Bước đường cùng

 

 Huy Phương

 

 

“Bạn ơi, nguồn thảm sầu kia bởi

Số phận hay do chế độ này!”

 

(Vú Em-Tố Hữu)

 

Ngày 15 Tháng Tám, “Bộ Thông Tin và Truyền Thông Việt Nam” ra quyết định đ́nh bản 3 tháng báo điện tử Trí Thức Trẻ và phạt 207 triệu đồng v́ ngày 12 Tháng Tám báo này đă đăng một bài có tựa đề là “Gái miền Tây và 3 chữ 'N' nổi danh thiên hạ” của tác giả Trai Toàn Cầu.

 

 

Một cô gái quảng cáo bia Anchor của Singapore tại Hà nội.

 

 

Ba chữ N đó là Ngoan, Ngon và Ngu. Bài này xem như đă vi phạm luật báo chí và chính ban biên tập đă ngỏ lời xin lỗi độc giả v́ đă “gây nên sự tổn thương sâu sắc cũng như tạo cảm giác xúc phạm tới nhiều phụ nữ Việt Nam.”


Thật ra chuyện Ngoan, Ngon và Ngu không lạ ǵ với lời nói ngày xưa dùng để khuyên những người đi chọn vợ.


Ngoan nói về tính t́nh, ai lại không thích có một người vợ ngoan.


Ngon nói về thể chất và h́nh dáng bên ngoài, trắng da dài tóc, có nhan sắc, v́ không ai muốn chọn vợ xấu.


Ngu nói về kiến thức. Phải ngu hơn chồng mới phục chồng, và không lấn lướt muốn dạy chồng. Không ǵ chán bằng cảnh ông chồng mới mở miệng phát biểu một câu th́ vợ đă nói, “Chuyện này em biết rồi!” Vậy th́ nên chọn một người vợ “ngu” hơn ḿnh.


Nhưng ở đây bài báo lại dùng chữ “ngu” để vơ đũa cả nắm, cho con gái miền Tây ngây ngô và ngu muội, “năo ngắn,” thiếu văn hóa. Tác giả cho rằng, “Về độ 'ngon,' độ 'ngoan' th́ tôi dám quả quyết không gái miền nào địch được gái miền Tây. Nhưng c̣n về độ 'ngu' th́ phần lớn gái miền Tây cũng là những cô gái 'ngu dốt' vô đỗi!” 


Không phải bây giờ, mà trước đây báo chí Việt Nam đă có những bài báo chỉ trích cay nghiệt con gái “Bắc Kỳ,” và rồi nay, những người “phụ nữ miền Tây” bị tổn thương v́ sỉ nhục là ngu đần!


Cộng sản coi là đă “thống nhất được đất nước” nhưng ḷng người th́ ly tán, nhất là sau cuộc đổi đời 30 Tháng Tư, 1875, dân miền Bắc ồ ạt vào Nam lập nghiệp, được ưu tiên nâng đỡ trong việc lập nghiệp, chiếm đất, phá rừng, bây giờ ở Việt Nam đi đâu mà không nghe tiếng nói Bắc Kỳ 75. Người miền Nam chẳng ưa ǵ dân Bắc vào Nam trong tư thế kẻ thắng trận chiếm đóng, người miền Bắc tuy coi miền Nam là vùng “tạm chiếm, bị bóc lột”, nhưng gần như ganh tỵ v́ choáng ngợp trước cảnh đời sống an nhàn, sung túc của dân Nam. 


Người miền Trung và miền Bắc thường có quan điểm cho rằng “người miền Nam là hời hợt, nông nổi, thiếu sâu sắc, không có căn bản văn hóa, mối giềng ràng buộc với họ hàng, làng nước”. Điều này dư luận thường dùng để làm câu giải đáp cho việc “lấy chồng Đài Loan” của con gái Việt Nam mà các thiếu nữ miền Tây đă dẫn đầu trong vài chục năm qua.


Những nhận xét về “gái miền Tây” lâu nay khá nặng tay. Một cán bộ của “Đại Học Tôn Đức Thắng” nhận định... “nhiều người dân ở vùng này chây lười nên không nhận thấy tầm quan trọng của tri thức!” Một bài khác trong Vnexpress cho rằng, “... đàn bà con gái chỉ biết đi làm gái tiếp thị bia, massage!” Và chỉ nội cái nhan đề trong Vitalk.vn, “Gái miền Tây lười, ít học và muốn một bước lên bà chủ!” cũng đủ là một điều xúc phạm chung cho cả một tập thể.


V́ đâu nên nỗi?


Người đổ lỗi tại văn hóa, hoàn cảnh thiên nhiên ưu đăi mà không hề ai dám nói đến cơ chế xă hội và những ǵ là trách nhiệm của kẻ cầm quyền trong bao nhiêu năm nay. Một ông trưởng khoa trưởng một đại học lớn như Đại Học Khoa Học Xă Hội và Nhân Văn đă xác định ... “nền giáo dục ở Đồng Bằng Sông Cửu Long c̣n quá yếu, đặc biệt với phụ nữ, đă đưa đến những hệ lụy trên!” Vậy th́ thưa ông, chủ trương này từ đâu đến và sao không nghe ông than trách việc khách sạn, sân golf, nhà hàng đặc sản hay cho ngoại nhân cho thuê đất để đẩy dân vào chỗ khốn cùng để con gái họ phải thoát ra cảnh nghèo, vươn qua biên giới để mong mỏi có một đời sống tươm tất hơn.


Cũng không nghe ai nói, “trước Tháng Tư, 1975, con gái miền Tây toàn là dân đi bán bar, làm sở Mỹ hay làm điếm hay đi lấy chồng Đài Loan”. Điều ǵ đă biến đổi đất nước nói chung và con gái miền Tây lâm thảm cảnh này. 


Có quư vị trí thức nào bỏ ra chút thời giờ để nghiên cứu xem xứ nào đàn ông Việt Nam đầu quân đi bán sức lao động xứ người, và v́ sao Nghệ Tĩnh và Quảng B́nh lại lắm người bỏ ruộng bỏ vườn “đăng kư” đi làm thuê để thoát khỏi cảnh nghèo đói. Không lẽ quư vị lại đổ tội cho chây lười, ít học hay chối bỏ quê hương nghèo khổ, truyền thống của mảnh đất này là thích đi làm “bồi,” hay sợ phạm đến mảnh đất “thiêng” mà không dám nói.


Một sự thật đau ḷng là nhạc sĩ Tuấn Khanh, ở trong nước, trong blog của ông đă nói lên một điều, đáng lư phải làm cho chính quyền trong nước đỏ mặt. Các hội gọi là phụ nữ, các tổ chức nhân quyền vẫn thường có thói quen báo cáo tốt, đề cao thành tích, vẽ vời h́nh tượng người phụ nữ Việt Nam, nhưng có đất nước nào đă ở trong thời kỳ ḥa b́nh, độc lập mà thân phận phụ nữ bọt bèo, trôi giạt khổ đau như người con gái Việt Nam?


Sự thật là trong xă hội này, người phụ nữ bị đánh giá thấp, không hề được bảo vệ, che chở bởi công lư.


Những vụ án có liên quan về phụ nữ từ trước đến nay, phần đông phụ nữ đều bị thiệt tḥi v́ các loại đàn ông bên nguyên hay bên bị đều là loại nô bộc trung thành với đảng và nhà nước, và phụ nữ Việt Nam được xem không hơn một món đồ chơi.


Khi nói chuyện về đời sống của các cô gái miền Tây đi lấy chồng xứ người, blogger Tuấn Khanh được biết một sự thật rất là chua chát, nếu c̣n chút lương tri, hẳn các hội phụ nữ ở Việt Nam và cả cái cơ chế công an, cảnh sát xă ấp phải hổ thẹn. Khi hỏi về chuyện chồng Đài Loan đánh đập, một cô gái đă cười hồn nhiên nói:

“Không phải ai cũng bị như vậy, báo chí nói quá. Nhưng nếu như có bị đánh ở Đài Loan, tụi em c̣n được báo chí xứ đó lên tiếng giùm, chứ ở Việt Nam, lấy một ông chồng say xỉn rồi bị đánh chết cũng không ai lo cho ḿnh.”


Ở đây chúng tôi không nhắc đến một loại kỷ luật chỉ có trong xă hội Việt Nam là cấp lănh đạo thông tin, một loại “Ông Kẹ” mang hơi hướng “đảng,” có thể làm t́nh, làm tội bất cứ cơ quan truyền thông nào khi họ cảm thấy bất như ư. Bài báo “ba N” có thể gây phẫn nộ cho quần chúng, thậm chí có thể kư giả bị bao vây hay ṭa soạn bị đốt nhưng không thể v́ lư do ǵ mà chính quyền phạt tiền hay đ́nh bản. Phải chăng đây chỉ là một thái độ khúm núm, sợ mất ḷng, v́ trong Bộ Chính Trị hiện nay có bao nhiêu vị có mẹ, có em, có con là “gái miền Tây!”


Lên án ai đó là một công việc dễ dàng, nhưng đi t́m nguyên nhân mà và sự thật là một việc khó! Không dễ dàng như một vị tiến sĩ xă hội học, đảng viên CSVN, đă nhận định rằng do ít ư thức về đức hạnh mà phụ nữ Nam Bộ thường hay lấy chồng ngoại (TK). Vậy th́ ở Hà Nội, hoa hậu, sinh viên đại học có tên trong đường dây “gái gọi,” tan trường là lên giường, chắc không phải lư do là đức hạnh!


Ba chữ Ngoan, Ngon và Ngu chưa đủ yếu tố để đưa người con gái miền Tây vào hoàn cảnh mà các “đạo đức gia” hay “đạo đức...giả” tha hồ bới móc, nói xấu. Quư vị cũng không nên quên một chữ N nữa, là chữ Nghèo khiến cho phụ nữ miền Tây phải lâm vào cảnh đi lấy chồng xa, hay chỉ biết đi làm gái tiếp thị bia, massage. Dân nghèo mạt, nhặt rác mỗi ngày không kiếm nổi tới $2, trong khi cán bộ công quyền giàu bạc triệu đô la, ăn xài huy hoắc bạc tỉ là ưu điểm của một chế độ XHCN chăng?


Miền Tây “gạo trắng nước trong” ngày nay như thế nào? Báo Hậu Giang đưa tin: “Dân khổ v́ 'ba không.' Người dân tại các tuyến dân cư trên những con kênh mới h́nh thành ở xă Vĩnh Tường, huyện Vị Thủy, tỉnh Hậu Giang, đang sống trong t́nh trạng 3 không: không nước sạch, không điện, không đường bộ. Trẻ em đến trường rất khó khăn, vậy th́ sao cho là dân kém học vấn. Dân Hậu Giang c̣n nghèo, chỉ mỗi ấp 8 xă Vĩnh Viễn, huyện Long Mỹ, đă có 87 hộ nghèo có hoàn cảnh khó khăn, trong đó có 28 hộ nghèo không có đất sản xuất.” Vậy th́ động lực nào đă xô đẩy hàng vạn cô gái miền Tây đi lấy chồng ngoại, nên câu nói “không có tiền th́ 'cạp đất' mà ăn,” đâu có ǵ là quá đáng?


Ở đâu có câu chuyện bà Phạm Thị Lài, 52 tuổi, cùng con gái là Hồ Nguyên Thủy, 33 tuổi, với thân thể trần truồng không một mảnh vải che thân, phản đối chính quyền đă cướp đất để bán cho một công ty ngoại quốc trong dự án “Khu dân cư Hưng Phú,” sau khi chồng và cha của họ đă v́ quá phẫn uất uống thuốc rầy tự tử! Hai mẹ con bà Lài “đă bị đám vệ sĩ lôi trên cát, băi cỏ và các đống vật liệu trong t́nh trạng khỏa thân dưới cái nắng gay gắt.” Đó chính là câu chuyện “hổ thẹn” nhất của đất nước trong năm 2012 xảy ra tại miền Tây, nơi mà một tờ báo “vô đạo” ngày nay đă lên án là cái xứ lười, ngu và con gái chỉ muốn đi bán bia, hay hành nghề massage. 


Hổ thẹn không phải nơi hai mẹ con đă phơi bày cái chỗ đáng giấu của đàn bà, vũ khí yếu đuối cuối cùng phải đem ra để tấn công vào khuôn mặt quá dày, trâng tráo của chế độ, mà xấu hổ rơi về phía cường quyền, đă toa rập với xă hội đen, các thế lực đồng tiền, với sự trợ thủ của ngành công an đẩy người dân vào bước đường cùng.


Xin các nhà nghiên cứu văn hóa, các khoa bảng, trí thức hiện đang giữ các vai tṛ quan trọng trong các trường đại học hay trung tâm nghiên cứu, thích chuyên bố, rao giảng thứ kiến thức cổ lỗ, xin đừng ôm măi cái “năo trạng” mà danh từ hiện nay, người Việt trong nước đang dùng là “năo ngắn,” đi t́m và đổ lỗi cho văn hóa, địa dư và những nguyên nhân xa cho cái “nghèo,” cái “ngu” của gái miền Tây, hầu hết là để biện minh cho t́nh trạng hư đốn của chế độ.


Thân “vú em” năm xưa làm sao nhục nhă, khốn khổ bằng chuyện con gái Việt Nam đi làm gái mại dâm mười phương bây giờ, nên chưa lúc nào tôi thấy hai câu thơ của Tố Hữu thấm thía như hôm nay:

“Bạn ơi nguồn thảm sầu kia bởi

Số phận hay do chế độ này!”

 

Huy Phương

 

 

 

 

 

Trang Chính     Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Phỏng Vấn     Văn Học Nghệ Thuật     Tham Khảo