Sẽ không có “ḥa hợp, ḥa giải” nếu đảng Cộng sản vẫn c̣n giữ vai tṛ lănh đạo “toàn diện, tuyệt đối”

 

Ngọc Thu

 

 

Nhiều người kêu gọi “ḥa hợp, ḥa giải” ở trên mạng, ḿnh nghĩ những người đó có ư tốt, nhưng có lẽ họ chưa hiểu hết nguyên nhân sâu xa của vấn đề. Thật ra không có sự chia rẽ ở người dân từ hai phía: những người theo quốc gia với những người theo cộng sản ở miền Nam. Nhất là 38 năm sau khi chiến tranh kết thúc, người dân cả hai phía đều hiểu rơ cuộc chiến, họ biết rằng họ chỉ là nạn nhân của cuộc nội chiến huynh đệ tương tàn, họ cảm thấy đau thương, mất mát nhiều hơn là oán hận hay thù hằn người anh em của ḿnh ở bên kia chiến tuyến.

 

Người Việt hải ngoại (đa số là dân tị nạn chính trị) không hề có thù hằn ǵ với người dân trong nước, mà trái lại, họ rất quan tâm, lo lắng cho bà con ḿnh ở quê nhà. Hàng tháng họ giúp đỡ bà con trong nước bằng cách tích cóp tiền bạc để gửi về, chia sẻ những khó khăn, thiếu thốn với người anh em ḿnh. Cho nên, giữa người dân với nhau không có ǵ phải ḥa giải hay ḥa hợp. Nếu có, phải là sự ḥa giải và ḥa hợp giữa “bên thắng cuộc”, tức chính phủ CSVN với những người ở “bên thua cuộc”.

 

Không riêng những người Việt Nam, mà các nước trên thế giới đều muốn nh́n thấy dân tộc Việt Nam ḥa giải và ḥa hợp. Họ muốn Việt Nam đoàn kết, xây dựng đất nước giàu mạnh thật sự, để họ không phải tốn tiền giúp đỡ VN qua con đường viện trợ hàng năm.

 

Khi chiến tranh chưa kết thúc, Mỹ cũng muốn nh́n thấy VN ḥa giải và ḥa hợp sau chiến tranh. Hiệp định Paris đă nhiều lần nhắc tới chuyện ḥa giải và ḥa hợp. Hiệp định này có tổng cộng 23 điều, trong đó có 5 điều nhắc tới “ḥa giải và ḥa hợp dân tộc”. Cụm từ “ḥa giải và ḥa hợp dân tộc” đă được nhắc tới 11 lần trong hiệp định này ở điều 8, 11, 12, 13 và 21. Những người soạn thảo Hiệp định Paris có lẽ đă nh́n thấy trước thời kỳ đen tối sẽ được mở ra ở Việt Nam sau khi Mỹ rút quân về nước và họ muốn ngăn chặn bằng hiệp định đó, nhưng họ đă thất bại, bởi hiệp định được kư nhưng chưa bao giờ được thực hiện.

 

Vậy th́ “ḥa giải và ḥa hợp dân tộc” bằng cách nào? Không thể bằng cách cứ mỗi năm đến ngày 30/4, “bên thắng cuộc” tiếp tục ôn lại “chiến thắng lịch sử vẻ vang”, “đánh cho Mỹ cút, ngụy nhào”, “giải phóng hoàn toàn miền Nam”.

 

Không thể ḥa giải và ḥa hợp bằng cách xem chuyện chém giết, bỏ tù, bắt những người ở “bên thua cuộc” đi “học tập cải tạo” sau chiến tranh là đúng.

 

Không thể ḥa giải và ḥa hợp bằng cách gây sức ép với các nước khu vực, đập phá các tượng đài thuyền nhân VN ở Pulau Galang, ở đảo Bidong, ở Melbourne… những tượng đài tưởng niệm các thuyền nhân, đa số là những người ở “bên thua cuộc” đã bỏ mình trên đường vượt biển.

 

Không thể ḥa giải và ḥa hợp khi cùng là những người chết trận, nhưng một bên th́ được đảng và nhà nước chi rất nhiều tiền để t́m mộ liệt sĩ, c̣n một bên th́ bỏ mặc với những nấm mồ hoang lạnh v́ họ “đáng chết”.

 

Blogger Đồng Phụng Việt đă từng viết: “Đau thương, mất mát vốn thuộc phạm trù không thể cân, đo, đong, đếm nhưng lạ là một số người vẫn thích, vẫn muốn phân loại chúng. V́ sự phân loại này, có những nỗi đau không được tôn trọng và những mất mát không được thừa nhận. Ḿnh xem đó là sự bất nhân, bất nghĩa. Ḥa hợp, ḥa giải không thể khởi đầu từ bất nhân, bất nghĩa”.

 

Ḿnh tin rằng chuyện “ḥa giải và ḥa hợp dân tộc” ở Việt Nam chắc chắn sẽ không bao giờ xảy ra nếu Đảng CSVN vẫn c̣n giữ vai tṛ lănh đạo “toàn diện, tuyệt đối”.

 

Không nên kêu gọi ḥa hợp, ḥa giải nữa, bởi những người chịu trách nhiệm chính trong chuyện này sẽ không bao giờ làm theo.

 

---------

Đây là những điều khoản trong Hiệp định Paris có nói tới “ḥa giải và ḥa hợp”:

Khoản c điều 8: “Hai bên miền Nam Việt Nam sẽ làm điều đó trên tinh thần ḥa giải và ḥa hợp dân tộc, nhằm chấm dứt thù hằn, giảm bớt đau khổ và đoàn tụ các gia đ́nh. Hai bên miền Nam Việt Nam sẽ gắng hết sức ḿnh để giải quyết vấn đề này trong ṿng chín mươi ngày sau khi ngừng bắn có hiệu lực”. Nguyên văn: “The two South Vietnamese parties will do so in a spirit of national reconciliation and concord, with a view to ending hatred and enmity, in order to ease suffering and to reunite families. The two South Vietnamese parties will do their utmost to resolve this question within ninety days after the cease-fire comes into effect.”

 

Điều 11: “Ngay sau khi ngừng bắn, hai bên miền Nam Việt Nam sẽ: Thực hiện ḥa giải và ḥa hợp dân tộc, xóa bỏ thù hằn, cấm mọi hành động trả thù và phân biệt đối xử với những cá nhân hoặc tổ chức đă hợp tác với bên này hoặc bên kia…”. Nguyên văn: “Immediately after the cease-fire, the two South Vietnamese parties will: achieve national reconciliation and concord, end hatred and enmity, prohibit all acts of reprisal and discrimination against individuals or organizations that have collaborated with one side or the other…”

 

Điều 12 của hiệp định này cũng ghi rơ: “Ngay sau khi ngừng bắn, hai bên miền Nam Việt Nam sẽ hiệp thương trên tinh thần ḥa giải và ḥa hợp dân tộc, tôn trọng lẫn nhau và không thôn tính nhau để thành lập Hội đồng quốc gia ḥa giải và ḥa hợp dân tộc gồm ba thành phần ngang nhau. Hội đồng sẽ làm việc theo nguyên tắc nhất trí. Sau khi Hội đồng quốc gia ḥa giải và ḥa hợp dân tộc nhậm chức, hai bên miền Nam Việt Nam sẽ hiệp thương để thành lập các hội đồng cấp dưới”. Nguyên văn “Immediately after the cease-fire, the two South Vietnamese parties shall hold consultations in a spirit of national reconciliation and concord, mutual respect, and mutual non-elimination to set up a National Council of National Reconciliation and Concord of three equal segments. The Council shall operate on the principle of unanimity, after the National Council of National Reconciliation and Concord has assumed its functions, the two South Vietnamese parties will consult about the formation of councils at lower levels”.

 

Điều 13: “Vấn đề lực luợng vũ trang Việt Nam ở miền Nam Việt Nam sẽ do hai bên miền Nam Việt Nam giải quyết trên tinh thần ḥa giải và ḥa hợp dân tộc, b́nh đẳng và tôn trọng lẫn nhau, không có sự can thiệp của nước ngoài, phù hợp với t́nh h́nh sau chiến tranh”. Nguyên văn: “The question of Vietnamese armed forces in South Viet-Nam shall be settled by the two South Vietnamese parties in a spirit of national reconciliation and concord, equality and mutual respect, without foreign interference, in accordance with the postwar situation.”

Điều 21: “Hoa Kỳ mong rằng Hiệp định này sẽ mang lại một thời kỳ ḥa giải với Việt Nam dân chủ cộng ḥa cũng như với tất cả các dân tộc ở Đông Dương”. Nguyên văn: “The United States anticipates that this Agreement will usher in an era of reconciliation with the Democratic Republic of Viet-Nam as with all the peoples of Indochina.”

 

Nguồn: http://vi.wikisource.org/wiki/Hi%E1%BB%87p_%C4%91%E1%BB%8Bnh_Paris_1973

 

-------

 

Bài viết của anh Phạm Đăng Quỳnh, một người có gia đ́nh ở “bên thua cuộc”:

 

“Hôm trước nh́n thấy tấm ảnh đau ḷng này trên nhà Bảo Định Giang , tôi đă muốn viết rồi lại thôi.Cộng đồng Facebook đông đảo tất nhiên sẽ có nhiều khác biệt về quan điểm,nhất là về chiến tranh,về chính trị.Ai chả ngại chuyện bị ném đá,nhất là khi ta thật ḷng.

 

Viết về những ǵ liên quan đến chiến tranh hay hậu chiến tranh, chỉ có những người “bên thắng cuộc” là thuận tay. Thời cuộc tạo cho họ cái cơ hội để tự sướng, tự tôn vinh và khoe mẽ. Tôi không có cái may mắn đó.

 

Tôi muốn viết ra đây một sự thật. Ngày 25/3/1975, quê tôi được “giải phóng”. Bố tôi, một viên chức chế độ VNCH đương nhiên trở thành “ngụy quyền”. Không cần một tiếng súng,không tốn một viên đạn, dăm ba con người xa lạ từ trên rừng xuống kết hợp với những kẻ cơ hội,dốt nát, thành lập chính quyền. Công việc đầu tiên của họ là lùng bắt những người làm việc cho chế độ cũ (họ gọi là “ác ôn”) đưa đi thủ tiêu.

 

Sau này tôi được biết lúc đó “chính quyền” tỉnh đă giao “chỉ tiêu” cho huyện, rồi huyện giao chỉ tiêu cho từng xă con số những nạn nhân bị giết hại. Chỉ tiêu mà huyện giao cho” chính quyền cách mạng lâm thời; xă tôi phải giết là 10 người, và bố tôi có tên trong danh sách đó.

 

Tôi c̣n nhớ như in,khoảng 4-5 giờ chiều, 6 người du kích xă đột nhập vào nhà tôi với “nhiệm vụ vẻ vang” là đưa bố tôi và 9 người khác lên núi để bắn rồi vứt xác xuống vực sâu mất tích. May quá, trước đó vài phút, bố tôi đă bất ngờ ra khỏi nhà đi hóng mát cho bớt căng thẳng và lo sợ.

 

Đêm đó xă tôi có 6 người “ngụy quân ngụy quyền” ra đi vĩnh viễn cho đến tận bây giờ gia đ́nh họ vẫn chưa t́m được hài cốt!

 

Tôi được biết hồi đó có những xă đă giết nhiều hơn con số trên giao (10 người), điều này không biết họ có được “khen thưởng” là “vượt chỉ tiêu” không (!). Toàn tỉnh th́ chỉ có một huyện không xảy ra t́nh trạng đau ḷng này do ông bí thư huyện đó là một người đạo đức đă không chấp hành chủ trương trên giao này.

 

Bố tôi sau đó đă ra tŕnh diện và “học tập cải tạo” tại địa phương. Chiến tranh đă qua 38 năm rồi, thế hệ những người “bên thua cuộc” như bố tôi phần nhiều đă về nơi thiên cổ. Ơn Trời, bố tôi hiện vẫn c̣n sống. Năm nay cụ đă 80 tuổi. Cụ vẫn luôn thương tiếc những người bạn của cụ phải ra đi tức tưởi trong thời điểm đó”.

 

Ngọc Thu

 

 

 

 

Trang Chính     Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Phỏng Vấn     Văn Học Nghệ Thuật     Tham Khảo