Đôi Ḍng Về Một Ngày Khó Quên
30 tháng Tư 1975


Hoàng Vi Kha

 


- Một biến cố kinh hoàng của lịch sử Việt Nam

- Một bước ngoặt đau thương của dân tộc Việt Nam

- Một thảm cảnh hăi hùng làm kinh động toàn thế giới


Cuốn theo ḍng chảy oan nghiệt của số phận hàng triệu con người là những tan thương, mất mác, chia ĺạ Cuồn cuộn trong ḍng kinh hăi của nhân loại là những giọt nước mắt chảy dài, nóng hổi, thầm lặng nhỏ xuống trên mănh đất Việt Nam...


Kẻ chiến thắng hăng máu, thẳng tay chà đạp tất cả, hủy hoại trọn vẹn sức sống của đất nước và con người.


Kẻ thất bại nhục nhă, u sầu trong những trại giam khắp nước, run rẩy trên những miền đất hoang vu, hoặc cúi đầu nuốt lệ sống cho xong 1 kiếp lỡ làng ....


Nam Kỳ khởi nghĩa tiêu công lư.

Đồng Khởi bùng lên mất tự do.


30 tháng 4, 1975


Ngày đánh dấu sự sụp đổ của một miền đất đại diện cho dân chủ, tự do. Lịch sử được viết tiếp bằng nước mắt của hàng triệu người dân Việt nam!


Bóng đen buông xuống

Rờn rợn màu tang tóc, thê lương trên những “ Vùng kinh tế mới “, những trại tù tập trung ngụy danh “Trại cải tạo”


Màu đỏ loang đầy - Màu của máu hàng ngàn sinh linh đồ thán đẫm ướt lá cờ của một chủ nghĩa phi nhân bản, độc tài, thống trị bằng bạo lực của “chuyên chính vô sản”, bởi những cái đầu rỗng tuếch, đần độn, không c̣n ǵ khác ngoài ḷng tham vô đáỵ!


Cho nên, Việt Nam điêu tàn.

V́ thế, người Việt lầm than.


Phật, Chúa cũng phải bùi ngùi, sống cùng thân phận lặng câm.


Dăy đất h́nh chữ S nằm ven bờ Thái B́nh Dương từ dạo đó đă khô cằn dần, rụi tàn theo năm tháng, ứ đọng lại thành những nỗi đau khôn nguôi ...


Sợ hăi, khủng hoảng bởi màn đêm của một chủ nghĩa phi nhân bản mà hàng vạn người Việt đă liều chết, t́m đủ mọi cách để ra đi, để chạy trốn cái “ Thiên đường đỏ “ đó... Trong muôn vàn phương cách, vượt biển là h́nh thức phổ biến nhất, để rồi, nhân loại có thêm hai tiếng gọi Boat People.và trang sử Vietnam, ngỡ ngàng định nghĩa và kể về... Thuyền Nhân.


Những chiếc ghe bé nhỏ dũng cảm chẻ sóng đại dương ra đi t́m tự do đă làm rung động quả tim của hàng triệu người trên thế giới Họ nh́n thuyền nhân Việt nam bằng cặp mắt thán phục và thương cảm. Nhưng mấy ai trong họ hiểu được nổi đau sâu kín của những người bỏ nước ra đi.


Trên những mảnh đất tạm dung, mang thân phận của loài tầm gởi, trong tâm trí của mỗi người xa xứ là h́nh bóng của một Việt nam, với đầy ắp những kỷ niệm dấu yêu.


Có mấy ai hiểu được những ánh mắt u uất, sâu thẳm thẳm đằng sau những lớp rào kẽm gai tại các trại tị nạn răi rác khắp vùng Đông Nam Á.


Họ t́m ǵ ? Họ nh́n về đâu ? Quá khứ hăi hùng. Tương lai mù mịt ! Cuộc đời chỉ biết thả trôi theo số phận, phủ phàng và nghiệt ngă.


Những chiều nh́n dáng mẹ ngồi trong công viên nơi xứ lạ Mẹ nghĩ ǵ khi đáy mắt mẹ long lanh giọt lệ Một quê hương xa thẳm ? Những mất mát vô bờ ? Những cam phận đau ḷng ?


Những mai sau c̣n chưa biết được ? hay một niềm mong “ Lá rụng về cội “ ? Ở nơi đây, dáng mẹ vẫn gầỵ Biết bao giờ mẹ lại sẽ cười vui như những mùa Xuân nào trên đất Việt dấu yêu ?


Mái tóc cha thêm bạc. Bóng dáng người vẫn lặng lẽ bên ḍng đời cuồn cuộn chảỵ Có lúc trong cơn mơ, tiếng la vẫn c̣n hoảng hốt khi lạc bước trở về trong lớp tường cao của trại “cải tạo”. Có khi trong một chiều, chợt nghe tiếng thở dài ăo năo, tay buông xuôi tờ thư báo tin một chiến hữu vừa qua đời ...


Gặp em gái một chiều bên biển vắng. Em ngồi trên ghềnh đá. Đôi mắt dơi về một phương xa. Sóng biển vỗ ướt cả cánh chim lạc đàn, và em khóc. Dẫu rằng ngày hôm nay em đă là một vị cử nhân, dẫu rằng ngày hôm nay em đă không c̣n là một đứa bé gái bơ vơ tại trại tị nạn, nhưng em vẫn c̣n là em, vẫn c̣n là một cô gái Việt Nam bất hạnh ôm trong ḷng vết thương kinh hoàng của một ngày vượt biển!


Phải, để t́m đến tự do, để có được cuộc sống tạm dung nơi đây, mỗi con người trong chúng ta đă phải trả những cái giá rất đắt, những mất mát mà có lẽ suốt cuộc đời này, không bao giờ c̣n kiếm lại được...


30 tháng 4, 1975


Một bài học tang thương !


Chúng ta đă phải trả những cái giá quá cao cho bài học về Tự Do, và Dân Chủ


30 tháng 4, 1996


Hơn ba mươi tám năm qua, vết thương vẫn c̣n âm ỉ đau. Làm ǵ đây hỡi các bạn ơi, để cho nổi đau ấy sẽ được xoa dịu và lành lặn ?


Trên quê hương yêu dấu, lũ quỉ đỏ vẫn c̣n thống trị! Chúng hô hào rằng chúng “đổi mới”, rằng chúng “hoan nghênh bắt tay, hoà hợp hoà giải”. Chúng “mở cửa cho kiều bào các nơi trở về để cùng nhau xây dựng lại quê hương” !


“ Xây dựng lại quê hương “ ? hay góp phần nuôi sống lại cái chủ nghĩa đang giẫy chết ?


Nhửng kẻ tự vỗ ngực là “ Đỉnh cao của trí tuệ “ nếu quả thực là “ sáng suốt “ th́ có cần đợi chi đến ngày hôm nay mới hô hào “đổi mới” và “hoà giải dân tộc” ? Chẳng qua, bọn chúng đang khủng hoảng, đang chết dần, chết ṃn. Cuống lên th́ làm bậy ! Xưa kia hăng hái chửi “Đế quốc Mỹ và bè lũ tay sai bán nước “ Ngày nay, rối rít đón chào “ Việt kiều yêu nước “, xông xáo cắt đất cho thuê, “xuất khẩu” sức lao động” cốt để làm vui ḷng các quan thầy tư bản.


Chúng khôn lanh, nên chúng mang quê hương và đồng bào ra để làm mềm ḷng những người Việt tại hải ngoạị “Máu chảy ruột mềm ! Lá lành đùm lá rách” ! Với những tư tưởng đạo đức dân tộc vốn đă ăn sâu vào ḷng từng người dân Việt, th́ làm sao chúng ta không xót xa trước những thảm trạng điêu tàn của quê hương và dân tộc. Trở về, phải trở về giúp đỡ... nhưng như vậy th́ chẳng khác nào chúng ta gián tiếp giúp cho cái chủ nghĩa kia hồi phục lại và liệu rằng khi nó đă hồi phục lại, nó có c̣n ngoan ngoăn “hoà hợp hoà giải” như hiện giờ không?


30 tháng 4, 2014


Ba mươi chín năm rồi các bạn ạ ! Tuổi trẻ chúng ta nghĩ ǵ và làm ǵ đây ?


Sứ mệnh của tuổi trẻ chính là Quang Phục Quê Hương bằng chính sức lực và tài trí của ḿnh. Suốt chiều dài lịch sử Việt Nam, những thời đại độc lập, “tự trị” thật quá ít ỏi ! Đau ḷng thay khi chúng ta, với thân phận là một nhược quốc, phải chịu sự ảnh hưởng và chi phối của các nước ngoại bang.


Chúng ta phải nổ lực lên các bạn ạ

Học hỏi và nung nức ḷng yêu quê hương.


Mang những hiểu biết của chúng ta chia sẻ cho tuổi trẻ tại Việt nam, đón nhận những tâm tư của tuổi trẻ trong nước, để một ngày gần đây, tuổi trẻ hải ngoại và tuổi trẻ tại Việt Nam sẽ hợp nhất thành tuổi trẻ dân tộc, lật đổ đi “ngai vàng” thống trị của cộng sản, cùng đem lại hoà b́nh, hạnh phúc cho quê hương và đồng bào ...


Chừng đó, vết đau của ngày 30 tháng Tư, có thể sẽ phần nào được tẩy xóa



Hoàng Vi Kha

 

 

 

 

Trang Chính     Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Phỏng Vấn     Văn Học Nghệ Thuật     Tham Khảo