CẢM  ƠN….

 

 

Câu nói: Chớ để ngày mai… với tôi thật đúng và hợp thời hợp lúc.

 

Hẹn lần lữa cho bài viết Cảm ơn này đă kéo dài … hơn ba năm…

 

Năm nay, thấy mùa đông về ai ai cũng tràn ra phố mua sắm. Nói như bên nhà là thấy chim Én bay về báo hiệu mùa Xuân trở lại. C̣n nơi đây tuyết phủ ngập phố phường, người người chuẩn bị ăn mừng giáng sinh, tết tây, tết ta… tôi lại th́ thầm với chính ḿnh phải viết, nhất định viết không hẹn vào ngày nào nữa cả.

 

Đầu năm tới đây là năm Canh Dần, chúc ai tuổi con cọp mà c̣n là Hướng Đạo đă sinh hoạt hay chưa hay sẽ …ǵ  ǵ nữa tôi cũng xin tặng như một món quà vào những ngày đầu xuân.

 

Lâu lắm rồi….

 

Hai anh em tôi, người anh là tôi lên bốn tuổi c̣n em tôi th́ nhỏ hơn tôi một tuổi. Chúng tôi đă được ba má mang sang định cư nơi đây:

 

Nước Đức hay Cộng Ḥa Liên Bang Đức.

 

Cuộc sống mới nơi xứ người quả là một thay đổi lớn lao cho cho một gia đ́nh Việt Nam như gia đ́nh chúng tôi.

 

Ba tôi sau một năm học hành ngắn ngủi đă t́m được một nơi làm việc, hàng ngày ba đi từ sáng sớm đến chiều tối mới trở về. Má ở nhà đưa đón tôi đi nhà trẻ, chăm sóc em và rồi lo cơm nước cho cả nhà … Một năm sau th́ gia đ́nh tôi có thêm một người nữa trong nhà, em gái út của chúng tôi. Em sinh ra đời làm cả nhà đều vui. Tuy đời sống có phần khó khăn thêm nhưng từ lúc có em h́nh như nhà lại có vẻ hạnh phúc hơn lên.

 

Khi tôi lên 9 tuổi th́ phải, đời sống và công việc  của gia đ́nh tôi đă có phần ổn định. Hai anh em tôi đi học, em gái tôi vào nhà trẻ. Ba đi làm, má phụ thêm vài giờ vào buổi sáng rồi lại đưa đón anh em chúng tôi về ăn uống, làm bài tập… chiều bọn tôi đứng đón ba ở cổng. Rồi … mâm cơm nóng, cả nhà quay quần  với không khí thân thương của gia đ́nh kể lể những ǵ xăy ra trong một ngày qua…

 

Ba tôi đi sinh hoạt Hướng Đạo bên nhà khá lâu. Lâu chừng nào th́ tôi không biết được, nhưng h́nh chụp chú tôi khi lên 8 đă vào sói con (giờ chú đă hơn 50) hay cậu của tôi chụp h́nh lúc đó là kha sinh nếu cậu c̣n sống giờ cũng 60 rồi. Tóm lại cả nhà chúng tôi có nhiều liên hệ với Hướng Đạo lắm.

 

Lúc này, đời sống của gia đ́nh tôi đă thật là ổn định. Ba tôi thường xuyên thư từ liên lạc với các bạn Hướng Đạo ở đây, nghe ba nói h́nh như ba đang mơ ước tái lập Hướng Đạo ở nơi này trở lại.

 

Ước mơ đă nhanh chóng trở thành sự thật và đang trên đường tiến triển thuận lợi.

 

Những Trưởng từ lâu nay tạm lắng im nay cũng đều cùng nhau lên tiếng cổ vơ và khoảng năm 1983 th́ chi nhánh Đức thành h́nh.

 

Anh em chúng tôi mỗi tuần đều theo ba đi sinh hoạt trong Liên Đoàn Quang Trung ở thành phố này.

 

Thú thật lúc đầu tôi hay viện ra rất nhiều lư do để trốn lắm, nào là sinh nhật bạn mời, nào là hẹn đi xem phim mới chiếu ở rạp, nào là bài tập chưa xong… phải học thi… phải… phải… thế này thế nọ.

 

Lư do nào ba tôi cũng cười dễ chịu và kèm theo câu nói quen thuộc :

 

Đi sinh hoạt Hướng Đạo về con vẫn c̣n có đủ thời gian..

 

Dần dà không c̣n lư do nào thoái thác, anh em chúng tôi  đă trở nên đi sinh hoạt thật đều đặn và rồi … thói quen mỗi cuối tuần dành cho Hướng Đạo bỗng trở nên ưu tiên hơn hết trong những chương tŕnh hàng tuần của anh em chúng tôi.

 

Nhớ lúc đó, chúng tôi đều có một sổ làm việc thiện, ghi chép những ǵ hàng tuần đă làm khi đi học, khi ở nhà để đến lúc đi sinh hoạt th́ tŕnh cho Akêla, Akêla sẽ xem và khen thưởng hay khuyến khích chúng tôi cố gắng hơn nữa.

 

Ui! Ba cuốn sổ này của anh em tôi chỉ khác nhau có chữ viết … c̣n th́ là nội dung hoàn toàn thực hành giống nhau… như là dọn bàn ăn, giúp má lau chén, mua bánh ḿ ăn sáng hay đổ rác. Ba hay kể chuyện xưa bên nhà nên tôi thích nhất là làm việc thiện như đưa mấy bà cụ già qua đường nhưng ở đây hầu như không có ai làm việc này (tại mấy cây đèn xanh đèn đỏ đă làm cho chúng tôi không c̣n dịp làm việc tốt đẹp này).

 

Sau này, tôi có phần “ trội hơn ” hai em  nhờ đă biết xếp giường vào mỗi buổi sáng và giúp má phơi quần áo. Những điều này làm tôi khá “le lói” khi tŕnh sổ làm việc thiện cho Akêla.

 

Thời gian cứ trôi qua, việc học hành, đi sinh hoạt, đi trại đều tốt đẹp. Chúng tôi đă có thật nhiều bạn bè trong Hướng Đạo, mỗi lần đi trại hè của chi nhánh tổ chức là ôi thôi rộn ràng may mà lúc đó chưa có Email hay Handy. Cũng nhờ những lần họp mặt như thế mà chúng tôi học hỏi thật nhiều. Giờ nghe đi trại là không cần thời gian  lâu bao nhiêu hết là những thứ cần thiết, những vật dụng cần để mang đi cho kỳ trại đă nằm sẵn sàng trong ba lô.

 

Ba tôi vẫn nhắc nhở chúng tôi thật nhiều lần, đi Hướng Đạo là phải có tinh thần giúp ích. Cả đội được phân công dựng trại, nấu ăn, dọn dẹp, sinh hoạt, hay làm vệ sinh đều là chung sức với nhau. Do đó phải hy sinh và biết chia xẻ, chớ nên chờ mọi việc xong xuôi mới thấy ḿnh xuất hiện, đừng trốn tránh mà phải v́ mọi người cũng như chính bản thân ḿnh. Đó mới đúng là câu trong điều luật thứ ba: Hướng Đạo Sinh giúp ích.

 

Nhiều năm đi sinh hoạt Hướng Đạo, tôi thích và nhớ nhất là điều luật thứ 8 trong 10 điều luật mà xưa kia tôi hay nhớ trong tim: Hướng Đạo Sinh gặp khó khăn vẫn vui tươi mà giờ rút ngắn lại chỉ c̣n: HĐS vui tươi.

 

Ôi!

 

Khó khăn nhiều lắm chớ.

 

Khi nồi cơm vừa nấu vừa chạy vừa đun củi cho kịp thời gian thử thách mà khi về đến nơi có khi ngon lành, có khi cháy đen thui, có khi nhăo như cháo mà đội chúng tôi vẫn cười vang thưởng thức ngon lành và ăn mê mẩn….

 

Lắm lúc cũng có nhiều khó khăn khi tṛ chơi lớn chia nhằm với những bạn c̣n bỡ ngỡ với Hướng Đạo hay mới toanh với phong trào… cả đội ngồi găi đầu găi tai mà mật mă vẫn c̣n y nguyên hay mấy cái nút dây thực hành chưa mấy thành thạo mà lại phải ấp úng giải bày về những công dụng của nó….

 

Nhưng vẫn nhờ áp dụng điều luật thứ 8 này mà chúng tôi vẫn cười như nắc nẻ khi toàn đội được kêu lên xếp hàng đứng áp chót hay lănh nguyên tên tuổi… toàn đội đội sổ.

 

Tôi đă học thật nhiều từ ba tôi, từ quư  Trưởng, từ những bạn bè cùng đội. Chúng tôi đă trân quư nhau, chia nhau từng miếng bánh, dẫn dắt nhau trong những lần phiêu lưu mạo hiểm, giúp nhau khi bạn ḿnh lỡ té ngă bên lưng đồi và điều luật thứ 8 này đă luôn đi bên tôi ngay cả lúc bước vào đời.

 

Đời sống quả khó khăn nhiều lắm, nhất là ở cái xứ văn minh vật chất dư thừa này. Có phải là chúng ta thiếu quá nhiều ḷng vị tha, sự chân thành giống như điều luật thứ ba đă ghi: HĐS giúp ích mà khi chưa rút ngắn tôi đă học thuộc ḷng là: HĐS giúp ích mọi người bất cứ lúc nào.

 

Tôi học thuộc và nghiền ngẫm măi những câu trên.

 

Ba tôi dạy chúng tôi bất cứ môi trường nào các con cũng nên và tập sống hết sức cố gắng để mà sống thực sự với ḷng thành thật, trọng danh dự, yêu người và yêu thiên nhiên.

 

Nói đến yêu thiên nhiên, nước Đức có nhiều nơi đi dạo. Dạo trong rừng, dạo quanh hồ, dạo công viên…. lại có một điều thuận lợi là nơi đây không hề có rắn rít hay thú dữ, v́ vậy mà đi trại hay đi dạo bất cứ nơi nào cũng rất an toàn.

 

Từ khi vào Hướng Đạo, chúng tôi biết được nhiều nơi mới lạ, nhiều thành phố đi qua không kể những lần đi dự Thẳng Tiến1, Thẳng Tiến 4 ở Pháp hay những năm sau khắp nơi trên thế giới. Có lần nắng, có lần mưa, có lần băo bay cả lều nhưng lần nào cũng bao quanh là những trận cười nghiêng ngả.

 

Thời gian càng chạy nhanh, tôi càng thấm thía câu: HĐS vui tươi mà tôi hay thuộc theo câu cũ: HĐS gặp khó khăn vẫn vui tươi.

 

Sau tú tài, tôi rời nhà đi học xa. Năm năm dài bao nhiêu là khó khăn trở ngại. Cứ mỗi lần gặp khó khăn hay trở ngại tôi lại mặc áo và đi dạo..  Ra đến hàng cây, nghe gió ŕ rào như khuyên tôi hăy vượt qua gian nan, ngắm nh́n các em bé đang cười nói tập đi, em té xuống vẫn tươi cười đứng lên đi tiếp tục. Nh́n em tôi tự nhủ với chính ḿnh: phải cố gắng hết sức học và thực hành như em bé ấy.

 

Lắm khi sự khó khăn đă làm tôi té nhào quay lơ dưới đất nhưng rồi động lực mạnh mẽ của câu nói này đă kéo tôi đứng lên đi tiếp tục … tiếp tục măi không được dừng chân.

 

Má tôi cũng có phần lo lắng khi nghe tin năm năm tôi đi học xa nhà. Nhưng khi gia đ́nh lên thăm lần đầu tiên: tinh thần Hướng Đạo đă giúp tôi cố gắng không ngừng, học hành đàng hoàng, nơi ăn chốn ở gọn gàng, quần áo tươm tất…  Má nh́n tôi không nói lời nào nhưng nh́n ánh mắt của má tôi biết chắc chắn trong ḷng má đă có phần lớn an tâm và tin tưởng tôi. Má an tâm tôi sẽ lo liệu được một ḿnh, c̣n tôi với hành trang ít nhiều trong đời Hướng Đạo tôi chắc chắn sẽ xoay trở dễ dàng.

 

Cũng lần đó, ba má và hai em bước vào nhà trọ thăm tôi. Tôi đă nấu sẵn nồi cơm, món canh và món xào. Cả nhà bước vào th́ tất cả đă xong xuôi chỉ c̣n mời vào bàn ăn. Mắt má long lanh và cả nhà cảm động thấy rơ. C̣n tôi th́ thật vui trong ḷng từ nay cả nhà sẽ bớt lo lắng cho tôi trong thời gian đi học xa nhà.

 

Rồi….. th́ năm năm dài đi học cũng đă trôi qua, ra trường tôi đi làm việc. Đời sống và công việc tôi phải đi đây đi đó thường xuyên. Sinh hoạt Hướng Đạo đành phải tạm ngưng lại một thời gian. Tôi vẫn xếp cất chiếc áo Hướng Đạo bạc màu vào một nơi dễ nh́n ra trong tủ áo. Bây giờ áo chật lắm lại c̣n ngắn ngủn , nh́n áo thực sự chứng tỏ tôi đă thật trưởng thành.

 

Ba vẫn thường nói: Tam thập nhi lập….

 

Ư là ba mươi phải lập thân, cưới vợ, lập cái ǵ ǵ nữa… nhưng tôi vẫn c̣n muốn bay nhảy và chưa muốn dừng chân nơi nào.

 

 Hướng Đạo đă dạy cho tôi thắng không kiêu, bại không nản, cứ thua keo này ta bày keo khác như những ngày c̣n bé đi sinh hoạt với bạn đồng đội.

 

Ba má tôi vẫn sinh hoạt thường xuyên với chi nhánh Đức,  em gái tôi đă kế nghiệp dĩ Hướng Đạo của ba, nay em đă là Trưởng phụ tá ngành Thanh, em trai kế của tôi cũng bận rộn công việc làm đi đó đây thường xuyên nên cũng tạm ngưng một thời gian sinh hoạt như tôi.

 

Ông bà xưa kia hay ví von:

 

Tốt gỗ hơn tốt nước sơn.

 

Quả thật là đúng.

 

Hướng Đạo không dạy cho chúng tôi những lời nói hoa mỹ, cũng chẳng hề bảo chúng tôi nhắc đi nhắc lại những lời dạy bảo của quư Trưởng như con vẹt vô tri. Hướng Đạo thật sự dạy cho chúng tôi hăy biết yêu thương đùm bọc lẫn nhau, san sẻ khó khăn khi vấp phải và nếu có may mắn vui vẽ th́ lại chia hết cho mọi người.

 

Tôi cũng thuộc ḷng câu nói của điều luật thứ 9: HĐS cần kiệm và liêm khiết mà khi c̣n sinh hoạt vẫn đùa với nhau bên ánh lửa hay nằm trong lều trại: HĐS tằn tiện của ḿnh …. xài phí của người.

 

Tôi viết bài Cảm Ơn này vào mùa Xuân. Mùa Xuân về chim Én sẽ hót líu lo trên những cành cây. Tôi cũng muốn làm con chim Én nhỏ mang niềm tin yêu đến cho ba má, hai em và những bạn bè thân thương trong đại gia đ́nh Hướng Đạo của tôi. Con chim Én sẽ hót những bài hát mừng Xuân và chúc tụng mọi người được an vui hài ḥa và c̣n gửi đến các Trưởng ngày xưa đă hết ḷng dạy dỗ nhắc nhở chúng tôi để hầu hết những bạn bè trong thời gian sinh hoạt đó đă có một đời sống tốt đẹp như ngày hôm nay.

 

Chiếc áo Hướng Đạo của tôi đă quá là bạc màu, đă quá là chật và ngắn nhưng đó là một kỷ vật.

 

Người ta nói báu vật là vật khó mà mua được dù có bạc tiền trong tay. Báu vật của tôi là tháng ngày vui chơi bên đồng cỏ, trong rừng sâu, cạnh suối nước chảy ngày đêm, cạnh những bạn bè học hỏi những điều hay lẽ phải.

 

Thời gian sẽ làm tôi già đi, nhưng suốt đời tôi sẽ luôn vui tươi, mỗi khi nh́n lại ḿnh trong gương không cảm thấy hổ thẹn v́ đă thực sống đúng như ḷng mong muốn.

 

Hướng Đạo một ngày Hướng Đạo măi măi.

 

Mùa Xuân về, vạn vật cùng con người chan ḥa trong niềm tin yêu. Những lời Cảm Ơn này sẽ là gió, là hoa, là hương Xuân bay đi khắp nơi cùng với lời chúc tụng đến mọi người trong gia đ́nh Hướng Đạo một năm vui tươi, tràn đầy tiếng hát, tiếng cười hạnh phúc.

 

 

Minh Trang Oanh Oanh hùng khí

Munich, Germany ngày cuối năm

 

 

 

[Văn Học - Nghệ Thuật]     [Trang chính]