Những trại tù “Cải Tạo” đă in dấu chân tôi

 

- PHẦN 1 -

 

Huy Vũ

 

 

Sau ngày 30/04/1975, hầu hết các sĩ quan thuộc Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa từ cấp thiếu úy trở lên đều bị Cộng Sản Bắc Việt tống vào các Trại Tù Cải Tạo của đảng Cộng Sản Việt Nam, rải rác từ Ải Nam Quan đến Mũi Cà Mâu, trong số các sĩ quan này có kẻ viết bài này. Dưới đây là những trại tù cải tạo đă in dấu chân tôi:

 

- Trung tâm cải huấn Châu Đốc.

 

Trại tập trung cải tạo đầu tiên, mà tôi “hân hạnh” được “mời” vào, là Trung Tâm Cải Huấn Châu Đốc.  Hôm ấy là ngày 09-05-1975, nghĩa là 9 ngày sau khi chiếm được chính quyền, Ủy Ban Quân Quản huyện Châu Phú, cho mời tất cả “ngụy quân” của tiểu khu Châu Đốc, từ cấp Thiếu Úy trở lên tới họp tại trại Thượng Đăng Lễ, và “ngụy quyền” của tỉnh Châu Đốc, từ cấp Chủ Sự Pḥng trở lên, tới họp tại Tòa Hành Chánh vào lúc 2 giờ để nghe phổ biến lệnh mới. Vì Trung Tâm Điều Hợp Bình Định Phát Triển của tôi là một cơ cấu chàng hảng giữa Tỉnh và Tiểu Khu nên tôi có thể tới họp chỗ nào cũng được. Tôi chọn Tòa Hành Chánh Tỉnh cho gần nhà.

 

Tại pḥng họp trong tòa Hành Chánh, sau một vài thủ tục thường lệ, một thành viên của Ủy Ban Quân Quản đứng lên tuyên bố là, sinh mệnh của đám ngụy quyền chúng tôi đang bị đe dọa trầm trọng bởi sự căm thù sục sôi của dân chúng trong vùng, vì trước đây chúng tôi đã gây ra vô vàn tội ác khủng khiếp cho họ. Song vì chính sách khoan hồng của Chính Phủ Cách Mạng Lâm Thời Cộng Hòa Miền Nam Việt Nam, nên Ủy Ban Quân Quản có nhiệm vụ phải bảo vệ chu đáo cho chúng tôi. Trong lúc chúng tôi c̣n ngơ ngác v́ chưa hiểu sẽ được bảo vệ dưới h́nh thức nào, th́ được yêu cầu đứng dậy, theo hàng một bước ra khỏi pḥng họp, rồi đi theo một lối đi bắt buộc giữa hai hàng bộ đội “dàn chào” với súng cầm tay có gắn lưỡi lê và đạn lên ṇng. Đi quanh co theo hàng rào “danh dự” chỉ ít phút sau, chúng tôi bước vào một ṭa nhà đá lớn, và trên cổng vào có hàng chữ đen nổi bật trên nền vàng TRUNG TÂM CẢI HUẤN CHÂU ĐỐC (TTCH/CĐ); khoảng 15 phút sau, các vị sĩ quan tiểu khu được mời tới họp tại trại Thượng Đăng Lễ cũng được đưa đến nơi này để hội ngộ với chúng tôi cho thêm phần đông đảo.

 

Khi cánh cổng sắt của Trung Tâm này khóa lại, th́ cũng là lúc mặt trời đă xế bóng; chúng tôi đứng túm năm, tụm ba với nhau trong sân, bàn tán xôn xao và tiên đoán về những ǵ sẽ xẩy ra cho chúng tôi vào những ngày sắp tới.  Cho tới lúc này chúng tôi mới hiểu được đầy đủ ý nghĩa của từ “bảo vệ” mang đầy tính chất nhân đạo mà một thành viên của UBQQ đã nói với chúng tôi trong buổi họp.

 

Khi những tia nắng cuối cùng không c̣n vắt ngang trên ṿm trời được bao bọc bởi những bức tường đá dầy và cao của Trung Tâm Cải Huấn nữa, chúng tôi được lùa vào pḥng giam, rồi cửa được khóa lại ngay tức khắc. Bước qua chiếc cửa duy nhất khá rộng của pḥng giam, là chúng tôi phải đương đầu ngay với hàng ngàn chị muỗi cái đang phục kích trong nhà giam này xông ra tấn công chúng tôi bằng chiến thuật biển muỗi. Tất cả những chỗ da thịt của chúng tôi không được quần áo che phủ đều bị tràn ngập bởi các chị muối cái. Tuy những bàn tay thô bạo của chúng tôi đã dáng trả những đòn phản công mãnh liệt nhưng cũng không hề làm chùn bước được đám giặc cái hung hãn này.

 

Nền pḥng giam cao đến ngang ngực tù nhân và được nối liền với bức tường phía sau và được ngăn cách với bức tường phía trước bởi một lối đi nhỏ hẹp; khoảng giữa bức tường phía sau có một khung cửa hẹp chỉ vừa đủ cho một người ra vào, đó là chiếc cầu tiêu công cộng duy nhất trong pḥng giam này. Tuy nhà tù đă bỏ trống cả tuần lễ rồi song mùi hôi thối của phân và nước tiểu trong nhà cầu vẫn bốc ra không kém phần nồng nặc; ngồi hay nằm thành những nhóm nhỏ trên nền nhà nhơ nhớp, chúng tôi tiếp tục bàn tán về tương lai đen như mơm chó đang chờ đón chúng tôi vào những ngày sắp tới.

 

Càng về khuya, tiếng bàn tán càng giảm dần; một vài bạn trẻ vô tư đă ch́m vào những giấc ngủ lẻ loi; những tiếng động của toán du kích canh gác bên ngoài pḥng giam, vẫn lọt vào tai chúng tôi lúc nhặt, lúc thưa. Khoảng một giờ khuya, dường như cổng TTCH được mở ra, v́ chúng tôi nghe thấy tiếng khung sắt cọ sát vào nền xi-măng kêu ken két, tuy không lớn lắm, nhưng cũng đủ phá vỡ màn đêm tĩnh mịch nơi trại giam.  Một lát sau, chúng tôi lại nghe thấy những tiếng lẹp xẹp, được phát ra từ những đôi dép râu mỗi lúc một gần, rồi bỗng ngừng lại ngay trước cửa pḥng giam; tiếng mở khóa lách cách; tiếng then cửa cọ vào những khoen sắt kẽo kẹt; tiếng lưỡi lê lắp vào đầu súng lích kích; tiếng đạn lên ṇng lạch cạch; rồi cánh cửa của nhà giam từ từ hé mở. Một họng súng đen ng̣m chĩa vô; một tiếng nói khô khan cất lên:

 

“Ai nằm đâu, nằm đó, không được nhúc nhích, bất tuân sẽ bị bắn bỏ”  

 

Sau mấy giây đồng hồ im phăng phắc, dường như để kiểm tra và tin chắc rằng không một thằng Ngụy Quân hay Ngụy Quyền nào dám hó hé cả, cửa pḥng giam được mở rộng hơn và hai chú du kích bước hẳn vào lối đi.  Súng cắp bên hông, ṇng súng có gắn lưỡi lê chĩa thẳng vào thân ḿnh đám “ngụy quân và ngụy quyền” đang nằm ngổn ngang trên nền nhà. Bốn con mắt lướt nhanh từ đầu pḥng đến cuối pḥng, dường như muốn tính toán xem nên bắt đầu nổ súng từ một hướng nào đó, để có thể bắn xâu táo giết được nhiều người nhất và nhanh nhất.  Một lần nữa, giọng khô khan lại cất lên:          

“Ai nằm đâu nằm đó. Nhúc nhích tui bắn ráng chịu nghe!”

                  

Không một tiếng động nào, dù nhỏ bé, từ đám tù nhân được phát ra, ngay cả những tiếng thở b́nh thường dường như cũng được cố hăm lại cho nhỏ bớt đi. Không khí yên lặng đến ngột ngạt bao trùm toàn bộ pḥng giam, khiến người ta có thể nghe được cả tiếng vo ve của mấy chị muỗi trong pḥng giam phát ra và tiếng than thở của giun, dế từ bên ngoài vọng vào.

                   

Một trong hai chú du kích, dù là đă quá nửa đêm, nhưng vẫn đội chiếc nón tai bèo nghiêng nghiêng trên đầu, dường như muốn tỏ cho đám tù nhân biết rằng, ta đây là du kích thứ thiệt, chứ không phải thứ giả cầy 30/4, cất tiếng oai vệ hỏi:

- Ai là Trưởng Ty Nội An đứng lên? 

 

Trong tổ chức chính quyền địa phương của VNCH, mỗi tỉnh có một cơ cấu gọi là Hội Đồng An Ninh Tỉnh, chuyên phạt tù những tên Cộng Sản nằm vùng bị bắt mà không cần phải đưa ra trước toà xét xử, Tỉnh Trưởng là Chủ Tịch, Trưởng Ty Nội An là Tổng Thư Kư, c̣n các cơ quan khác như Trung Tâm Điều hợp, Trung Tâm Phụng Hoàng, Pḥng Nh́ tiểu khu, Tỉnh Đoàn Cán Bộ Xây Dựng Nông Thôn…là hội viên thường trực.  Tổng Thư Kư Hội Đồng An Ninh Tỉnh là nhân vật nắm toàn bộ hồ sơ và toàn quyền sắp xếp đưa những kẻ đă bị bắt và đang bị giam giữ v́ t́nh nghi là hạ tầng cơ sở của Việt Cộng ra trước những phiên họp của Hội Đồng để xét xử; một khi có đủ 3 nguồn tin từ ba thành viên khác nhau của Hội Đồng, là kẻ t́nh nghi có thể bị Hội Đồng An Ninh tuyên án từ 6 tháng đến ba năm tù ở.  Với vai tṛ quan trọng như thế, nên Trưởng Ty Nội An bị Việt Cộng lên án là một trong những tên ác ôn nhất trong cơ cấu quyền lực ở cấp tỉnh, nên khi nghe tên du kích kêu tên Trưởng Ty Nội An, là hầu hết anh em chúng tôi đều lo lắng cho số phận của ông, và cũng đều nghĩ rằng hai tên du kích được lệnh vào nhà giam bắt ông này đem đi thủ tiêu.

                   

Năm mười giây sau, vẫn chưa thấy người được gọi là Trưởng Ty Nội An đứng lên, tên du kích đội nón tai bèo lại một lần nữa dơng dạc:

- Ai! Trưởng Ty Nội An đứng lên ngay?

                   

Từ cuối pḥng giam, một người mập mạp, khá thấp, hai tay chống đầu gối dường như đang cố gắng lấy hết can đảm để đứng dậy:

- D a ạ, d ạ ạ ạ tôi.

- Có phải anh là Trịnh Xuân Đồng không?

- Dạ dạ phải. 

       

Một vật đen đen to hơn trái bưởi được ném thẳng về phía ông Đồng, thoáng trông, ai cũng tưởng là một gói chất nổ ném tới để kết liễu cuộc đời của một tên “ngụy quyền ác ôn” nhất tỉnh Châu Đốc. Nhưng ngay sau đó, chú du kích hạ giọng:

- Đây là cái mùng, vợ anh gửi cho anh

 

Sau đó, cả hai đều vội vàng rút ra ngoài và khoá cửa lại; những tiếng thở bị nén lại trước đây được tự do thoát ra ngoài ́ xèo; ông TXĐ hổn hển nói:

- Đủ mẹ, con vợ tui nó hại tui; nó làm tôi muốn rụng tim!

Cả pḥng giam cùng cất tiếng cười ồ, đó là tiếng cười đầu tiên mà chúng tôi có được kể từ khi bước chân vào nhà tù này; tiếng cười đó cũng đă giúp cho một số đông chúng tôi tạm thời quên được nỗi buồn hiện tại, và t́m được một giấc ngủ muộn màng hầu phục hồi được đôi chút sinh lực để đón chờ tương lai “đen như mơm chó” đang chờ đợi chúng tôi ở phía trước.

Sáng ngày hôm sau, chúng tôi được yêu cầu bầu một vị đại diện, để tiện việc liên hệ với UBQQ; người được bầu làm đại diện là Thiếu Tá Triệu, một người nho nhă thuộc Pḥng Tâm Lư Chiến Tiểu Khu trước đây. Nghe đâu ông Triệu có một ngươi anh hay em gì đó đã thoát ly theo VC từ lâu. Trong những ngày đầu bị giam giữ, ngoài các công việc liên hệ lặt vặt, vị đại diện của chúng tôi, đă làm được một việc rất ư là ngoạn mục; ông xin giấy, xin vải, mượn kéo … rồi kêu gọi một vài tù nhân khéo tay tụ lại, để cắt và dán một tấm biểu ngữ lớn khá đẹp: “HỒ CHỦ TỊCH SỐNG MĂI TRONG SỰ NGHIỆP VĨ ĐẠI CỦA CHÚNG TA”.

Sau khi tác phẩm “văn hóa và nghệ thuật” hoành tráng này hoàn tất, được đem căng ngay vào một chỗ trang trọng nhất trong nhà tù, nếu tấm biểu ngữ này được treo trong một nhà hội của các đảng viên cộng sản với nhau, th́ tấm biểu ngữ được coi là hành động “nâng bi” ông Hồ một cách hợp tình hợp lư. Song trớ trêu thay, lại được treo ngay trong giữa nhà tù giam giữ toàn là “ngụy quân” và “ngụy quyền”, mà SỰ NGHIỆP VĨ ĐẠI đám ngụy quân ngụy quyền này theo Việt Cộng, là “làm chó săn cho Đế Quốc Mỹ”. Như thế cũng có nghĩa là khẩu hiệu này muốn ám chỉ ông Hồ là sẽ sống măi trong sự nghiệp làm chó săn cho Đế Quốc Mỹ. Không biết ông đại diện của chúng tôi vô t́nh hay cố ư, đă đưa tấm biểu ngữ từ chỗ mang ư nghĩa “nâng bi” ông Hồ, trở thành “bóp bi” ông Hồ. Một vài thành viên của UBQQ có lẽ v́ ít học nên không nhận ra được điều trái khoáy này nên ngắm nghía tấm biểu ngữ và tỏ ra hài ḷng; tuy nhiên, chỉ trong một thời gian ngắn sau đó, một thành viên của UBQQ khác, có lẽ có đôi chút học thức, vào thăm nhà tù, nh́n thấy tấm biểu ngữ, liền nổi lôi đ́nh, to tiếng mắng chửi tù nhân, rồi bắt tháo gỡ ngay tức khắc.

 

Cũng từ nhà tù này, vào một buổi chiều không xa ngày đầu tiên là bao, chúng tôi bỗng nghe thấy nhiều lọat AK47 từ bên ngoài vọng vào; vài ngày hôm sau, khi một vài bạn tù được thân nhân thăm gặp, chúng tôi mới biết tin là, UBQQ huyện Châu Phú đă lập Ṭa An Nhân Dân ở sân quần vợt, và đă tuyên án tử h́nh Dân Biểu Huỳnh Văn Lầu và Trung Úy Bảo. Những tiếng súng, mà chúng tôi nghe được, là những lọat đạn đă kết liễu hai vị anh hùng khả kính này ở sân bay Châu Đốc.

 

 

-                     TRÀ NÓC CẦN THƠ.

 

Sau một thời gian giam giữ ở TTCH/CĐ chúng tôi được UBQQ cho biết là, sẽ được đưa đi một nơi khác để học tập về đường lối và chính sách của Chính Phủ Cách Mạng Lâm Thời Cộng Ḥa Miền Nam Việt Nam, và c̣n căn dặn thêm là,  phải chuẩn bị đầy đủ giấy bút, mùng mền, chiếu gối và lương thực hay tiền bạc đủ dùng cho một tháng trời. Đồng thời chúng tôi cũng được phép viết thư cho gia đ́nh vào thăm gặp và tiếp tế những thứ ấy, để mang theo tới chỗ học tập mới song họ không cho biết chỗ học tập mới ở đâu và chúng tôi sẽ ra sao sau một tháng học tập ấy nhiều người trong chúng tôi đă lạc quan nghĩ rằng, sẽ được tha về.

                   

Vài tuần sau, một đoàn xe vận tải gồm GMC và Molotova cùng binh lính hộ tống tới bốc tất cả các sĩ quan từ cấp Thiếu Tá trở lên. Rồi một vài ngày sau, đoàn xe này trở lại bốc đi tất cả các sĩ quan cấp Đại Úy, trong đó có tôi. Khi đoàn xe ra đến gần cổng Ṭa Hành Chánh Tỉnh, chúng tôi thấy rất đông người đứng lố nhố hai bên vệ đường. Thọat đầu, chúng tôi nghĩ đó là đám người được gọi là quần chúng phẫn nộ sục xôi, được UBQQ gọi đến để tiễn biệt chúng tôi bằng một màn gạch đá, nhưng khi đến gần hơn một chút, mới nhận ra đó là thân nhân và bạn bè của chúng tôi đang đứng đợi để tiễn đưa chúng tôi đi về một nơi vô định nào đó. Những cánh tay giơ lên vẫy vẫy đón chào, và những bộ mặt tươi cười hớn hở v́ được gặp lại nhau sau nhiều ngày xa cách, rồi cũng liền sau đó, cũng những bộ mặt ấy méo xệch, mếu máo cùng với những giọt nước mắt lă chă tuôn rơi. Thoáng nh́n thấy nhau, rồi lại xa cách nhau không biết đến bao giờ, và cũng có thể đây là lần cuối cùng được nh́n thấy nhau, nh́n những bộ mặt thiểu năo ấy thật khó biết được “ḷng chàng ư thiếp ai sầu hơn ai”.

                   

Sau nhiều tiếng đồng hồ, đoàn xe chạy ngang qua thành phố Long Xuyên, thị trấn Thốt Nốt, thị trấn Ô Môn, rồi chạy vào một căn cứ quân sự của “ngụy quân” trước đây ở Trà Nóc; nhiều người trong chúng tôi cho biết đó là hậu cứ của Trung Đoàn 33, Sư Đoàn 21 Bộ Binh.  Khi đoàn xe dừng lại trong sân của hậu cứ này, chúng tôi thấy cảnh hoang tàn đổ nát dường như mới xẩy ra rất gần đây thôi. Một số lớn những dẫy nhà tôn của trại gia binh này bị sập, những viên gach bể, những miếng tôn cong queo, những thanh cây gẫy nát c̣n nằm rải rác khắp đó đây; những dẫy nhà c̣n lại, tuy vẫn đứng thi gan cùng tuế nguyệt, song với những bức tường xiêu vẹo, với những mái nhà tôn trốc nóc.  Xa xa trong những dẫy nhà c̣n đứng vững, lố nhố nhiều người qua lại, và lác đác có một vài người mang băng cứu thương trắng toát trên đầu, trên mặt, trên ngực hay trên cánh tay.

 

Chúng tôi được lệnh xuống xe, mang theo tất cả đồ đạc riêng tây, và cứ 10 người ghép thành một tổ, chiếm một căn pḥng trong những dẫy nhà trống c̣n lại và được cho biết đây là nơi trú ngụ trong thời gian học tập; sau khi dọn dẹp gạch bể và quét tước đất cát và bụi bậm, rồi chia nhau chỗ nằm. Một vài người đang cư trú trong những dẫy nhà kế cận cũng đă ṃ tới thăm, nên được biết họ cũng đều là sĩ quan “ngụy”, cấp bậc đại úy, từ một vài Tiểu Khu khác thuộc Quân Khu IV cũ đă được áp giải đến đây ba bốn ngày trước đó. Họ cũng cho biết thêm là hai ngày trước, Kho Đạn ở khu vực kế cận đă bốc cháy và một tiếng nổ khủng khiếp đă phát ra, khiến nhà cửa trong khu vực này tan hoang, nhiều nguời trong bọn họ đă bi gạch đè hay bị tôn chém và nhiểu người khác bị thương nặng phải gửi đi bệnh viện chữa trị.

 

Ít ngày sau đó chúng tôi bắt đầu công việc thu dọn doanh trại và thiết lập hội trường để chuẩn bị học tập, nhưng hơn một tháng trời trôi qua, tiền ẩm thực mà chúng tôi đă nộp cho trại tính ra đă hết và một hội trường lớn cũng sắp hoàn thành, song việc học tập vẫn chưa thấy nhúc nhích.  Một số trong anh em chúng tôi đă đề cập vấn đề này với cán bộ trại và được giải thích là cứ an tâm, và trước sau ǵ chúng tôi cũng sẽ được học tập về đường lối và chính sách của Đảng và Chính Phủ. Chúng tôi cũng được giải thích thêm rằng, số tiền và gạo một tháng mà chúng tôi đă đóng góp cho trại, chỉ là tiền ẩm thực cho thời gian đầu, khi trại chưa có đủ điều kiện cung ứng, và cứ yên tâm, trại không bắt gia đ́nh các anh phải đóng thêm nữa đâu mà lo.

 

Vào dịp này, một vài người trong chúng tôi cũng đă đề cập với cán bộ của trại về thời gian học tập. Một số cán bộ thẳng thắn trả lời là không biết rơ; một số khác lại trả lời lấp lửng nước đôi rằng, “thời gian học tập không dài lắm và cũng không ngắn lắm đâu”. Song cũng có những cán bộ trả lời huỵch toẹt rằng: “Các anh là sĩ quan của ngụy quân, một thành phần đánh phá cách mạng điên cuồng, đều đáng tội tử h́nh, song v́ chính sách khoan hồng của Đảng và Nhà Nước, nên các anh chỉ phải đi học tập cải tạo mà thôi. Cải tạo không có nghĩa là đi tù mà là đi học để nhận ra những sai lầm của ḿnh và học để trở thành những công dân lương thiện sau này, đồng thời để hiểu thêm về đường lối và chính sách của Đảng và Nhà Nước.  Sau khi gặt hái được những tiến bộ cần thiết, các anh sẽ được cho về sum họp với gia đ́nh v́ thế thời gian học tập cải tạo không thể đóng khung vào một thời gian nhất định nào cả, mà tùy thuộc vào sự tiến bộ mà các anh đạt được trong quá tŕnh học tập cải tạo tư tưởng và lao động sản xuất. 

 

Cuối cùng th́ chúng tôi được gọi lên hội trường để học tập, các bài học được mang ra để giảng dậy và nhồi nhét vào đầu cho chúng tôi gồm những đề tài sau đây:

- Đế Quốc Mỹ xâm lăng Việt Nam

- Chính phủ VNCH là tay sai của đế quốc Mỹ

- Quân đội VNCH là công cụ của Chính phủ VNCH

- Đế quốc Mỹ là con đỉa hai ṿi, một ṿi hút máu nhân dân trong nước, một ṿi hút máu nhân dân nước khác.

- Đánh cho Mỹ cút đánh cho Ngụy nhào

- Đảng Cộng Sản Việt Nam là nhân tố dẫn đến thắng lợi                                    

- Chính sách khoan hồng của Đảng và Nhà Nước đối với ngụy quân và nguy quyền.

- Lao động là vinh quang

- Bổn phận hiện tại của Ngụy quân và ngụy quyền

Mỗi bài học tùy theo dài ngắn thường được cán bộ chính trị thuyết tŕnh từ 4 giờ đến 2 ngày tại hội trường, rồi tù nhân cải tạo trở về trại chia thành từng toán nhỏ độ 9 hay 10 người để học chung với nhau. Trước hết là mỗi người phải đào sâu suy nghĩ một cách riêng rẽ, kế đến là thảo luận chung với nhau cho đến khi nào vấn đề được thông suốt. Sau đó là phần tự kiểm thảo và kiểm thảo với sự chứng kiến của cán bộ trại; cuối cùng là phần liên hệ những bài đă học với bản thân để viết tự kiểm.

 

Trong tự kiểm, tù nhân phải kê khai tất cả những công việc mà ḿnh đă làm trước tháng 4/75, rồi suy diễn những công việc ấy thành những tội lỗi “trời không dung đất không tha” đối với cách mạng, đồng thời phải tỏ ra hết sức ăn năn hối cải để xin Đảng và Nhà Nước khoan hồng. Bản kiểm điểm được coi là bản thú tội, phải nộp cho cán bộ trại phán xét. Cũng trong thời gian này chúng tôi phải khai đi khai lại lư lịch rất nhiều lần và cứ mỗi lần t́m thấy sự khác biệt trong những bản khai lư lịch hay điều ǵ mờ ám trong bản tự kiểm là cải tạo viên được mời lên “làm việc” với cán bộ. Có rất nhiều tù nhân phải viết đi viết lại bản tự kiểm, nhiều người trước đây phục vụ trong ngành quân bưu, quân y, tuyên úy v.v… của chính quyền cũ đă khai trong bản tự kiểm rằng công việc trước tháng 4/75 của họ không hề đụng chạm, họăc cản trở, hay làm ǵ thiệt hại cho cách mạng cả, nên tự khai là vô tội và xin sớm được về sum họp với gia đ́nh.  Hầu hết những người này chẳng những được gọi lên làm việc mà c̣n bị kết tội là man khai nữa; cán bộ trại giảng giải cho họ biết rằng hễ đă đứng trong hàng ngũ Ngụy Quân là đều đắc tội với cách mạng và nhân dân, v́ thế các sĩ quan tuyên úy phải thú nhận là đă thần thánh hóa cuộc chiến để nâng cao tinh thần chiến đấu cho đám ngụy quân; các sĩ quan chiến tranh tâm lư phải thú nhận là đă tuyên truyền, đầu độc để thúc đẩy đám ngụy quân chém giết bộ đội cách mạng một cách điên cuồng; các sĩ quan quân y phải thú nhận là họ đă chữa cho đám ngụy quân bị thương tật mau chóng lành mạnh để sớm trở lại chiến trường, và c̣n là chỗ dựa tinh thần cho đám ngụy quân hăng say chém giết bộ đội cách mạng; các sĩ quan quân bưu phải thú nhận là đă mang đến những món ăn tinh thần từ hậu phương đến tiền tuyến hầu giúp cho đám ngụy quân an tâm và hăng say chiến đấu v.v.. Nói tóm lại, theo sự hướng dẫn của cán bộ, th́ không một người nào trong hàng ngũ ngụy quân mà không phạm trọng tội cả. Trong thời gian học tập, càng thú nhận nhiều tội lỗi bao nhiêu, th́ càng được coi là tiến bộ nhiều bấy nhiêu, và càng tiến bộ nhiều bao nhiêu th́ càng hy vọng được Đảng và Nhà Nước cho về sum họp với gia đ́nh sớm bấy nhiêu. 

 

Một trong số những cải tạo viên ở trại cải tạo Trà Nóc, khi viết bản tự kiểm đă tự cho là ḿnh không có tội t́nh ǵ với cách mạng cả, là một Bác Sĩ ngành sản khoa, bác sĩ Sang, nên được mời lên làm việc với một cán bộ của trại là Trung Úy Lộng. Sau đây là nội dung (không phải là nguyên văn) mẩu đối thoại giữa trung úy Lộng và bác sĩ Sang:

- Anh Sang, trước tháng 4/75 anh làm ǵ trong bộ máy ngụy quân?

- Thưa! Tôi là bác sĩ sản khoa!

- Là bác sĩ sản khoa mà anh dám khai trong bản tự kiểm của anh là anh không có tội t́nh ǵ với cách mạng, thế là thế nào?

-Dạ thưa cán bộ, trước 30/04/1975, thật sự tôi không hề làm bất cứ điều ǵ có hại cho cách mạng cả.

- Anh nghĩ là chúng tôi dốt lắm phải không? Sản khoa có nghĩa là anh thuộc ngành chuyên môn đi kiểm kê tài sản của dân chúng để tịch thu chứ ǵ; tội của anh đối với nhân dân rành rành và to lớn đáng xử tử mà anh c̣n ngoan cố chối căi nữa hả.

- Dạ dạ dạ... Không không không ... Tôi không có đi kiểm kê và tịch thu tài sản của ai đâu, mà chỉ đi đỡ đẻ cho vợ binh sĩ mà thôi!

- Đỡ đẻ th́ anh khai đỡ đẻ mẹ nó cho rồi lại c̣n bày vẽ sản khoa với sản khiếc.

 

 

(Xin đọc tiếp phần 2)

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính