BA MƯƠI THÁNG TƯ LÀ NGÀY G̀?

 

Lăo Ngoan Đồng

 


 Đây không phải là một cuộc thất trận trong một trận đánh giữa một đơn vị nào đóvới cộng quân đưa đến đầu hàng để khỏi bị tiêu diệt, nhưng ngày 30 tháng tư năm1975 lại có một sự khác biệt rất to lớn:



 

Do tin tưởng người bạn đồng minh Hoa Kỳ nhưng đă phản bội Việt Nam, và do sự hoảng loạn của vài giới chức cao cấp lảnh đạo quân đội, đă quyết đoán sai t́nh h́nh bằng chiến thuật rút quân không có kế hoạch, ngày 30 tháng tư năm 1975 vào khoảng 10 giờ 30 sáng, Thủ Đô Sài G̣n đă bị quân cộng sản chánh quy Bắc Việt hợp với quân cộng sản địa phương tay sai với danh xưng là "cộng ḥa miền Nam Việt Nam" tràn ngập, dẩn đến lệnh đầu hàng của Tổng Thống bất hợp hiến Việt Nam Cộng Ḥa Dương Văn Minh. 

 

Đây không phải là một cuộc thất trận trong một trận đánh giữa một đơn vị nào đó với cộng quân đưa đến đầu hàng để khỏi bị tiêu diệt, nhưng ngày 30 tháng tư năm 1975 lại có một sự khác biệt rất to lớn: Sự tuyên bố đầu hàng của một Tổng Thống, nó ảnh hưởng đến cả vận mạng Quốc Gia, đó là nước Việt Nam Cộng Ḥa đă bị mất vào tay của bọn cộng sản thế giới, trong đó hàng mấy chục triệu người phải gập cảnh tan nhà nát cửa, mất mát niềm tin và hy vọng, chịu đớn đau không thể tả. Nếu nói về t́nh cảm của con người, th́ ngày đó là một ngày “đại tang” cho tất cả người dân trong nước, cuộc đời đă bị mất sạch vào tay của kẻ thù. Đời sống vật vờ như hồn ma bóng quế.

 

Sau ngày 30 tháng tư đó, xă hội của người dân miền Nam Việt Nam đă bị tan nát, đời sống vật chất và tinh thần bị đảo lộn đến tận cùng trong sự tan hoang.

 

Người chẳng có tội lổi ǵ, nhưng chỉ v́ đă bảo vệ biên cương bờ cơi, ǵn giữa an ninh thanh b́nh cho dân, đă bị gông cùm, tù đày khổ sai không biết ngày ra, để thỏa măn sự căm thù của kẻ địch. Người dân đang sống an lành, đang hưởng hạnh phúc trong cảnh thanh b́nh của xă hội miền Nam, bổng dưng bị cướp nhà, cướp của, cướp đi mạng sống của người thân, đời sống trở nên cùng khổ hơn kẻ ăn mày, có nhà không thể ở, có đất nước không thể sống, chỉ c̣n hai bàn tay trắng với thân thể tiều tụy, tâm hồn nát tan.

 

Niềm đau khổ đó, tất cả người dân của Việt Nam Cộng Ḥa đều bị ép buộc phải trải qua, không ai có thể tránh khỏi bàn tay tàn bạo đẩm máu của bọn hung thần cộng phỉ Việt Nam, tay sai của khối cộng sản Nga, Tàu.

 

Sau ngày 30 tháng 4 đen tối đó, không những người dân Miền Nam Tự Do đă bị mất sạch, mà cả người miền Bắc đă từng hồ hởi trong công cuộc “giải phóng miền Nam” cũng đă bị mất sạch, dù đă được hứa hẹn cuộc sống giàu sang bằng lời hứa cuội của tên đầu lảnh đảng cướp cộng sản Hồ Chí Minh. Họ tưởng đâu là sẽ được giúp đở đồng bào Miền Nam, cùng hưởng cảnh sang giàu, khi chiếm được miền Nam ruộng thẳng cánh c̣ bay, với đất đai trù phú, nhưng sau đó họ mới biết ḿnh bị gạt. Tài sản của miền Nam giàu có hơn sức tưởng tượng của họ, đời sống tự do thanh b́nh của Miền Nam không cần sự giải phóng của Miền Bắc, đă bị bọn việt cộng cha, việt cộng con cướp sạch, phân chia cho bọn đầu nảo, c̣n dân đen th́ cũng bị cùng khổ giống như người miền Nam, cũng bị đè đầu cởi cổ, bị cướp giựt cái công lao xâm chiếm và khai thác đất đai của miền Nam, bị sưu cao thuế nặng để làm giàu cho bọn trung ương đảng và bọn nhà nước cầm quyền. Bây giờ họ mới phát hiện ra, họ đă từng ăn cây ăn cỏ thay cơm, con em của họ “đă sinh bắc tử Nam” chết mất xác cho “sự nghiệp giải phóng Miền Nam”, chỉ là làm vật hy sinh, lót đường cho những tên việt cộng tham tàn tay sai ngoại bang, đoạt lấy quyền cai trị toàn dân với chế độ tàn bạo khủng khiếp gọi là “xă hội chủ nghĩa”.

 

Một thời gian ngắn sau ngày 30 tháng tư, chỉ có người dân miền nam hận bọn cướp nước, cướp của, cướp sinh mạng của người dân. Hơn một năm sau, người dân miền Bắc mới thấy cái tin tưởng lầm không thể tha thứ của họ, mang đến cho họ đời sống không khá hơn khi c̣n sống nghèo nàn đói khổ trong nước “Việt Nam dân chủ cộng ḥa”, dù rằng không c̣n chiến tranh nữa, toàn dân Việt hiện đang sống trong đất nước có rừng vàng biển bạc.

 

Với đời sống cùng khổ, lại bị đối xử như những tên nô lệ cho bọn cầm quyền, có thể bị cầm tù, bị giết chết chưa biết ngày nào sẽ đến phiên ḿnh. Những nổi lo sợ khủng khiếp đó đă dẩn đến cảnh phải liều chết để đào thoát khỏi ngục tù của bọn việt cộng.

 

Không chỉ riêng  người miền Nam mà cả người miền Bắc, đă từng chịu  đựng cái chế độ dă man từ năm 1954, cũng đă t́m cách vượt biên vượt biển, rời bỏ quê cha đất tổ để đi t́m Tự Do.

 

Không những chỉ có những người vượt biên vượt biển đă ôm ấp nổi hận trong ḷng, mà cả đến những người dân Việt Nam c̣n ở lại nơi quê cha đất tổ, c̣n có niềm hận sâu thẩm hơn những người đă đi tỵ nan. Họ hận hơn v́ càng ngày họ càng bị cái chế độ dă man hung tàn việt cộng, thi hành những thủ đoạn gian manh lừa đảo, dùng những luật lệ rừng rú để đày ải, để cướp giựt, người dân không có quyền tự do sống như một con người.

 

Ngoại trừ bọn cầm quyền đảng và nhà nước  việt cộng, niềm đau nổi hận đó, tất cả người dân Việt Nam đều mang nặng trong tâm tư cho măi tận đến bây giờ, ba mươi chín (39) năm sau ngày đen tối 30 tháng tư đó. Kỹ niệm ngày đó, có một tên việt cộng chúa đă buộc miệng thốt lên câu nói “ngày nầy có triệu người vui, cũng có triệu người buồn” bởi v́ ngoài những người dân Việt đang oằn quại v́ chế độ ác nhân, hắn đang bị rơi vào ảnh hưởng truyền thống vắt chanh bỏ vỏ của chế độ do hắn góp bàn tay vào để dựng lên, và cũng v́ hắn đă thắm thía số phận của những tên ở trong bộ phận ngoại vi của cộng sản Miền Bắc, là bọn lực lượng giải phóng Miền Nam, cũng đă bị vắt chanh bỏ vỏ, đuổi về vườn không thương tiếc.

 

Triệu người vui đó là những tên đảng viên cộng sản đă nhờ ngày đó mà cướp của, cướp nhà, cướp mạng sống của người khác để làm giàu ngang xương, để mua danh bán tước thâu tóm quyền lực, để có quyền cai trị dân theo mẫu mực của những tên độc tài khát máu Nga Tàu, c̣n hàng chục triệu người dân Việt Nam làm sao mà vui cho được?

 

Ngày 30 tháng tư năm 1975 là ngày chiến thắng của những tên xăo trá chiến thắng những người chân chính v́ đă đối xử quá từ bi với chúng. Ngày đó bọn chúng gọi là ngày “đại thắng mùa xuân” cũng đúng thôi, bởi v́ ngày đó, từ một tên khố rách áo ôm, đeo cọng đu đủ cũng không găy, dốt nát mê muội, biến thành những những tên có quyền thế tột đỉnh, có quyền vơ vét của cải tài sản của những người bị bại, ăn sung mặc sướng đă mập thây, và ngày nay chúng biến thành những người giàu nhứt nước, có quyền lực như ông vua, vậy th́ chúng làm sao không ăn mừng ngày chiến thắng của chúng?

 

Con cháu, ḍng họ của bọn việt cộng, thừa hưởng tiền tài, quyền tước của cha ông chúng do cướp giựt, giết người mà có, chúng đâu có ǵ phải bận tâm, nên chúng ăn mừng ngày cướp giựt chiến thắng th́ đâu có ǵ là lạ?

 

Những kẻ sống và ăn cơm của Việt Nam Cộng Ḥa, đă phản bội lại nước ḿnh do nghe theo những lời dụ dổ ngon ngọt của việt cộng, đă theo đóm ăn tàn th́ làm sao không ăn mừng ngày đó như chủ của chúng cho được?

 

Tất cả bọn chúng ăn mừng ngày chiến thắng mùa xuân của chúng là điều tất nhiên. Thế nhưng,  lại có những người v́ chiến thắng của bọn chúng phải bỏ xứ ra đi, dù trước hay sau ngày 30 tháng tư năm 1975, với danh nghĩa là tỵ nạn cộng sản, lại dửng dưng với ngày hắc ám đó?

 

Nếu ai không chấp nhận chế độ việt cộng, không theo bè kết đảng với chúng, không thể ăn mửng ngày đó như chúng, v́ làm vậy tức là ăn mừng sự đau khổ khốn cùng của toàn thể người Việt Nam.

 

Có người muốn gọi ngày đó là ngày “Tự Do cho Việt Nam” (freedom for Việt Nam Day). Sao lại gọi ngày mất nước là ngày tự do? Phải gọi là ngày mất tự do mới đúng chớ ! cũng v́ ngày đó, dân Miền Nam đă và đang hưởng quyền tự do, bổng nhiên lại bị cướp mất đi quyền tự do của ḿnh. Không phải là điều ngược ngạo hay sao?

 

Cũng có một số người lại đặt tên cho ngày đó là “Ngày Thuyền Nhân” (Boat people Day). Sao kỳ cục vậy? Đă đành rằng v́ có ngày đó nên mới có những người vượt biển t́m tự do bằng những con thuyền nhỏ vượt đại dương. Nhưng c̣n những người vượt biên t́m tự do bằng đường bộ th́ không kể họ vào sao? Tuy nhiên dùng chữ thuyền nhân hay bộ nhân cũng không đúng, bởi v́ cũng do ngày đó mà toàn thể dân tộc Việt Nam, người đă ra đi bằng thuyền hoặc bằng đường bộ, hay c̣n ở lại trong nước, cùng chịu chung số phận mất nước, tự do bị tước đoạt, đời sống không hơn súc vật, đồng chịu thảm cảnh như nhau. Cho nên không thể gọi ngày đó là ngày riêng biệt cho người vượt biên được.

 

Trên lư lẻ là thế, nhưng có một số người với danh xưng là người tỵ nạn, vẫn ngoan cố gọi ngày 30 tháng tư hàng năm là “ngày tự do cho Việt Nam” hoặc là “ngày thuyền nhân Việt Nam”, và c̣n có thể với nhiều tên khác nữa, khiến cho mọi người khác, đương nhiên phải nghĩ rằng, bọn người nầy tiếp tay với việt cộng, muốn làm nhẹ đi tội ác của việt cộng đối với dân tộc, bằng những cái tên không có liên quan trực tiếp ǵ với lối hành xử tàn ác của đảng và nhà nước việt cộng, đă làm cho toàn thể dân tộc Việt Nam ngập tràn trong máu lửa với niềm đau khổ tận cùng, đă làm cho toàn thể dân chúng phải sống một cuộc sống của loài thú, làm trâu cày ngựa cởi cho bọn bán nước cầu vinh, với nhản hiệu là xă hội chủ nghĩa, đang dâng hiến cho bọn tàu cộng đất nước Việt Nam có một lịch sử trên bốn ngàn năm, oai hùng chống giặc Hán bành trướng xâm lăng từ phương Bắc.

 

Cái chiến dịch đặt tên cho ngày 30 tháng tư để làm cho người ta sao lảng những hậu quả ác nhân của bọn việt cộng, không thành công trong năm 2013 vừa qua, đă bị dư luận trong lẫn ngoài nước đă phá kịch liệt. Rồi năm 2014 đă tới, cận kề ngày tưởng niệm 30 tháng tư, lại có một số người tung ra trên mạng internet những bài viết giải thích và kêu gọi ḥa hợp và ḥa giải với chế độ việt cộng, và cùng thời gian nầy, vào tháng 3 năm 2014, tên thứ trưởng ngoại giao của việt cộng Nguyễn Thanh Sơn, đă đến Canada, Houston Texas, Bắc và Nam California để giải độc, và trả lời phỏng vấn trên phố Bolsa TV mạng, kêu gọi người việt hải ngoại mà hắn gọi là “việt kiều”, hảy quên hận thù, ḥa hợp ḥa giải, sẽ được về nước thoải mái, bla, bla, bla…

 

Những thủ thuật và mánh khóe nầy của việt cộng và bọn tay sai, không những người Việt Nam, mà cả thế giới đều biết cái dă tâm muốn trường trị Việt Nam, muốn người ta quên đi những tội lổi của chúng đă làm trên đầu trên cổ của người dân mà không cần tỏ ra hối hận và  nhận tội trước toàn dân.

 

Ḥa hợp ḥa giải, quên hận thù làm sao được, khi mà bọn việt cộng ngày càng ló ra nhiều hành động để tăng thêm nhiều tội ác đối với người dân, bằng những chánh sách, luật lệ tàn ác, dă man?

 

Vậy th́ kể từ ngày 30 tháng tư năm 1975, ngày khởi đầu cho nổi hận và sự thống khổ của người Miền Nam và sau đó không lâu, cũng làm cho người Miền Bắc phải nuốt hận thấm sâu trong ḷng v́ súng đạn và mă tấu, dùi cui của bọn đồ tể việt cộng. Cho nên, ngày 30 tháng tư đó, nó không phải là ngày vui để ăn mừng, mà là một ngày ghi lại nổi thống hận sâu thẩm trong tận đáy ḷng, của mỗi con dân Việt đối với chế độ và con người cộng sản Việt Nam, v́ chính bọn việt cộng, hậu bối của tên Hồ Chí Minh, con đẻ của quốc tế cộng sản, đă đem voi về dầy mả tổ, đă khiến cho đất nước Việt Nam không c̣n là của riêng của giống ṇi Hồng Lạc nữa, và con người Việt Nam dưới sự thống trị bởi bọn người vong bản với thể chế ngoại lai, phải sống trong địa ngục trần gian.

 

Vậy để tưởng niệm ngày 30 tháng tư năm 1975, chúng ta phải gọi ngày ấy là ngày ǵ đây?

 

Xin thưa rằng, nếu c̣n nghĩ ḿnh là người Việt Nam, thừa hưởng ḍng máu bất khuất của tiền nhân, chúng ta không thể gọi ngày ấy bằng tên ǵ khác hơn là NGÀY QUỐC HẬN của dân tộc Việt Nam. Ngày nầy chỉ có thể từ từ được xóa nḥa sau khi đảng cộng sản và chế độ việt cộng bị tận diệt, không thể ḥa hợp ḥa giải ǵ để chúng c̣n tồn tại, mới có thể là quá khứ để được ghi lại trong lịch sữ là một ngày đen tối nhứt của ḍng giống Lạc Long.

 

 

Lăo Ngoan Đồng

 

 

 

Trang Chính     Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Phỏng Vấn     Văn Học Nghệ Thuật     Tham Khảo