DẤU CHÂN XƯA….

 

MinhTrang

 

 

 

 

 

Thuở c̣n bé,

 

Niềm say mê của tôi là những buổi sáng, trưa hay chiều mưa.

 

Đàlạt hay mưa những cơn mưa ngút ngàn. Nước mưa thi nhau chảy tràn khắp phố. Mưa tuôn xối xả xuống con đường dốc sừng sững như Duy Tân, Minh Mạng hay con đường nhà thờ Đức Bà.

 

Đó là những lúc tôi từ từ tháo bỏ đôi guốc mộc ra khỏi đôi chân, tay xách guốc, tay cầm cặp … chiếc nón lá mỏng manh đă không sao cản được cơn mưa như thác đổ. Mắt tôi cũng chẳng buồn nh́n từng nhóm , từng nhóm người đang tháo chạy tản lạc  và nấp vào những nơi như quán cà phê, quán kem hay vào các tiệm bán bánh ḿ để trú mưa.

 

Trái ngược lại họ, tôi thong thả chầm chậm đi với đôi chân trần, nh́n đắm đuối vào nơi nước mưa đang chảy xiết …đưa đôi bàn chân bé nhỏ vào đó .. đứng mê mệt…lim dim.

 

Làn nước mưa mát lạnh réo lên những âm thanh vui tai, hắt hắt lên trên không tạo ra những đám bọt đen ś ś rồi bắn tung tóe lên hai chân của tôi, bám ở đó một vài giây rồi lại rơi xuống…

 

Chỉ có vậy…

 

Cái thú vị và cảm giác đứng trong mưa thú thật khi c̣n thơ là niềm sung sướng tột cùng. Diễn tả ra làm sao niềm sung sướng ấy? Thú thật tôi không biết bày tỏ thế nào ra trên trang giấy để mọi người cùng hiểu.  Chỉ biết là:

 

Thời gian như đứng im.

 

Ḷng ung dung tự tại.

 

Quên hết tất cả những ǵ đang xảy ra chung quanh.

 

Quên cả cảnh khi về đến nhà sẽ bị mẹ tôi la rầy v́ toàn thân ướt sũng. Áo quần lấm lem, c̣n đôi chân nhỏ v́ dầm lâu trong nước mưa đă nhăn nheo, trắng bệt trở nên khó nh́n. Tôi vẫn ương ngạnh căi lời mẹ dạy bước vào nhà với h́nh ảnh quen thuộc này …mỗi lúc trời mưa.

 

Mẹ đă nhiều lần nhắc nhở, lắm lúc c̣n bị chiếc roi mây treo nơi góc nhà phát đến đỏ hai gót chân cũng v́ cái tội…đi chân trần và dầm mưa.

 

Mẹ nói hoài nào là …sẽ bị phong đ̣n gánh khi bị đạp trúng mảnh chai hay sắt rỉ, nào là sẽ bị ..va vào bệ xi măng ở lề đường tróc đi mất ..móng chân? Nào là …trăm ngàn lư do sẽ xảy ra khi đi chân trần ngoài đường.

 

Mặc cho mẹ dặn ḍ, đứa con gái cứng đầu vẫn chứng nào tật đó mỗi khi có cơn mưa đổ xuống.

 

Lớn lên..

 

Thời gian thật quá sá là nhanh, cứ vùn vụt trôi qua.

 

Tôi đă biết thế nào là tuổi dậy th́, biết chớm đỏ mặt thẹn thùng mắc cở. Mỗi lần trời đổ mưa không cần mẹ ở đó la rầy tôi không c̣n dám bước ra ngoài nữa bước. Chỉ đứng lấp ló nấp mưa hay trong nhà nh́n ra ..ngắm cơn mưa rào mà ḷng cứ măi nôn nao…

 

Giá mà như lúc xưa khi c̣n thơ ấu th́ tôi sẽ không ngần ngại một giây nào mà đă phóng …ào ra từ lâu.

 

Thời gian. 

Tôi ghét lắm hai chữ này.

 

Thời gian đi mau quá đă làm tôi mất hết tất cả.

 

Tuổi thơ qua mau.

Cha mẹ cũng qua đời thật lâu.

 

Lớn khôn, trưởng thành th́ lưu lạc. Thời gian cứ hiển hiện bên ḿnh như chiếc bóng, đi nhanh, đi chậm cũng cứ bám chặt bên ḿnh.

 

Hăy xem tôi này:

 

Hai đuôi mắt với thật nhiều nếp nhăn không tài nào đếm cho hết. Gặp ai cũng lại nheo nheo cặp mắt rồi vỗ trán nhiều lần…chạy đi t́m trí nhớ. Ở đâu cũng quay quắt t́m  đôi kính lăo nếu lỡ bỏ quên ở nhà th́ xem như cứ ..bé cái lầm..

 

Thời gian đă lấy hết những phần nhanh nhẹn của con người lẫn cả niềm vui thú lúc c̣n bé thơ của tôi. Giờ nh́n lại ḿnh … Ôi cái ǵ cũng sao mà chậm chạp và buồn làm sao.

 

Chỉ có những cơn mưa rào là tôi như bừng tỉnh lại. Cảnh xưa, người cũ, cô bé học tṛ nho nhỏ năm nào dầm chân dưới mưa … th́ bộ nhớ của tôi trái ngược lại làm việc ..nhanh nhẹn hết sức là phi thường.

 

Quê hương…mưa mưa măi. 

Xứ người, tuyết tuyết rơi. 

Đâu tiếng thầm trên mái?

Nhớ mưa xưa gọi mời…

 

Kỷ niệm dường như đă sống lại khi tôi được dừng chân trú ngụ nơi đây vùng Âu Châu nước Đức.

 

Mỗi năm, tháng tư đă như chạy đua với chiếc kim đồng hồ khi tờ lịch tháng ba hiện lên ḍng chữ .. đổi giờ (ở Âu Châu, nhiều nước đă thi hành như nhau. Mùa hè lùi lại một giờ vào cuối tháng ba để dân chúng đi làm sớm hơn, về nhà mặt trời vẫn c̣n le lói. Mùa đông tới một giờ dân chúng lại đi làm trễ hơn , sáng bước ra đường ít lạnh lẽo giá buốt).

 

Tuy là vậy, nhưng với tôi giờ đi làm vẫn đều đặn đông cũng như hè, lúc nào tôi cũng thong thả đến sớm độ mươi mười phút, pha trà hay uống ly cà phê, nhâm nhi vài ḍng trên báo cốt chỉ để cho tinh thần thoăi mái không bị chạy theo giờ giấc như một cái máy vô tri.

 

Mùa đông,

 

Tuyết  phủ đầy sân. Tuyết trắng mịn và đều như những hạt cát. Từ cổng vào là một cái sân rộng trắng xóa. Niềm vui trẻ thơ ngày nào đă nhanh chóng trở lại và hiển hiện mỗi ngày .

 

Bây giờ th́ tôi quả t́nh không thể nào dám tháo bỏ đôi giày mùa đông ra khỏi hai chân nhưng …chầm chậm từng bước nhẹ tôi ấn nhẹ..thật nhẹ từng chiếc giày của ḿnh lên khoảnh tuyết mịn màng mà mỗi buổi sáng sớm mai chưa hề  có được dấu chân ai.

 

Sân tuyết trắng xóa, nh́n quanh chỉ toàn dấu giày của tôi in lên đó, một vệt dài từ cổng vào đến dăy nhà làm việc lấp lánh và đẹp như những dấu chân chim. Tôi đứng lại và cười một ḿnh,  mắt lại lim dim đi tới đi lui …cái sân to rộng này diện tích to lớn  hầu như đă bị thu nhỏ lại …thật nhỏ. Động tác quen thuộc trở đi trở lại cứ nhấc chân lên…lại đặt xuống…rồi lại nhấc chân lên…

 

Ôi! Một ḿnh tôi ch́m đắm trong sân tuyết này, thật là mê tơi…thật là thú vị và thanh thản.

 

Buồn, nhớ, lo âu hay những ǵ ǵ nữa .. đă tan hết vào đây.

 

Dấu chân tôi. 

Dấu chân hơn nữa phần đời xa xứ.

 

Nhớ thời thơ ấu, cứ mỗi dịp hè đến là được gia đ́nh cho ra Nha Trang, Vũng Tàu. Bây giờ cũng vậy, mỗi lần được nghỉ phép thường niên là tôi lại đi về vùng biển.

 

Thói quen của mỗi buổi sáng ở đây là tôi luôn  thức dậy thật sớm rồi tản bộ ra biển một ḿnh.

 

Biển vắng không một bóng người, ngoài những đợt sóng xô giạt tới lui chạm nhè nhẹ vào bờ rồi lại cuốn hút ra xa. Sóng cuốn xoáy những đám rong rêu bọt bèo thản nhiên vô t́nh về lại đại dương xa thẳm.

 

Băi cát phẳng phiu trắng mịn, tôi đi chầm chậm để tận hưởng những mùi thơm của biển mặn,  của không khí trong lành vào buổi sáng tinh sương. Thỉnh thoảng tôi lại dừng chân suưt xoa v́ dẫm phải vỏ ṣ hay mảnh đá cuội. Mắt tôi lơ đăng nh́n xa xa, mặt trời đỏ rực đang dần lên. Nh́n xuống chân ḿnh, dấu chân đang thi nhau lún sâu xuống vùng cát mịn.

 

Dấu chân im ĺm đầy vẻ chịu đựng và chân thành, dấu chân luôn bên cạnh tôi chia xớt hầu hết những vui buồn cô đơn trống trăi.

 

Dấu chân reo vui cùng tôi khi dẫm vào buổi trưa hè cát nóng như muốn phỏng bàn chân….rồi th́ trở lại im ĺm ũ rũ khi đợt sóng ào ào kéo tới phủ lấp hết vết hằn trên cát.

 

Th́ ra…

 

Dấu chân in trên mảng tuyết mềm, in trên cát hay hai bàn chân trần khi xưa vẫn mê mệt chạy nhảy tung tăng trong những ngày mưa. C̣n có nhiều lần cũng đôi chân trần bước nhẹ lên thảm cỏ xanh mềm của tháng hè ấm áp.

 

Dấu chân reo vui theo niềm vui của người bộ hành.

 

Dấu chân vội vàng giục giả của kẻ đang phải chia tay với người yêu khi hồi c̣i réo gọi.

 

Dấu chân bùi ngùi miễn cưỡng chia ly đánh mất người thân bên thềm mộ mới.

 

Có đó…rồi lại mất đi.

Dấu chân nào in măi không hề phai nḥa?

 

Thời gian nào xa xưa êm đềm bên cạnh gia đ́nh người thân cha mẹ anh em quấn quít?

 

Rồi th́ cuộc đời đau thương dâu bể dấu chân đă đi thật là xa, xa đến nỗi không đếm được không nhớ được lối về. Dấu chân đă in sâu nơi phần đất tha hương, gặm nhắm hoài những nhớ nhung quê nhà và người thân.

 

Hăy đếm thầm những ngày tháng qua.

 

Ừ! Rồi sẽ qua một năm …hai năm…ba năm. Giờ là đă mười năm rồi th́…ba mươi năm.

 

Có c̣n thoáng nào in ấn lại ở tâm hồn hay đă thản nhiên rời xa mất hút?

 

Dấu chân thời ấu thơ. 

Dấu giày in trên tuyết. 

Dấu chân in trên cát.

 

Con chim lẻ loi sà xuống đậu trên cành rồi lại thoắt ḿnh x̣e cánh vụt bay đi.

 

Con sóng lớn cố hết sức ḿnh cuốn đi tuổi thơ, mộng đẹp, vui buồn và cả thời gian .

 

Ta c̣n ǵ?

 

Có chăng là vẫn nhịp chân quen thuộc bước đều đặn …gơ nhẹ trên đường.

 

C̣n dấu chân xưa?

 

Đă tan hết rồi…khi cơn mưa rào, con sóng lũ, hạt tuyết mùa đông đă…đang hay sắp sửa đổ xuống.

 

Minh Trang

Tháng năm 2009

Munich, Germany

 

 

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính