Mỗi lần con ngắm nh́n di ảnh

là nhớ khi xưa rộn tiếng cười

Ngày đó Má ngồi bên cửa sổ

Sáng, chiều hai buổi... “Vậy mà vui!”.

 

Cuộc đời Má trải bao cầu ván

đóng đinh vào mọi lối thăng, trầm

Theo chồng dầu dăi qua năm tháng

Lo con từng đứa được ấm thân.

 

Má là gương sống đời đạm bạc

từ thuở thanh xuân đến sau này

Có chút tiền c̣m là đem cất

cắc củm để dành “... Đếm đă tay!”.

 

Người xưa ví Mẹ như c̣, vạc

Với con Má là sợi dây trầu

ôm thân cau giữa vườn xanh mát

là trăng huyền diệu sáng canh thâu.

 

Con biết Má thường dâng kinh nguyện

cầu xin ơn phước cho mọi người

Trái tim hiền mẫu như trời biển

bao la hơn cả mấy trùng khơi!

 

Má đă theo Ba vào miên viễn

Tiếng cười sảng khoái biết t́m đâu?!

Lâu lâu con đứng nh́n di ảnh

nhớ giọng Ầu Ơ, tiếng Ví Dầu!

 

 

Huy Văn

(Để nhớ Maria Nguyễn Thị Thương R.I.P)

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính