CỌP CHẾT ĐỂ DA

 

 

 

ĐỂ TƯỞNG NHỚ NGƯỜI BẠN TÙ NHÂN HẬU “ANH BẢY CHÀ” TRONG TRẠI TÙ THANH CẨM VỪA TỪ TRẦN HÔM NAY

 

Linh mục NGUYỄN HỮU LỄ

 

 

Sáng nay 14.5.2022 (NZ) chuông điện thoại đánh thức tôi lúc 4 giờ. Cầm lên thấy tên của bạn tù Thanh Cẩm Đặng Hữu Chí ở Seattle, Chí nói: “Con biết giờ này cậu bảy đang ngủ, nhưng con phải gọi báo tin, anh Bảy Chà vừa mất sáng nay”.

 

 Nghe tin này tôi bàng hoàng.  Sau vài câu trao đổi ngắn gọn, Chí cúp máy. Tôi nằm yên, hai ḍng nước mắt tự nhiên trào ra. H́nh ảnh và kỷ niệm xưa về người bạn tù tôi thương mến và kính trọng vừa mất và khung cảnh của  địa ngục trần gian khu kỷ luật của trại tù Thanh Cẩm hiện về  nhảy múa trong đầu.

 

Một lúc sau, Lê Sơn  một bạn tù ở Mỹ nhắn tin, rồi vài bạn tù Thanh Cẩm khác cũng gọi hoặc nhắn tin…Sở dĩ nhiều bạn tù thông báo v́ ai cũng biết tôi quư mến anh Bảy Chà một cách đặc biệt.

 

Vậy anh “Bảy Chà” là ai?

 

TRỞ VỀ QUÁ KHỨ

 

… Lúc đó tôi đang bị cùm chân trong nhà kỷ luật trại tù Thanh Cẩm đă được  2 năm sau vụ vượt ngục bất thành ngày 2 tháng 5 năm 1979. Vụ này đă làm mất mạng hai anh Đặng Văn Tiếp và Lâm Thành Văn như tôi đă nói từng chi tiết trong Bút Kư TÔI PHẢI SỐNG.

 

Trưa hôm đó,  tôi đang ở buồng 2 khu kỷ luật với 3 anh tù h́nh sự khác. Nh́n qua song sắt cửa sổ ra sân trước, chờ anh Trật Tự gánh thức ăn lên như mọi ngày.  Tôi rất ngạc nhiên,  hôm đó không phải là Đạt nhưng một anh Trật Tự mới gánh thức ăn.  Anh chàng này cao to vạm vỡ nước da ngăm đen trông rất ngầu. Tôi quay lại nói nhanh với 3 anh trong buồng: “Chết mẹ rồi tụi bây ơi! Ra đây coi, ḿnh có Trật Tự mới.  Anh chàng này tướng tá gồ ghề như vơ sĩ đô vật, chắc là không khá rồi!”

 

Cả bọn vội chen nhau tại cửa sổ nh́n ra. Có anh lắc đầu nói: “Đu Mẹ! Chắc là không khá rồi. Tướng anh chàng này coi bộ không thua ǵ Bùi Đ́nh Thi!”

 

Đó là lần đầu tiên tôi trông thấy anh Trật Tự mới thay thế cho Trật Tự Nguyễn Tấn Đạt. Anh Trật Tự mới mà tôi đang nói đây chính là anh Bảy Chà vừa mới mất sáng hôm nay và tôi đang ngồi viết mấy hàng này để khóc anh!

 

Anh tên là Nguyễn Văn Bảy nhưng v́ nước da anh ngăm đen nên chúng tôi gọi cách thân mật là anh “Bảy Chà”. Anh Bảy Chà là tù quân đội, cấp bậc Đại Úy được chuyển từ trại Hoàng Liên Sơn về Thanh Cẩm sau tôi ít lâu. Anh  là một trong 8 anh Trật Tự mà tôi gặp trong trại này như tôi có viết trong Bút Kư TÔI PHẢI SỐNG như sau.

 

 V́ vai tṛ của các anh Trật Tự  ảnh hưởng rất nhiều tới cuộc sống của tù kỷ luật và Kiên giam chúng tôi, nên tôi nhớ rất rơ chi tiết của mỗi người.  Trật Tự là anh tù được cán bộ đặt lên và ban cho quyền hạn rất lớn để giúp cán bộ khống chế các tù nhân trong trại tù, kể cả quyền sinh sát, như trường hợp Trật Tự Bùi Đ́nh Thi đă tự tay giết chết hai bạn tù là Đặng Văn Tiếp và Lâm Thành Văn.”

 

Thời gian 10 năm (1978-1988) tôi sống trong trại tù Thanh Cẩm, có những anhTrật Tự theo thứ tự sau đây:

 

1.      Phạm Đ́nh Thăng

2.      Trương Văn Phát

3.      Bùi Đ́nh Thi

4.     Trần Chiêu Quan

5.     Nguyễn Tấn Đạt

6.     Anh Danh (không biết họ),

7.     Nguyễn Văn Bảy, c̣n gọi là “Bảy Chà”

8.     sau cùng là anh Tơ, tù h́nh sự.

 

Cặp hung thần Bùi Đ́nh Thi  và Trương Văn Phát,  v́ chúng đă gây nên quá nhiều tội ác trong trại tù Thanh Cẩm, kể cả giết người nên tôi đă nói đến nhiều Bút Kư này.

 

Riêng anh Nguyễn Văn Bảy chúng tôi gọi là “Bảy Chà” là trường hợp đặc biệt. Anh quá tốt, tốt hiếm có. Phải nói anh “Bảy Chà” là một ân nhân lớn của tôi và của các anh tù trong thời gian tôi ở kỷ luật và kiên giam. Tôi rất biết ơn và quư mến anh “Bảy Chà” trong suốt quăng đời c̣n lại của tôi.

 (Trích Bút kư TÔI PHẢI SỐNG, Chương 11: Tướng Cướp B́nh Thanh).

 

Anh Bảy Chà, mặc dù dáng vẻ rất ngầu, mới trông qua đă thấy nhợn, nhưng ngược lại anh là con người có tướng Hộ Pháp, nhưng có tâm Bồ Tát. Khi làm Trật Tự anh đă tận t́nh giúp đỡ các enh em tù trong kỷ luật và kiên giam.

 

Nếu trước đây cặp Trật Tự hung thần Thi-Phát  lúc nào cũng ŕnh ṃ và đánh đập các anh em tù nhân không thương tiếc khi bắt gặp vi phạm nội quy, th́ ngược lại Trật Tự Bảy Chà c̣n tự tay chuyển giúp qùa cáp qua lại giữa các tù nhân kỷ luật và kiên giam. Có khi Anh cũng đứng canh chừng cán bộ cho các anh tù kỷ luật đi lại giao du giữa các buồng v́ anh biết là tù kỷ luật đă quá khổ. Một điều mà chúng tôi có nằm mơ cũng không thấy dưới thời các Trật Tự trước, đặc biệt là “triều đại thống trị” của Bùi Đ́nh Thi và Trương Văn Phát.

 

Riêng hoàn cảnh của tôi lúc đó. Sau khi bị đánh đập hành hạ đến cùng cực    2 năm cùm chân trong nhà luật, tôi không c̣n là h́nh dạng con người nữa. Lúc đó tôi chỉ c̣n da bọc xương, bụng xẹp lép như bụng nhái, cổ chân chỉ to bằng cái ống bơm xe đạp. Có nhiều ngày tôi không đứng nổi phải ḅ 4 chân dưới sàn.  Chính lúc t́nh trạng của tôi tệ nhất th́ phép lạ đă xảy ra. Anh Bảy Chà lên làm Trật Tự, và  chính anh Bảy Chà đă cứu sống tôi! 

 

Thời gian đó có 25 linh mục khác đang bị nhốt trong 4 buồng, khu của kiên giam kế bên. Ở khu kiên giam các tù nhân không bị cùm, chỉ bị nhốt ngày đêm chỉ trừ hai bữa ăn được mở cửa cửa ra ngoài lấy thức ăn và đổ các ống bẩu. Ở kiên giam các linh mục được gặp người nhà thăm nuôi và được nhận quà tiếp tế. Trước đó các linh mục biết tôi sắp chết v́ kiệt sức nhưng không có cách ǵ gởi thức ăn qua cho, v́ việc này bị nghiêm cấm. (Nhớ có lần ở khu kiên giam cha Mai Quang Bao  xin phép Trật Tự Trương Văn Phát qua buồng bên xin lửa hút thuốc, nhưng lén chuyền cho cha già Nguyễn Huy Chương một gói bột Bích Chi. Chẳng may bị Phát bắt gặp và “người Samaritano nhân hậu Mai Quang Bao” bị Trật Tự Trương Văn Phát cùng 2 tên cán bộ nện cho một trận đ̣n lên bờ xuống ruộng,  nằm liệt hàng chục ngày mới dậy nổi!)

 

Chính anh Bảy Chà đă liên lạc mang thức ăn và đồ dùng cần thiết của các linh mục bên khu kiên giam giúp tôi dần dần phục hồi sức lực. Phải nói là chính ḷng nhân hậu của anh Bảy Chà đă giúp cứu sống tôi! Tôi muốn có mấy lời với anh Bảy Chà, người bạn và cũng là ân nhân của tôi như sau:

 

Anh Bảy thân mến,

 

Sau khi ra tù chúng ta rất vui mừng gặp lại nhau trên đất Mỹ. Lần nào có dịp qua miền Đông Hoa Kỳ tôi đều t́m thăm anh như vài tấm h́nh tôi kèm theo đây. Qua Mỹ anh cũng dành th́ giờ viết những bài b́nh luận về chính trị Và thời sự rất  đặc sắc với bút hiệu NGUYỄN VĨNH LONG HỒ mà nhiều người yêu thích, trong đó có tôi.

 

 

 

 

Lm. Nguyễn Hữu Lễ và Anh "Bảy Chà" Nguyễn Vĩnh Long Hồ

 

Mặc dù lúc này âm dương cách trở nhưng tôi tin là anh đang nh́n thấy tôi ngồi trước computer viết những ḍng này để tưởng niệm anh. Tôi chỉ biết anh thời gian ngắn trong trại tù Thanh Cẩm nhưng cũng đủ cho tôi nói anh là người nhân hậu hiếm có trên đời. Nếu không gặp anh trong thời gian đó chắc là tôi không sống nỗi và sẽ không có những hàng chữ này đâu anh.  

 

Sáng nay tôi có gọi qua Virginia gặp chị Liên, bà xă của anh, chúng tôi nói chuyện về anh rất lâu. Qua đó tôi mới biết tại sao trong mấy tháng qua tôi gọi qua thăm anh nhiều lần nhưng không ai bắt máy, th́ ra anh đă yếu liệt từ mấy tháng trước khi anh ĺa đời!

 

Anh Bảy ơi! Người đời có câu “CỌP CHẾ ĐỂ DA, NGƯỜI TA CHẾT ĐỂ TIẾNG”. Anh đă chết đi nhưng cái danh thơm tiếng tốt của anh c̣n lại măi trong tôi và nhiều người, nhất là các bạn tù Thanh cẩm. Sáng mai tôi sẽ dâng lễ cầu nguyện riêng cho anh. Dù vậy tôi phải nói, một con người như anh Bảy Chà, khi từ giả cơi đời này th́ Chúa cũng nhận mà Phật cũng đón.

 

Tôi không thể viết hết về anh, tôi chỉ muốn kết luận như sau:  “ Nếu cái tên Bùi Đ́nh Thi được ghi trong lịch sử trại tù Thanh Cẩm bằng nét mực đen nḥe nhoẹt và bẩn thỉu th́ ngược lại tên của anh Nguyễn Văn Bảy, mà anh em gọi cách thân thương là “Anh Bảy Chà”, được ghi vào lịch sử trại tù Thanh Cẩm bằng một nét son với hàng chữ vàng  sáng chói.

 

Vài hàng thương nhớ về anh từ một người bạn và anh vẫn thân ái gọi là “ “Huynh Lễ!” Cách gọi đặc biệt của anh dành cho tôi.

 

R.I.P Anh  Bảy

 

 

“Huynh Lễ”

Auckland. New Zealand

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính