Điểm sách: Bài Thơ Trên Cát của Thi sĩ Trần Quốc Thái

 

Nhớ tới Cố Thi sĩ Trần Quốc Thái (CA)

 

Hải Bằng HDB

 

 

Nhắc tới Thi Sĩ Trần Quốc Bảo (VA), tôi lại nhớ tới cố thi sĩ Trần Quốc Thái (TQT, CA), bạn chí cốt với Trần Quốc Bảo mà tôi có dịp quen biết qua thi sĩ Đào Nguyên (VA).  Chúng tối có bữa cơm do TQB khoản đăi và nghe bác Đào Nguyên ngâm thơ sang sảng.

 

Tôi quen với thi sĩ Trần Quốc Thái qua cố thi sĩ Bùi Trọng Hợp (CA) và đă được TQT tặng cho một bản thảo thi tập Bài Thơ Trên Cát của ông và do đó tôi đă có một bài viết và bài thơ “Xuân Thương” đăng trong Bài Thơ Trên Cát (tr. 228-232).  Chúng tôi có bữa cơm chung.

 

Tôi rất cảm khái khi đọc những câu thơ mở lời của TQT viết cho cha:

Cha ơi!  Con sẽ về

Dựng cờ cho lá cây rừng mở hội

Chặt xích xiềng

Cho toàn dân vùng lên hỏi tội

Loài Cộng nô quên gốc cội Tiên Rồng

Việt Nam măn địa huyết hồng

Nhân dân quằn quại trong ṿng tử sinh (tr.9)

 

TQT bị bịnh tim mà mất. Tập thơ được cháu nội trao lại cho TQB và TQB đă cho in rất trang nhă.  TQB cũng không quên gửi tặng tôi một cuốn.

 

TQT & TQB thật là đôi bạn chí t́nh tri kỷ mà chính TQT thú nhận như vậy.

 

TQT viết: “Nhà thơ TQB với tôi có nhiều duyên nợ, hao hao giống nhau về vóc dáng, tính t́nh, và những gặp gỡ định mệnh trên khắp nẻo đường đời. Hai đứa không chỉ là bạn thơ, c̣n là bạn đồng ngũ, chung đơn vị: Tiểu Đoàn 7, một tiểu đoàn xung kích mang dấu hiệu Đầu Cọp, Khăn Choàng Đỏ …”

 

Thi sĩ TQB cũng vài bài thơ đăng trong tập Bài Thơ Trên Cát (tr.180-206). Bài thơ sau đây đọc nghe thấm thía:

 

Niềm Đau Năm Ngón (36 câu)

Tôi nh́n vào bàn tay

Bao nhiêu tủi nhục hôm nay hiện h́nh

Ô hay có phải tay ḿnh

Bàn tay khói lửa chiến chinh ngày nào

Tay này đă vượt núi cao

Băng rừng, lội suối tiến vào chiến khu

Ngón này nổ súng diệt thù

Ngón này nghiên cứu bản đồ hành quân

Ngón này gọi máy truyền tin

Ngón này âu yếm anh dành cho em…

 

Trong bài “Phiếm Luận về Nghệ Thuật Thơ” (tr.190), TQB viết dí dỏm:

Phê b́nh rất cần cho cơi Thơ.  Nhưng ở đâu cũng có t́nh trạng nhà phê b́nh xứng danh th́ ít mà tiếm danh “Phê B́nh Gia” th́ nhiều.

Gamatov, nhà văn Nga, kể rằng: trong trường đại học viết văn của ông, có 20 nhà thơ, 1 nhà viết kịch, 4 nhà văn theo học. Đến khi ra trường chỉ c̣n có một nhà thơ, một nhà văn và một nhà viết kịch; c̣n bao nhiêu đều thành … Nhà phê B́nh.

 

Và rồi TQB kết luận:

 

Phê b́nh là cái ngu nhất hàng đầu

Mất bè, mất bạn, coi nhau như thù!

 

Vài hàng ghi lại để nhớ về cố thi hữu Trần Quốc Thái năm xưa và cầu cầu linh hồn TQT an vui khi đă thoát khỏi cơi Huyễn Mộng như TQT đă viết: “Phù sinh huyễn mộng, lỗ, lời, cũng thôi”.

 

Cẩn bút

 

Hải Bằng HDB

(Maryland, Oct. 15, 2016)

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính