Ngày Hiền Mẫu

 

Lư Trung Tín

 

 

Thưa qúy độc giả,

 

Nhân ngày HIỀN MẪU, bài thơ của Nhà Thơ Mũ Nâu HUY VĂN đă làm tôi nhớ đến Mẹ tôi da diết, tôi theo đạo Ông Bà, không tin dị đoan, không mê tín, tôi xin kể một câu chuyện thật về người MẸ yêu dấu của tôi, những sự kiện xảy ra tôi đă ghi lại trong Đoản Văn "CÂU CHUYỆN VƯỢT BIÊN TỪ THỦ ĐÔ SAIGON", đoản văn này đă đăng trên TS Biệt Động Quân và trên các DĐ Internet. 

 

Trong cuộc đời của từng người có những điều “huyền diệu” xảy ra mà người thường  không lư giải  được, đời tôi những điều “kỳ bí” đă “ứng nghiệm” trong câu chuyện vượt biên ngay tại Thủ Đô Saigon, tôi đă thuật chi tiết rơ ràng điều “huyền bí” này trong đoản văn CÂU CHUYỆN VƯỢT BIỂN TỪ THỦ ĐÔ SAIGON, tôi tin tưởng tuyệt đối vào sự linh thiêng của người cô ruột, chết lúc c̣n trẻ, người cô này đă hiển linh, thường về giúp con cháu lúc hoạn nạn, từ lúc tôi có căn nhà đầu tiên, được phép ra ở riêng, tôi đă lập bài vị cô tôi để thờ cúng cùng với tổ tiên, ông bà, nhiều lần cô đă hiển hiện để con cháu biết, trong chuyện vượt biển đem cả gia đ́nh ra đi, nếu không có người cô linh thiêng này th́ 2 lần trở về, tôi đă bị bọn Việt cộng bắt giữ rồi. Đây không phải là chuyện dị đoan, hoang đường mà là sự huyền bí linh diệu của mỗi gịng tộc, khoa học không làm sao giải thích được. Bố tôi là một nhà Nho nhưng Ông không bao giờ tin những chuyện nhảm nhí, bói toán vớ vẩn, luôn luôn bài bác mê tín dị đoan, ông cũng chưa từng đi chuà chiền, thánh thất, trong nhà chỉ thiết lập bàn thờ Tổ Tiên, Ông Bà, từ thuở xa xưa, không có H́nh Chụp mà chỉ có BÀI VỊ viết bằng Hán Tự để trên Ban Thờ mà thôi. Việc cúng giỗ cũng được dạy dỗ cho con cháu truyền từ thế hệ này đến thế hệ  sau, một gịng họ lớn như một cây cổ thụ hàng trăm năm, cành lá xum xuê, mỗi cành là một chi, có bao nhiêu cành là họ đó có bấy nhiêu chi, nhiều đời sau, anh em con cháu không c̣n nhận ra nhau, nên tổ tiên, ông bà mới đặt ra “lệ” có một ngày GIỖ TỔ của gịng họ, như họ Lê nhà tôi, cứ đến ngày Giỗ Tổ, bất kể con cháu đi làm ăn xa cũng phải trở về quê quán dự Lễ Giỗ Tổ, nhờ buổi Giỗ Tổ này mà con cháu anh em gặp mặt nhau, duy tŕ sự gắn bó thiêng liêng người cùng một Họ, biết người chi trên chi dưới kéo dài biết bao nhiêu thế hệ, việc thiết lập “cỗ bàn” là để con cháu c̣n sống tụ tập về đây ăn uống, chứ tổ tiên ông bà đă tịch, th́ người đă chết làm sao ăn uống được, những người không am tường Đạo Ông Bà nên thường có những ư nghĩ mang tính cách “miệt thị”, là mê tín dị đoan, tôi được dạy dỗ, chỉ cần một ly nước tinh khiết đặt trên Ban Thờ, c̣n Cỗ Bàn làm nhiều làm ít tùy theo số con cháu mỗi năm về họp mặt nhân ngày Giỗ hàng năm, trong ngày giỗ này, ai c̣n nhớ được điều ǵ về người quá cố, th́ kể cho con cháu c̣n sống được biết, để cùng nhau tưởng nhớ về người đă khuất. Theo sự suy đoán của tôi, th́ Đạo Ông Bà đă có từ cả ngàn năm trước, bằng chứng là các làng mạc miền Bắc đều có các ngôi đền, rất hiếm hoi họa hoằn mới có làng có ngôi chùa dù rằng sử sách ghi lại có những đời Vua sùng bái Đạo Phật. Năm 1984, gia đ́nh anh ruột tôi qua đoàn tụ với cháu trai mà tôi đem đi vượt biên, kể lại đúng ngày giờ cái ghe của tôi được con tầu CAP ANAMUR vớt ngoài biển Đông, mẹ tôi đă hiện về báo mộng cho Anh tôi biết, văng vẳng bên tai anh tôi "chúng nó đến rồi", rơ ràng có bóng người đứng ở  đầu giường. 

 

Trích một đoạn trong Đoản Văn:  Một hôm Vinh lên bờ cho tôi biết, vừa bị tàu tuần bắt giữ, chúng đánh đập tra khảo rất dă man 2 người lái ghe là Vinh và Hoàng Văn Hàn, em Hàn mới 12 tuổi, rất thuộc đường sông v́ theo ghe chặt củi từ sau tháng 4 đen, hơn 4 năm đi lại từ Saigon đến Vũng Tàu, “ngơ ngách” nào cũng biết, bọn tàu tuần nghi ngờ chiếc ghe là ghe taxi đưa người đến tàu chính để vượt biên, nhưng Vinh, Hàn một mực khai là nhà nghèo chỉ đi chặt củi về bán để sinh sống, cuối cùng phải cho chúng 2 can dầu, bọn chúng mới thả ra. Được cấp báo các sự việc, như vậy chúng đă nghi ngờ, tôi quyết định “nhổ neo” khẩn cấp, thuyền ra khỏi Vũng Tàu đúng ngày 23 Tết năm 1980, gặp “gió chướng”, tất cả say sóng nằm la liệt, toán lái thuyền “ngất ngư” hết v́ các chú em này chưa hề  đi lính, chỉ có một ḿnh tôi c̣n tỉnh táo, tôi đành phải cho ghe quay về, lương thực c̣n nguyên chưa ăn uống ǵ cả, đến khúc sông Saigon th́ trời đă sáng trưng, lúc đó là khoảng 7 giờ sáng, tôi cho ghe đậu tại bến đ̣ Long Kiểng, quận Tư, Khánh Hội, số người trên ghe lên bờ an toàn, không một ai bị “làm khó dễ”, Vinh đem thuyền đi dấu chỗ khác. Bến đ̣ Long Kiểng là nơi lên xuống hàng hoá, trái cây từ vùng 4 đem về giao cho các bạn hàng ở Saigon, rất đông đúc, nhộn nhịp.

 

Có 3 địa điểm “lư tưởng” cho việc tổ chức vượt biển bằng ghe thuyền là:

 

-       Chợ Thị Nghè, đối diện là chuồng Voi, Sở Thú. Nơi đây lúc nào cũng tấp nập, kẻ lên người xuống, ghe thuyền chở hàng hoá neo chật cả một khúc rạch Nhiêu Lộc, công an khu vực không kiểm soái gắt gao như xóm nhà dân.

 

-       Bến đ̣ Long Kiểng, quận 4 Khánh Hội, cũng nhộn nhịp không kém chợ Thị Nghè, công an khu vực đi lại nhưng là để kiếm ăn c̣ con, bạn hàng “thí” cho vài trái cây, xấp bánh tráng.

 

-       Chợ Cầu Muối, nơi này xô bồ, bạn hàng chửi thề inh ỏi, đặc biệt công an khu vực không “léo hánh” v́ dân hàng chợ là thứ dữ nhất Saigon. Tôi mua một tạ củ đậu ở đây, đem lên ghe thoải mái.

 

3 địa điểm này để neo ghe, “lên xuống” các thứ cần thiết cho chuyến đi, bọn công an khó theo dơi, bạn hàng không để ư đến người chung quanh.

 

Trong thời gian tính toán, sắp xếp cho chuyến “bốc người”, tôi đă “la cà” khắp hang cùng ngơ hẹp để xem chỗ nào, nơi nào thuận tiện, nhất là tránh sự để ư của bọn công an, nghiên cứu, điều nghiên, cuối cùng quyết định các địa điểm mà không có ai để bàn bạc, tham khảo, ngay như vợ tôi cũng không hề được biết những tính toán, những quyết định của tôi. Lúc di chuyển, chạy Honda Dame màu đỏ của vợ tôi, mặc bộ đồ đen, đội nón cối, dắt khẩu K54, khẩu súng này không dám để ở nhà, v́ chúng kiểm soát hộ khẩu mà thấy được th́ “ông bà già” bị liên đới trách nhiệm, giọng nói và các từ xử dụng, hoàn toàn là giọng Bắc Kỳ 75 khi phải nói chuyện với bọn công an Phường Khóm, nh́n bộ dạng ai cũng nghĩ là tôi mới từ ngoài Bắc vào Saigon.

 

Con cháu thành đạt đúng theo ư ḿnh khi tôi đă „liều chết“ mua ghe đem cả gia đ́nh „ra đi“ ngay trên sông Saigon, tôi thật sự măn nguyện, cộng thêm 40 người đi chung, trong khi tôi không có một chút kinh nghiệm ǵ về „biển cả“, tôi chỉ là một Sĩ Quan Bộ Binh thuần túy, nếu bị bọn vẹm “vồ” th́ cũng không có ngày ra khỏi tù, tóc tôi bạc trắng từ lúc quyết định mua ghe để t́m đường sống, lúc nào “đầu óc” cũng phải “tính toán” làm sao qua mặt được tụi công an Phường, Khóm, khoảng thời gian này, đầu năm 1980, bọn chúng c̣n kiểm soát rất gắt gao, công an khu vực luôn luôn ḍm ngó theo dơi nhà dân. Nhiều người đă yêu cầu tôi viết lại câu chuyện vượt biển t́m tự do ngay tại Thủ Đô Saigon, lúc đầu mới đến Đức tôi không nói với bất cứ ai, dù là bạn bè thân thiết, v́ viết và kể lại sợ ảnh hưởng đến những người cũng định làm như tôi, phỉ quyền biết được sẽ dễ dàng “tóm” trọn ổ, nay “phong trào” vượt biển không c̣n nữa, nên hôm nay tôi sẽ kể chi tiết, nhất là cách qua mặt bọn công an cú vọ từ lúc mua chiếc ghe, ráp máy, cho đến lúc rời Saigon, Đặc biệt, như đă nói ở trên, tôi chẳng có một chút “kinh nghiệm” ǵ về “biển cả” nên đă ra khỏi Vũng Tàu lại phải quay về 2 lần v́ “sóng to gió lớn”, lần đầu lược thuật ở trên, vào ngày 23 Tết, lợi dụng dịp đón Tết, bọn Công An bận bịu với gia đ́nh đón Năm mới, lơ là việc tuần tra trên sông, biển, nhưng hỡi ơi mùa Tết âm lịch hay có “gió chướng” mà dân thành phố như tôi không hề biết. Lần thứ 2, cũng ban ngày như lần thứ 1, bốc người công khai trên các điểm đă ấn định, trạm cầu Tân Thuận, công an gác trên cầu, ghe taxi bốc 6 người ngay phiá dưới, chạy đến chỗ ghe chính đang neo trong một con rạch rậm rạp.  Đến bây giờ đă 41 năm, tôi nằm chiêm nghiệm, việc tôi đưa được 45 người đến bến bờ tự do là do hồng phúc mà tôi được thừa hưởng từ người mẹ hiền hậu, đạo đức, nhất là có phép lạ trong 2 lần quay về, trời đă sáng trưng khi từ Vũng Tàu chạy về Saigon, 7 giờ sáng, trên ghe c̣n đầy đủ lương thực v́ chưa ăn uống ǵ cả,  khẩu K54 và 2 băng đạn cùng 3 trái Xi-nhan cũng để kín đáo trên ghe, cả 2 lần không một ai bị làm “khó dễ” khi đổ người xuống để chờ đi lần thứ 3, phải có người “che mắt” bọn công an mới không thấy chiếc ghe chở đầy người tắp vào chân cầu Calmet cho người xuống, có lẽ tôi làm chuyện “bất ngờ” nên không ai nghĩ rằng đó là ghe vượt biên quay về. Tôi tin tưởng một sự huyền bí đă xảy ra mà khoa học không thể nào giải thích được, quay về lần thứ 2, ngày 08.02.1980, đúng ngày giỗ đầu Mẹ tôi, trở về lần thứ nhất, tôi đă quyết định “bỏ” căn nhà trong khu cư xá Công Ty Cấp Nước (tên cũ là Saigon Thủy Cục) sợ công an khu vực “để ư”, cả gia đ́nh qua bên mẹ vợ tôi “ở nhờ” v́ nhà này nằm ngay mặt đường Xa Lộ Biên Hoà, ít ai “để ư”, lúc quay về lần thứ 2, v́ quá mệt mỏi, tôi đă ngủ thiếp đi, rồi như có tiếng gọi bên tai, dậy đi, hôm nay là giỗ đầu Từ Mẫu, tôi choàng tỉnh dậy và lấy Honda chở hết vợ con về bên Hoà Hưng, nhà của Bố tôi, đường Tô Hiến Thành, Quận 10, chỉ cách Bộ Chỉ Huy Biệt Động Quân Trung Ương Quân Lực Việt Nam Công Ḥa không tới 100 mét. Tôi cũng nói rơ, trong tâm thức tôi, hoàn toàn không nhớ ngày giỗ của mẹ tôi, mới đây mà đă đúng một năm, người mẹ mà tôi yêu qúy nhất trở về với cát bụi, tôi đă quỳ trước di ảnh của từ mẫu, khấn nguyện mẹ hiền phù hộ cho gia đ́nh nhỏ của tôi đến được bến bờ tự do.  Con gái lớn của tôi có một bút kư ghi lại tổng thể cuộc vượt biển t́m tự do của gia đ́nh tôi, v́ cháu không biết ǵ về việc tổ chức ra đi do tôi thực hiện. Quư bạn nào muốn có bút kư này, tôi sẽ gởi đến các bạn tường. Email:

lytrungtin.de@gmail.com

 

 

Ghi lại để kỷ niệm ngày Hiền Mẫu 2021.

Germany, Chuá Nhật 09.05.2021

Chủ nhiệm Tạp Chí Dân Văn.

Lư Trung Tín

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính