Ma thuật của bọn Cộng sản cuồng sát!

 

Mũ Xanh Lê Công Truyền


 

Tháng 3 năm 2005, 142 đồng hương hiện định cư tại Hoa Kỳ và Úc Đại Lợi đă tổ chức “Chuyến Đi Về Bến Tự Do 2005” để trở lại thăm Pulau Bidong thuộc Liên bang Mả Lai Á và Galang thuộc Quần Đảo Nam Dương. Phái đoàn 142 người nói đây đă dựng “Bia Đài Tri Ân và Tưởng Niệm” tại hai Trại Tị Nạn để ghi ơn các cá nhơn, các tổ chức và các quốc gia đă tận lực giúp đở thuyền nhân đồng thời để tưởng niệm thuyền nhân qua đời trên đảo và bỏ ḿnh trong những chuyến vượt biển trốn chạy chế độ cộng sản. Liền sau đó, Hà Nội phản ứng bằng cách tạo áp lực với hai chánh phủ liên hệ để phá bỏ các Bia Đài. Cuồng vọng vô thần, phi nhân của họ, tiếc thay, đă được các quốc gia liên hệ thỏa măn.

 

Bây giờ, đất nước sắp rơi vào nanh vuốt của kẻ thù truyền kiếp phương bắc: Hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa đă bị Hồ Chí Minh dâng cho Mao Trạch Đông vào năm 1958 để mua chịu vũ khí hiện đại nhằm tấn chiếm Miền Nam; trên dưới 700 cây số vuông dọc biên giới và trên dưới 10 ngàn cây số vuông hải phận đă bị CSVN dâng cho Trung cộng vào cuối năm 1999 và năm 2000; “China Town” ở Lạng Sơn và các nơi khác, các “làng người Tàu” mọc lên như nấm trên ba miền Đất Nước; Cao nguyên Trung Phần đă bị CSVN dâng cho Trung cộng để bọn này thiết lập căn cứ chiến lược hầu trấn áp, thôn tính không những các quốc gia thuộc bán đảo Đông Dương mà c̣n cả Đông Nam Á nữa.

 

Trước hiểm họa mất nước gần kề, CSVN không đặt trọng tâm đối phó bằng cách trở về với Dân Tộc mà lại đàn áp Dân Tộc và gởi công hàm ngoại giao tháng 7 năm 2009 vận động chánh phủ Nam Dương dẹp bỏ các di tích tị nạn (mồ mả, chùa chiền, nhà thờ…) trên đảo Galang và tiếp tục ngụp lặn trong biển trầm luân “xă hội chủ nghĩa” không bến bờ! CSVN vô thần không hề biết lời Phật dạy: “KHỔ HẢI VÔ BIÊN, HỒI ĐẦU THỊ NGẠN” (Biển khổ minh mông, quay đầu thấy bến”. Tại sao măi măi ĺa xa Bến Bờ Dân Tộc để phụng thờ 16 chữ vàng vô nghĩa và lừa bịp? (“Láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng đến tương lai”).

Trong tháng 7 năm 2005, một người tên Minh Thúy đă gởi điện thư vào các diễn đàn xuyên tạc lư do khiến đồng bào chúng ta liều chết trốn chạy chế độ cộng sản: “Mọi người trên thế giới đừng quên rằng hàng ngàn người Việt Nam ra đi bị chết ch́m trên biển là do mắc mưu lừa đảo, tuyên truyền của Mỹ khi chúng rút chạy khỏi Việt Nam. Người Mỹ nói dối rằng VC sẽ tắm máu khi chúng vào Saigon. Nhưng thực tế th́ không phải vậy” (sic).


Sau đây xin có vài suy nghĩ về thái độ của CSVN đối với các Bia Đài, Trại Tị Nạn Galang và ư đồ xuyên tạc lư do vượt biển của đồng bào chúng ta.

 

 

A. CSVN và Các Bia Đài và Trại Tị Nạn Galang

 

Thật ra, không ai ngạc nhiên về cách ứng xử của CSVN trước các Bia Đài và các Trại Tị Nạn. Tại sao? V́ CS mắc phải hai chứng bịnh nan y: hận thù và sợ hăi!


Trước nhiều hành động của CSVN mà người có chút lương tri không bao giờ dám làm, người ta phải tự hỏi: ‘Tại sao phải làm như thế?” Tại sao sau khi chiếm xong Tổng Y Viện Cộng Ḥa, cán binh cộng sản tống xuất các thương bệnh binh VNCH đang ở trong t́nh trạng nữa sống, nửa chết? Tại sao “tập trung cải tạo” cả các vị sĩ quan mù cả đôi mắt hoặc cụt cả một chân? Tại sao tàn phá Nghĩa Trang Quân Đội Biên Ḥa và các Nghĩa Trang Quân Đội tại các địa phương khác? Tại sao lại xua trẻ vị thành niên Miền Nam ra chiến trường để làm bia đỡ đạn cho bộ đội CS? Các hành động ác nhơn thất đức này chỉ có thể được giải thích bằng hai chữ “trả thù”: Cộng sản trả thù người chết lẫn người sống và trả thù luôn cả những ngựi đang hấp hối v́ tất cả những vị này đă từng hy sinh hạnh phúc đời ḿnh để bảo vệ chánh nghĩa quốc gia, chống tà thuyết vô thần Cộng sản.


Trở lại với các Bia Đài tại các Trại Tị Nạn. Các tấm bia ấy không hàm chứa nội dung hằn hộc hoặc bôi nhọ chế độ cộng sản mà chỉ ghi những hàng chữ tưởng niệm đồng bào đă qua đời trên đảo và chết thảm trên biển cả cùng ghi ơn các tổ chức quốc tế và chánh phủ cùng công dân các quốc gia đă hết ḷng giúp đở người Việt tị nạn. Thế tại sao Hà Nội lại làm áp lực để các chánh phủ liên hệ triệt hạ các Bia Đài? Tại sao lại vận động chánh phủ Nam Dương xóa bỏ mọi di tích của Trại Tị Nạn Galang? Chúng ta chỉ có thể trả lời câu hỏi này bằng bốn chữ: “trả thù” và “sợ hải”: Hà Nội trả thù thuyền nhân v́ thuyền nhân đă “bỏ phiếu bằng thuyền” không chấp nhận chế độ cộng sản vô thần! Hà Nội sợ công luận thế giới lên án nên muốn xóa bỏ mọi chứng tích về sự bạo tàn, vô nhơn đạo của họ mà các Bia Đài và các Trại Tị Nạn là những chứng tích hùng hồn nhứt! Triệt hạ các Bia Đài, dẹp bỏ các di tích tại các Trại Tị Nạn, Hà Nội đă thỏa măn được bản tính hận thù và nghĩ rằng họ đă triệt tiêu được các chứng tích về tội ác của họ!

 

Nhưng Cộng sản đă lầm!

 

Việc CSVN làm áp lực để chánh phủ các quốc gia liên hệ triệt hạ các Bia Đài và vận động Chánh phủ Nam Dương xóa sạch các di tích tại Trại Tỵ Nạn Galang đă gây nên một ngọn “sống thần câm phẩn” không những trong Cộng Đồng Người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản mà cả trong đại khối đồng bào trong nước. Đối với công luận thế giới, kể cả công dân của hai quốc gia liên hệ, phản ứng nói trên của Hà Nội là phản ứng xuẩn động của bọn cường đồ, đáng bị khinh miệt!


Chuốc lấy những hậu quả tai hại nói trên, Hà Nội cũng không triệt tiêu được chứng tích về tội ác của họ. Chứng tích đó không những được nằm trên bia đá, tồn động tại các Trại Tỵ Nạn cộng sản mà c̣n được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.

Đó là “bia miệng”: “Bia miệng” th́ không thể xóa bỏ hoặc phá hủy được:


“Trăm năm bia đá cũng ṃn

Ngàn năm bia miệng vẫn c̣n trơ trơ.”


Các Bia Đài, các Trại Tị Nạn có thể c̣n hoặc không c̣n trên các đảo Galang và Pilau Bidong, nhưng chắc chắn chúng sẽ măi măi nằm trong ḷng người dân Việt thuộc mọi thế hệ v́ tội ác của csHN đă trở thành những sự kiện lịch sử. Nếu CSVN có dũng khí, nhơn dịp 36 năm nh́n lại, gởi công hàm ngoại giao cám ơn chánh phủ và công dân của hai quốc gia liên hệ đă tận lực cứu giúp đồng bào và chỉ thị đại sứ của họ tại Mă Lai và Nam Dương đến đặt ṿng hoa tưởng niệm và cúi đầu trước các Bia Đài để bày tỏ ḷng sám hối của chế độ và xin các quốc gia liên hệ trùng tu các Trại Tị Nạn th́, theo chúng tôi nghĩ, họ lại có thể làm cho những người nhẹ dạ tin rằng họ thật sự ân hận về sự tàn bạo của họ! Tiếc rằng họ không có cái dũng khí đó; họ chỉ có can đảm ra lịnh cho công an biên pḥng rượt theo và xả súng máy để “diệt gọn” các con tàu bất hạnh chở những ngựi dân bạc phước đang t́m cách lánh xa ngục tù cộng sản! Bây giờ họ lại hèn hạ, đốn mạt van xin chánh phủ Nam Dương a ṭng với họ xóa bỏ mọi di tích tại trại tị nạn Galang. Nếu CSVN có tài ngoại giao “ưu việt” th́ hăy vận động với chánh quyền Hoa Kỳ dẹp bỏ Đài Tưởng Niệm Nạn Nhân Cộng Sản Tại Thủ Đô Hoa Thạnh Đốn, Tượng Đài Thuyền Nhân tại Westminster, vận động với chánh phủ Canada dẹp bỏ Tượng Mẹ Bồng Con Trốn Chạy Chế Độ Cộng Sản tại Ottawa và vận động chánh phủ nước Đức đập phá Tượng Đài Tị nạn Hamburg.

 


B. Lư Do Vượt Biển Của Đồng Bào


Sau khi tạo áp lực để chánh phủ hai quốc gia liên hệ phá bỏ Bia Đài, Hà Nội đi bước kế tiếp nhằm van xin chánh phủ Nam Dương xóa bỏ mọi di tích tại Trại Tị Nạn Galang và sai cán bộ của họ xuyên tạc lư do vượt biển đích thực của đồng bào: sự tàn bạo của chế độ.


Theo thông tấn xă Bermana, từ năm 1978 đến năm 1990, có 245,133 thuyền nhân đă tới đảo Pilau Bidong. Ngoài ra, c̣n phải kể nhiều trăm ngàn đồng bào đă tới Nam Dương, Thái Lan, Úc Đại Lợi, Phi Luật Tân, Hongkong, Tân Gia ba... Mặt khác, theo thống kê của Liên Hiệp Quốc, khoảng 50% đồng bào vượt biển đă lấy đáy biển làm huyệt mộ. Như vậy, đă có hàng trăm ngàn - chớ không phải chỉ có hàng ngàn - “người Việt Nam ra đi bị chết ch́m trên biển”!


Tại sao đồng bào phải bỏ xứ mà đi để chết thảm trên biển cả?


Đồng bào Miền Bắc liều chết trốn chạy “thiên đàng xă nghĩa” qua ngă Hongkong có bị “mắc mưu lừa đảo tuyên truyền của Mỹ khi chúng rút chạy khỏi Việt Nam” không? Họ có sợ bị “tắm máu khi VC vào Saigon” không?


Dĩ nhiên là không bởi lẽ không có Mỹ ở Miền Bắc và không c̣n ai sợ tắm máu nữa v́ c̣n máu đâu để mà tắm sau trên hai mươi năm đất Bắc bị đảng CS thống trị với nào là “cải cách ruộng đất”, rồi lại “chánh sách sửa sai”, nào là “đánh tư sản mại bản”, nào là “Nhân Văn Giai Phẩm”, nào là “Quỳnh Lưu”, nào là “chỉnh phong”, nào là “cán bộ tập kết phá bót cảnh sát Bờ Hồ”, nào là “Học sanh Nam bộ khởi loạn ở Ngă Tư Sở” và biết bao là máu và nước mắt đă đổ trong trại Đầm Đùn và các trại tù khổ sai khác!


Tại Miền Nam, theo thông tấn xă Bermana, đồng bào ồ ạt vượt biển trong thời khoảng từ 1978 đến 1990. Trong khoảng thời gian nói đây, Mỹ nào c̣n ở Việt Nam để mà “lừa đảo tuyên truyền”! Năm 1978 và các năm kế tiếp, không phải v́ sợ tắm máu mà đồng bào vượt biển bởi lẽ CSVN đă hoàn tất “nghiệp vụ tắm máu”: bao nhiêu doanh nhơn (Tư sản mại bản) đă bị sát hại? Mấy trăm ngàn quân cán chánh VNCH (QCC) đă bỏ ḿnh trong vùng rừng núi Bắc Việt? Bao nhiêu ngàn vợ con QCC đă gục ngă tại các “vùng kinh tế mới”? Bao nhiêu ngàn con cái của QCC đă làm bia đỡ đạn cho cán binh CS ở biên thùy phía Bắc và tại biên giới phương Nam?!


Không bị “Mỹ lừa đảo, tuyên truyền’, không sợ “tắm máu”, thế th́ điều ǵ đă đẩy đồng bào ra biển cả để chết thảm? Xin thưa: chế độ cộng sản! Người viết xin nêu một sự kiện lịch sử để thấy rằng người Việt Nam lúc nào cũng có thể vượt biển để t́m sanh lộ trong tử lộ.


Vượt biển hay không vượt biển, điều đó hoàn toàn tùy thuộc vào sức chịu đựng của đồng bào dưới chế độ họ đang sống.

 
Từ ngàn xưa, tiền nhơn chúng ta đă từng vượt biển để tránh bị tiêu diệt. Đó là trường hợp của hậu duệ nhà Lư. Trưóc chánh sách “nhổ cỏ phải nhổ tận gốc” của Trần Thủ Độ, con cháu nhà Lư đă phải liều chết vượt biển sang Triều Tiên tị nạn. Lúc bấy giờ phương tiện vượt sóng đâu có tối tân như ngày hôm nay. Nhưng ở lại chắc chắn phải chết; liều mạng ra đi may ra có thể sống c̣n; thế là tiền nhân chúng ta quyết định ra đi!


Thế nhưng:


- Dưới thời Pháp Thuộc gần cả trăm năm, thực dân đă, đàn áp dă man các cuộc khởi nghĩa của người quốc gia yêu nước. Thế nhưng người dân không hề vượt biển! Tại sao? V́, theo tôi nghĩ, c̣n có thể chịu đựng được.


- Dưới thời Nhựt chiếm đóng, bọn quân phiệt áp dụng những h́nh phạt cực độc đối với người Việt. Thế nhưng người dân không hề vượt biển! Tại sao? V́, theo tôi nghĩ, c̣n có thể chịu đựng được.

 

Thế tại sao:


- Sau khi Việt minh CS tiếp thu Miền Bắc, hàng triệu đồng bào đă gạt lệ rời bỏ quê hương vào Miền Nam trốn chạy chế độ cộng sản?

 

- Sau khi CS cưởng chiếm Miền Nam, hàng triệu đồng bào đă liều chết bỏ nước ra đi với tâm niệm: “Thà làm mồi cho thú dữ, thà bỏ thây nơi rừng sâu núi thẫm, thà lấy biển cả làm huyệt mộ c̣n hơn phải sống dưới chế độ cộng sản” để trở thành những người tù trừ bị, những tử tội dự khuyết?

 

- Trong thời chiến trước năm 1975, nơi nào có bóng cờ máu của “đảng”, đồng bào liều chết trốn chạy về hướng quốc kỳ Việt Nam Cộng Ḥa?


Xin trả lời ba câu hỏi nêu trên: Tại v́ chế độ cộng sản bạo tàn, hà khắc, sâu độc, nham hiểm, vô luân, ác nhơn, thất đức gấp vạn lần bọn Tàu, bọn Pháp, bọn Nhựt. Toàn dân là những người tù dự khuyết, quần chúng là thành phần tử tội trừ bị. Chính bọn công an c̣n lén lút sơn trên vách nhà tập thể của chúng tại trại tù Z30A ở Long Khánh 8 chữ: “Tù trong là ngụy, tù ngoài là ta!” mà một người bạn cựu tù nhân chánh trị (HO) “trại viên” đă nhận lịnh chỉ huy trại kín đáo xóa 8 chữ “cực kỳ phản động” nói trên.


Nói khác đi, nước “Cộng hoà Xă hội Chủ nghĩa Việt Nam” là một nhà tù “vĩ đại”, trong đó có hằng hà sa số nhà tù nhỏ được xây cất kiên cố trên khắp ba Miền đất nước!!!

 

Những người cộng sản vô thần trong Bắc Bộ Phủ tin rằng không có thiên đường địa ngục chi cả, chỉ có “thiên đường cộng sản” mà đồng bào chúng ta đang trốn chạy và không có một thế giới nào khác, ngoài “thế giới đại đồng” mà họ dùng xương máu đồng bào chúng ta để góp phần xây dựng! Đối với họ, chết là hết; sau cái chết là một khoảng trống vô tận, minh mông, mịt mù: “Après la mort, c’est le néant”. Với “đức tin” đó và với câu tâm niệm “cứu cánh biện minh cho phương tiện” (La fin justifie les moyens), khi c̣n tại thế, họ làm mọi hành động, mà người hữu thần cho là ác nhơn thất đức, để thỏa măn dục vọng của họ: trả thù-báo oán, giết người-cướp của, diệt chồng-đoạt vợ. Họ không hề biết các thành ngữ “vô dục, cực lạc”, “tri túc thường lạc”.

 

Trong trường hợp các Bia Đài và các Trại Tị Nạn, cứu cánh là che dấu tội ác của họ đối với dân tộc Việt Nam nói chung và đối với thuyền nhân nói riêng; phương tiện xử dụng là xuyên tạc lư do vượt biển của đồng bào chúng ta, xóa bỏ các di tích trong các Trại Tị Nạn và triệt hạ các bia đài tưởng niệm, một hành động tương tự như phá đ́nh, phá chùa, phá miểu.


Cả hai phương tiện đều xúc phạm hương linh của thuyền nhân chết trên biển cả và qua đời trên hai Đảo. Nhưng cả hai phương tiện xử dụng đều tỏ ra vô hiệu v́ như đă viết bên trên:

 

“Trăm năm bia đá cũng ṃn, Ngàn năm bia miệng vẫn c̣n trơ trơ!”

 

Hồ Chí Minh đă đưa con thuyền Việt Nam vào “biển khổ trầm luân xă hội chủ nghĩa” vô bến bờ. Nếu csvn tiếp tục ngụp lặn trong biển trầm luân ấy th́ con thuyền Việt Nam sẽ trôi dạt vào bến bờ “Đại Hán”.


Hăy quay về với Dân Tộc bằng cách: vứt bỏ chủ thuyết Mác-Lê, giải thể đảng csvn, xé bỏ Hiến pháp năm 1992, ném bỏ 16 chữ vàng vô nghĩa để c̣n thấy bến bờ hầu tránh đại họa do bọn bành trướng Bắc kinh mang đến phủ trùm ĐẤT NƯỚC và DÂN TỘC. Đức Phật đă dạy, mà người cộng sản vô thần làm sao biết được:

 

“Khổ hải vô biên, hồi đầu thị ngạn”

 

Mũ Xanh Lê Công Truyền

TQLC – KBC 3331

 

 

 

Trang Chính     Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Phỏng Vấn     Văn Học Nghệ Thuật     Tham Khảo