Khi cuộc cách mạng lật đổ bạo quyền bùng nổ, người lính trong  QĐND làm ǵ ?

 

Lăo Ngoan Đồng

 

 

Bất cứ người nào quan tâm đến thời vận của Quốc Gia Dân Tộc, đều muốn hiểu rơ về tư tưởng và hành động của người quân nhân trong quân đội CHXHCNVN hiện nay. Trong t́nh thế hiện tại, một cuộc cách mạng lật đổ chế độ độc tài, độc đảng, bọn bán nước hại dân việt cộng, đă đến trạng thái chẳng đặng đừng, và khi cuộc cách mạng bùng phát th́ người quân nhân sẽ đứng về phía nào? Đứng về phía nhân dân hay ôm chân bọn đầu nảo bán nước hại dân ? Đó làđiều mà mỗi quân nhân phải sáng suốt và dũng cảm trong sự chọn lựa.

 

Trong quân đội hiện nay không phải ai cũng là đảng viên. Tùy từng cấp bậc mà xét tính cách trung thành với đảng khác nhau:

 

- Cấp lănh đạo quân đội, đa số là những đảng viên cộng sản giáo điều, họ luôn luôn đi theo sự chỉ đạo của đảng cộng sản Việt Nam, lệ thuộc vào đảng cộng sản Trung Quốc, dù rằng điều đó dẩn đến việc bán nước hại dân của những  tên chóp bu trong bộ chính trị, trong quân ủy trung ương. Những tên nầy là những tên tướng già tàn ác trong thời chiến tranh xâm lược miền Nam,  hoặc là truyền nhân mù quáng của họ, vẫn c̣n cái “hănh diện hảo” là đảng bách chiến bách thắng phải đứng trên hết. Bên cạnh đó, những tên sĩ quan cao cấp lại được đảng giao cho một kho tàng béo bở là các xí nghiệp quốc doanh, tham lạm biết bao nhiêu tiền của, không bao giờ bỏ đảng để bị mất đi nguồn lợi của đảng cho. Những tên nầy sẽ không biết quay đầu hướng thiện, chúng thà chết theo đảng, không bao giờ chịu bỏ đảng nửa chừng khi c̣n tại chức.

 

- Số sĩ quan trung cấp đều làđảng viên, nếu không th́ họ chẳng được thăng cấp đến c đó, do vậy họ sẽ trung thành với đảng để vẫn c̣n được trọng dụng, vẫn c̣n có cơ hội được hưởng của rơi từ “xếp” của bọn chúng. Tuy vậy trong số những sĩ quan trung cấp vẫn c̣n có một ít người vôđảng v́ thừa hưởng đặc quyền của cha ông, nhưng họ không thật tâm sống chết v́ đảng. Nhận thức của số nầy tương đối c̣n biết phải trái nên họđă nh́n thấy sự giả dối, lừa đảo của đảng, đă đưa đất nước đến hồi mạc vận. Họ chỉ chờ cơ hội để an toàn thoát khỏi ṿng kềm kẹp của đảng để khỏi bị vạ lây. Tuy nhiên họ chỉ là một nhóm nhỏ, không đủ khả năng làm một cuộc chính biến, v́ bên trên và bên cạnh họ là những tên chủ trương “c̣n đảng c̣n tiền” đang ráo riết ḍm ngó, canh pḥng những ai có ư đồ phản nghịch, nên họ đành phải chảy theo ḍng như lục b́nh trôi.

 

- Sĩ quan cấp uư là những sĩ quan cấp nhỏ nhứt trong quân đội, nhưng là thành phần  trẻ và đông nhứt trong cấp bậc sĩ quan, nắm giữ các chức vụ chỉ huy tiểu đoàn, đại đội  và trung đội hoặc các chức vụ hành chánh, tiếp vận… Ngoại trừ những tên “chánh ủy, chánh trị viên c̣n đảng c̣n ḿnh” của các đơn vị quân đội, những sĩ quan khác có học thức khá cao, có hiểu biết tường tận về kỹ thuật chuyên môn. V́được tiếp xúc với khoa học văn minh nên họ có khả năng biết được đúng, sai, không nhắm mắt tin bừa vào những điều dối trá của thượng cấp. Đa số những sĩ quan cấp úy, nhận thức được sự lệ thuộc vào Trung cộng của những tên chóp bu đang lèo lái con thuyền quốc gia sẽ đưa đến mất nước, họ cũng  biết được tệ nạn tham nhũng, chia bè kết phái v́ tham quyền cố vị của bọn đầu nảo, sẽđưa người dân vào vực thẩm của sự bất an, đói nghèo, lạc hậu. Họ cũng muốn chống trả lại quân cướp nước Trung cộng khi bọn chúng có những hành động khiêu khích, lấn áp, hà hiếp giết hại dân Việt, lấn chiếm biển đảo của Tổ Quốc Việt Nam. Nhưng cá nhân của những  người quân nhân trong một đơn vị nhỏ bé biết suy nghĩ đó, không thể tự ḿnh phát động một cuộc hành quân kháng địch, mà phải chờ lịnh của thượng cấp, mà thượng cấp của họ đều là những tên liếm gót giày, bán nước cho tàu cộng, nên họ đành bó tay. Tuy biết nhưng phải giữ kín trong ḷng, họ không dám lộ liểu ra bên ngoài để khỏi bị trù dập, bị buộc tội phản động, phản quốc, có thể liên lụy đến an nguy của gia đ́nh. Họ cũng muốn thoát ra cái nghịch lư là quân đội không  phải bảo vệ dân, bảo toàn biên cương bờ cơi, mà chỉ bảo vệ cho đảng, bảo vệ cho nhóm người ăn trên ngồi trước. Nhưng nếu có hành động chống đối, không biết có ai ủng hộ họ hay không? Cho nên họ đang chờ thời cơ trong im lặng. Họ biết làm như vậy là có lỗi với chính ḿnh, có lỗi với bà con và có lỗi với nước non. Nhưng lực bất ṭng tâm, nếu không có một lực đẩy nào tác động, họ không dám khởi xướng, họ đành phải tiếp tục sống nhẫn nhục cho qua ngày đoạn tháng.

 

- Thành phần đông đảo nhứt trong quân đội là hạ sĩ quan và binh sĩ. Thành phần nầy đa số bị động viên vào quân đội qua lịnh “nghĩa vụ quân sự” (quân dịch), hoặc đi lính để làm cái lá chắn bảo vệ gia đ́nh trước sự hà hiếp của bọn khóm phường, xă ấp, nên họ bắt buộc phải trở thành quân nhân mà không phải do thật tâm yêu thích đảng, lại càng không phải v́ đảng quên ḿnh. Nhiều thanh niên là nguồn lao động chính để nuôi gia đ́nh, bị bắt đi nghĩa vụ quân sự, với đồng lương chết đói, bỏ lại gia đ́nh trong cảnh đói nghèo, càng không thể nào tin vào đảng để trung thành với đảng được. Hằng ngày trong quân ngủ, họ nh́n thấy những cảnh bất công cá lớn ăn cá bé, bè phái cấu xé nhau, họ quá sợ sệt, chẳng muốn lên tiếng cho khỏi lụy vào thân. Họ chẳng có một tham vọng nào cả, chỉ mong chờ được thoát ra khỏi quân đội, về nhà sống và thực hiện cái bổn phận truyền thống của một người đàn ông Việt Nam là bảo vệ vàđùm bọc gia đ́nh mà thôi.

 

Qua những nhận xét và phân tích trên, quân nhân trong quân đội Việt cộng có thể phân ra 3 thành phần:

 

1- Quyết sống chết cùng với đảng để bán nước hại dân.

2- Lừng chừng, theo hùa với thượng cấp để hưởng lợi.

3- Biết theođảng là phản lại dân tộc, là mất nước, nhưng không dám hành động v́ chưa cóđối tượng và mục tiêu đểủng hộ.

 

Bài viết nầy chỉ chú tâm vào quân nhân thuộc thành phần 2 và 3. Riêng thành phần 1 không thể nào hối cải v́đối với họ, đảng là trên cả Tổ Quốc và Đồng Bào, họ chỉ muốn đảng cộng sản cai trị toàn thế giới, một tham vọng quá tự đại ngông cuồng.

 

Kể từ khi cướp chính quyền từ tay của chánh phủ Quốc Gia năm 1945, Hồ Chí Minh lănh đạo đảng cộng sản, tự cho ḿnh cái quyền cai trị dân mà không hỏi ư kiến của dân. Đă cướp công của toàn dân trong cuộc kháng chiến chống Pháp, và sau khi cướp luôn cả miền Nam, đảng cộng sản lại tự cho ḿnh cái quyền sách hại, đàn áp dân, bán buôn lảnh thổ, biển đảo  của Tổ Quốc mà không cần hỏi ư kiến của ai cả. Rồi giờ đây đảng việt cộng lại bắt buộc quân đội phải tuyệt đối trung thành với đảng, chỉ có nhiệm vụ độc nhứt là phải bảo vệ đảng khi đảng bị đe dọa mất quyền cai trị đất nước.

 

Nếu để đảng cộng sản tiếp tục đứng trên cả dân tộc, th́ họa mất nước đang ở t́nh trạng nguy kịch sẽ biến thành sự thật, toàn thể dân tộc Việt Nam sẽ không c̣n Tổ Quốc giống như dân tộc Tây Tạng hiện nay. Biết được t́nh thế hiểm nghèo đó, những người Việt Nam c̣n tha thiết với sự sống c̣n của Tổ Quốc, đang kết hợp lực lượng để làm một cuộc cách mạng giải phóng dân tộc khỏi bàn tay của ác đảng cộng sản độc tài toàn trị, làm bổn phận của công dân, hầu đền đáp lại phần nào công ơn dựng nước và giữ nước của tiền nhân. Cuộc cách mạng nầy nhứt định sẽ xảy ra trong một tương lai rất gần.

 

Khi cuộc cách mạng của toàn dân đang bị trị bởi tập đoàn việt cộng bán nước hại dân xảy ra, một câu hỏi sâu thẩm tự đáy ḷng: Quân nhân trong quân đội của CHXHCNVN nghĩ ǵ ?sẽ theo đảng cộng sản VN hay theo về với nhân dân ?

 

Trước khi tự vấn lương tâm và quyết định, người quân nhân nên khẳng định những điều sau đây:

 

-         Quân đội là do dân, của dân và v́ dân, dân là cha mẹ của quân đội và của đảng viên. Không có lư do chính đáng nào đểđảng và quân đội đứng trên đầu của Tổ Quốc và Cha Mẹ ḿnh. 

-         Câu đầu tiên trong bài quốc ca (được viết ra từ thời Việt Minh) mà quân nhân trong quân đội nhân dân hát mỗi khi chào cờ là: “Đoàn quân Việt Nam đi chung ḷng cứu quốc”,đă nói lên Tổ Quốc là trên hết.

-         Nếu nghe theo lời của đảng là: “Quân đội trung với đảng”, vậy khi đảng bán nước, giết dân, th́ quân nhân vẫn cuối đầu tuân theo ?

-         Tất cả cán bộ, đảng viên cao cấp, nhất là những tên có quyền th́ nhà cao cửa rộng, tham nhũng, mua quan bán tước, sống sa đọa, ức hiếp dân lành và thuộc hạ. Trái lại giới “làm chủ đất nước”, là những người dân lành nghèo khổ cùng cực, lại bị đày xuống làm nô lệ cho quan chức, tạo nên một xă hội đảo lộn cả văn hoá truyền thống, nhân sinh, luân thường đạo lư.

-         Những tuyên ngôn, phát biểu phản dân hại nước mạo danh nghĩa đại diện cho quân đội, chính thực là những lời của những tên đầu sỏ trong quân ủy trung ương và bọn người đầu nảo của nhà nước, không phải là quan điểm của toàn quân.

-         Hăy ghi nhớ thái độ phản bội, vô ơn của đảng, đối với những quân nhân xả thân để bảo vệ Tổ Quốc trong hai trận chiến, 1979 tại biên giới phía Bắc và tại đảo Gạc Ma Trường Sa năm 1988.

 

Trong lịch sử cận đại, tất cả các cuộc cách mạng đều có xô sát đẩm máu giữa phe bảo vệ nhà cầm quyền thối nát và những chiến sĩ cách mạng v́ tự do, mà gần nhứt là các cuộc cách mạng lật đổ độc tài ở Ai Cập, Tunisia, ở Lybia, Syria đều có đổ máu cho cả 2 phe trước khi quân đội ngă về phe cách mạng.

 

Do vậy, người quân nhân trong quân đội nhân dân chỉ có hai con đường chọn lựa: Theo đảng đểđàn áp bắn giết nhân dân, hoặc về với dân để lật đổ chếđộđộc tài đảng trị, giải phóng quê hương:

 

1)- Theo đảng, quân nhân sẽ chỉa họng súng vào những người dân tuy chân yếu tay mềm, nhưng có ḷng can đm bảo vệ Tổ Quốc và Tự Do cho dân tộc. Trong số nhân dân nầy có cả bà con ḍng họ, cha mẹ anh em,vợ con và cḥm xóm của chính người quân nhân đó. Vậy có đành tâm bắn giết họ hay không ?

 

2)- Theo về với nhân dân là thuận lẻ Trời và ḷng Người. Theo với cách mạng chống độc tài đảng trị sẽ tránh được cảnh nồi da xáo thịt, tránh được cảnh phải máu chảy thành sông, sẽ góp công không uổng phí cho việc bảo vệ Tổ Quốc và đồng bào. Đó mới là nghĩa vụ thiêng liêng của một người quân nhân Việt Nam chân chính.

 

Những người quân nhân tự cho ḿnh là người Việt Nam yêu Tổ Quốc hảy suy xét chu đáo, Hảy dùng lư trí và lương tâm ḿnh suy xét cho tận tường để quyết định. Đây là một quyết định quan trọng nhứt trong đời của một người: biến thành ác quỷ hay làm nghĩa vụ của một con người. Những quân nhân theo về với nhân dân sẽ là một lực lượng h trợ quan trọng và trân quư nhứt, để đưa cuộc cách mạng sớm đến thành công.

 

Quân nhân trong quân đội! Hăy quyết định về với nhân dân ngay từ lúc khởi động cuộc cách mạng lật đổ bọn độc tài độc đảng, để giảm thiểu hao tốn xương máu của đồng bào với chí khí oai hùng “tự do hay là chết”!

 

Lăo Ngoan Đồng

 

 

 

 

Trang Chính     Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Phỏng Vấn     Văn Học Nghệ Thuật     Tham Khảo