Ông Lê Nguyên Long KHÔNG viết bài “Bất đắc dĩ khơi lại đống tro tàn”

 

Hàn Giang Trần Lệ Tuyền

 

 

Như quư độc giả đă đọc rất nhiều bài của những đảng viên Cộng sản Việt Nam, dù công khai hay núp bóng dưới nhiều h́nh thức với những câu chuyện hoàn toàn xuyên tạc, bịa đặt, những điều không hề có, để mong “hạ” cho được Thanh Danh của Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm.

 

Thế nhưng, những người có kiến thức, th́ chắc chắn phải biết những kẻ ấy là ai. Người viết bài này cũng vậy, nên xét thấy không cần phải lên tiếng. Tuy nhiên, riêng với bài: “Bất đắc dĩ khơi lại đống tro tàn” mà ai đó đă kư tên là “Lê Nguyên Long”, th́ người viết tự thấy phải viết lên những sự thật. Chỉ một lần. Một lần mà thôi, v́ nội dung bài ấy, có một đoạn như sau:

 

“Thiết tưởng kẻ viết cần tŕnh bày rơ là Quốc Dân Đảng miền Trung lúc đầu ủng hộ ông Diệm tích cực. Họ đă lên án Nguyễn Văn Hinh và ủng hộ ông Diệm để chống Cộng. Họ đă có cán bộ giữ chức vị Tỉnh trưởng và Quận trưởng ở hai tỉnh lớn Nam Ngăi (Quảng Nam Tỉnh trưởng Lê Trung Chi, Quảng Ngăi Phạm Đ́nh Nghị)”.

 

Chỉ cần một trích đoạn ở trên, th́ tôi đanh thép minh định rằng:

 

Tôi biết rơ ông Lê Nguyên Long dù từng là Trưởng ty Thông tin Quảng Nam, nhưng Ông không viết bài nào; bởi, Ông thường nói với tôi, nguyên văn:

 

“Tui không có năng khiếu diết dăn, nên không diết được. D́ dậy, tui kể lại những chiệng chi tui biết; trong đó, có chiện tui đă bị Phật giố bắt giom ở trong chùa Phổ Đà, th́ tui kể cho cô nghe, để cô diết ra cho thiện hạ biết…”

 

(“Tui không có năng khiếu viết văn, nên không viết được. V́ vậy, tui kể lại những chuyện chi tui biết; trong đó, có chuyện tui đă bị Phật giáo bắt giam ở trong chùa Phổ Đà, th́ tui kể cho cô nghe, để cô viết ra cho thiện hạ biết…)

 

Nghĩa là, ông Lê Nguyên Long không hề viết ra bất cứ một bài nào hết. Chính v́ vậy, cái bài “Bất đắc dĩ khơi lại đống tro tàn”, th́ chắc chắn đă do một tay nào đó viết ra, rồi kư tên là “của ông Lê Nguyên Long”.

Trước hết, tôi cần phải nói rơ: Tỉnh Quảng Nam không hề có ông “Tỉnh trưởng Lê Trung Chi”.

 

Vào thời kỳ ông Lê Nguyên Long làm Trưởng Ty Thông tin, thuộc quyền của Tỉnh trưởng Quảng Nam, là cựu Giáo sư Nguyễn Hữu Chi, th́ ông Lê Nguyên Long làm sao có thể viết: Quận trưởng ở hai tỉnh lớn Nam Ngăi (Quảng Nam Tỉnh trưởng Lê Trung Chi, Quảng Ngăi Phạm Đ́nh Nghị)”.

 

Ông Lê Nguyên Long đă bị “Phật giáo quyết tử” bắt giam như thế nào:

 

Tôi xin nói rơ: Trong cuộc bạo loạn bàn Phật xuống đường tại miền Trung: Mùa hè 1966 - ông Lê Nguyên Long là Trưởng ty Thông tin Quảng Nam đă bị Phật giáo Ấn Quang bắt trong lúc đang lái chiếc Vespa chở cựu Giáo sư Nguyễn Hữu Chi, Tỉnh trưởng tỉnh Quảng Nam, (Ông Nguyễn Hữu Chi, sau 30/4/1975, đă di tản sang định cư tại Hoa kỳ), trên đường từ Quảng Nam về Đà Nẵng, vừa đi đến ngă ba Duy Tân, Đà Nẵng, th́ bị “Phật giáo Quyết tử” chặn bắt cả hai vị. Sau đó Giáo sư Nguyễn Hữu Chi và ông Lê Nguyên Long bị đưa vào “chùa” Phổ Đà tức Phật Học Viện Trung Phần ở số 340, đường Phan Châu Trinh, Đà Nẵng, là nơi giam giữ nhiều tù nhân nhất, ngoài ra cũng có nhiều “chùa” cũng đă trở thành nhà tù như “chùa” Tam Bảo Tự ở số 323 đường Phan Châu Trinh Đà Nẵng.

 

Và tôi vẫn nhớ, có một lần, ông Lê Nguyên Long đă gọi cho tôi, và nói:

 

“Thời gian ni cô đừng gọi số năm năm chín hai năm hai tám chín bảy bảy (559) 2528977 của nhà tui, v́ tui không có ở nhà, tui đi tham dự Đại hội Thống nhất Việt Nam Quốc Dân Đảng. Vậy, cô hăy gọi số điện thoại của cầm tay của tui, th́ tui sẽ kể cho cô nghe những chuyện mà cô không được biết, để cô viết bài, chứ không mai mốt, thế hệ trẻ sẽ không biết được những biến cố của một giai đoạn lịch sử”

 

Và đây là những lời của ông Lê Nguyên Long đă kể với tôi về chuyện ông đă bị “Phật giáo quyết tử” bắt giam ông như sau:

 

  “Tui không biết con số chính xác là tại chùa có bao nhiêu người, nhưng tui biết chúng tui mỗi pḥng có bảy mươi người, mà các pḥng của nhà tăng tại chùa Phổ Đà th́ nhiều, v́ chùa này là Phật Học Viện Trung Phần mà, nên nó lớn lắm mà đều kín chỗ hết, chúng tui nằm sát nhau rất chật chội, v́ mùa hè nên nóng lắm, ai cũng đều phải trải chiếu nằm trên nền xi măng, lại bị muỗi đốt kinh khủng v́ không có mùng, không được mặc áo quần dài, không có dép, không có khăn tắm, khăn mặt, không có xà pḥng, không có kem và bàn chải đánh răng, không có cái ǵ cả ngoài bộ đồ lót trên người và chiếc chiếu, nghĩa là chúng tui đă sống như người ở thời tiền sử. C̣n cách hỏi cung của mấy ổng th́ ghê gớm lắm, v́ mỗi lần hỏi cung là mỗi lần chúng tui đều bị tụi nó oánh, mà tụi nó có hỏi cung chi mô, nó kêu từng người ra các pḥng khác để nó oánh cho đă thôi, khi về pḥng người nào cũng giống như cái mền rách. Trời ôi! tụi nó tàn ác lắm, nó oánh, nó oánh tụi tui, nó oánh (nó đánh) từ trái sang phải, chúng tui tưởng đă bỏ xác trong chùa Phổ Đà rồi chớ. Nhưng chưa hết mô c̣n thêm một nỗi kinh hoàng hơn nữa là trước các cửa sổ các pḥng đều có treo lựu đạn với lời tuyên bố của Quân Đoàn Vạn Hạnh: Đ.M, nếu Thiệu-Kỳ mà đưa quân vào đây là chúng tao bung lựu đạn cho chúng mầy chết tan xác hết”.  

Nên biết, trong cuộc bạo loạn bàn Phật xuống đường tại miền Trung, mùa Hè 1966, ông Lê Nguyên Long, Trưởng ty Thông tin Quảng Nam, chở Tỉnh trưởng Nguyễn Hữu Chi trên chiếc Vespa về Đà Nẵng, có đem theo một “Bản Tuyên Cáo” của Ông Tỉnh trưởng Quảng Nam Nguyễn Hữu Chi, nội dung lên án Phật giáo Ấn Quang nổi loạn cướp chính quyền miền Trung, và để cùng với Tướng Nguyễn Cao Kỳ và Đại tá Nguyễn Ngọc Loan dẹp loạn Phật giáo, v́ có kẻ “nội ứng” báo cho Phật giáo biết) nên mới bị “Phật giáo Quyết tử” vây bắt và giam giữ tại “Chùa” Phổ Đà.

 

 Người viết xin nhắc lại, ngày 16-4-1966, Phật giáo Ấn Quang đă vây bắt Thiếu tá Mai Xuân Hậu, Quận trưởng Quận Ḥa Vang, Quảng Nam, và đồng loạt tấn công các trụ sở đảng phái, bắt hàng trăm viên chức chính quyền và các cán bộ của VNQDĐ, cả “Kỳ Bộ Trung Việt” do cụ Nguyễn Đ́nh Lương lănh đạo, và cả “hệ phái” VNQDĐ do cụ Vũ Hồng Khanh lănh đạo (ông Lê Nguyên Long cũng là VNQDĐ) đồng thời Phật giáo Ấn Quang cũng tấn công Trụ sở Liên hiệp Nghiệp đoàn Lao công ở số 15 B đường Thống Nhất, Đà Nẵng, bắt ông Trần Ḥa Tổng thư kư Liên hiệp Nghiệp  Đoàn cùng các nhân viên đem giam vào chùa Phổ Đà, và c̣n quá nhiều người mà tôi không làm sao kể hết.

 

  Cũng trong thời gian này, Phật giáo Ấn Quang đă tấn công quân nhân và đốt các xe của quân đội Hoa Kỳ. Một trường hợp đă có rất nhiều người biết đó là tại đầu đường Bạch Đằng, trước Cổ viện Chàm nh́n sang Trường Trung Học Sao Mai, khi đó một chiếc xe Jeep nhà binh trên xe có hai Sĩ quan, một Hoa Kỳ và một Đại Hàn vừa chạy trờ đến, th́ “Đ̣an Thanh niên Phật tử Quyết tử” xông ra chặn đường và lôi hai Sĩ quan này xuống đất, hai Sĩ quan này hốt hoảng kêu cứu th́ liền bị đám này túm cổ áo và đánh hội đồng, cùng lúc tưới xăng vào xe và châm lửa đốt. Khi ngọn lửa bốc cháy, th́ có nhiều người là nhân viên và khách trọ từ khách sạn Moderne do Phu nhân Trung tá Trần Nguyên An làm chủ đă chạy ra giải vây, lợi dụng lúc đó Phu nhân Trung tá Trần Nguyên An đă kéo cả hai Sĩ quan này chạy vào khách sạn che giấu. Sau đó Bà đă t́m cách đưa họ trở về đơn vị.

 

Theo người viết, có lẽ quư độc giả, có nhiều vị đă biết Cụ Đoàn Thêm đă viết qua :”Việc từng ngày: “Phật giáo bắt giam Quận trưởng Ḥa Vang”; nhưng v́ Cụ viết theo những báo cáo từ Đà Nẵng – miền Trung, nên người báo cáo cũng như Cụ không biết tên của Ông Quận trưởng Ḥa Vang, nên không thể ghi vào.

 

Ngày đó, tôi đă đọc, và thấy thiếu sót, nên chính tôi đă viết rơ Quận trưởng Quận Ḥa Vang là Thiếu tá Mai Xuân Hậu, qua bài: “Đà Nẵng Những Ngày Tang Thương, đă đăng trên Bán nguyệt San Văn Nghệ Tiền Phong số 568, từ ngày 16 đến ngày 30/09/1999 – Từ trang 20, (đăng trọn 05 trang).

 

Tôi cũng biết một cách rất rơ, ông Lê Nguyên Long, Trưởng ty Thông tin Quảng Nam, cũng là một đảng viên VNQDĐ, nhưng không phải “là một lănh tụ Việt Nam Quốc Dân Đảng tại miền Trung” như ai đó đă viết, rồi kư tên là Lê Nguyên Long. Bởi, ngày xưa, tại miền Trung ai cũng biết cụ Nguyễn Đ́nh Lương mới là “lănh tụ” của VNQDĐ miền Trung, v́ cụ là người đứng đầu “Kỳ Bộ Trung Việt” (VNQDĐ).

 

Sau 30/04/1975, cụ Nguyễn Đ́nh Lương bị vào tù “cải tạo” của Việt cộng. Sau khi ra tù, cụ không đi Mỹ, mà ở lại Việt Nam. Cụ Lương vẫn thường sang Ḥa Lan để thăm con gái và con rể tên Hải, rồi trở về.

 

Tác giả bài: “Bất đắc dĩ khơi lại đống tro tàn” cũng đă viết:

“Với lối tấn công ấy, nhà Ngô đă phá vỡ được chiến khu Ba Ḷng của Đại Việt, nhưng không thể tiêu diệt các chiến khu Quốc Dân Đảng. Thuở đó quân du kích Quốc Dân Đảng Nam Ngăi đă giáng cho chính quyền địa phương Diệm nhiều đ̣n chí tử. Biết rơ không thể tấn công để thủ thắng, cuối cùng Ngô Đ́nh Cẩn, bào đệ ông Diệm, lập kế mời về hợp tác. Làm kế phỉnh gạt, hơn 2000 nghĩa binh Quốc Dân Đảng kéo về với đầy đủ vũ khí và làm lễ hợp tác tại Hội An cuối năm 1956. Nhưng sau đó bọn họ đều bị thủ tiêu và lần lượt bị bắt đi mất tích. (Khi ông Diệm đổ, một số trong bọn họ đă được thả ra, nhưng đều thân tàn ma dại”).

 

 Về “Chiến Khu Ba Ḷng của Đại Việt”, v́ tôi không biết, nên không nói, không viết. Riêng về “Chiến Khu Nam Ngăi”, th́ tôi là dân xă Phước Thạnh (làng Thạnh B́nh cũ) Tiên Phước, nên tôi biết, có những điều do các bậc phụ huynh kể cho tôi rơ, với mong ước cho tôi viết lại, để hậu thế c̣n biết về những biến cố của lịch sử:

 

Chiến Khu Nam Ngăi:

 

“Chiến Khu Nam Ngăi” được đặt chính tại vùng Sơn-Cẩm-Hà, nên c̣n được gọi là: “Chiến Khu Sơn Cẩm Hà”, tức thung lũng giữa ba xă Phước Sơn, Phước Cẩm và Phước Hà. Sau 30/04/1975, đă bị đổi thành “Tiên Sơn, Tiên Cẩm, Tiên Hà”, Quận Tiên Phước, tỉnh Quảng Nam. Chiến Khu này có tên chính thức là “Chiến Khu B́nh Kỳ” (ngoài VNQDĐ, chỉ một số ít người mới biết).

 

“Chiến Khu Nam Ngăi” c̣n có tên là “Đệ Thất Đảng Khu”. “Tư Lệnh Chiến Khu Nam Ngăi - Đệ Thất Đảng Khu” là Ông Nguyễn Đ́nh Thiệp. “Cố vấn Chiến Khu Nam Ngăi - Đệ Thất Đảng Khu VNQDĐ”, là Giáo sư Phạm Thái.

 

Ngoài ra, có rất nhiều người là “đảng viên cao cấp của VNQDĐ” đă có mặt tại “Chiến Khu Nam Ngăi”, mà người đầu tiên, là ông Lê Đ́nh Duyên, con ruột của Bác sĩ Lê Đ́nh Thám. Ông Lê Đ́nh Duyên, cựu Quận trưởng Duy Xuyên, Quảng Nam, là người đầu tiên đem trả con dấu Quận trưởng cho chính phủ, rồi cùng những đảng viên Việt Nam Quốc Dân Đảng khác thành lập “chiến khu” và đă kéo nhau ra “Chiến Khu Nam Ngăi”. Ông Lê Đ́nh Duyên là con ruột của Bác sĩ Lê Đ́nh Thám người Quảng Nam, là một đảng viên kỳ cựu của đảng Cộng sản Việt Nam. Và Bác sĩ Lê Đ́nh Thám theo chỉ thị của đảng Cộng sản Hà Nội đă thành lập ra tổ chức “Gia đ́nh Phật tử”. Điều này, quả thật, không hề sai; bởi v́, nếu không có sự chỉ thị của đảng Cộng sản, th́ chắc chắn Bác sĩ Lê Đ́nh Thám phải bị đảng Cộng sản dùng “Đảng kỷ” tức “kỷ luật đảng” để “trừng phạt” như tất cả những đảng viên Cộng sản khác đă vi phạm “đảng quy”.

 

Tôi cũng biết Cụ Phan Thiệp (cựu Qun trưởng Tam Kỳ, Quảng Nam - VNQDĐ) cũng từng ra “Chiến Khu Nam Ngăi”, nhưng sau đó, đă trở về và là Dân Biểu, cho đến ngày 30/04/1975. Ngoài Cụ Phan Thiệp cùng các vị lănh đạo của Việt Nam Quốc Dân đảng khác đă từng “Ly Khai” ra “Chiến Khu Nam Ngăi” như: Giáo sư-Dân Biểu Trần Công Định và gia đ́nh đă sang Hoa Kỳ, Giáo sư Trịnh Thể khi ra khỏi nhà tù “cải tạo” chỉ 01 tuần sau, th́ qua đời do bệnh tật trong tù “cải tạo”, vợ của Giáo sư Trịnh Thể đă có mặt tại Mỹ, v́ có chồng chết do bị CSVN hành hạ.  Ông Phan Diễn, Bí thư Quận Bộ VNQDĐ, Phó Quận trưởng Hành chánh quận Tiên Phước… (Ông Phan Văn Diễn sang Hoa Kỳ, đă định cư tại Colorado).

 

 

Tại sao VNQDĐ phải rời bỏ “Chiến Khu Nam Ngăi”?

 

Phải nói một cách chính xác, tất cả các vị đảng viên VNQDĐ sau khi rời “Chiến Khu Nam Ngăi” trở về, các vị đều khỏe mạnh, làm việc trở lại và tham chính, chứ không hề có một vị nào “bị bắt, bị thủ tiêu, mất tích, trở thành thân tàn ma dại” như ai đó đă viết trong “Bất đắc dĩ khơi lại đống tro tàn”, mà thật sự, các vị lănh đạo của VNQDĐ của một thời ở “Chiến Khu Nam Ngăi” đă “thân tàn ma dại” sau 30/04/1975, v́ phải vào tù “cải tạo” của Việt cộng mà thôi.

 

Và tôi cũng có cái “may mắn” là đă một thời ở cùng trại tù “cải tạo” với các vị ấy tại “Trại 1”, tức “Trại chính” của “Trại T.154”, tức “Trại cải tạo” Tiên Lănh, Tiên Phước, Quảng Nam.

 

Tôi cũng biết sau khi ra khỏi nhà tù “cải tạo” các vị đă sang Hoa Kỳ theo diện Cựu Tù Nhân Chính Trị. Trước đây, Cụ Phan Thiệp có lên tiếng xác nhận khi tôi viết về Đại tá Lê Cầu không có tự sát vào ngày 30/04/1975, theo Cụ Phan Thiệp, th́ Cụ ra trại tù “cải tạo” cùng ngày với Đại tá Lê Cầu. Tôi ra tù trước Cụ Phan Thiệp, nên không biết Đại tá Lê Cầu ra tù ngày nào.

 

Cụ Phan Thiệp, là một người khả kính, v́ người viết chưa nghe Cụ nói những lời nào thiếu trung thực.

 

Về Việt Nam Quốc Dân Đảng miền Trung, người viết đă biết rất nhiều chuyện không mấy vui vẻ ǵ, kể cả chuyện Tướng Nguyễn Cao Kỳ đă “tặng” cho VNQDĐ miền Trung với số tiền là hai mươi triệu đồng (tiền VNCH), sau khi ra hải ngoại, theo lời của Tướng Nguyễn Cao Kỳ nói. C̣n trước trước 30/04/1975, nhiều người nói: “Ông Nguyễn Cao Kỳ đă cho năm triệu đồng trong biến cố Bàn Phật xuống đường…”

 

Với số tiền này, (người viết không biết chính xác là bao nhiêu) nên có một số người đă xây được một căn nhà kính rất đẹp tại đường Huỳnh Thúc Kháng, Đà Nẵng. Và cũng v́ căn nhà này, mà chủ nhân của nó phải bị rơi vào hoàn cảnh ngậm đắng, nuốt cay… khi từ Mỹ trở về Việt Nam để xin Việt cộng cho lại căn nhà… Nhưng bi thảm hơn, là cũng v́ số tiền này, mà Ông Phan Thuyết, Bí thư Thành bộ Nguyễn Thị Giang, Đà Nẵng, đă bị bắn chết, khi vừa dắt chiếc xe đạp ra khỏi nhà…

 

Người viết biết khá nhiều… Nhưng v́ muốn giữ danh dự cho VNQDĐ, nên tôi không muốn viết ra thôi.

 

Để mọi người biết một cách rơ ràng hơn, người viết muốn nói thêm:

 

Ông Nguyễn Đ́nh Thiệp: “Tư lệnh Chiến Khu Nam Ngăi – Đệ Thất Đảng Khu VNQDĐ” sau khi rời “Chiến Khu” trở về ông vẫn mạnh khỏe, làm việc b́nh thường cho đến ngày 30/04/1975, th́ di tản sang Hoa Kỳ.

 

Giáo sư Phạm Thái: “Cố vấn Chiến Khu Nam Ngăi – Đệ Thất Đảng Khu VNQDĐ”, sau khi bỏ “Chiến Khu” trở về, Giáo sư Phạm Thái vẫn khỏe mạnh, trở thành Bộ Trưởng Thông Tin VNCH, rồi làm “Phó Chủ tịch Trung ương Việt Nam Quốc Dân Đảng” do cụ Vũ Hồng Khanh lănh đạo cho đến ngày 30/04/1975, Giáo sư Phạm Thái cũng phải bị ở tù “cải tạo” ngoài Bắc, sau khi ra tù, Giáo sư Phạm Thái và gia đ́nh đă sang Hoa Kỳ.

 

Có một chuyện khiến cho Giáo sư Phạm Thái phải trốn tránh mọi người tận ở nơi lạnh lẽo, là Ohio, không gặp bất cứ một ai. Đó là những chuyện lúc c̣n ở trong nhà tù của Việt cộng ngoài Bắc. Theo lời tố cáo của Giáo sư Phan Ngô (người được nhiều biết đến với câu chuyện đă “căi lộn” với Tướng Nguyễn Cao Kỳ, người viết xin nhắc lại chuyện xưa, khi Tướng Kỳ nói:

 

“Thưa quư vị, có ông Phan Ngô ở Quảng Nôm, ông ấy muốn théc méc”. Tức th́, Giáo sư Phan Ngô đă “choảng” lại:

 

“Ông là Thủ tướng, mà ông eng nóa như dậy sô. Chửi choa không bèng phoa tiếng. Tui có bô giờ nóa Béc Kỳ rau múng hay chưa?”.

 

(Ông là Thủ tướng, mà ông ăn nói như vậy sao. Chửi cha không bằng pha tiếng. Tui có bao giờ nói Bắc Kỳ rau muống hay chưa?). (người viết cũng xin “dịch” lại giọng Quảng Nam của Giáo sư Phan Ngô, để mọi người hiểu rơ hơn).

 

Sau đó, Tướng Kỳ đă xin lỗi Giáo sư Phan Ngô trước đám đông, v́ tánh hay đùa; nhưng quư độc giả cứ lên net, th́ sẽ thấy có người viết lại câu chuyện “théc méc” này.

 

Trở lại chuyện Giáo sư Phan Ngô đă tố cáo Giáo sư Phạm Thái lúc ở tù Việt cộng ngoài Bắc, thời gian làm ở “tổ rau xanh” Giáo sư Phạm Thái: “Phó Chủ tịch Trung ương VNQDĐ – Bộ Trưởng ty Thông tin VNCH đă làm “ăng-ten” hăm hại anh em cựu tù. Điều này, ngoài Giáo sư Phan Ngô, tôi đă được một người cũng từng làm việc và rất thân cận với cụ Vũ Hồng Khanh, Ông là người Bắc di cư, cũng đảng viên VNQDĐ, từng ở tù chung với Giáo sư Phạm Thái ngoài Bắc. Sau khi ra tù, Ông và gia đ́nh cũng đă sang Mỹ (v́ lư do riêng, xin không nêu tên vị này) kể lại với tôi như sau:

 

“Lúc ông Phạm Thái ở tù, làm ở tổ rau xanh, ông ấy đă hăm hại anh em rất nhiều. Bởi vậy, nên có lần ông Thái đă bị mấy anh em trong trại xúm nhau đánh. Tôi thấy vậy, nghĩ dù sao cũng một thời làm việc với nhau, lại chỗ thân t́nh, nên không nỡ để ông ấy bị đánh, mà tôi là một vơ sĩ, nên tôi chạy tới, đứng dang hai tay ngăn giữa mấy anh em với ông Phạm Thái và xin mấy anh em hăy tha cho ông ấy, chứ không ông Thái bị đánh, không chết, th́ cũng nằm một chỗ rồi. Bây giờ, ông ấy trốn tận Ohio, không dám gặp mặt ai, chỉ có một lần ông đến thăm gia đ́nh tôi. Nhưng lúc này, ông Phạm Thái đă giả vờ bị điếc. Mỗi lần ai gọi điện thoại cho ông, th́ bà vợ cứ nói ông Thái bị điếc không nghe được, nếu muốn nói ǵ, th́ nói với tôi, tôi sẽ nói lại với ông Thái, chắc ông ấy sợ nghe chửi, chứ điếc, làm sao vợ ông nói lại, th́ ông nghe được, mà điếc th́ có máy trợ thính chứ”.

 

Vị này c̣n kể lại nhiều chuyện lúc Giáo sư Phạm Thái ở trong tù “cải tạo” ngoài Bắc nữa. (tôi biết, ngày xưa, trước 30/04/1975, vị này là ân nhân của gia đ́nh Giáo sư Phạm Thái). Nhưng thôi, tôi chẳng nỡ nói thêm, v́ nó quá tồi tệ…

 

Một lần nữa, người viết phải trở lại với ai đó đă viết bài: “Bất đắc dĩ khơi lại đống tro tàn” đă viết:

“cuối cùng Ngô Đ́nh Cẩn, bào đệ ông Diệm, lập kế mời về hợp tác. Làm kế phỉnh gạt, hơn 2000 nghĩa binh Quốc Dân Đảng kéo về với đầy đủ vũ khí và làm lễ hợp tác tại Hội An cuối năm 1956. Nhưng sau đó bọn họ đều bị thủ tiêu và lần lượt bị bắt đi mất tích. (Khi ông Diệm đổ, một số trong bọn họ đă được thả ra, nhưng đều thân tàn ma dại”).

 

Như đă nói ở trên: Những “lănh tụ” của Việt Nam Quốc Dân Đảng của “Chiến khu Nam Ngăi – Đệ Thất Đảng Khu” như ông Nguyễn Đ́nh Thiệp, Giáo sư Phạm Thái, cụ Nguyễn Đ́nh Lương, Cụ Dân biểu Phan Thiệp, Giáo sư Dân biểu Trần Công Định, Ông Phan Diễn, Bí thư Quận bộ Tiên Phước, kể cả Giáo sư Phan Ngô.v…v…đều là những đảng viên Trung ương VNQDĐ đă kể ở trên, th́, Ai ! Ai! đă “bị thủ tiêu và lần lượt bị bắt đi mất tích. (Khi ông Diệm đổ, một số trong bọn họ đă được thả ra, nhưng đều thân tàn ma dại”) ???

 

Về việc rời bỏ “Chiến Khu Nam Ngăi”, th́ chính ông Phan Văn Diễn, Bí thư Quận bộ Tiên Phước, sau khi rời khỏi “Chiến Khu” ông trở về, vẫn khỏe mạnh, chẳng những vẫn làm việc với VNQDĐ như cũ, mà c̣n là Phó Quận trưởng Hành Chánh quận Tiên Phước cho đến ngày 30/04/1975, ông đă vào tù “cải tạo” cùng trại với tôi.

 

Những lời Ông Phan Văn Diễn đă kể với tôi như sau:

 

“Không biết, ngày xưa, các ông lớn, nghĩ sao mà lại chọn vùng Sơn-Cẩm-Hà làm Chiến Khu Nam Ngăi, v́ cái vùng này nó hơi hơi giống cái thung lũng Điện Biên Phủ vậy. Khi chúng tôi vào rồi, mới biết là không có đường ra. Xung quanh đều có Việt cộng. Chúng tôi nằm dưới thung lũng, tới khi hết lương thực, không có cái ǵ để ăn nữa, chúng tôi bị đói kinh khủng, mà mỗi ngày Việt cộng đều vây hăm để tiêu diệt chúng tôi. Lúc đó, chỉ có hai con đường, một là đầu hàng Việt cộng, hai là trở về với Quốc Gia, mà chúng tôi biết, cho dù có đầu hàng Việt cộng, th́ cũng bị chúng giết, v́ Việt cộng rất thù Quốc Dân Đảng, c̣n trở về, th́ v́ danh dự, v́ ḿnh tự ư ly khai, tự ư lập chiến khu chống chính quyền, bây giờ muốn trở về, th́ bị mất mặt, khó quá.

 

Thế rồi, đùng một cái, trời cứu, nên ông Ngô Đ́nh Cẩn lại cho người ra Chiến Khu mời VNQDĐ trở về với chính quyền. Lúc đó, như sắp chết đuối, lại được chiếc phao, nên chúng tôi đă chụp ngay, và quyết định rời bỏ chiến khu để trở về, và chúng tôi đă làm việc trở lại như cũ, rồi tham gia chính quyền. Bây giờ, nếu nhớ lại, không biết các ông lớn có thấy sai khi kéo nhau ra thung lũng Sơn-Cẩm Hà, để rồi suưt phải làm mồi cho Việt cộng ăn thịt hay không?”

 

Đến đây, tôi xin thưa cùng quư độc giả, tôi kèm theo phía dưới bài này, là một bài “Báo” của Việt cộng Quảng Nam đă viết về “Chiến Khu Nam Ngăi”, với mục đích, là để cho quư vị đảng viên Việt Nam Quốc Dân Đảng đọc, để quư vị có thể lên tiếng, v́ nếu không, th́ măi măi, các thế hệ sau này, sẽ chỉ biết, và có thể sẽ “tin” những ǵ mà “báo” của việt cộng đă viết về VNQDĐ ở “Chiến Khu Nam Ngăi”. Bởi, như quư vị đă thấy, các vụ án từ “Cải cách ruộng đất”, “Nhân Văn Giai Phẩm” các nạn nhân đă được rửa oan, mọi sự đă sáng tỏ, nhờ có những người cầm bút chân chính, th́ có lẽ nào toàn thể VNQDĐ mà không có một người nào, có thể làm được việc này.

 

Việt Nam Quốc Dân Đảng cần phải ghi nhớ: Tự ư ly khai, tự ư “Thành lập Chiến Khu Nam Ngăi – Đệ Thất Đảng Khu”, th́ cũng phải tự biết phải chịu trách nhiệm trước lịch sử!

 

Quư vị VNQDĐ đă biết: Vụ án Ôn Như Hầu và vụ án Cầu Chiêm Sơn, Quảng Nam, đă có nhiều người lên tiếng. C̣n câu chuyện của “Chiến Khu Nam Ngăi” do “Báo” của Việt cộng viết, th́ chưa có ai lên tiếng. Đây chính là “Đảng Vụ” và cũng v́ Danh Dự của VNQDĐ. Quư vị có “đâm chém bằng dao phay, đập đầu bằng gậy gộc, sau đó đem xác nạn nhân đến vứt ở vùng giáp ranh, rồi lu loa rằng chính quyền Ngô Đ́nh Diệm sát hại” hay không? Đó là Trách Nhiệm mà quư vị cần phải làm sáng tỏ.

 

 

Tạm kết:

 

Như người viết đă thưa: đối với những bài viết của những người là đảng viên của Cộng sản Việt Nam, dù núp dưới nhiều h́nh thức khác nhau, để viết những điều hoàn toàn bịa đặt, với mục đích để “hạ” cho được Thanh Danh của Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm, th́ có lẽ nhiều người đă biết, kể cả có “chửi” tôi, th́ tôi cũng không cần phải đề cập đến.

 

Tuy nhiên, v́ kẻ viết bài: “Bất đắc dĩ khơi lại đống tro tàn” đă kư tên ông Lê Nguyên Long, một người thân của tôi, nên bắt buộc tôi phải lên tiếng rằng:

 

Những điều ông Lê Nguyên Long đă nói với tôi, cũng như những điều tôi đă nghe, thấy, biết trước 30/04/1975, đă trích dẫn ở trên. Chính v́ vậy, nên những ǵ mà ai đó đă viết ra trong: “Bất đắc dĩ khơi lại đống tro tàn”. Tất cả chỉ là những câu chuyện hoàn toàn bịa đặt, không hề có xảy ra. Bởi, ông Lê Nguyên Long là một người chống Cộng, đă từng đứng về phía chính quyền, để dẹp loạn bàn Phật xuống đường tại miền Trung, ông cũng từng là tù nhân của Phật giáo Ấn Quang tại chùa Phổ Đà, Đà Nẵng, mùa Hè 1966.

 

Nghĩa là, Ông Lê Nguyên Long không hề viết bất cứ một bài nào hết.

 

 

19/11/2016

Hàn Giang Trần Lệ Tuyền

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính