T́nh trạng chính trị Việt – Hoa

 

Ngô Thiện Cơ

 

 

 

 

Trên báo chí truyền thông đă có thông tin về sự việc lănh đạo đảng Việt Nam Cộng Sản (CSBV - Hà Nội) kư kết Hiệp Ước Thành Đô với đảng Cộng Sản Trung Quốc năm 1991. Hiệp Ước này có liên quan mật thiết xa gần đến những nhân vật kín đáo ẩn sâu, hay hiển lộ thực sự đă chết, hoặc đang c̣n nắm giữ những chức vụ quyền lực ngầm thống trị Việt Nam. Những người lănh đạo này có ảnh hưởng với nhiều toan tính chính trị và thỏa thuận ngầm liên hệ tới sự tồn vong của dân tộc Việt, thông qua cuộc chiến biên giới Việt-Trung từ năm 1979 rồi c̣n kéo dài cho măi tới 1989; mà cả hai bên đều đồng lơa che dấu và lấp liếm với lịch sử.  

 

Với điều kiện địa lư chính trị thuận lợi từ trước đến hiện nay, đảng Cộng Sản Việt Nam dù có chủ trương ngă theo Trung Cộng để giữ thế quyền lực cai trị đất nước Việt Nam. Nhưng Việt Nam vẫn phải đối đầu với các lănh đạo Trung Cộng nặng tính giáo điều đầy năo trạng phong kiến giữa thời đại văn minh tân tiến toàn cầu và họ vẫn gặp phải nhiều khó khăn trong đàm phán về nhiều lănh vực. Nhưng chắc chắn Việt Nam trong tương lai sau khi đảng CSBV cáo chung th́ chính phủ dân cử hợp hiến sẽ phải cương quyết đối đầu với Trung Cộng với tư thế chính danh của một đất nước có chủ quyền được quốc tế công nhận và có cảm t́nh thiện hảo. Lẽ đương nhiên Tập Cận B́nh (Jin Jiping) và ban tham mưu đảng Cộng Sản Trung Quốc hiểu rơ và lượng định t́nh trạng chính trị của Việt Nam sẽ có khuynh hướng và diễn tiến như thế. Vậy Tập Cận B́nh phải làm ǵ khi vội vàng sang thăm Việt Nam ngay sau khi Tổng Thống  Mỹ Joe. Biden kư kết Hiệp Ước nâng cao quan hệ ngoại giao lên tầm cao nhất: “đối tác chiến lược toàn diện”. Tuy vậy, với bản tánh trịch thượng kiểu hoàng đế thiên triều của Tập Cận B́nh từ lâu vẫn c̣n phảng phất trong ngôn từ và cử chỉ; nên đă không tạo được mối thân thiện nào trong bang giao Trung-Việt; để nhân dân Việt Nam từ những người dễ tánh nhất, có thể lăng quên cuộc chiến biên giới Việt - Hoa mà chào đón y khi đến Việt Nam vào tháng 12/2023. V́ vậy, đại đa số nhân dân Việt Nam không ưa thích và không chào đón Tập Cận B́nh mặc dù Trung Cộng đang lợi dụng ưu thế hiện đại hóa kiểu phong kiến tân thời, nhằm thúc đẩy trên mọi phương diện kiến tạo đất nước hùng cường để phục hưng dân tộc đại Hán, nhằm hướng đến “xây dựng cộng đồng cùng chung vận mệnh nhân loại”. Sau cùng th́ Trung Cộng và Việt Cộng với “nền ngoại giao cây tre” cũng phải dựa trên các đàm phán chính trị. Nói một cách đơn giản là mọi đàm phán giữa hai bên phải thực thi một cách cân xứng. Nhất là về tranh chấp Biển Đông cho đến nay vẫn chưa có tiến triển nào đáng kể! Chỉ khi nào hai bên thực sự giải quyết được vấn đề Biển Đông và tranh chấp lănh thổ; th́ “t́nh hữu nghị, mối giao hảo” mới được định nghĩa đúng. Tuy nhiên, điều này hầu như không thể giải quyết được giữa hai người điếc; mà lại nói chuyện th́ thầm (pillow talk). Ít ra là trong giai đoạn giằng co này giữa hai nước và t́nh h́nh quốc tế nhiều nước vẫn chưa chọn rơ phe; hầu đưa đến cái thế “đơn cực” trong tương lai gần. Nghĩa là dưới sự lănh đạo của Mỹ  là người biết điều, biết tôn trọng tự do, dân chủ và nhân quyền; nhằm giúp cho các nước yếu kém có cơ hội vươn lên với thống quan nhân loại là nền tảng tự do, b́nh đẳng, ấm no và mưu cầu hạnh phúc, hướng tới vũ trụ ḥa nhi cộng hưởng…Việt Nam và một số các tiểu quốc yếu kém không c̣n bị Trung Cộng chèn ép, bó buộc vào cái thế: “mạnh được yếu thua” như hiện nay trên Biển Đông. 


T́nh Trạng Biển Đông:

 

Chỉ bảy (7) ngày sau khi ông Tập Cận B́nh tái đắc cử Tổng Bí Thư Đảng Cộng Sản Trung Quốc nhiệm kỳ 3 ngày 23/10 và trở thành người lănh đạo Tung Quốc có thế lực nhất ở đại lục kể từ thời Mao Trạch Đông. Nguyễn Phú Trọng là nhân vật lănh đạo đảng CSBV tức tốc sang “triều kiến” Tập Cận B́nh. Trong chuyến đi Bắc Kinh bắt đầu từ ngày 30/10/2022, Trọng đă được hội đàm với Tập, hai bên đă trao đổi ư kiến về vấn đề làm sao ổn định việc phân chia quyền lợi hàng hải và đánh bắt hải sản ở vùng Biển Đông và họ Tập muốn gián tiếp nhắn gởi: Đảng Cộng Sản Trung Quốc không chấp nhận bất cứ sự can thiệp nào của bên ngoài, ám chỉ Mỹ làm xáo trộn nền tảng mang tính thể chế đang dựa vào quan hệ tư tưởng Cộng Sản của hai nước, nhất là về vấn đề Biển Đông. Hà Nội và Bắc Kinh vẫn có nhiều lợi ích chung, nhất là tính chất chung cả đảng CSTC và CSBV đang nắm giữ quyền thống trị ở cà hai quốc gia Trung Quốc và Việt Nam quyết bảo tồn độc quyền lănh đạo là tối thượng. Điều mà cả hai bên lănh đạo đảng đều xem là các nỗ lực của phương Tây; nhằm làm thay đổi chế độ cai trị, thông qua các khẩu hiệu phong trào: “diễn biến ḥa b́nh” hay “Cách mạng da màu mang nhiều sắc thái”...  Lănh đạo hai bên cũng cam kết sẽ “sử dụng hiệu quả” cơ chế đàm phán về biên giới. Cùng nhau chân thành t́m kiếm giải pháp căn bản lâu dài; mà lănh đạo hai bên đều có thể chấp nhận được. Rất tiếc ngay sau đó, Trung Cộng đă làm ngược lại hoàn toàn và c̣n tỏ ra hung hăng hơn nữa trong việc xác quyết vô lối chủ quyền ở Biển Đông như đă tăng cường tuần tra nhiều hơn. Tự ư xem Biển Đông như ao nhà riêng lẻ trên vùng biển này và c̣n ngang ngạnh sách nhiễu các tàu cá của những nước khác, đặc biệt là ngư dân của Việt Nam.

Mặc dù khẩu hiệu: “Cộng đồng chung vận mệnh nhân loại” là một khái niệm được họ Tập đề xuất vào năm 2013. Tuy nhiên, các nhà phân tích Tây Phương đều nhận thức rằng Trung Cộng và Việt Nam có nhiều quan điểm khác nhau, bộc lộ sự khác biệt sâu sắc về mục đích cốt lơi của nước Việt Nam; cho dù cùng chung thể chế Cộng Sản; cũng khó ḷng mà chấp nhận được. Trong khi Trung Cộng nêu khẩu hiệu: "Cộng đồng chung vận mệnh Trung-Việt".  Mục đích ẩn tàng là Trung Cộng muốn Việt Nam trở thành một cộng đồng có vận mệnh chung với Bắc Kinh, giống như Cambodia, Laos, nhằm đạt được nhiều sự ràng buộc chặt chẽ qua mối quan hệ hợp tác song phương nhiều hơn nữa trên các lĩnh vực chính trị, kinh tế, tài chánh và quân sự. Đặc biệt là ở ba lănh vực chính trị, ngoại giao và quân sự. Sau đó kết hợp chặt chẽ vận mệnh với nhau. Nay bỗng dưng đổi thành "Cộng đồng chia sẻ tương lai", mang những hàm ư chiến lược đă thay đổi liên quan sâu sắc về tiến tŕnh ngoại giao hiên tại biến chuyển xuôi theo t́nh huống trên chính trường quốc tế. Điều này đă được lănh đạo Việt-Trung hai bên đề cập đến rồi trong một Tuyên Bố Chung: "Cộng đồng chia sẻ tương lai Việt-Trung" và tiếng Anh là “Vietnam-China Community with a Shared Future”. Thực ra, khẩu hiệu cộng đồng chung vận mệnh này không khác ǵ nhiều so với quan hệ đối tác chiến lược” lúc ban đầu mà Việt Nam đă kư kết với Trung Cộng. Hơn nữa, Việt Nam thực hiện chính sách ngoại giao kiểu cây tre: cứng ở dưới gốc , mềm dẻo ở trên và cố giành được lợi ích hổ tương trên vị thế ‘đu giây’ trong quan hệ đối tác chiến lược” tạm cân xứng giữa Trung Cộng và Mỹ; mà nay lại dám nâng lên tầm mức: quan hệ đối tác chiến lược toàn diện”. Phải chăng Hà Nội đă mua được “cái dù che mưa bom” và “bảo hiểm nhân thọ hai chiều” của Mỹ ban cho rồi chăng? Cuối cùng, giữa Việt Nam và Trung Cộng mỗi bên đều nhận thức được là hai bên phải nương nhau để sống c̣n để sẽ phải đối đầu với những cơn băo tố phủ chụp xuống vốn là hệ quả của biết bao tội lỗi giết dân, cướp của, gây thảm họa cho dân tộc và đất nước suốt cả gần thế kỷ qua. V́ thế cho nên giới lănh đạo cả hai bên cùng phải âm thầm hỗ tương nhượng bộ lẫn nhau. V́ giữa Trung Cộng và Việt Nam về căn bản dẫu cho có sự khác biệt trong cách diễn dịch và mỗi bên đều nói ra với thế giới bằng ngôn từ riêng của ḿnh. Dù sao th́ Việt Nam cũng đă có kinh nghiệm qua “bài học” xương máu bộ đội phơi trắng đồi núi Việt Bắc là thực tế phủ phàng với tính chất “môi hở răng lạnh, cùng là đồng chí, cũng là anh em Xă Hộ Chủ Nghĩa, Việt Nam - Trung Hoa núi liền núi, sông liền sông”… và khá ranh ma qua cuộc chiến tranh biên giới kéo dài suốt gần 10 năm từ 1979-1989; mà cả hai nước đều không dám công khai nói tới nhiều chi tiết của sự việc này. Cũng v́ lư do rất sâu xa, thầm kín này, Việt Nam đă nhanh chóng tự điều chỉnh lại lập trường chính trị cùng với đường lối ngoại giao của ḿnh một cách khôn khéo hơn. Cũng theo quan điểm của các nhà phân tách Tây Phương: nếu đem so sánh với Trung Cộng th́ Việt Nam tỏ ra linh hoạt hơn, nhất là phương cách ứng sử nhiều thực dụng hơn và nặng phần chủ động hơn. Tất cả chúng ta đều biết khá rơ là lănh đạo ở cả hai nước đều cùng đối đểu, gian ư và đang “chơi chữ” qua lại với nhau. Có nghĩa là Việt Nam và Trung Cộng thực sự đang đi theo hai con đường với hai hướng nh́n hoàn toàn khác biệt nhau. 

 

Trung Cộng muốn thiết lập quyền bá chủ toàn cầu và sáng kiến “Một vành đai, một con đường” là một trong chuỗi mắt xích của lộ tŕnh chính trị “lộ tuyến” cho tham vọng bành trướng “giấc mơ Trung Hoa” . Trung Cộng hiện tại, không chỉ đơn độc đang phải đối đầu kịch liệt với Mỹ và c̣n cuồng ngông lộ liễu công khai thách thức hầu hết trật tự quốc tế có sẵn. Trên thực tế, Trung Cộng đang ở phía đối lập về căn bản với mọi trật tự quốc tế đă được định h́nh sẵn trên toàn cầu. Việt Nam đă tỏ ra khá khôn ngoan t́m cách mua thời gian và chưa hề kư kết một văn kiện nào nhằm tham gia vào sáng kiến “Vành đai một Con đường” của Đảng CSTQ do Tập Cận B́nh khởi xướng ra từ năm 2013 khi vừa lên năm quyền tối thượng tự sính vị thế ngang với Mao. Ngược lại nội bộ “giới chức” thật sự cầm quyền thế lực ngầm trong đảng CSVN đang điều hành guồng máy an ninh quốc gia và hệ thống chính phủ đang trong tư thế hết sức đề cao cảnh giác với Đảng CSTQ v́ sự tồn vong của họ là chính yếu.


Chúng ta tự hỏi: V́ sao Bắc Kinh đột nhiên lấy ḷng Việt Nam? Câu trả lời là hiện tại t́nh h́nh ở Biển Đông mỗi ngày càng trở nên rất căng thẳng và gay gắt hơn. Nhất là gần đây, quan hệ ngoại giao giữa Trung Cộng và Philippines đang xấu dần đi và hầu như bị rơi vào bế tắc, dẫn tới xung đột. Xét về vị thế chiến lược của cả hai giữa Philippines và Việt Nam ở Biển Đông; th́ một nước trấn giữ phía Nam, một nước trấn giữ phía Bắc. Đặc biệt là Việt Nam đă từ mấy ngàn năm qua, lúc nào cũng là “cục xương gà” nằm chận ngang cổ họng Trung Cộng. Nghĩa là nuốt vào chẳng trôi; mà khạc ra cũng không được.  Nếu hai quốc gia Phi-Việt liên kết với nhau chặt chẽ, thông qua cái bắt tay có chủ trương và của Mỹ; th́ Đảng Trung Cộng sẽ bị gặp rắc rối rất nhiều với lắm tai hoa chực chờ khi phải đối đầu trực tiếp với lực lượng hải quân vô cùng hùng hậu của Mỹ trên biển Đông. Như vậy, chắc chắn sẽ tạo nên nhiều ngữ cảnh hết sức khó khăn cho nhiều t́nh huống trong tương lai gần, v́ t́nh thế ở Biển Đông đang là ng̣i nổ chậm của cuộc chiến hủy thể cơ cấu cai trị “chuyên chính vô sản” đầy thối nát bởi quốc nạn tham nhũng. Đồng thời Biển Đông cũng đang tàng ẩn nhiều sự, lắm việc sẽ xảy ra rất ác liệt; mà “Diện” hiện h́nh là Đài Loan, nhưng xét cho kỹ; th́ sẽ thấy là “Điểm” lại nằm ở đông bắc Việt Nam nơi vùng Biển Đông ứng với câu:

 

Chừng nào sóng dậy Biển Đông,
 Lạc Long con cháu kết đồng phá Ngô

 

Lại thêm vào đó, vị thế địa chính trị quốc tế của Việt Nam hiện đang ở thời kỳ thuận lợi và tốt đẹp nhất. Như vậy, Việt Nam làm sao có thể xây dựng một “cộng đồng chung vận mệnh” với Trung Cộng?  Nếu chấp nhận khẩu hiệu “cộng đồng chung vận mệnh” đồng nghĩa khi Bắc Kinh chết hay hay bị “bát  mă phân thây”; th́ đồng chí Hà Nội cũng chết chung?  Hơn nữa, hàng ngũ lănh đạo của đảng CSTQ hiện đang ở trong t́nh thế vô cùng xấu, nội bộ xâu xé, giết hại lẫn nhau một cách trắng trợn không thương tiếc và sự sát phạt lộ liễu hơn ở Việt Nam, chẳng c̣n t́nh nghĩa đồng chí “cộng khổ, đồng cam” ǵ nữa… khi xưa đi tranh đấu; th́ chung nhau chịu khổ, nhưng nay ta đă lên nắm quyền toàn trị và bắt vít ghế ngồi rồi th́ ta phải có tất cả, c̣n “đồng chí ngươi” phải  luồn cúi, điếu đóm dâng vợ đẹp, con gái tơ cho ta lót giường…th́ ta sẽ cứu xét “công trạng” xem có nên ban ơn “cho” hay không? Tai hại Trung Cộng đă và đang theo đuổi một kế sách chính trị soán ngôi Mỹ, sát phạt thế giới để thu tóm tất cả đặt dưới bàn chân thiên triều Đại Hán đă “lộ tuyến chính trị” từ mấy chục năm qua rồi. Điển h́nh là bên ngoài hiện Trung Cộng đang bị kẻ thù là thế giới tự do dân chủ Á-Âu-Úc Châu bao vây tứ phía và rất có thể sẽ chỉ cần một cuộc binh biến nhỏ xảy ra ở trong ḷng đại lục; th́ đảng Cộng Sản Trung Cộng cũng bị sụp đổ bất cứ lúc nào. “Tập tính không bằng Uncle Sam tính” phải vậy không nào? 

 

Trong chuyến thăm Việt Nam vào ngày 30/12/2023 của họ Tập, Trung Cộng và Việt Nam cho dẫu đă kư kết 36 Hiệp định Hợp tác Kinh tế. Tuy nhiên, nếu hai bên không có sự tin cậy chiến lược căn bản lẫn nhau; th́ mọi sự việc sẽ khó ḷng phát huy được những điều đă kư kết này. Mặc dù đă được kư kết và cả hai bên cùng ra “Tuyên Bố Chung”, nhưng lănh đạo cả hai nước vẫn không thể che giấu được các chuyên gia Phương Tây và các nhà báo tự do của các hăng tin lớn trên thế giới như Reuter, AP, CNN v. v... về những khác biệt rất lớn luôn tiềm ẩn giữa hai quốc gia: Trung Cộng và Việt Nam. Riêng Việt Nam đă trực tiếp kinh qua nhiều lần thân hành đến Bắc Kinh và đă chứng kiến tận mắt sự suy tàn về cơ cấu phân quyền và tranh quyền giữa các cấp lănh đạo trung ương của chính đảng CSTQ khi trước c̣n trong đấu tranh cướp chánh quyền, họ cộng khổ được, nhưng nay họ đứng trước sức mạnh toàn năng của đồng dollar nên không thể “đồng cam” chung chia với nhau được! Thêm vào đó, nền kinh tế Trung Cộng  đang rất tồi tệ qua hệ quả của cuộc thương chiến gắt gao với Mỹ và các đại hăng xưỡng ngoại quốc, giới đầu tư đang thời kéo nhau rút tháo ra khỏi lục địa không c̣n món mồi béo bở nữa. Trong trường hợp này, v́ lợi ích thực tế của Việt Nam, 36 Hiệp định này về căn bản chỉ mang tính chất h́nh thức hơn là thực tế. Nhưng Việt Nam vẫn kiên quyết “giả mù sa mưa” một cách rất ư khéo léo, ngoạn mục t́m cách mua thời gian mà thôi.

 

Việt Nam chỉ tiến hành cải cách quản trị thực sự vào năm 1986. Kể từ đó, tốc độ cải cách của Việt Nam đă vượt xa Trung Cộng. Nhờ vào bản chất thông minh, cần cù, lanh lợi và nhất là tánh khí tháo vát; dễ hội nhập với hoàn cảnh khác lạ, t́nh huống mới hay sự hội nhập rất uyển chuyển và nhanh chóng vào xă hội mới của giống gịng Việt tộc. Về cải cách chính trị, năm 2007 Việt Nam đă khôn khéo băi bỏ hệ thống “đăng kư hộ khẩu” và kiểm tra tài sản cá nhân cán bộ. Thực ra, đây chỉ là một chiêu tṛ nhằm gạt bỏ ra ngoài và tiêu trừ mọi phe phái đối lập trong nước. Về kinh tế, tốc độ tăng trưởng GDP của Việt Nam năm (2022) đạt 8,02%, năm ngoái (2023) đạt 5,05%, dẫn đầu thế giới và lập kỷ lục cho riêng ḿnh trong 25 năm qua. Trong khi Việt Nam mong muốn hội nhập vào hệ thống kinh tế toàn cầu của Á-Âu-Úc Châu và Mỹ cùng với cơ hội thuận lợi để hội nhập theo tiêu chuẩn quốc tế. V́ vậy, Việt Nam cần phản đối, chứ không dám đối đầu với Trung Cộng một cách khéo léo về toàn bộ định hướng chính sách kinh tế quốc tế của nước này. Việt Nam đang bận rộn t́m mọi cách hội nhập vào trật tự kinh tế quốc tế toàn cầu; nhằm mục đích thu lợi nhuận, Việt Nam đang t́m mọi cơ hội thoát khỏi sự khống chế và kiểm soát kinh tế của Trung Cộng và đặc biệt là chính Việt Nam không muốn bị nền kinh tế của Trung Cộng che phủ hay lấp kín bưng. Việt Nam hiện đang khôn khéo tận dụng môi trường phát triển kinh tế nổi trội trên thương trường quốc tế tương đối nhiều thuận lợi; để tạo vị thế là nguồn cung cấp hàng hóa tiêu dùng tạo cân bằng ở giữa Mỹ và Trung Cộng. Muốn vậy, Việt Nam phải tận dụng tối đa lợi thế này.  Mối quan hệ của Việt Nam và Trung Cộng dù sao khó có thể để cho sự việc trở nên quá nóng bỏng; hầu dễ dẫn đến cảnh t́nh: “xôi hỏng, bỏng không”. Chính đáng là Việt Nam muốn giữ khoảng cách giới hạn và khả dĩ an toàn với Trung Cộng. Đồng thời, luôn t́m cách hội nhập với các cường quốc phương Tây về nhiều mặt. Xét về “Thế” và “Lực” giữa hai bên sẽ c̣n giằng co trong một thời gian khá dài. Tuy nhiên, Trung Cộng và Việt Nam sẽ có một số hành động thể hiện khá ngoạn mục và rất tích cực; nhằm đạt lợi ích riêng tư, nhưng xét về lợi ích cụ thể trong các vấn đề cơ cấu và chể độ cai trị của cả hai bên đều đang toan tính nhiều lợi ích riêng lẻ của ḿnh. Ngoài ra, hiện nay Việt Nam đang thúc đẩy mạnh mẽ nguyên tắc cân bằng quan hệ giữa các siêu cường quốc, các nước lớn hay ở bậc trung có nền kỹ nghệ tân tiến và kinh tế tương đối ổn định; để trao đổi quan hệ thương mại; hầu nâng cao vai tṛ và vị thế con rồng đỏ mới nổi ở Á Châu. (Kim ngạch xuất khẩu của Việt Nam năm  2019: 264.19 Tỷ USD; 2020: 282.65 Tỷ USD; 2021: 336.31 Tỷ USD; 2022: 371.30 Tỷ USD; 2023: 354.67 Tỷ USD (Giảm: 16.63%) hiện nay 2024? – vẫn c̣n vượt trội hơn ba nước gần kề như Malaysia, Thailand và Indonesia (*Nguồn: Tổng Cục Thống Kê Việt Nam, ngoaithuong@gso.gov.vn và thoibaotaichinhvietnam.vn). Sự hội nhập của Việt Nam với phương Tây và thông lệ quốc tế vượt xa sự hội nhập của Trung Cộng. Địa vị quốc tế, về tầm ảnh hưởng và mọi mặt của Việt Nam hiện tại đều ở trạng thái tương đối khá tốt. Chính nhờ vào Việt Nam sẵn có vị trí địa chính trị về chiến lược vô cùng trọng yếu ở Biển Đông. Đặc biệt trong t́nh h́nh Mỹ-Trung hiện tại đang kịch liệt đối đầu. Hơn nữa, Mỹ và đồng minh Âu-Á-Úc Châu đang cùng phối trí, hợp lực để một phần nào kềm chế Việt Nam, môt phần yểm trợ; ít ra là giúp cho Việt Nam tiến dần tới sự kiện giảm thiểu xuống tầm mức thấp nhất, gần như không c̣n phụ thuộc vào Trung Cộng về nhiều mặt trọng yếu. Bằng cách này, Trung Cộng theo ảnh hưởng giây chuyền sẽ bị kềm chế rất nhiều mặt ở toàn vùng Đông Nam Á và đặc biệt với các nước trong liên hiệp ASEAN. Đây chính là bản sao của tổ chức NATO ở Âu Châu. Xét kỹ, ta có thể nh́n Nguyễn Phú Trọng và “bộ sậu” trong đảng CSBV với ngôn từ “tuyên cáo” các luận điểm: thực hiện “chính sách đối ngoại đa dạng hóa, đa phương hóa, chủ động, tích cực hội nhập quốc tế, toàn diện và sâu rộng, sẵn sàng trở thành người bạn tin cậy” (sic)! không hề “lú” lẩn hoàn toàn như nhiều người Việt trong nước và hải ngoại đánh giá sai có tính cách diễu cợt…? Họ rất ranh ma trong  đấu tranh để đoạt vị thế cầm quyền và quyết toán để giữ quyền lực cai trị, và họ tất biết rơ một khi không c̣n được cầm quyền th́ sẽ bị giết hại cho dù đối phương là Mỹ hay Tàu, duy chỉ có dân Việt là c̣n có thể được khoan hồng, tha mạng v́ bản tánh người Việt vốn vẫn là một ṇi t́nh, có nền tảng nhân đạo là nhân ái, nhân luân, nhân thường và thiện lành, ḷng bi thương người ngă ngựa…

 

Mối quan hệ hiện tại giữa Trung Cộng và Việt Nam về h́nh thức và căn bản là một màn kịch không có đào thương trên sân khấu diễn tuồng “mào gà nước lựu” được đạo diễn rất khôn khéo từ đàng sau tấm màn nhung ba màu trắng, xanh, đỏ. Do bởi mục đích và cốt lơi của mối quan hệ cân bằng đối với các cường quốc của Việt Nam là duy tŕ một khoảng cách an toàn nhất định nào đó với Trung Cộng. Nếu Trung Cộng không thể mang lại lợi ích về quyền lực cho đảng và đám đầu nậu Cộng Sản Bắc Việt cùng với lợi ích kinh tế song hành tương ứng và tương xứng cho bè lũ ủy viện trung ương đảng từ trên xuống các ủy viên cấp tỉnh, thành phố; th́ Việt Nam Cộng Sản sẽ nghiêng nhiều phần về phía Mỹ và nắm chặt gấu quần Nhật Bản, Đại Hàn nhiều hơn, chứ không hoàn toàn dám nghiêng hẳn hoàn toàn vào Mỹ! V́ bất cứ thằng “Hà Nội” nào dám ngẩng cao mặt uống thuốc liều đi với Mỹ th́ sẽ bị Trung Cộng triệu tập tới Bắc Kinh uống “hồng bào trà” rồi mắc “bệnh lạ”, về nước th́ tẩn lịm với lễ tang tại “nhà nghĩ” quốc gia.

 

Đảng Cộng Sản Bắc Việt vốn có học tập và kinh nghiệm với cách tổ chức cơ cấu, thể chế lănh đạo các quốc gia trong khối Cộng Sản và các nước tự do dân chủ Âu – Mỹ và những quốc gia lân cận…Do vậy, chúng rút tỉa kinh nghiệm và ưu khuyết điểm của tất cả cấu trúc “thế giới” như thế, để thành lập tổ chức và cơ cấu đảng riêng biệt khác với hầu hết những quốc gia. V́ thế, khó có thể thâm nhập nhân sự và mua chuộc, lung lạc những giới chức thật sự cầm quyền trong “bóng tối” điều khiển hệ thống đảng thật là khó khăn vô cùng…! Ngay cả những nhân viên an ninh, gián điệp Trung Nam Hải của Trung Cộng đă thâm nhập và bố trí rất nhiều tại Việt Nam và đă len lơi, leo cao và nắm được quyền chức tới hàm bộ trưởng của một vài cơ quan điều hành chính phủ Việt Nam, th́ cũng không thể biết rơ “bộ sậu” cực quyền trong “nội phủ”. Khi cần phải thanh trừng nội bộ th́ ngay cả chủ tịch nước và hàng tướng lănh cầm quyền cơ quan “trọng yếu” cũng phải “ra đi” với lễ tang trịnh trọng do đảng tổ chức.  Nay với “Định Chế Tài Chính” rất mạnh của Mỹ - Úc chi phối kinh tế, thương măi, đầu tư tại Á Châu, và đương nhiên Việt Nam cũng đă vay mượn từ các nguồn tài chánh khác từ nhiều thập niên qua lên tới hàng trăm tỷ dollar…Giới chức lănh đạo Việt Nam đă cấu kết, tham nhũng chia chát làm tài sản riêng, rồi tầu tán cất dấu số lớn ra nước ngoài…Nay tới lúc phải trả nợ. Hiện t́nh kinh tế, thương măi bết bát, hăng xưỡng đóng của hằng loạt, dân chúng thất nghiệp tràn lan…Đảng phải ra sức trấn lột, vơ vét lại bọn đại gia gian thương, quan chức tham ô hạng tỷ dollar…gọi là làm trong sạch luật pháp Việt Nam để có dollar trả tiền lời đáo hạn thế thôi.

 

Ở phía bắc Việt Nam th́ số lượng hàng thừa tồn kho và quân đội Trung Cộng đang đe dọa xâm nhập qua biên giới Hoa Việt, ở Biển Đông th́ hải quân Trung Cộng diệu vơ dương oai, phía tây nam th́ quân đội Trung Cộng đă có mặt với các căn cứ quân sự vững chắc tại Campuchia, Lao, Myanma hầu như đă bao vây Việt Nam…Con thuyền đỏ của đảng Cộng Sản Bắc Việt sẽ chèo chống về đâu khi có chiến tranh?

 

Mỹ có thật sự v́ đảng CSBV mà ra tay trợ giúp hay bảo vệ Việt Nam?

 

Có quốc gia nào v́ đảng CSBV mà chiến đấu với Trung Cộng?

 

Putin của Nga đang muốn rút chân ra khỏi băi lầy Ukraine, chẳng qua chỉ c̣n là giữ thể diện! Putin cứu đảng CSBV?

 

Tuy vậy, Trung Quốc chưa dám đánh Việt Nam, v́ qua cuộc diện quân sự Nga đă lộ rơ sự yếu kém không dễ dàng đè bẹp Ukraine…Phát động xâm lăng Ukraine là Putin, nhưng ai đă xúi dại, gài thế cờ để rồi sau cùng phải kết thúc cuộc chiến tiêu hao cả Nga lẫn Ukraine từ Washington? Tập Cận B́nh phải học bài học thực tế chiến trường này và sẽ không dám đưa quân xâm chiếm Taiwan, th́ làm ǵ dám đánh Việt Nam sẽ khó hơn gắp bội phần dẫn tới Trung Hoa phân hóa là điểm cuối cùng của trật tự thế giới.

(HOA TỰ DO - Ngô Việt Quyền – mùa Xuân 2024)

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính