệm một cành đào vào dịp tết nguyên đán, để lót đường cho ư muốn tiếp xúc với miền Nam, tuy chỉ mới bước đầu. „Đó là Tết Quư Măo, tức 1963. Đến tháng 3, Hà Nội gởi Tướng Trần Độ vào Dinh Gia Long gặp ông Ngô Đ́nh Nhu”. Như bà Ngô Đ́nh Nhu nói sau đây:

Lời bà Ngô Đ́nh Nhu trả lời báo chí trên youtube 1982

 

 Xem video phỏng vấn tại: http://youtu.be/N_AxMwIgi6M

 

 

 

Hoàng Đế Bảo Đại

 

 

    

Ô. Ngô Đ́nh Nhu và Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm

 

   

Bà Trần Lệt Xuân

(Phu nhân Ngô Đ́nh Nhu)

 

 

Ác tăng Thích trí Quang

 

 

 „Cuối cùng, bà Nhu kể lại nỗ lực của ông Ngô Đ́nh Nhu trong việc tiếp xúc với Bắc Việt, V́ cộng sản không làm ǵ được; thay v́ leo thang chiến tranh họ đă gởi người đến nói chuyện với chồng tôi; rồi họ lật lọng nói là chồng tôi đi nói chuyện với họ. Đó là nói láo. Không đúng chút nào. Họ là người đi bước đầu.”(14a). Và sự kiêu ngạo của Hoa Kỳ trong việc can thiệp vào nội bộ Việt Nam đă đưa đến kết quả ngày 1/11/1963.”  

 

Người Mỹ đă phóng tay trên làm đảo chánh ngày 1.11.1963 để không cho cuộc thương lượng Nam Bắc được tiến hành.

 

Cành đào mà Hồ Chí Minh gởi vào dinh Độc-Lập là ngăn chận Bắc tiến, nếu Chiến-Tranh-Du-Kích thất bại, và cành đào đó là tang vật chứng minh lời bà Nhu nói Bắc Việt đi bước đầu là đúng. Nghĩ cho cùng, nếu miền Nam không bảo vệ được nông dân th́ miền Nam sẽ thua, v́ nông dân là „hậu cần” to lớn, vô tận cho bên nào chiếm được nông dân. Có thể nói miền Bắc không cần chi viện một thư ǵ ngoài vũ khí, nếu họ chiếm được nông dân miền Nam. Sách lược lấy nông thôn bao vây thành thị được CS áp dụng, là sách lược hạ cấp, giết người để thành công, chứ không cao cơ như Ấp-Chiến-Lược không giết người mà vẫn thành công. Viễn tượng Du-Kích-Chiến sẽ thua, khi mới 1/2 Âp-Chiến-Lược toàn miền Nam hoàn tất. Liên-sô đă đề nghị cho cả hai miền Nam, Bắc vào LHQ đây cũng là cách ngăn Bắc Tiến của Liên-Sô… 

 

Đây là thời điểm vững vàng nhất của miền Nam. V́ Việt-Nam chia đôi là thuận ư Trung-Quốc, Liên-Sô đang ve văn Sài-G̣n. Ông Ngô Đ́nh Diệm đă thấy điều nầy, ông sẽ đi một chiêu ngoại giao khéo léo, để Liên-Sô an tâm, miền Bắc không bị nguy hiểm, mà cũng không có khả năng tấn công Miền Nam. Đây là điều có lợi cho mọi phía, nhưng Bắc Việt không vừa ḷng lắm, v́ họ có ư đồ thôn tính miền Nam. Nếu ông Ngô Đ́nh Diệm thực hiện được sách lược nầy th́ tránh cho giống ṇi một đại họa nội chiến 20 năm.  Đáng tiếc, dự định không thành v́ người Mỹ không muốn.

 

Người viết được nghe Tướng Huỳnh Văn Cao trả lời LS Lâm Lệ Trinh trên youtube “đánh bốc th́ có khi ḿnh đánh trúng mặt nó và cũng có khi nó đánh trúng mặt ḿnh có chi mà phải sợ”. Trong cuộc phỏng vấn nầy, Tướng Cao có đưa ra trận Ấp-Bắc. Tướng Cao nói : “Người ta đă không đánh như cách của tôi đă nói, nhưng ông Bùi Đ́nh Đạm làm sai, tôi đă nói trước mặt ông Bùi Đ́nh Đạm và cố vấn Mỹ: Ngày mai sư đoàn 7 sẽ thất bại”. Có phải cố vấn Mỹ đă cố vấn cho sư đoàn 7 đánh sai ư của Tướng Cao nên thất bại rồi đổ cho Tướng Cao, trong kế hoạch đưa quân bộ chiến vào Nam VN của Mỹ? (xin vào youtube để biết „phỏng vấn tướng Huỳnh Văn Cao”). Thật ra, trận Ấp-Bắc miền Nam không thua. Theo thiếu úy hồi chánh Trần Đạt On có tham dự trận Ấp-Bắc nói tại Trung Tâm Cán Bộ Xây Dựng Nông Thôn mà người viết nghe được năm 1966   th́, “quân của CS chết gần hết đang chạy thoát thân, may nhờ bắn rơi mấy chiếc máy bay lên thẳng. Phía Cọng nghe các đài phương Tây la lên chết nhiều lính Mỹ, rớt nhiều máy bay. Từ đó CS la làng theo là chúng thắng lợi.”   

 

Để biết những đối phó của chính quyền miền Nam thành công đến mức nào. Xin độc giả hăy nghe chính người CS nói ra:

 

Trích “THẤT BẠI NẶNG NỀ CỦA HÀ NỘI 

 

“Chúng ta hăy nghe một đoạn nói về hoạt động của Đoàn Công Tác Đặc Biệt của ông Ngô Đ́nh Cẩn do những cán bộ cao cấp của Việt Cộng ghi lại sau ngày 30.4.1975: 

 

Trong cuốn hồi kư mang tên “Bội Phản hay Chân Chính?”, Dư Văn Chất, Phái khiển của cụm t́nh báo chiến lược A.22 đă viết: 

 

Đây là một ngành an ninh đích thực, nhưng là một “siêu tổ chức” với nhiều đặc thù mà không có bộ máy nào của Ngụy so sánh được. Nó tập trung quyền lực cao độ: cực quyền, với các phương thức hoạt động hết sức tinh vi, hiểm độc và táo bạo. Trong cái nhà tù không song sắt, Công an Mật vụ cùng với kháng chiến ta ăn chung, ngủ chung, chơi chung và công tác chung. Chuyện khó tin mà có thật, và chỉ có được trong thời điểm lịch sử nhất định. Bắt đầu từ cuộc đấu tranh chính trị đ̣i hỏi hiệp thương tổng tuyền cử cho tới tiếng súng Đồng Khởi hạ màn kết thúc. Thành tích chống Cộng của Mật vụ Ngô Đ́nh Cẩn – Dương Văn Hiếu thật diệu kỳ. Chúng đánh phá vào cơ quan đầu năo của các Đảng bộ miền Trung như Liên Khu Năm, Tỉnh Ủy Thừa Thiên, Thành Ủy Huế rồi Đà Nẵng. Tiến xuống phía Nam, chúng tấn công cơ sở Đặc Khu Sài G̣n Chợ Lớn, Thủ Biên, Cần Thơ. Nổi bật nhất là Mật vụ Miền Trung đánh bắt gọn các lưới T́nh Báo Chiến Lược của ta trải suốt từ Bến Hải tới Sài G̣n trong ṿng chỉ một năm.”  (BPhCC.tr. 2) 

 

Phải công nhận bọn mật vụ Ngô Đ́nh Cẩn giỏi thật… Nó nắm vững ḿnh từ tổ chức, phương châm công tác, quy luật hoạt động tới tâm lư và quy luật tư tưởng. Nó rành cả cách xử lư cán bộ bị bắt và sau khi ra tù. Ḿnh đánh giá địch quá thấp, chỉ v́ giáo điều…một chiều... trong khi địch thiên biến vạn hóa - đặc biệt về ngành an ninh t́nh báo, công an…” (BPhCC.tr. 113)

 

Trong loạt bài viết về Mười Hưong, dưới nhan đề: “Tướng T́nh Báo Chiến Lược” đăng trên tờ Thanh Niên, số 300 ra ngày 26-11-2002 đăng lời của Mười Hương (Trần Quốc Hương) như sau: 

 

Những năm 1940, tôi có cảm giác cô đơn lạnh lùng khi phong trào đi xuống. Thế nhưng hồi ấy cũng không đen tối bằng những năm 1957 đến 1959 sau này…” 

 

Ông ta nói tiếp: 

 

“Chúng ta lâu nay cứ chê bai thằng Cẩn rằng: Nó đi guốc mộc, miệng nhai trầu bỏm bẻm… chê như vậy không đúng đâu. Thằng Cẩn nó giỏi lắm, có mưu trí lắm. Nó biết hết đường đi nước bước của chúng ta.” 

 

Chính Mười Hương cũng đă nh́n nhận: 

 

Cái chủ trương bao trùm của Ngô Đ́nh Cẩn là chuyển hướng tù nhân, đối tượng là những người kháng chiến nằm vùng hoặc từ Bắc vào. Ai có bị bắt, bị nhốt trong các nhà lao ấy mới thấy sự thâm hiểm của chúng. Ngô Đ́nh Cẩn thường nhốt chung năm bảy người vào một cụm. Chúng nó vẫn cho ăn, uống, đi lại, thậm chí có thể gởi mua sách báo đọc. Nhốt từng buồng giam nhưng như kiểu không nhốt, có khoảng cách khó hiểu, để mọi người nghi ngờ lẫn nhau, muốn đoàn kết vẫn không đoàn kết được.” 

 

Theo tài liệu của Bộ Thông Tin VNCH, tính đến tháng 5 năm 1956 đă có 94.041 cán bộ Việt Cộng về hồi chánh và 5.613 bị bắt.

 

Cuốn “Lịch sử kháng chiến chống Mỹ cứu nước 1954 - 1975” của Bộ Quốc Pḥng Hà Nội, Tập II (tr. 73 - 74) đă viết: 

 

Chỉ từ tháng 7-1955 đến tháng 2-1956, Mỹ - Diệm đă giết hại, giam cầm 93.362 cán bộ, đảng viên và những người yêu nước. Cơ sở đảng, cơ sở quần chúng bị tổn thất nặng. 

 

“Ở Tây Nam Bộ, sau hai năm thực hiện đấu tranh chính trị, đă có một đồng chí Phó Bí Thư Xứ Ủy, 18 tỉnh ủy viên, 100 huyện ủy bị bắt. 

 

“Tỉnh Thủ Dầu Một ta bố trí ở lại 1.647 đảng viên chỉ c̣n 260. Tỉnh Gia Định 3.000 đảng viên chỉ c̣n 350. Huyện Hàm Thuận (B́nh Thuận) từ 656 đảng viên đến ngày 20.7.1955, chỉ c̣n 80 đảng viên, v.v.

 

Đặc biệt nghiêm trọng, do bị khủng bố dă man ở một số địa phương đă ra đầu hàng, tự thú với địch. Ở B́nh Định, hầu hết đảng viên bị bắt đều khai báo tự nhận ḿnh là đảng viên hoặc khai cho người khác. Hai huyện Nghĩa Hành và Đức Phổ (Quảng Ngăi), tính đến tháng 8–1955, có 80% đảng viên khai báo. Xă Phong Chương (Phong Điền, Thừa Thiên) có chi bộ 25 đảng viên, ra đầu hàng 24 c̣n một phải chạy trốn. Một số đảng viên không tin ở đấu tranh chính trị thành công đă dao động, chạy dài, tránh né công tác, thậm chí có người tập ăn nhạt, uống ít nước để nằm hầm bí mật được lâu...” 

 

Báo Công An Nhân Dân online ghi nhận thêm: 

“Hầu như nhiều vùng Quảng Trị, Thừa Thiên mất trắng. Đa phần cán bộ ta đă bị chúng bắt, cơ sở bị xóa. Một số ít dạt ra miền Bắc, lên xanh hoặc chuyển công tác vào phía.” 

 

V́ không chịu nổi chiến dịch tố Cộng tại miền Nam, năm 1957 Lê Duẫn, Xứ Ủy Nam Bộ, phải bỏ ra Hà Nội.”(hết trích)

 

 Với những thắng lợi như vậy, cho phép ta nghĩ miền Nam sẽ đứng vững, đây là giai đoạn lạc quan của miền Nam.  Một điều đáng buồn, có những người  được ông Diệm mời gánh trách nhiệm gúp nước th́ chấp nhận ngay. Nhưng khi thấy tướng Nguyễn văn Hinh tay sai của Pháp đ̣i lật đổi TT Ngô Đ́nh Diệm, họ sợ ông Diệm thua nên rất nhiều trong những người nầy từ chức gây cho ông Diệm điêu đứng. Nếu không có bản lănh th́ chính phủ ông Ngô Đ́nh Diệm đă sụp đổ vào lúc đó rồi, chứ làm ǵ có 9 năm đáng nhớ nền Đệ Nhất Cộng Ḥa được ghi vào sử sách. Nhưng khi ông Diệm đă tống cổ được Nguyễn văn Hinh đi khỏi nước th́ cũng những người nầy lại họp nhau ở nhà hàng Caravelle để đ̣i chia quyền, trong số đó có một người mà ai cũng thương mến. Đó là TT Trần văn Hương, tôi không hiểu tại sao đă được ông Diệm mời làm đô trưởng Sài-G̣n mà lại từ chức khi chính phủ đang gặp muôn vàn khó khăn. Phải như họ trung thành với ông Diệm đừng từ chức th́ đẹp biết bao. Ư Trời cũng cho ông Hương làm tổng thống một tuần để ông thông cảm với cái khó của ông Diệm. Thành thật mà suy, những người gánh vác việc nước mà thấy khó khăn bỏ chạy th́ không nên nhận việc bao giờ, chỉ làm khó khăn cho những người có thiện chí!

 

Từ đây, người Mỹ ỷ là người bỏ tiền, dành quyền điều khiển chiến tranh. Người Mỹ đă không thấy Việt-Nam vừa bị người Pháp cai trị 80 năm tủi nhục, dân chúng thấy mũi lơ mắt xanh là căm thù tới tim gan. Trong bối cảnh đó, chính quyền miền Nam không thể chấp nhận quân bộ chiến của Mỹ cầm súng đi nghênh ngang trên đất nước Nam VN (Nam Việt Nam) dễ gây hiểu lầm cho dân chúng. Điều đó sẽ làm cho Nam VN mất chính nghĩa (hai miền Nam Bắc đang đối đầu dành chính nghĩa, v́ CS miền Bắc cũng là người Việt Nam). V́ thế, người dân quê Nam VN chỉ cần một lời tuyên truyền của CS như: Mỹ hay Pháp cũng đề là bọn cướp nước ta, là dân chúng nghe theo ngay. Đến cả những người ở thành phố có học, nhưng chưa sống với CS cũng tin những lời tuyên truyền đó của CS. Người Mỹ không bao giờ thấy trong ḷng nhười dân Nam VN phải lựa chọn khó khăn, Quốc Gia hay Cọng Sản. Trong khi đó người Mỹ cứ nghĩ đem quân đến để giúp Nam VN là tốt. Nhưng Cọng Sản lại tuyên truyền ngược lại Mỹ đến xâm lược nước ta. Vô t́nh Mỹ đă làm hại cả Nam VN lẫn Hoa Kỳ cho đến hôm nay. V́ thua trận chiến VN, mà Mỹ mất uy tín trên thế giới, mang hội chứng VN cho đến bây giờ chỉ mới phôi pha chứ chưa mất hẳn, nhưng cái thẹo lịch sử: Mỹ thua ở VN th́ không bao giờ mất! Lạ thật, người Mỹ cũng có nội chiến, họ cũng cần dành chính nghĩa với người anh em đối nghịch chứ? Họ cũng có chiến tranh chống người Anh dành độc lập mà người Mỹ quên rồi sao? Giá trị của chính nghĩa độc lập mà Mỹ phải trả không phải một vài mạng người mà hàng chục ngàn mạng. Sao người Mỹ không hiểu cho Nam Việt Nam! Đến nỗi  TT Ngô Đ́nh Diệm phải nói thẳng với phó TT Johnson:

Nếu quư vị đem quân đội vào VN, tôi phải giải thích thế nào đây với dân tộc? Đối với dân tộc VN, h́nh ảnh hăi hùng của quân đội viễn chinh Pháp c̣n đầy ắp trong tâm trí họ. Sự hiện diện của Mỹ làm cho quần chúng dễ dàng chấp nhận lời tuyên truyền của CS . Sự can thiệp của bất cứ quân đội ngoại quốc nào cũng đem lại sự bất lợi VN, và Hoa Kỳ v́ nó làm cho cuộc chiến tranh của chúng ta mất chính nghĩa” (Trích „Ngô Đ́nh Diệm và bang giao Việt Mỹ 1954 – 1963, của Phạm Văn Lưu, trang 165-1660) (TBTLS trang 231)

 

Qua câu trả lời của TT Ngô Đ́nh Điệm với PTT Johnson trên đây, Liên-Sô và Trung-Quốc thấy ông Diệm khó cưỡng lại ư muốn của người Mỹ. Nhưng điều đó chưa phải là thất vọng, mà cái thất vọng lớn nhất là: Một số người Việt-Nam tay sai của Mỹ làm phản loạn 11.11.1960, làm cho ông Ngô Đ́nh Diệm nản ḷng đă muốn từ chức. Nếu không có sự can thiệp mạnh mẽ của ông Ngô Đ́nh Nhu th́ ông Ngô Đ́nh Diệm đă từ chức, trở lại nhà ḍng Sant André đi tu như ông đă viết trong đơn xin đi tu từ trước, trước khi ông nhận lời vua Bảo-Đại. Cái hoài băo lớn nhất của ông Diệm là cứu nước, và đi tu. Nhưng việc nước quan trọng hơn nên ông đă nhận lời vua Bảo Đại. Ông Ngô Đ́nh Diệm thấy sự hy sinh của ông nhận lời vua Bảo Đại về giúp nước, trong cảnh vận mệnh VN ngàn cân treo sợi chỉ. Vậy mà c̣n bị một số người VN nghe lời Mỹ làm nhục ông qua cuộc phản loạn 11.11.1960. Đây là nguyên nhân khiến Liên-Sô, Trung-Cọng giúp Bắc-Việt thành lập Mặt-Trận-Giải-Phóng-Miền-Nam để ăn thua một mất một c̣n với Mỹ, v́ biết chắc trước sau ông Diệm cũng bị Mỹ lật đổ. Hai cuộc phản loạn năm 1960 và 1963 là những nhát dao chí tử đâm vào tim miền Nam từ những người con hoang đàng, vong bản của chính miền Nam th́ miền Nam sống sao nổi! Không có nguy hiểm nào lớn hơn giặc từ trong nhà. 58.000 ngàn quân nhân Mỹ thiệt mạng trong chiến tranh VN là hậu quả do sự xem thường ông Ngô Đ́nh Diệm, kém thận trọng trước xu thế giải phóng các dân tộc trên toàn thế giới của chính quyền Mỹ. Câu trả lời của ông Diệm với PTT Johnson là quá chí t́nh và rơ ràng. Vậy mà người Mỹ vẫn coi thường sự lo lắng của ông Ngô Đ́nh Diệm. Cái nhân giết ông Diệm th́ cái qủa: Không chỉ là 58.000 ngàn lính Mỹ bỏ mạng tại VN mà thôi, mà c̣n thua trận ngày 30.4.1975 nữa.  Ông Ngô Đ́nh Diệm đă thấy qua chiến tranh Triều Tiên, khi quân Mỹ chạy dài từ sông Áp-Lục giáp ranh Tàu lui về vĩ tuyến 38, nhưng người Mỹ chưa thấy, chờ cho cái quả 30.4.1975 diễn ra người Mỹ mới thấy! Coi thường ông Diệm nữa đi hỡi ông Kennedy ? Hậu quả của sự coi thường ông Diệm của người Mỹ không chỉ thua trận, mà c̣n mang danh phản bội đồng minh Việt Nam Cộng Ḥa! Người Mỹ chưa bao giờ bị thế gới coi thường như sau chiến tranh Việt-Nam!

Phải chi, những cuộc biểu t́nh năm 1963 thay v́ chống chính phủ ông Diệm; Mà ngược lại ủng hộ chính phủ VNCH th́ đẹp biết bao! Chính phủ lên tinh thần, Mỹ không dám giết ông Diệm, mà dân ủng hộ ông Diệm th́ Nga Tàu không đánh lớn. Mặc dù Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam đă thành lập, mức độ chiến tranh chỉ ở cấp tiểu đoàn. Đó là mức chiến tranh để thương lượng chứ không phải để ăn thua. Câu nói của ông Diệm cho ta thấy điều đó. „Chiến tranh nầy là vậy, đánh nhỏ chết ít đánh lớn chết nhiều, cứ cầm chừng như vậy để chờ biến chuyển thế giới. Nếu đánh lớn các nước lớn nhảy vào ta không kiểm soát được chiến tranh nguy hiểm”. Những người VN ủng hộ đảo chánh 1963 không thấy: Ông Diệm chết th́ miền Nam cũng chết theo. Quư vị có lỗi với Quốc Gia, Dân Tộc!

 

Khi Hoa Kỳ chưa đổ quân bộ chiến vào Nam Việt Nam th́ CSVN làm ǵ có súng AK, B40, hỏa tiến 122 ly, pháo 130 ly và chiến xa T54. Có nghĩa là ông Diệm đă ngăn cản được vũ khí từ Nga-Sô và Trung-Cộng không chuyển vào Bắc-Việt để uy hiếp miền Nam. Ai làm được điều đó, đồng bào miền Nam đều mang ơn, không riêng ǵ ông Diệm. Một điều tế nhị trong cuộc chiến tranh Việt-Nam, là Trung-Cộng và Liên-Sô muốn ve văn chính quyền miền Nam đừng lệ thuộc nhiều vào Mỹ. Một phần Trung-Cộng và Liên-Sô thấy cha con ông Diệm đều không phải là những người Pháp dễ sai bảo ( cha ông Diệm là ông Ngô Đ́nh Khả bị đuổi khỏi chức quan v́ không làm vừa ḷng người Pháp, ông Ngô Đ́nh Đ́nh Diệm từ quan). Hơn nữa, đối đầu với Mỹ bằng súng đạn là quá tốn kém và nguy hiểm v́ Mỹ có bom nguyên tử trước. Trung-Cộng và Liên-Sô lại thấy ông Diệm ḥa hoăn không đánh lớn, c̣n tha tù cho điệp viên miền Bắc (Dương văn Nhật em ruột Dương văn Minh, bị Mật Vụ Miền Trung của ông Dương Văn Hiếu bắt). Một điều nữa cũng cần biết là khi kết thúc hội nghị Geneve, Chu Ân Lai thủ tướng Trung-Cọng nói với người đại diện miền Nam là BS Trần văn Đỗ: Chúng tôi ( Tàu ) muốn đặt đại sứ ở Sài-G̣n. Lẽ dĩ nhiên, Trung Cọng và Liên-Sô cũng sợ Mỹ đổ quân vào miền Nam để đánh ra miền Bắc, th́ việc cầm chân miền Nam và Mỹ không Bắc tiến là điều có lợi cho hai nước CS đàn anh. Cho dù Bắc-Việt có muốn tấn công miền Nam th́ cũng không thể, v́ Nga Tàu không cho vũ khí. Cũng trong sách lược ve văn đó, cùng thời điểm đó, Liên-Sô đă đề nghị cho cả hai miền Nam và Bắc Việt-Nam vào Liên-Hiệp-Quốc như Đại-Hàn. Đó là câu trả lời, tại sao Trung-Cọng đề nghị đặt đại sứ ở Sài G̣n. Nhưng miền Nam không đồng ư v́ sợ mất ḷng Đài-Loan, và tôi tin cả Mỹ cũng không đồng ư.

 

Viễn tượng miền Nam thoát khỏi cuộc chiến tranh đă không c̣n nữa! Cuộc binh biến 1963 đă thiêu rụi toàn bộ căn nhà độc lập vừa mới xây xong c̣n thiếu trước thiếu sau. Người Mỹ tưởng rằng họ sẽ t́m được người lănh đạo thay thế ông Ngô Đ́nh Diệm không khó khăn. Nhưng v́ người Mỹ không am hiểu nhiều về VN nên đă làm cho miền Nam khủng hoảng lănh đạo, làm giới chính trị và khoa bảng miền Nam mất thể diện với dân, với thế giới. Bao nhiêu nhân sĩ thay nhau, thế vào vị trí ông Ngô Đ́nh Diệm như: Ông Nguyễn Ngọc Thơ, ông Phan khắc Sửu, ông Nguyễn Khánh, ông Trần Văn Hương, ông Nguyễn Xuân Oánh, ông Phan Huy Quát, ông Nguyễn văn Lộc và ông Nguyễn Cao Kỳ, đều không làm nổi. Tuy chính phủ Nguyễn Cao Kỳ kéo dài hơn các vị tiền nhiệm, nhưng phải đối phó với nạn ly khai miền Trung làm điêu đứng chính quyền. Ở cấp nhỏ hơn là hàng bộ trưởng, có những chính khách mà không ai dám nghĩ họ không làm nổi, như ông Hà Thúc Kư giữ bộ trưởng nội vụ. Ông là đảng trưởng Đại-Việt chúng tôi cứ nghĩ ông giỏi lắm, v́ ông đă từng lập chiến khu Ba-Ḷng chống ông Ngô Đ́nh Diệm, nghĩa là ông phải có đường lối, chính sách hay hơn ông Ngô Đ́nh Diệm th́ mới chống Tổng Thống chứ ? Nào ngờ ông Hà Thúc Kư lại quá tệ, đă không bắt thêm được một tên cọng sản nào nhốt vào tù cho miền Nam bớt giặc, mà lại thả tên giặc Mười Hương (Trần Quốc Hương) là Tướng t́nh báo chiến lược của CS mà Mật Vụ Miền Trung” đă bắt được tên nầy tống vào nhà giam Phú Quốc.

 

Trong số chính khách nầy, không thiếu những người trong số 18 chính khách đă họp nhau ở khách sạn Caravelle phản đối ông Ngô Đ́nh Diệm trước đó không lâu. Đến đây th́ chúng ta mới thấy ông Ngô Đ́nh Diệm cần thiết cho miềm Nam tới chừng nào! Dù sao CSVN cũng e dè hay đánh gía cao ông Ngô Đ́nh Diệm hơn bất cứ chính khách nào của phía quốc gia, nhờ một phần dư âm „Đày Vua không Khả đào mả không Bài” và nhờ sự từ quan của ông. Nếu không th́ CS đă giết ông Ngô Đ́nh Diệm hồi chúng bắt được ông ở Tuy-Ḥa đưa ra Hà-Nội, rồi đưa lên rừng giam. Bằng chứng là ông Phạm Quỳnh đă bị CS giết cùng một thời với cha con ông Ngô Đ́nh Khôi là anh và cháu ông Ngô Đ́nh Diệm!  Quả thật vào thời đó, không một chính khách nào khả dĩ thay thế ông Ngô Đ́nh Diệm cho bằng chính ông Ngô Đ́nh Diệm. Nếu thời đó, có chính khách nào của miền Nam ngang cơ với ông Ngô Đ́nh Diệm th́ tôi nghĩ vua Bảo Đại đă chọn người đó chứ không cần „năn nỉ” ông Ngô Đ́nh Diệm đến lượt tam lượt tứ. Qua câu nói của vua Bảo Đại „ …Sự tồn vong của VN bắt ông như vậy…”. Nghĩa là giờ phút mất c̣n của dân tộc Vua phải chọn người kiệt suất nhất trong nước mà ông có, cho „Sư tồn vong của Việt-Nam”. Nếu không có cuộc binh biến  1.11.1963 th́ không ai tin, sau ông Ngô Đ́nh Diệm miền Nam hết chính khách tầm cở cứu nước. Có lẽ TT Tưởng Giới Thạch nói không sai „…Việt-Nam may ra một trăm năm nữa mới có Ngô Đ́nh Diệm thứ hai…”. Những người thay ông Ngô Đ́nh Diệm đă không làm được điều ǵ mới mẻ tốt hơn mà chỉ dựa vào những sách lược đă có từ thời ông Ngô Đ́nh Diệm như: Tố Cọng, Chiêu Hồi, mà c̣n làm hại quốc gia như: Bỏ Ấp-Chiến-Lược, truy bắt những người cán bộ giỏi của Mật Vụ Miền Trung, làm cho t́nh báo miền Nam kiệt quệ đến nỗi những tên CS do Mật Vụ Miền Trung bắt đang nhốt trong tù lại thả ra, không biết đó là Tướng t́nh báo chiến lược của miền Bắc như tên Mười Hương sau đây:

 

Trích HÀ NỘI CHUỘC MƯỜI HƯƠNG 

 

Mười Hương bị Đoàn Công Tác Đặc Biệt của ông Dương Văn Hiếu bắt vào tháng 6 năm 1958. Mười Hương rất bất ngờ và các cấp trên của ông ta ở Hà Nội lúc đó cũng rất ngạc nhiên. Trong nghề t́nh báo, Hà Nội thường đánh giá Mười Hương là một người thận trọng, chín chắn, và có kinh nghiệm hoạt động. 

 

Sau cuộc đảo chánh ngày 1.11.1963, Việt Cộng đă nhờ một Trung Tướng của VNCH, người Huế, theo Phật Giáo, và là một điệp viên của Việt Cộng, vận động để thả Mười Hương ra. Trung Tướng này đă nói chuyện với Tướng Mai Hữu Xuân lúc đó được Tướng Dương Văn Minh cử làm Đô Trưởng Sài G̣n, kiêm Tổng Giám Đốc Cảnh Sát Quốc Gia, kiêm Đặc Ủy Trưởng Phủ Đặc Ủy Trung Ương T́nh Báo với “sứ mạng” là kiếm tiền. Tướng Xuân đ̣i 50.000 USD (Theo tài liệu của Việt Cộng là 5.000.000$=125.000 USA). Hà Nội đồng ư. Sau khi đưa tiền, Mười Hương đă được phóng thích. Như vậy Mười Hương đă chỉ tù hơn 6 năm đúng như Mười Hương đă kể. 

 

Sau 30.4.1975, ông Nguyễn Tư Thái, Phụ Tá Trưởng Đoàn Công Tác, đă bị Công An Việt Cộng bắt và bị đưa đi thẩm vấn tại nhiều cơ quan khác nhau. Khi bị giam ở trại Thanh Liệt, nhiều cán bộ cao cấp từ trung ương đă đến hỏi ông về những lời khai của Mười Hương. Năm 1986, khi ông được đưa về giam tại trại Nam Hà, Bộ Chính Trị phái một Tướng tên là Hải và một Đại Tá đến hỏi ông về chuyện hợp tác giữa Mười Hương và cơ quan t́nh báo VNCH. Ông viết: Cũng trong dịp này, hai tên cán bộ này có cho tôi biết sau năm 1963 phải lo lót cho nhóm Dương Văn Minh và Mai Hữu Xuân trên 5 triệu đồng Mười Hương mới được thả ra.” 

 

Người thứ hai cũng đă được Hà Nội thương lượng để được Tướng Mai Hữu Xuân phóng thích là Đại Tá Lê Câu, chỉ huy Cục 2 Quân Báo Miền Nam, bị bắt tại Sài G̣n năm 1962. Đại Tá Lê Câu lúc đó đang bị giam ở Phủ Đặc Ủy Trung Ương T́nh Báo, số 3 Bến Bạch Đằng, Sài G̣n, đă được Mai Hữu Xuân cho chuyển qua Tổng Nha Cảnh Sát để chờ đợi được phóng thích sau khi thương lượng xong. Nhưng khi cuộc thương lượng về tiền bạc đang được tiến hành, CIA được tin Mai Hữu Xuân đă thả Trần Quốc Hương (Mười Hương), nên sợ Mai Hữu Xuân cũng sẽ phóng thích Đại Tá Lê Câu sau khi nhận tiền của Việt Cộng, do đó CIA đă yêu cầu Tổng Nha Cảnh Sát cho mượn Đại Tá Lê Câu để thẩm vấn. Đại Tá Lê Câu đă được đưa về lại Phủ Đặc Ủy Trung Ương T́nh Báo rồi được CIA đưa ra chiến hạm Mỹ ở Thái B́nh Dương để lấy lời khai và lưu giữ một thời gian, v́ thế Tướng Mai Hữu Xuân không thể phóng thích Đại Tá Lê Câu.” ( hêt trích )

 

Xem thế mới thấy vua Bảo Đại mặc dù không có bản lănh, nhưng nhà Vua cũng có cái nh́n khá hợp lư, khi ông mời ông Ngô Đ́nh Diệm về làm thủ tướng. Ông Ngô Đ́nh Diệm trả lời nhà Vua: Xin Hoàng Thượng để cho anh em Việt Nam Quốc Dân Đảng họ làm”, nhà vua từ chối: không được, ông không thấy đó sao”. Mà qủa thật hồi 1945 các đảng phái quốc gia của chúng ta quá yếu, một số đảng viên cao cấp đang ở bên Tàu dựa vào Tưởng Giới Thạch đă không về nước kịp thời để đối phó với t́nh h́nh dầu sôi lửa bỏng của đất nước. Nh́n vào các đảng phái quốc gia th́ thấy, tuy có danh nhưng thực lực th́ không tin được. Bằng chứng là cuộc biểu t́nh của phe quốc gia Trần Trọng Kim tại Hà Nội ngày 2 tháng 9 năm 1945 đă bị CS cướp lễ đài. Các đảng phái quốc gia không giữ được chủ động để CS biến thành ngày mà CS gọi là cách mạng mùa thu”. Sự kiện nầy đă chứng minh cho lời nói của Vua Bảo Đại khi mời ông Ngô Đ́nh Diệm như trên là đúng. Theo dấu vết lịch sử th́ thời điểm đó ông Ngô Đ́nh Diệm đă viết đơn xin đi tu, nhưng lời nài nỉ của vua Bảo Đại nói đến ḷng yêu nước và trách nhiệm, làm xoáy động ḷng yêu nước và trách nhiệm của ông mà ông phải nhận lời:

 

(Trích trang 515 Con Rồng Việt Nam, hồi kư của Bảo Đại) Bảo Đại cho mời ông Ngô Đ́nh Diệm và nói: ”Cứ mỗi khi mà tôi cần thay đổi chính phủ, tôi lại phải gọi đến ông. Ông th́ lúc nào cũng từ chối. Nay t́nh thế rất bi đát, đất nước có thể bị chia cắt làm đôi. Ông cần phải lănh đạo chính phủ.

- Thưa Hoàng thượng, không thể được ạ! Ông ta đáp. Tôi xin tŕnh Ngài là sau nhiều năm suy nghĩ, tôi đă quyết định. Tôi định đi tu.

- Tôi kính trọng ư định của ông. Nhưng hiện nay, tôi kêu gọi đến ḷng ái quốc của ông. Ông không có quyền từ chối trách nhiệm của ḿnh. Sự tồn vong của Việt Nam buộc ông như vậy.

  Sau một hồi yên lặng, cuối cùng ông đáp:

- Thưa Hoàng thượng, trong trường hợp đó, tôi xin nhận sứ mạng mà Ngài trao phó....”

 

Đây là đơn xin nhập ḍng tu của ông Diệm trước khi nhận lời vua Bảo Đại  giúp nước:

 

 

(Xin phép được tạm dịch lá thư của cụ Diệm xin làm tu sĩ tại đan viện Saint André như sau - tuy nhiên v́ không phải là Công Giáo cho nên chắc chắn có những chữ dịch không đúng lắm xin miễn thứ cho!)

 

B́nh An + Nhân danh Chúa Giêsu Kitô, Amen.      

   
Con là thầy Jean Baptiste Odilon, Ngô Đ́nh Diệm, xin hiến dâng đời con cho Đức Chúa Trời Toàn Năng, cho Đức Mẹ Đồng Trinh Hiển Thánh, cho Cha Thánh Benoit (*) để làm tu sĩ của đan viện Saint André và con xin hứa là sẽ cải đổi tâm tánh theo tinh thần giáo luật của chính Cha Thánh Benoit, tuân theo những điều lệ của tu sĩ, dưới sự chứng giám của Đức Chúa Trời và các vị Thánh Thần.
(Kư tên - Ngô Đ́nh Diệm) ( lời người dịch )

Trước đó Đức Vua cũng đă yêu cầu ông Ngô Đ́nh Diệm lập chính phủ mà ông không nhận:

 

Trích Bảo Đại con Rồng Việt Nam trang 498) …..Tôi (Vua Bảo Đại) gọi điện lên tu viện Viteaux cả thẩy 4 lần, nhưng ông Diệm không tiếp điện, Tôi (Vua Bảo Đại) cầu cứu bà Nam Phương, v́ Tôi biết ông Diệm rất nể bà này. Quả nhiên, đúng như Tôi nghĩ, ông Diệm tiếp điện bà Nam Phương, nhưng một mực từ chối về Việt Nam làm Thủ Tướng. Thấy không ǵ lay chuyển được ư chí cương quyết của ông; sau cùng bà Nam Phương nói: “Thôi Tôi không đề cập đến việc quốc trưởng có ư muốn mời Ông về làm thủ tướng nữa, mà chỉ xin Ông, v́ nể t́nh vợ chồng Tôi, cho vợ chồng Tôi được gặp một lần…”

 

Đại Sứ Frederick Nolting cũng là người bênh vực TT Ngô Đ́nh Diệm:

 

”Ông Đại Sứ Hoa Kỳ  Frederick Nolting trong cuốn “From Trust To Tragedy” của ông ta, đă viết về Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm như sau:

“Tôi đă có đọc lịch sử Việt Nam, và đă biết các cuộc chiến tranh giành độc lập của xứ sở này, và cũng đă biết là ông Diệm hiểu biết tường tận, thấu đáo vấn đề.  May mắn là tôi cũng đă có một căn bản hiểu biết đáng kể về  triết học và khoa tôn giáo đối chiếu.  Nhưng tôi hoàn toàn không được chuẩn bị để nghe những điều như thế nàỵ  Càng nghe tôi càng thích thú .  Tôi đặt những câu hỏi.  Mỗi câu hỏi lại mở ra một chương mới, và sau một thời gian tôi nhận ra sự dấn thân tận hiến và ḷng say mê của con người này, là người đă hiến trọn đời ḿnh để giữ cho bằng được căn cước lịch sử của dân tôc của ông  ta và ông ta hiểu nó, yêu thích nó.

 

...Cho đến lúc này cáo buộc quan trọng nhất của ông ta là người Mỹ can thiệp vào nội bộ Việt Nam. Ông ta (TT Diệm) không muốn người Mỹ đoạt lấy trách nhiệm của VN. Ông ta không muốn quân lực Mỹ chiến đấu cho nền độc lập và quyền tự quyết của nhân dân miền Nam VN.

 

Ông bảo tôi: “Nếu chúng tôi không tự ḿnh thắng cuộc chiến này với sự viện trợ vô gía của qúy quốc th́ như vậy chúng tôi sẽ thua và thua là đáng đời”. Ông ta vô cùng cương quyết trong vấn đề này và ông ta cảm thấy rằng nếu chính phủ Nam VN trở nên lệ thuộc vào Hoa Kỳ th́ như vậy chứng tỏ luận cứ của Việt cộng là đúng.  Việt cộng thường nói rằng: “Nếu các anh cúi đầu thần phục Hoa Kỳ th́ các anh sẽ thấy các anh đúng chỉ là thuộc địa của Mỹ cũng như 75 năm về trước VN đă từng là thuộc địa của Pháp”. Về điểm tế nhị này tôi đă có thể trấn an ông ta, v́ toàn bộ ư niệm của những khuyến cáo cho toán đặc nhiệm cũng như những huấn thị cho tôi do TT Kennedy ban hành, là phải giúp Nam VN tự bảo vệ nền độc lập tự Do của họ cho chính họ” (Đại Sứ Hoa Kỳ Frederick Nolting trong cuốn “From Trust To Tragedy”). (hết trích )

 

Khi đă từ chối người Mỹ đến nước đó, th́ ông Ngô Đ́nh Diệm ắt phải có cách giải quyết mà ông tin là tốt hơn cách cho người Mỹ đưa quân bộ chiến vào Nam VN. Điều mà chúng ta có thể thấy được là Liên-Sô, Trung-Quốc đang ve văn, lôi kéo ông Ngô Đ́nh Diệm đừng quá lệ thuộc vào Hoa Kỳ, có nghĩa là Nga Tàu muốn cho ông ngô Đ́nh Diệm biết, ông đừng quá lệ thuộc vào Mỹ th́ chúng tôi ( Nga Tàu ) không giết ông đâu. Đây là cách giải quyết tốt cho Nam VN, là vừa cầm chân Bắc Việt, vừa không lệ thuộc vào Mỹ quá đáng. Thật tiếc, người Mỹ không để cho ông Ngô Đ́nh Diệm thực hiện cách giải quyết nầy. Rơ ràng Cộng Sản Bắc Việt lo lắng, sợ ông Ngô Đ́nh Diệm đi đêm với Liên-Sô,  Trung-Quốc, th́ mộng chiếm Nam VN của Bắc Việt không bao giờ thực hiện được.

 

Khi ông Ngô Đ́nh Diệm đă chết, Bắc Việt đă học được bài học nầy từ ông Diệm để đi đêm với Mỹ bỏ rơi VNCH như hiệp định Paris 1973, nên Hà-Nội đă thắng Sài-G̣n. Thật đáng tiếc! Nga Tàu đang ve văn ông Diệm th́ việc cầm chân Bắc-Việt là chuyện khả thi. Ông Ngô Đ́nh Diệm đă nói với cán bộ quốc gia:  Chiến tranh nầy là vậy, đánh nhỏ chết ít đánh lớn chết nhiều, cứ cầm chừng như vậy để chờ biến chuyển thế giới. Nếu đánh lớn các nước lớn nhảy vào ta không kiểm soát được chiến tranh nguy hiểm”.

 

 Cách tính toán của ông Ngô Đ́nh Diệm từ: Tố-cộng, Chiêu-hồi, T́nh- báo, Ấp-Chiến-Lược, Ḥa-hoăn, chờ Biến-Chuyển-Thế-Giới, là những sách lược khả thi và cần thiết cho Nam VN để thoát cuộc chiến tranh và ba thế lực hiểm độc Mỹ, Nga, Tàu. Tiếc thay, kỹ sư giỏi mà không có đội ngũ công nhân giỏi th́ cũng thất bại !

 

Xem thế mới thấy rằng, việc Hoa Kỳ giết ông Ngô Đ́nh Diệm là cột trụ của nền chính trị Nam VN vào thời đó, là một sai lầm chính trị quá lớn làm chết cả một nước là VNCH. Làm Hoa Kỳ thua trận, điêu đứng, mất danh một cường quốc chưa hề thua trận! Từ sau ngày 1.11.1963 Liên sô, Trunh Cọng không thèm nói chuyện với bất cứ nhân vật nào của miền Nam nữa. Từ đây Bắc Việt nói chuyện thẳng với Hoa-Kỳ. Bắc-Việt coi VNCH ngang hành với MTGPMN, c̣n Bắc Việt đương nhiên đ̣i ngang hàng với Hoa-Kỳ. Nội việc xếp chỗ ngồi tại hội nghị Paris mất thời gian cũng v́ dành chỗ. Cuối cùng VNCH cũng không hạ được MTGPMN xuống thấp hơn ḿnh !

 

Chỉ sau ngày 1.11.1963 Cộng Sản mới đánh cấp trung đoàn, như trận B́nh-Giă vào tháng 12. 1964, mở màn cuộc chiến tranh bất khoan nhượng. Liên-Sô, Trung-Cộng và Bắc-việt quyết tâm lấy lại nông thôn. Trước hết, phá tan Ấp-Chiến-Lược, mở rộng chiến tranh lấy nông thôn bao vây thành thị, vừa ngăn chận Bắc Tiến, vừa lấy lại tù binh. Đặc biệt CS đă thắng lợi về t́nh báo. Những tên CS bị “Mật-Vụ-Miền-Trung” bắt, đều được thả ra quay trở lại chiến trường, tàn sát đồng bào miền Nam hồi tết Mậu-Thân. Điển h́nh là số tù binh CS đang nhốt trong khu 9 hầm ở Huế: 9 cái hần đó nguyên năm 1945 quân dội Nhật Bổn xây làm kho chứa đạn. Vị trí nằm về phía tây nam Thành phố Huế cạnh Ḍng tu Thiên An và cạnh lăng Vua Khải Định cách thành phố Huế Khoảng 10Km. Sau 1945 quân đội Pháp dùng 3 cái làm pháo dài an ninh xa cho thành phố Huế. 6 cái kia quân đội pháp vẫn chứa đạn. đến thời đệ I VNCH dùng 4 cái làm nơi gian giữ cán bộ cộng sản cao cấp do cơ quan t́nh báo Đặc Nhiệm Miền Trung của ông Dương văn Hiếu và 2 hầm của cơ quan t́nh báo Bắc Ông Phan Quang Đông giam giữ cán bộ t́nh báo cao cấp cộng sản mà cơ quan ông Đông đă bắt giữ. Ngày 2/11/1963 Thích trí Quang và cộng sản cho người đem áo cà sa và dao cạo tóc vào đó , đám Cộng sản cạo tóc mặc áo cà sa vào thành ḥa thượng, phật tử kéo lên 9 hầm phao vu mật vụ Nhu Diện giam giữ các thầy, rước các thầy ra, sau đó các thầy lên mật khu” (trích Liên Thành).

 

Sau ngày 1.11.1963 quyền uy của Thích Trí Quang quá lớn, không ai dám đụng tới. Nhất là Huế cái nôi của tranh đấu 1963. Số tù binh nhốt trong khu 9 hầm bổng chốc biến thành thầy tu th́ những người quốc gia như Thiếu tá Liên Thành tức chịu sao nỗi. Bởi vậy Thiếu tá Liên Thành gọi Thích Trí Quang là tội đồ.  (xin đọc Biến Động Miền Trung của Liên Thành). Bà Phan Quang Đông nhờ Tướng Đỗ Cao Trí tư lệnh vùng cho chồng bà khỏi tử h́nh, nhưng Tướng Trí không dám cho. Ông Tướng nói rằng: “Bà hăy đến xin thầy Thích Trí Quang”. Xem thế, binh biến ngày 1.11.1963 được xem như: Bà vú nuôi Mặt-Trận-Giải-Phóng-Miền-Nam lớn mạnh; Là người dẫn đường cho quân đội Mỹ vào miền Nam VN; Là con dao giết chết VNCH; Là dượng ghẻ tạo mọi bất hạnh cho miền Nam hôm nay. Khi không c̣n ông Diệm nữa th́ Bắc Việt đánh giá miền Nam không c̣n bất cứ một nhân vật nào có đủ bản lănh đứng độc lập với Mỹ nữa. Sau ngày 1.11.1963 dù Mỹ có đổ quân bộ chiến vào miền Nam Việt-Nam hay không th́ Bắc Việt cũng sẽ quyết tâm chiếm Miền Nam như đă xảy ra. Mỹ th́ đă không cố t́nh đánh dập đầu Bắc Việt, để dễ bề bắt tay với Tàu, tạo cho ḿnh thế thượng phong trong chiến tranh lạnh. Hơn nữa, Mỹ cũng không có sức trường kỳ chiến đấu như đă thấy. Những người vô t́nh hay cố ư làm tay sai cho Mỹ trong cuộc binh biến 1.11.1963 đă trở thành những người tự giết ḿnh và giết miền Nam thân yêu là Việt-Nam-Cộng-Ḥa !

 

Nguyên nhân chính làm sụp đổ miền Nam là binh biến ngày 1.11.1963, mà binh biến nầy, là một phần từ cuộc ly khai của Việt-Nam-Quốc-Dân-Đảng và Đại-Việt năm 1955. Đây là lời tâm sự của một cấp lănh đạo vào thời đó:  

Ông N D là một vị lănh đạo, lăo thành của Việt Nam Quốc Dân/Quảng Nam, người đă đưa QDĐ/QN vào rừng, ly khai chống chính phủ Ngô Đ́nh Diệm. Thành tích diệt cộng sản của QDĐ, nổi tiếng về vụ họ tận diệt các ổ cán bộ được cộng sản cài lại, trước khi rút về Bắc. Đến nỗi chính quyền Hà Nội phải kêu cứu với Ủy Hội Quốc Tế Kiểm Soát Đ́nh Chiến nhờ can thiệp. Ông ND tâm sự: „Hồi c̣n trẻ, hăng say hết chống Tây tới chống Vẹm, không biết mệt, biết sống, biết chết là ǵ. Khi chống ông Diệm, vô rừng đười ươi khỉ đột là bạn, rắn rết là thực phẩm vừa ngon vừa bổ, nhưng khi về hợp tác xây dựng thấy thật là vui. Khi ông Diệm bị lật đổ, rồi bị giết, Phật giáo (PG) tranh đấu đ̣i ly khai Sài G̣n, đ̣i đuổi Mỹ, đ̣i trung lập, chúng tôi thấy dân ḿnh bị đưa đến cửa tử rồi, toàn thể Đảng bộ họp quyết định chống tới cùng. Tôi bị Tỉnh Hội PG Quảng Tín tuyên án tử h́nh. Ḿnh có đồng chí đông sợ ǵ, nhưng cuộc sống không c̣n ǵ vui nữa. Khi cộng sản tràn vào, anh em chúng tôi thề quyết tử. Nhưng mười đánh một chẳng chột cũng què, tôi bị chúng giộng cho 13 cuốn lịch (13 năm tù). Bây giờ qua đây cuộc đời đă về chiều, nghĩ lại nhiều cay đắng, ít ngọt bùi, buồn th́ c̣n đó mà vui chẳng thấy đâu! Tôi qua đây các đồng chí đến thăm khá đông, có đồng chí cựu Thượng Nghị sĩ đề nghị tôi đứng ra quy tụ anh em, v́ từ thời ông Diệm, bị truy diệt tan tác, cần tái sinh hoạt để lấy lại khí thế, tôi thoái thác v́ cảm thấy mệt quá rồi, và tôi nói thẳng với mấy đồng chí nầy rằng: “nói ông Diệm truy diệt ḿnh là sai. Phải thẳng thắn nh́n nhận rằng, v́ ḿnh muốn diệt ông trước, mà không diệt được, nên ông diệt lại ḿnh là đúng thôi. Sao chỉ trách  người mà không nghĩ lại ḿnh”

 

  (Nguyễn văn Minh Hăy lương thiện với Đệ I Cộng Ḥa”)

 

Tôi dám nói binh biến 1.11.1963 làm sụp đổ Nam VN là do miệng kẻ thù chúng ta là Vơ Nguyên Giáp nói ra:  Chiến thắng năm 1975 chúng tôi đă nh́n thấy từ năm 1963”. Tôi đồng ư với ông Dương Văn Minh khi trả lời phóng viên AP: tại sao hai ông (Diệm, Nhu) phải chết? Ông Minh:  V́ ông Diệm quá được ḷng nông dân”, mà nông dân chiếm 80% dân số. Hăy nh́n Thái-Lan phe áo đỏ nông dân luôn luôn thắng trong các cuộc bầu cử dân chủ. Cộng Sản dùng nông thôn bao vây thành thị, mà ông Ngô Đ́nh Diệm được ḷng nông dân, Ấp-Chiến-Lược bảo vệ dân là sách lược chống Cộng đi đúng hướng, sẽ thắng cuộc chiến tranh Quốc Cộng. Con dân Việt Nam không phải lưu vong, không lo mất nước như ngày hôm nay!

 

 Đức Quốc, ngày 31. 03. 2014

Nguyễn Duy Sâm

 

 

 

 

Trang Chính     Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Phỏng Vấn     Văn Học Nghệ Thuật     Tham Khảo