Sau khi đọc bài: “Vụ Linh mục Antôn Đặng Hữu Nam”

 

Nguyễn Đức Chung

 

 

Sáng nay, nhận được bài viết của một thân hữu gửi cho và sau khi đọc, người viết muốn ghi lại những cảm nghĩ cùng những nhận xét bằng chứng thực cuộc sống của bản thân mắt thấy, tai nghe về “… Mục Tử đích thực và kẻ mang danh mục tử!”.

 

Vâng, qua bài viết của tác giả Gioan Nguyễn Chính Kết, người đọc được nhắc nhớ lại những đoạn Phúc Âm mà từng nghe, đọc, cùng được giảng giải từ những lớp Giáo lư Rước Lễ lần đầu, Thêm sức, Bao Đồng… cho đến những buổi cấm pḥng cầu nguyện khi lớn lên cho tới nay.

 

Cũng như tác giả NCK đă đề cập: Khi Linh mục Đặng Hữu Nam bị bề trên của ḿnh là Giám mục Giáo phận Vinh không cho phép dâng Thánh Lễ và làm những công việc Mục Vụ của Linh mục nữa, tôi thấy nhiều Giáo dân lên tiếng bày tỏ phẫn nộ, cho rằng Giám mục ra lệnh đó sai. Là một Giáo dân Công giáo đấu tranh cho Tự do Tôn giáo và Nhân quyền, Dân chủ tại hải ngoại, tôi không nắm vững sự việc, nên không dám phán đoán ai đúng ai sai.”

 

Qua bao biến cố của đất nước, cũng như mọi Giáo dân khác, người viết cũng từng chứng kiến nhiều người mặc áo Mục Tử, có người đă tiếp chuyện, có người đă thâm giao… và nhận xét. Vâng! Vẫn nhận xét theo Phúc Âm: “…mục tử giả hay “kẻ chăn thuê” th́ “khi thấy sói đến, anh bỏ chiên mà chạy. Sói vồ lấy chiên và làm cho chiên tán loạn, v́ anh ta là kẻ làm thuê và không thiết ǵ đến chiên”.

 

Trong dụ ngôn lúa và cỏ lùng (Mt 13,24-30); thực tế cho thấy bất kể một tổ chức đoàn thể, cộng đồng, hội đoàn… nào cũng có người tốt và kẻ xấu, có người thật kẻ giả dối, kể cả trong lănh vực tôn giáo.

 

Và chắc chắn không cần đến khi cái đại họa Cộng sản nhuộm đỏ nước Việt Nam Cộng Ḥa, th́ tín đồ, giáo dân các tôn giáo mới nhận ra những “kẻ chăn thuê” mà Chúa Giêsu đă đề cập trong dụ ngôn của Ngài.

 

Tuy nhiên, không thể phủ nhận rằng dưới chế độ Cộng sản th́ “kẻ chăn thuê” càng lộ rơ nét hơn. (v́ những bổng lộc, chức tước mà nhà cầm quyền Cộng sản luôn dùng để đánh đổi cho những kẻ chăn thuê).

 

Nói tới bổng lộc của giới tu hành, tức tiền bạc và vật chất mà người tu hành được thụ hưởng từ giáo quyền cho tới tín đồ, đạo hữu trong hệ thống của tôn giáo đó cho phép; người viết xin đưa ra thực tế tại nơi ḿnh định cư trong cộng đồng người Việt tỵ nạn Cộng sản tại Vương Quốc Anh.

 

Đa số các Linh mục Công Giáo Việt Nam tại đây đă được đào luyện từng phần hay toàn phần của các Giáo Phận Anh quốc. Sau khi thụ phong và được sai đi phục vụ tại các giáo xứ trong Giáo Phận. Việc điều hành của Giáo xứ đó được phân nhiệm từ mục vụ, hành chánh, tài chánh… rơ ràng. Là một Linh Mục không phải để ư tới phần chi, thu của Giáo Xứ; phần này đă luôn do Hội đồng Mục vụ của Giáo xứ lo.

 

Ngoài ra, Linh Mục định cư tại Anh quốc cũng phải tuân hành mọi luật pháp của chính phủ Anh quốc đề ra như: Không được lái xe khi đă uống rượu quá chén, không được vi phạm những tội h́nh sự… Ngoài việc giữ ǵn bản thân, kế tới là làm gương cho tín hữu. (đó là chưa kể tới công tác truyền giáo của một tín hữu nữa).

 

Người viết từng nghe một vài Linh Mục Việt Nam tại đây cho rằng:

 

-         Tu là một cái nghề!!!?

-         Làm Linh Mục chính xứ là làm “quản gia” cho Ṭa Tổng Giám Mục!

 

- Hiện tượng áo thụng vái nhau th́ đến nay vẫn c̣n phổ biến.

 

C̣n nhớ, khi c̣n bé, ở họ đạo Chợ Quán, Sài G̣n, tôi đă từng nghe thấy các Linh Mục trong họ đạo gọi nhau bằng anh em. Thật tuyệt vời! Cứ ngỡ đó là quy luật chung cho các Linh Mục trong giáo hội Công Giáo.

 

Nhưng sau này, khi trưởng thành di chuyển nhiều nơi, người viết đă nhận ra không phải như thế. Chính các vị tu hành nhiều nơi khác tự gọi nhau bằng “Thầy”, bằng “Cha” và xưng là con trước mặt giáo dân.

 

Trong một chuyến hành hương Lộ Đức, Fatima mấy năm trước mùa đại dịch Wuhan, người viết được người bà con đă trên bảy chục tuổi (cái tuổi cổ lai hy) cùng tham dự chuyến hành hương đó kể lại: “Một vài Linh mục tuổi c̣n quá trẻ mà khi nói chuyện với giáo dân trong đoàn, có người bảy mươi mấy, tám chục, đáng tuổi cha, ông của họ mà Linh mục hướng dẫn cứ một điều “cha nói cho các con nghe”, hai điều “cha nói…” thật chướng tai!”

 

Viết tới đây, người viết cũng xin kể thêm tại Anh quốc, một số Linh Mục Việt Nam vẫn thường xưng hô với giáo dân theo tuổi tác, truyền thống lễ giáo của người Việt Nam ḿnh. Nhất là các Linh Mục Ḍng. Đây là một điểm son của gương tu hành mà giáo dân đều nể trọng.

 

 

Tạm kết:

 

Với cương vị một Mục Tử, việc lên tiếng bênh vực cho Công Lư, Sự Thật, quyền lợi và Tự Do cho giáo dân, cùng đồng bào của ḿnh là bổn phận của một chủ chăn (không phải kẻ chăn thuê). Nhưng tuyệt đối không đứng trong bất cứ một tổ chức, đảng phái chính trị nào cả! Điều này, ắt các vị tu hành cũng đều phải biết để đừng bị rơi vào bẫy của kẻ xấu, mà nguy hại đến chính ḿnh, hại lây cho giáo dân, và cả tôn giáo của ḿnh nữa.

 

 

Nguyễn Đức Chung

 

Vụ Linh mục Antôn Đặng Hữu Nam   (Gioan Nguyễn Chính Kết)  

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính