Càng sống lâu trong xă hội chủ
nghĩa, con người càng thiếu đạo đức

 

Huy Phương

 

 

“Trăm năm trồng người...”


Một bản tin ngắn, rất tầm thường ở Việt Nam, không chắc làm cho bạn quan tâm, đau ḷng, đó là bản tin từ Hà Nội, cho biết nạn bẻ kính chiếu hậu xe hơi bắt đầu tràn lan. Chỉ với một chiếc Porsch Panamera giá $200,000 đă được quân gian chiếu cố, chỉ trong hai năm, đă bị bẻ kính bảy lần. Ngay một sinh viên trường Cao Đẳng Văn Hóa-Thể Thao Hà Nội, Đặng Huy Việt, trước đây cũng từng là thủ phạm loại ăn cắp vặt này. Theo tôi, trong cái thời buổi tệ mạt này, rơ ràng là chuyện “trăm năm trồng người” đă có kết quả hay hậu quả đau ḷng.


Một trong những “danh ngôn” của Hồ Chí Minh được CSVN ca tụng nhất là câu: “V́ lợi ích mười năm trồng cây, v́ lợi ích trăm năm trồng người,” nhưng trẻ em “quàng khăn đỏ” ít đứa nào biết tới ông Quản Trọng bên Trung Quốc là tác giả chính hiệu danh ngôn này, đă bị “bác” bứng nguyên cây về trồng trong vườn nhà “bác.” Câu này lấy từ ư của Quản Trọng trong sách Quản Tử, nguyên văn là: Nhất niên chi kế, mạc như thụ cốc, thập niên chi kế, mạc như thụ mộc, chung thân chi kế, mạc như thụ nhân. (Kế sách cho một năm, lấy việc trồng lúa làm đầu; kế sách cho mười năm, lấy việc trồng cây làm đầu; kế sách cho trăm năm, lấy việc trồng người làm đầu).


Những ǵ “bác” đă gieo giống, chăm sóc, tưới nước bón phân, ngày nay rơ ràng là đă có kết quả. Sách Minh Tâm Bảo Giám, chương Kế Thiện, có câu: “Trồng dưa được dưa, trồng đậu được đậu. (Chủng qua đắc qua, chủng đậu đắc đậu). Không ai gieo hạt chanh chua mà lại hái được giống cam ngọt, nói đơn giản, gieo nhân nào th́ gặt quả nấy!


Hạt giống độc địa ấy từ ngày được Hồ Chí Minh mang về gieo trong khu vườn nhà đă như là “loài cỏ dại, mọc trên hoang tàn của chiến tranh; là loài trùng độc, sinh sôi nảy nở trên rác rưới của cuộc đời” như câu nói của Đức Đạt Lai Lạt Ma, Tây Tạng, khi nhận xét về chủ nghĩa cộng sản. Sau ngày cộng sản chiếm miền Nam Việt Nam, nơi Bắc Việt gọi là vùng tạm chiếm, tệ nạn xă hội càng ngày càng gia tăng, làm băng hoại đạo đức xă hội, luân thường đạo lư, như những chuyện băng đảng nhóm xă hội đen, cướp của giết người, mại dâm, ma túy, cờ bạc, hiếp dâm trẻ em, loạn luân, lừa gạt, chiếm đoạt tài sản.


Lúc đầu, nói về t́nh h́nh trật tự xă hội, đề cập đến những điều xấu xa đầy rẫy này, đảng cộng sản tránh né trách nhiệm, đổ lỗi cho đó là hậu quả, tàn dư của chế độ cũ để lại, chỉ đích danh là Mỹ, Ngụy, nhưng rơ ràng là sau hơn 39 năm “làm chủ” đất nước, thực tế ngày nay không thể c̣n đổ lỗi cho ai.


Sau nữa là cả nước từ 60 năm nay, dưới sự cai trị của đảng, do chủ trương của đảng, là “học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh!” Vậy th́ những ǵ được ghi nhận hôm nay là thành quả chiếu sáng từ tấm gương ấy, đó là chân lư, mà chân lư này không bao giờ thay đổi. Không ai dám hỏi Hồ Chí Minh thực sự có đạo đức hay không, và cả đất nước mù quáng tin theo những ǵ đảng nhồi nhét từ những đứa trẻ, làm đông đặc đầu óc thanh niên, bắt người ta tin vào những chuyện không có thật.


Hậu quả là ngày nay cả nước nói dối như cuội.

Hậu quả là ngày nay cả nước ai cũng gian dối để sống.

Hậu quả là ngày nay, lư tưởng của cuộc sống là đồng tiền.


Ở xă hội ấy cái ǵ cũng mua được bằng tiền, cái ǵ cũng được đem bán, và người ta sẵn sàng bán đi những cái ǵ quư nhất.


Ở xă hội ấy, người ta không biết hổ thẹn v́ nhân cách, nhưng cảm thấy hổ thẹn khi thua sút những người chung quanh v́ cái nhà, cái xe, cái điện thoại, cái xách tay...

Ở xă hội ấy, ai cũng muốn bỏ đi, những ai c̣n ở lại là không đi được, hay đang c̣n kiếm được tiền để chuẩn bị đi hay lo cho những người đă đi.


Con người là vốn quư như ai đó đă từng nói, nhưng một mạng người không đáng giá bằng một con chó!


Con người là vốn quư, nhưng người ta coi rẻ sinh mạng của nhau, cầm dao giết nhau chỉ v́ một cái nh́n, một chuyện tranh căi hay để cướp đoạt tài sản của người khác.


Con người là vốn quư, nhưng công an, thế lực của chế độ, sẵn sàng đánh chết dân v́ dân không chịu nhận tội ḿnh không làm.


Xă hội chủ trương ḿnh sống v́ mọi người, nhưng người vá xe sẵn sàng rải đinh trên đường để cho tiệm ḿnh đông khách, thêm lợi nhuận.


Xă hội chủ trương ḿnh sống v́ mọi người nhưng bọn phục vụ cho dân, ăn gian, làm dối, sống chết mặc bay.


Cộng sản đă từng ca tụng: “Chủ Nghĩa Xă Hội là đỉnh cao trí tuệ loài người!” Hà Nội là lương tri của nhân loại! Báo Quân Đội Nhân Dân đă ca tụng “đỉnh cao của khí phách và trí tuệ Việt Nam,” nhưng ngày nay nhân dân Việt Nam đi đến đâu đều được mọi người có những cái nh́n thiếu thiện cảm. Nhật, Thái Lan, Nam Hàn, Singapore... kết án người Việt trộm cắp, ăn tham, xả rác, bán dâm... khiến h́nh ảnh Việt Nam đang dần trở nên xấu xa. Cả nhân viên nhà nước cũng buôn lậu, ăn cắp, hối lộ, vậy người Việt ra nước ngoài c̣n dám ngẩng mặt nh́n ai?


Ở trong nước dân Việt đă bày tỏ dân trí bằng cách ẩu đả, chửi bới nhau để chen lấn mua bánh Trung Thu ở Hà Nội, giành giật đạp lên nhau để giành được kiếm một miếng sushi miễn phí ở một cửa hàng mới khai trương, hỗn loạn trèo lên đầu nhau lên nhau để mua bằng được lá ấn trong lễ khai ấn đền Trần, hôi của khi có tai nạn qua đường như rơi tiền, đổ bia... Người ngoại quốc và các ṭa đại sứ ở Việt Nam th́ bắt đầu “sợ” dân Việt khi những cây anh đào được đem từ Nhật đến bị đám đông nhào đến vặt sạch, chính phủ Ḥa Lan tổ chức phát 3,000 chiếc áo mưa cho dân chúng để tỏ t́nh hữu nghị th́ đám đông ào ạt, hung dữ nhào lên sân khấu cướp từ tay các t́nh nguyện viên và nhân viên đại sứ quán.


Chính giới trí thức trong nước, như Giáo Sư Nguyễn Thanh Giang đă viết rằng, “Phải nói rằng kể từ khi đưa Chủ Nghĩa Mác vào Việt Nam th́ con người Việt Nam bấy giờ c̣n tha hóa hơn con người Việt Nam hồi thời phong kiến. Và tư chất, đạo lư của con người Việt Nam bây giờ c̣n thua cái thời Pháp thuộc. Cho nên điều đó là do ảnh hưởng của chế độ chính trị và của tổ chức xă hội. Tổ chức xă hội mà chủ yếu đẩy con người vào t́nh trạng không cạnh tranh lành mạnh, không cạnh tranh dựa trên đạo lư, không dựa trên pháp luật, mà bằng phe nhóm, ỷ thế, ỷ quyền, ỷ vào giai cấp, ỷ vào thành phần lư lịch, ỷ vào con ông cháu cha. Hơn nữa, kể từ khi đưa cái Chủ Nghĩa Mác vào, lấy chuyên chính vô sản vào, th́ người ta không tôn trọng pháp luật nữa. Cho nên người ta sẵn sang giẫm đạp lên pháp luật, lên đạo lư, từ đấy ảnh hưởng đến tâm tính của con người Việt Nam. Rồi đời sống không cần đạo lư, không cần pháp luật. Th́ đó là cái tội của chế độ chính trị và tổ chức xă hội này.”


Ai đưa Chủ Nghĩa Mác vào Việt Nam, phải chăng là công ơn “bác Hồ,” cho nên hôm nay, chưa đến một trăm năm, mà việc trồng người của “bác” đă có kết quả “khả quan,” đưa đất nước vào chỗ lụn bại, tha hóa. Muốn gieo lại hạt giống tốt th́ phải quét sạch, khai quang, đào xới lại cả khu vườn, thay đất mới, và phải mất trăm năm nữa, con người hôm nay mới trở lại được cái tử tế, văn hóa, chỉ mong được tương đối như người miền Nam trước 1975, hay nói xa hơn là cả cái thời Pháp thuộc.


Chúng ta phải thẳng thắn nh́n vào sự thật đau ḷng, đừng mang ảo tưởng quê hương giàu đẹp, văn minh, trí tuệ, có ai đụng vào th́ giăy lên như đỉa phải vôi, kêu la là “chống phá tổ quốc, tay sai ngoại bang, thù nghịch với nhân dân !”

 

Huy Phương

 

 

 

 

 

Trang Chính     Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Phỏng Vấn     Văn Học Nghệ Thuật     Tham Khảo