Tâm sự của một người Việt Nam đang sống đời lưu vong !

 

Lăo Ngoan Đồng

 

 

Cây có cội, nước có nguồn. Người quên đi gốc gác là kẻ chẳng đáng sống trong nhân quần xă hội.

 

Tôi là một người, nên theo lẽ tự nhiên, tôi cũng có Tổ Quốc, cũng có Tổ Tiên Ông Bà, dù bây giờ đang  sống ở một địa phương cách xa nơi chôn nhau cắt rún, nơi đặt mồ mả của Tổ tiên ḍng họ, hàng 20 ngàn cây số (nửa ṿng trái đất). Tôi cũng có một Tổ Quốc  để nhớ nhung, nhưng không thể về thăm lại, v́ xă hội nơi đó có một bầy quỷ dữ đang thi thố thói hung tàn, chực chờ tiêu diệt những người như tôi, những người không chấp nhận cái xă hội tàn bạo hơn cả thời Tần Thỉ Hoàng, đang ngự trị quê hương Việt Nam mến yêu. Cái xă hội đó là “Cộng Ḥa Xă Hội Chủ Nghĩa Việt Nam”.

 

Những người như tôi, đă không thể chấp nhận sống dưới chế độ tàn bạo cộng sản, nhưng không có một cơ hôi, một phương tiện, một lực hỗ trợ để chống lại bọn việt cộng, nên đành phải bỏ nước ra đi t́m đất sống, tiềm tàng một niềm tin rằng, rồi sẽ có một ngày trở về khi quê hương đă quang phục.

 

Niềm tin đó khởi nguồn từ ngày bước chân lên thuyền vượt trùng dương để t́m đến đất địa tự do. Niềm tin đó vẫn c̣n mănh liệt trong suốt thời gian từ 30 tháng 4 năm 1975 cho đế tận ngày Quốc Hận 2010, và dường như, phải đau ḷng mà nói,niền tin đómỗi ngày mỗi giảm bớt.

 

Cái hy vọng hồi hương để nh́n lại những hồi ức tươi đẹp của thời trai trẻ, nh́n lại những nơi mà ḿnh đă đi qua, đă từng sống … coi bộ c̣n rất xa vời.

 

Thế nhưng việc đời thay đổi bất ngờ,  cái ǵ sẽ đến tất phải đến, đôi khi nó đến trong lúc đang tuyệt vọng trông chờ.

 

Trong nỗi niềm tuyệt vọng v́ chắc không thể nh́n lại quê Cha đất Tổ trước khi nhắm mắt ĺa đời, th́ bỗng nhiên, niềm hy vọng đó bật sáng, khi tại quốc nội, có rất nhiều người, đa số thuộc thành phần trẻ, đă hiên ngang đứng lên đ̣i hỏi Tự Do và Nhân Quyền, đ̣i hỏi phải thay đổi chế độ kèm kẹp cộng sản v́ nó đă là nguồn gốc xă hội bại hoại, luân thường đạo lư  mai một, dân t́nh nghèo khổ, bị cả thế giới văn minh ném vào thùng rác.

 

Có những cuộc biểu t́nh quy tụ hàng ngàn người gồm đủ cả trẻ già, trai gái, hiên ngang xuống đường đ̣i hỏi công lư, đ̣i hỏi quyền con người, quyền tư hữu về đất đai…

 

Rồi những cuộc biểu t́nh chống bọn tàu cộng đang xâm lăng biển đảo, lảnh thổ, yêu cầu bọn nhà nước việt cộng phải tỏ rơ thái độ không chấp nhận hành động xâm lăng của tàu cộng.

 

Tất cả cuộc biểu t́nh đó đều bị bọn ngưu đầu mă diện, nha trảo của “Ba Đ́nh Phủ” đàn áp không nương tay. Những người thanh niên phụ nữ trẻ có tầm vóc, có thể khởi xướng cuộc cách mạng để diệt chế độ việt cộng, bị bọn công an và ṭa án rừng rú dă man, viện dẫn vào những lư do vu vơ, không chính đáng để bắt họ, đánh đập, giam cầm tù đày bằng những cái gọi là “luật pháp rừng rú” của cộng sản.

 

Niềm hy vọng đang trở về, trong sựchờ đợi một biến cố quan trọng, tạo nên cuộc đổi đời cho dân tộc Việt Nam. Nhưng sau lần biểu t́nh của cả chục ngàn người từ Bác chí Nam chống bọn xâm lược hán cẩu, đả đảo bọn bán nước cầu vinh, bị bọn cầm quyền việt cộng đàn áp dă man, phong trào biểu t́nh đă hoàn toàn x́ hơi, chẳng thấy có tổ chức nào khác, ngoại trừ những cuộc biểu t́nh lẻ tẻ của Dân Oan đ̣i đất, đ̣i nhàđă bị bọn cường quyền cấu kết với những tên tư bản đỏ cướp đoạt.

 

Sau một thời gian vừa đủ dài, chẳng thấy một sinh hoạt nào của người dân tại quốc nội khả dĩ đánh đổ được chế độ tàn ác. Có chăng là những tập hợp dân sự không cộng sản (?) kêu gào Tự Do Nhân Quyền, tố cáo tội ác của bọn cướp việt cộng qua các trang mạng internet gọi là lề trái mà thôi. Theo ư tôi, có lẽ họ muốn tranh đấu trong tư thế “từ từ”, “ôn ḥa bất bạo động”, chờ đợi bọn đàng cầm quyền thay đổi, nới lỏng  chế độ kềm kẹp chút nào chăng ?

 

Cộng sản mà không độc tài độc đảng, ngoan cố lại chịu thay đổi hay sao?

 

Nh́n thấy cuộc cách mạng cho Nhân Quyền và Tự Do tại Việt Nam, theo t́nh trạng đó, tôi cảm thấy niềm hy vọng của ḿnh dường như chỉ là chiếc bóng mờ của những đám mây, đă bị những cơn gió trong không gian làm cho biến mất hết lần nầy đến lần khác.

 

Bỗng nhiên, trên thế giới xảy ra nhiều biến động ở Ukraine, Tây Tạng, Tân Cương, Hồng Kông, ở chính trường tranh chấp Biển Đông tại Liên Hiệp Quốc giữa các nước đang bị Tàu cộng xâm lăng…, có thể ảnh hưởng đến t́nh thế của Việt Nam, có thể đánh động được lương tâm của người Việt, khơi dậy ḷng tự trọng và anh hùng của dân tộc hậu duệ của Quốc Tổ Hùng Vương.

 

Cái động lực có thể làm cho người dân Việt phấn chấn nhất, từ tháng 9 năm 2014 là cuộc nổi dậy của người Hồng Kông gồm tất cả thành phần, giai cấp trong Xă hội, đă hiên ngang tập hợp hàng trăm ngàn người, cùng xuống đường phản đối chánh quyền trung ương của tàu cộng, không chấp nhận lối giáo dục phải yêu tổ quốc cộng sản Trung Hoa, đ̣i quyền tự do ứng cử và bầu cử cho lănh địa Hồng Kông. Một lănh địa nhỏ với dân cư trên dưới 7 triệu người, đă bất chấp hiểm nguy và sự tàn bạo của khối đảng viên cộng sản vài trăm triệu người trên lục địa, họ đă cương quyết đ̣i cho được niềm ước mơ Tự Do của họ.

 

Với gương của người Hồng Kông, chắc rằng sẽ là niềm khích lệ cho toàn dân Việt Nam gần 90 triệu người kể cả quốc nội lẫn hải ngoại, chẳng lẻ lại sợ vài triệu đảng viên việt cộng ?

 

Với ư nghĩ đó , niềm hy vọng đă mất mát trong tôi lại được tăng thêm vài bậc.

 

Tôi rất tâm đắc câu nói của một lảnh tụ sinh viên Hồng Kông 17 tuổi, anh Joshua Wong:

 

Nếu bạn đă suy nghĩ rằng đấu tranh cho Dân chủ là một cuộc chiến kéo dài và bạn tiến hành từ từ, th́ bạn sẽ không bao giờ chiến thắng. Bạn phải xem mọi cuộc chiến như trận chiến cuối cùng, chỉ có vậy th́ bạn mới có quyết tâm để chiến đấu. Tôi không muốn cuộc đấu tranh cho dân chủ ở Hồng Kông phải để lại cho thế hệ kế tiếp. Đây là trách nhiệm của chúng ta hôm nay”.

 

Tôi mong rằng giới trẻ và toàn thể đồng bào Việt Nam hảy suy gẫm lời nói trên của một người trẻ tuổi Hồng Kông, đă nói lên một sự thật, một ư tưởng khẳng khái của bậc anh hùng khi muốn làm cách mạng, tiêu diệt chế độ tàn ác để dựng lại một thể chế văn minh, tự do, công bằng và bác ái.

 

 

Lời kết:

 

Tôi viết những lời tâm sự nầy, không phải là ḿnh muốn ngồi không, ỷ lại vào người khác làm thay để ḿnh được hưởng. Những lời tâm sự nầy, tôi tin rằng, có rất nhiều người cũng đồng một suy nghĩ như tôi:

 

Muốn quê hương ḿnh sớm được quang phục, thoát khỏi cảnh Tổ Quốc Việt Nam bị diệt vong bởi bọn người của đảng việt cộng măi quốc cầu vinh.

 

Tôi là một trong số những người đang sống lưu vong tại hải ngoại, không thể trực tiếp chiến đấu chống lại ác quyền việt cộng, chỉ có thể dùng hết khả năng của ḿnh trên các mặt trận ngoại vận và tâm lư chiến, để hỗ trợ phần nào với những người trực diện chiến đấu, đó là đồng bào quốc nội, trong cuộc cách mạng toàn dân, xóa tan tai ách do bọn việt cộng mang đến, xây dựng lại Tổ Quốc Việt Nam trên mọi mặt, để con cháu đời sau khỏi phải bị cảnh khốn cùng của chúng ta hôm nay. Mong rằng niềm hy vọng của những người đang sống lưu vong tại hải ngoại sẽ sớm được thành tựu.

 

Lăo Ngoan Đồng

Đầu tháng 10, năm 2014

 

 

 

Trang Chính     Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Phỏng Vấn     Văn Học Nghệ Thuật     Tham Khảo