LO GI V BĂNG GHẾ MU XANH

 

 

Khng biết năm nay l năm thứ mấy m sng trưa chiều.  Mỗi ngy, mỗi tuần, mỗi thng rồi mỗi năm di cứ lần lượt tri qua.

 

Khi bước chn đến gần bến xe Bus l y như rằng ti lại gặp lo ta.

 

Vẫn chiếc băng ghế mu xanh xuống mu cũ kỷ. Vẫn chiếc o măn t rộng hơn khổ người, bốn ma vẫn như thế.

 

Hnh ảnh một lo gi ngồi yn bất động, trn tay lun cầm một chai rượu cồn nhỏ loại mạnh, cn đi giy chưa một lần được cột giy cứ vễnh hai bn ln như hai tai ch thỏ đen.

 

Gương mặt lo ta in thật nhiều vết sẹo như l đ tri qua một cơn hỏa hoạn lớn, hai bn tay cũng thế mấy đốm sẹo trắng hếu của lớp da đ chết hồng huyết cầu cứ nổi ln lồ lộ.

 

ng ngồi đ cười cười với hầu hết những khch bộ hnh đi qua lại, cả với đm người lun hối hả ln hay xuống xe.  Nụ cười lắm khi ai cũng ngỡ l hnh như ng quen biết hết thảy lớp người qua lại ấy.

 

Ti khng mấy thch nhn lo gi ny.

 

C vi khi lỡ ra hơi sớm, xe chưa kịp đến phải đứng đ để chờ vi ba pht l ti cố như chăm ch đọc những tt in to trn những trang bo k dy dy gần đ, trnh đi ci nhn cười cợt của lo ta.

 

ng gi thật kh ưa.

 

Lo nhn ai cũng y như rằng muốn soi r tim gan người đ.  Cũng tại ci nhn của lo m ti cứ hoi nghi lo gi khng mấy nn nết ny v khng chỉ mnh ti hầu hết những ai ra đứng chờ xe Bus đều n xa chiếc băng ghế mu xanh đ d ai ai qua lại lo cũng tự động xch np lại một bn.

 

Lo muốn c ai ngồi chung?

 

Lo muốn tr chuyện với người khc?

 

Với ti th đ l một lo gi c đơn v say rượu kh ưa.

 

Ti c nghĩ sai cho ng ta khng?

 

Quả thật tnh m ni, từ năm no đ đến nay ti chưa hề một lần nhn thấy lo ta say v cũng chưa một lần nghe ng ta thốt ln lời lẽ th bỉ.

 

Nhưng m. Cứ cặp mắt nheo nheo, h h dưới nh nắng mặt trời rồi gương mặt lem lem đầy sẹo chy xm nhn hơi sờ sợ.  Ti cứ tưởng tượng ra xưa kia chắc chắn lo ta phải l một tay găng tơ thứ gộc, nay trở về chiều đnh phải chịu cảnh phế thi như thế ny.

 

Ma nắng, lo cũng ngồi đ.  Với chiếc o măn t vừa dy cộm vừa nng m hnh như lo khng thấy ảnh hưởng g cho mấy.

 

Ma lạnh, tuyết rơi bay trắng đường lo cũng ngồi kia.  Thn thể lo ta hnh như đ luyện một thứ kh cng nng lạnh g cũng khng lm sao xm nhập vo  lo được.

 

Chỉ họa hoằn khi cơn mưa to đổ o xuống, bến xe Bus chỉ độc c chiếc băng ghế mu xanh khng mi che th ti mới thấy lo ta đứng dậy bỏ đi v biến mất sau dy chung cư 8 tầng cao bn kia đường.

 

Lo ta l ai?

 

Cn gia đnh, vợ con cũng chưa hề c ai gặp mặt.  Lo sống hnh như với chiếc băng ghế mu xanh nơi bến xe Bus cn nhiều hơn thời gian bất cứ ở đu v lc no ra đến nơi ti cũng thấy lo ta ngồi yn ở đ rồi.

 

Ti thật tnh rất ght lo gi ấy.  Ght mi v đm ra trnh n, lo gi kỳ cục cứ nhn ai cũng cười. Nụ cười mo m, hai bn tay th sần si đầy sẹo cn cứ đưa đưa chai rượu.  Ti v lo ta như một con c đm đứng im trong bng tối giương hai mắt rnh mrnh m.

 

Ci ght vẫn vơ ny lắm khi tự nghĩ lại ti c phần đỏ mặt, c hơi xấu hổ.  Thầm nhủ trong lng phải tm ra một l do chnh đng.

 

Ừm!  Ti ght tại lo ở dơ?  Bộ quần o quanh năm suốt thng khng hề thấy mang đi giặt.

 

Rồi ght tại lo lười biếng khng thấy đi lm lụng g.

 

Cn đi giy của lo nhn tới ti cũng ght, cứ h mm quanh năm khng chịu cột giy cho ra vẽ đng hong.

 

Nhưng l do cuối cng c lẻ hợp l nhất l lo cứ cầm chai rượu trn tay.  Đng, rượu ch chy cổ chy họng chy tim gan.

 

!

Đng lắm, nhiều l do để ti ..phải ght lo ta.  Từ say sưa nn nhn ai cũng nhn thật lố bịch, từ say sưa nn cứ cười trơ trơ, nụ cười v duyn nhất trn đời.

 

By giờ mỗi ngy đi ngang qua lo, ti mang một gương mặt lạnh lng như những ụ tuyết ma đng.  Lo cứ nhn, cứ cười, cứ vẫy  vẫy hai tay như l người bạn thn tnh lu năm.

 

Mọi cử chỉ, mọi hnh đng của lo ta, ti vẫn hờ hững đi qua khng hề đp lại.

 

M trời ơi!  Ci sự gọi l cố gắng v kin nhẫn của lo hnh như v cng tận.  Vẫn mỗi ngy với cung cch ấy. Vẫn mỗi ngy với cc thi quen, hay lo chẳng một cht nn lng.

 

Năm thng dần qua, mỗi năm hnh như lo lại gi thm cht t, nhưng vẫn những cch thức quen thuộc kia hầu như chưa một lần đổi thay.

 

Lo  ngồi nơi chiếc băng ghế mu xanh ấy, mu xanh đ cũ dần c nơi khng cn nước sơn chỉ đưa mu của lớp gỗ đen s s, cn lo hnh như nhỏ th hơnvẫn đưa tay vẫy vẫy người qua lại, vẫn cười cho, lắm khi mở nắp chai rượu cồn b t tợp một hớp, kh một tiếng xong đu đ h hoy đậy nắp chai rượu lại rồi ngẩng mặt ln cười với gi đng.

 

Cn ti, cứ ngy lại ngy sng bước ln xe Bus, chiều xuống xe ra về.  Ci hnh ảnh lo gi kia vẫn l hnh ảnh quen thuộc như một điệp khc của một bi ht mở đi mở lại v my bị hư.

 

Một sng đẹp trời.

 

Ma xun lại trở về, gi hiu hiu nhẹ nhẹ.  Mầm cy con vừa nh, trời trong veo như một tảng gương được lau bng long. Đm trẻ con ở khu nh trẻ o ra ht lu lo những bi ht quen quen.  Xen lẫn vo giờ tan trường của ngi trường tiểu học quanh đ, tất cả đang a h ht no Rap, no Rock đến đau đầu.

 

Bến xe Bus lc no cũng vậy, lun lun với cảnh ồn o v no nhiệt.

 

Một tuần nghĩ  ngơi, nay ti lại ln xe trở lại cng việc ngy như mọi ngy.

 

Tri với cảnh ồn o của đm học tr, hnh như ti thấy c g thiếu thiếu, c một ci g đ chưa kịp nghĩ ra.

 

Qun mang v xe? C hẹn với ai hm nay? Hứa với ai điều g?

 

Hnh như tất cả đều khng phải.

 

Nhn quanh quất, ti muốn tr nhớ của mnh phải rng tập trung lại, phải nghĩ ra mnh đang muốn cảm nhận một điều g.

 

! Lo gi!

 

Lo đu rồi?  Lần đầu tin sau nhiều năm di thiếu bng dng lo ngồi đy!

Cũng lần đầu tin ti nhn thấy đm trẻ con tm tụm ngồi chen chc nhau nơi chiếc băng ghế mu xanh cũ mm.

 

Ti ght lo lắm m sao hm nay khng thấy bng dng lo ta ti lại ngẫn ngơ?  Sao hm nay ti lại để tm nhiều đến chuyện thiếu bng dng lo gi kia?

 

-      Minh!

 

C tiếng gọi của người no, quay lại th ra Isabel, người bạn hng xm lu năm của ti.

-      Isabel đi đu về với bộ trang phục ny?

-      Đi dự đm tang ng Hans.

-      Ai l ng Hans?  Ti nhn Isabel v hỏi nhanh.

-      Ai cũng biết ng ta, chỉ c Minh l khng biết sao?

-       

Ti ngẫn ngơ nhn người bạn hng xm, b chỉ chiếc băng ghế mu xanh rồi đi mắt chng xuống nhẹ nhẹ như đọc những lời ca thật buồn ..

 

Hans hay ngồi đy, khng hề biết đ tri qua bao nhiu năm rồi từ khi đm chy xảy ra..

 

Đm chy đ xảy ra từ bn cao ốc kia, nh lc đ chỉ c hai đứa b con 6 v 8 tuổi, cha mẹ chng n chưa kịp về nhpht chốc người ta nhn ln chỉ thấy khi tun m mịt.  Mọi người ai ai cũng đứng nhn v gọi điện thoại ku chữa lửa, kẻ th luận luận bn bn đm chy từ đu?

 

Rồi c tiếng hốt hoảng ku ln:  Trong nh cn hai đứa b, chắc l đ chết ngạt v khi.

 

Đng lc đ th Hans đi lm về, thấy lửa bốc ngn ngụt ng chạy sang đ đập cửa rồi chạy vo v mang hai đứa trẻ ra, chng đ mềm nhũn v bất tỉnh

Đm chy được dập tắt, cha mẹ hai đứa b vừa về, xe cứu thương vang rềnv người ta đ vội qun ai l người đ chạy vo đm chy cứu sống hai đứa trẻ ra..

 

Mấy thng sau, Hans từ bệnh viện về.  Những vết thương từ chy bỏng của lửa đ lm hnh th mặt my ng biến dạng. Lửa đ chy nm hai tay , lửa chy xm mặt my, lửa lm gn chn ng rt lại, cơn đau nhức mỗi khi trở trời bắt ng phải uống vi ba ngụm rượu để tm qun

 

Isabel vẫn kể nhưng hai bn chn ti đ khuỵu xuống, ti phải lần lần tm đến tựa vo thnh ghế của chiếc ghế băng mu xanh nơi ti m ti xưa nay vẫn ght v khng muốn nhn hay ngồi vo, tai của ti đ ln, mắt ti khng cn nhn r v nghẹn ngo lm sao tim ti hnh như nhi đau.

 

i!  C thật như vậy sao?  Muốn lm anh hng?  Khng Hans khng lm anh hng m chỉ  muốn thực sự l một người sống đng với chnh mnh v c tri tim chn thật.

 

C phải để c một tri tim chn thật m người ta phải trả gi một gi qu ư l đắt như vậy hay sao?

 

Như Hans, ng ta đ trả hết suốt cuộc đời cn lại của mnh cho một lần lm người sống với tri tim yu thương chn thật đầy ắp tnh người.

 

Cn ti?

 

Lu nay ha ra kẻ đng ch bai, khinh khi v miệt thị khng phải l lo gi dơ bẩn, say sưa lười biếng kia m l..ti.  Kẻ đ v chỉ biết đng gi hời hợt xem xt bề ngoi.

 

Ti thật đng trch lm sao.

 

Isabel vẫn kể cn ti, ti đ phải ngồi xuống chiếc băng ghế mu xanh từ lu lắm rồi, chiếc ghế m từ lu nay ti vẫn cố tnh trốn trnh.

 

Hans!

 

Xin lỗi Hans thật nhiều, xin hy tha thứ cho ti.

 

Hai bn tay ti vẫn cứ sờ soạng quanh thnh ghế, hnh như đu đy vẫn cn bng dng của Hans, của một ng gi m chiếc o măn t to rộng đ che chở cho ng ta bao nhiu l vết thương cng thn hnh chy xm đến độ thảm thương.

 

Hai bn tay ti vẫn x dịch như vo hư khng, muốn tự tt vo mặt mnh như một lời cảnh tỉnh.

 

ng khng hề nhn ti lần no sống sượng, cũng chẳng hề c vẫn đục no khi cho hỏi hay vẫy tay cười, ng mang một cuộc sống bnh an ung dung tự tại, chấp nhận định mệnh an bi khng cht on than.

 

Giờ th ti thật qu  sức l hối hận, niềm n hận v ray rứt cứ nhiều thm ln mỗi lần ti phải đối diện với chiếc băng ghế mu xanh kia.

 

Lắm khi khng c ai, ti lại lần tay vo thnh ghế, nơi Hans vẫn ngồi, nơi Hans đ cho ti, nơi ng cườinơi ng ni bng quơ.

 

Xin vẫn một cu:  Hy tha thứ cho ti.

 

Nắng chiều lại le ln vi tia sng rực rỡ.  Nắng chiếu thẳng vo nơi chiếc băng ghế mu xanh, hnh như c ai đ đang ngồi, bn tay lại vẫy  vẫy cho rộn r.

 

Ti khng cht e d, bước nhanh chn vi bước lại gần.. lại thật gần.

Chỉ cn c bng ti v chiếc băng ghế mu xanh.

 

Minh Trang

Thng 11 năm 2010

Munich, Germany

 

 

 

 

Vinh Danh QLVNCH     Tin Tức - Bnh Luận     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chnh