Bài Hành tháng Tư

 

 

 

 

 

 Nước mắt xót thương đời oan trái

Nụ cười không mang trọn niềm vui

Cứ thế lưu vong qua thời đại

sống tha hương trầm, bổng phận người.

 

Nếu thuở xưa nặng sầu quốc biến

th́ ngày nay gặm nỗi đau thầm

Càng nhớ lúc dọc ngang, chinh chiến

càng buồn thêm mối hận chung thân.

 

Đất cằn in dấu chân lưu biệt

T́nh khô theo năm tháng long đong

Một lần xa cách là vĩnh quyết

Nước tang thương, người cũng xuôi ḍng!

 

Xưa can qua tưởng đời phận bạc

Nay thiên di mới hiểu lụy trầm

Chẳng phải lục b́nh sao trôi dạt!?

Nước xa nguồn. Biền biệt...trăm năm!

 

Ngày qua ngày nghe hồn sỏi đá

đếm thời gian qua tiếng thở dài

Bốn mùa tiếp nối, Xuân rồi Hạ

chưa Thu, Đông đă thấy tàn phai!

 

Tháng năm điểm tóc sương viễn xứ

Mỗi ngày mang một kỷ niệm buồn

T́nh lưu khách theo chân lữ thứ

quay quắt t́m một lối hồi hương.

 

Lối hồi hương c̣n ngoài vạn dặm

mà đă mờ nhân ảnh quan san

Xưa tháng Tư trời Xuân đang thắm

sao vội chi nát đá, tan vàng!?

 

Cũng v́ đời vô thường, vạn lối

nên ḷng người cũng lắm đổi thay!

Đă bao năm bảy ch́m, ba nổi

hồn nặng mang ngàn nỗi u hoài!

 

Thắp nén hương ḷng trong đêm vắng

Chiêu hồn tử sĩ vượt ngàn khơi

Ngậm ngùi tưởng tiếc bên chén đắng

Nâng chung thiên cổ uống cạn đời!

 

 

Huy Văn

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính